settingsshare

My Boss Is A Beautiful Girl Chương 14: Chương 14

"Vậy anh chờ tôi ở công ty nhé, tôi qua đón anh ngay. Làm việc cả ngày, ngồi xe buýt mệt lắm nhỉ? Sẵn tiện nếu chị tôi chưa về thì tôi vào chào hỏi một tiếng luôn. " Thực ra Hà Nhã cũng có lúc rất biết quan tâm tới người khác đấy chứ, tôi thầm nghĩ.

Nhưng hôm nay Hà Nghệ không ở lại tăng ca.

" Kỳ lạ, cả tuần nay cô ấy đều ở lại tăng ca đấy." Tôi và Hà Nhã bước vào thang máy : "Chị cô cũng vất vả lắm, còn cô sao tham chơi thế? Xài tiền như thế kia mà chị cô chẳng có ý kiến sao? "

"Cô ấy là chị tôi, có thể ý kiến gì chứ? Với lại tiền tôi tiêu đâu có nhiều." Chỉ một buổi trưa tiêu hết 100 ngàn còn gọi là không nhiều, đúng là nhà giàu có khác.

"Nhưng cô đâu thể nào mãi dùng tiền của chị cô, đúng không? Lỡ sau này chị cô kết hôn rồi thì sao? Hoặc lỡ cô kết hôn thì sao? Chẳng nhẽ lại vòi tiền chị cô nữa? "

"Tất nhiên là không được rồi." Hà Nhã cố tình nhấn mạnh : "Tôi có thể bán thân đổi tiền mà, lần đầu gặp tôi chẳng phải anh đã nói thế là gì? "

"Đã bảo lúc đó phải dỗ thằng bạn nhậu xỉn thôi mà. Sao vẫn nhớ dai thế? "

"Đương nhiên rồi, tôi nhớ cả đời đấy. " Cô ta trừng mắt liếc tôi: "Như thế thì khi tâm trạng không tốt tôi mới có cớ trù dập anh chứ. "

Tôi thích nghe những lời như thế, nếu có thể suốt đời ở bên Hà Nhã, bị đánh đập tôi cũng cảm thấy vui sướng, thư giãn gân cốt cũng đâu có gì không tốt. Đúng là dại gái mà!

Tôi đột nhiên nảy sinh hứng thú đối với công việc của Hà Nhã, cô ta cũng chẳng còn bé nữa, không lẽ cứ ăn chơi suốt ngày thế này sao?

"Cô làm nghề gì vậy? Có thể nói tôi biết không? " Lúc lên xe, tôi hỏi Hà Nhã.

"Đây là vấn đề riêng tư cá nhân đúng không? Nếu anh là bạn trai tôi thì tôi sẽ nói anh nghe, anh có phải không? "

Tôi đương nhiên hy vọng là phải rồi, tự nói thầm trong bụng. Chẳng hiểu nổi cái này sao lại có thể gọi là riêng tư cá nhân chứ, nhưng Hà Nhã đã nói thế thì tôi còn dám hỏi gì nữa.

"Sao không nói gì vậy? Giận à? Nhỏ nhen vậy sao? " Hà Nhã vừa lái xe vừa quay sang nhìn tôi.

"Không có, chỉ là tôi không có gì để nói thôi."

"Xí, khinh miệt anh. " Hà Nhã nói một câu mập mờ, khó hiểu đó rồi tập trung lái xe, chẳng nói với tôi câu nào nữa.

“Anh nhanh nhẹn chút nữa được không? Đánh tệ thế này, có phải đàn ông không? Chẳng có thần kinh vận động gì cả. " Cầu lông thì tôi đánh chẳng tốt mấy, nhưng mức độ chịu đựng trù dập thì ngày càng tăng rồi.

"Cái cô muốn chẳng phải là đánh thắng tôi sao?"

"Không phải đánh thắng anh. " Hà Nhã sửa lưng tôi: "Mà là trù dập anh. Nhưng sao tôi có cảm giác lúc này mình là bảo mẫu trong nhà trẻ, đang chơi đùa mới mấy đứa con nít thế nhỉ? "

Thời buổi này làm người khó quá, bị đánh, bị mắng đã đành, đằng này còn phải nghĩ cách làm sao để cho người đánh đập mình vui vẻ một chút nữa chứ.

Lúc đó dì út xuất hiện ở CLB. Bình thường dì út rất ít tới CLB, mọi việc đều có người giúp việc lo liệu, mỗi ngày dì ấy chỉ đi thẩm mỹ viện, dạo phố, rảnh rỗi thì ra nước ngoài chơi, leo núi Alpen xem mặt trời mọc, hay là sang Maldives tắm nắng....

"Cháu tới chơi đấy à. Cô này là...." Dì út nhìn Hà Nhã và hỏi.

"Đây là bạn cháu - Hà Nhã, còn đây là Dì út." Tôi giới thiệu.

"Chào dì." Hai mắt Hà Nhã cong như vầng trăng non, rất ư là lễ phép mỉm cười chào Dì út. Tôi cảm thấy Hà Nhã có vẻ đối xử với ai cũng rất thân thiện, ngoại trừ đối với tôi.

"Bạn cháu à? " Dì út nhìn tôi, nở nụ cười ẩn ý, quan sát Hà Nhã một hồi : "Xinh thật đấy, hai đứa sang đây ngồi nói chuyện với Dì út nhé."

Dì út dẫn chúng tôi sang phòng nghỉ ngơi trong CLB, gọi cho mỗi người một ly nước.

"Cháu đang làm nghề gì vậy? " Vừa ngồi xuống, Dì út đã nắm tay Hà Nhã và hỏi.

"Cháu làm thiết kế ạ." Tức chết tôi rồi, tôi hỏi thì bảo là riêng tư cá nhân, Dì út hỏi một câu thì ngoan ngoãn nói ngay.

"Làm nghệ thuật à, hèn gì rất có khí chất. " Dì út tươi cười nhìn Hà Nhã.

Tiếp đó, giọng điệu Dì út hệt như đang điều tra hộ tịch, hỏi tất tần tật tình trạng gia đình Hà Nhã, tôi cũng nhờ thế mới biết thì ra bố Hà Nhã là viện trưởng một học viện đại học, mẹ là chuyên viên giám định trang sức. Ông bà nội vẫn còn sống, hiện đang ở Mỹ, một gia đình bề thế, hoàn hảo.

Dì út còn hỏi cả tuổi tác Hà Nhã, Hà Nhã do dự một lúc rồi nói với giọng khá nhỏ, tôi cảm thấy hơi tò mò, lần trước tôi không hỏi, Hà Nhã vẫn khai báo tuổi tác (Đương nhiên là của chị cô ấy, nhưng dù gì cũng giống nhau cả ), sao lần này Dì út hỏi thì có vẻ ngại trả lời thế nhỉ?

Chắc có lẽ lần trước hớ miệng nói ra, tôi thầm trách Dì út, rõ ràng biết tuổi tác là đại kỵ của phụ nữ, còn hỏi thẳng thừng như thế, sao không đổi cách thức hỏi chẳng hạn như là Hà Nhã tuổi con gì, thế có phải là tốt hơn một chút không? Tôi rất lo bản tính bướng bỉnh của Hà Nhã mà bộc phát thì thôi hết biết.
Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ