settingsshare

My Boss Is A Beautiful Girl Chương 12: Chương 12

Sau khi tiễn Dương Hiểu Lan về, Hà Nhã nói với tôi đầy ẩn ý: "Lo mà sửa máy tính đi, chờ tôi quay lại."

Tôi thật hối hận vì lúc nãy minh đã đắc ý vênh váo, việc tới nước này, tôi chì mong sớm có thể sửa xong máy tính hòng lấy công chuộc tội.

Tôi lần lượt tháo bộ nhớ trong thùng máy, ổ cứng của Hà Nhã lắp vào thùng máy của tôi dễ kiểm tra, cuối cũng cũng phát hiện ra là bo mạch chủ bị hỏng. Tôi vừa mới hân hoan nhảy nhót vì tim được nguyên nhân gây lỗi thi nghe thấy tiếng chia khóa đang xoay trong chốt cửa, sau đó cửa phòng được mở ra bằng một âm thanh chói tai.

Hà Nhã xông thẳng vào phòng đọc sách, nhìn tôi và nói với vẻ mặt hung tợn: "Máy tính sửa xong chưa? "

"Vẫn, vẫn chưa. " Tôi vẫn còn hiểu đạo lý "được chim quên ná", "vắt chanh bò vỏ"....

"Thế à? " Hà Nhã ngồi bắt tréo chân đối diện tôi: "Vậy anh sửa nhanh lèn để tôi còn trừng trị anh." Hà Nhã bắt đầu khởi động cổ tay, lắc lắc cần cỗ. Khiến tôi nhớ tới sư tử châu Phi, trước khi vồ con mồi, chúng thường hay thích liếm láp những chiếc móng vuốt của minh.

Hà Nhã không quên đe dọa trong lúc khởi động: "Anh chết chắc rồi, tôi vất vả nấu nướng cho anh ăn, anh chẳng thèm đả động tới. còn nữa, loại người thấy sắc quên bạn như anh, từ lúc bắt nói điện thoại anh đã ăn nói càn giỡ với tôi, cố tinh khiến tôi trở thành trò cười, còn ánh mắt anh nhìn người ta, anh là tên dề xồm... "

Tự mình cũng nói là thuốc chuột, lại còn bắt tôi ăn. còn nói tới trọng sắc khinh bạn, trước mặt Hà Nhã có cô gái nào có thề coi là "sắc" nữa, bản thân Hà Nhã chang phải cũng là loại người đó thôi sao?

"Cô thì không trọng sắc quên bạn, chẳng phải cô cũng đã cố tình châm chọc tôi trước mặt Từ Hoán Ân đấy sao? và cò còn quá đáng hơn tôi nhiều, thấy trai đẹp thì giọng nói cũng trở nên ghê tởm, còn dáng vẻ lúc đánh cầu nữa, gớm ghiếc, tởm chết đi được, sao cô trơ trẽn đến thế." Dù đã xảy ra một tháng trước rồi, nhưng nghĩ tới dáng vẻ Hà Nhã trước mặt Từ Hoán Ân hôm đó, tôi vẫn còn canh cánh trong lòng.

Nghe những lời lẽ kịch liệt còn pha chút công kích cá nhàn, Hà Nhã mỉm cười ngọt ngào. Nhưng tôi cảm thấy lo sợ hơn bao giờ hết, trời ạ, nụ cười này giống hệt nụ cười tháng trước Hà Nhã ra tay trừng trị tên lưu manh đó. Trong đầu tôi phát ra một âm cảnh báo sắc bén, một giọng nói hét lên với tôi: "Chạy mau, vì an toàn tính mạng, chạy mau!"

Tôi nhanh chóng đúng dậy, muốn tông cửa chạy trốn, nhưng vì lúc nãy ngồi xổm quá lâu nên chân tôi hơi tê lại, vừa đi một bước tôi đã bỗ nhào về phía Hà Nhã.

Hà Nhã chì kịp thét to rồi bị tôi vồ té xuống đất, cả người tôi đè lèn người cô ấy, khoảnh khắc đó, môi tôi chì cách môi cô ấy hai centimet.

Căn phòng bỗng nhiên trở nên yên lặng như tờ, thế giới chỉ còn tôi và Hà Nhã hai người. Đôi môi hồng hào của Hà Nhã hệt như viên đá quý lấp lánh những tia sáng trong suốt, mang một sức quyến rũ mà tôi không thể cưỡng lại được. Tôi cảm thấy hình như Hà Nhã cũng rất hồi hộp, khoảng cách gần như vậy nhưng tôi không cảm nhận được một chút hơi thở của cô ấy.

Hôn, hay là không hôn, to be or not to be. Đối diện với quyết định quan trọng ảnh hưởng đến sự sống cái chết của tôi , tôi chỉ dùng thời gian mười giây để quyết định, đương nhiên là hôn rồi, cứ đổ lỗi do lực hút của Trái Đất đi. =]]

Tôi từ từ cúi đầu xuống, khoảng cách hai centimet ở thời điểm này xa vời như phải vượt qua bờ biển Thái Binh Dương. Hà Nhã lúc đó rõ ràng cũng cực kỳ căng thẳng, cô ta không động đậy, chì mở to hai mắt nhìn tòi, mí mắt không chớp lấy một cái.

Tôi sắp thực hiện được ước mơ tiếp xúc thân mật với Hà Nhã rồi, nhưng..., ôi, tôi nghĩ cả đời này nhất định minh sẽ cảm thấy hối hận cho giây phút này.

Tôi không phải yêu râu xanh háo sắc, và tôi cũng xin giơ tay thề với trời rằng đầu óc tôi khi ấy không hề có chút ảo tường xấu xa nào, nhưng cơ thể tôi vẫn có phản ứng trong lúc tiếp xúc thân mật như vậy. Tôi cảm thấy phía dưới của mình đang nhanh chóng sung huyết.

Tôi lúng ta lúng túng đứng dậy khỏi người Hà Nhã, nhưng lập tức cảm thấy bất ổn, vội vàng ngồi xổm xuống, đặt tay lèn bụng vờ tỏ ra rất đau.

"Anh sao vậy? Đau bụng à? " Hà Nhã hỏi han rất quan tâm.

Tôi gật đầu, không nói gì, trong lòng thầm mong cái ấy mau chóng hạ xuống. =]]]]

Hà Nhã tường tôi đau đến không nói nên lời, có chút hoảng hốt: "Đau dữ dội lắm à? Tôi đưa anh lên giường nằm một lát nhé. " Hà Nhã vừa nói vừa đưa tay ra vịn tôi.

Lúc này chính là thời điểm mà bộ phận phía dưới sinh lực tràn trề nhất, có đánh chết tôi cũng không dám đứng dậy. "Không, không sao. " Tôi vội né tránh bàn tay Hà Nhã, cười với Hà Nhã: "Chuyện vặt thôi, tí nữa sẽ khỏi ngay."

Người ta bảo não là bộ tham mưu của cơ thể con người, nhưng xem ra không phải bộ phận nào cũng chịu sự khống chế của bộ tham mưu, ít nhất là hiện tại, tôi càng muốn cho nó hạ xuống thi nó lại càng dạt dào sức sống hơn nữa. Thật là tức điên người, tôi biết rất nhiều đàn ông đau khổ khi chỗ ấy không đứng dậy vào nhũng lúc cằn thiết, ai sẽ nghĩ tới rằng khi nó nên xuống mà không chịu xuống thi cũng là cả một vấn đề đấy chứ.
Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ