settingsshare

My Boss Is A Beautiful Girl Chương 10: Chương 10

Đúng lúc đó Phương Hải vừa ngáp vừa cùng bạn gái hắn ta bước ra khỏi phòng.

“Woo, thằng nhóc này trở nên siêng năng từ bao giờ nhỉ? Sáng sớm đã quét nhà…..”

Mắt tôi như nổi lửa phừng phực, chỉ muốn nhảy lên vồ lấy thằng nhóc đó nuốt trỏng vô mồm mà thôi. Phương Hải cũng nhìn thấy Hà Nhã, biết điều không nói tiếp nữa.

Nhưng Hà Nhã đã hiểu rõ mọi chuyện, nửa cười đùa nhìn tôi bảo: “Vậy là trước giờ chẳng bao giờ quét dọn chứ gì?”

Tôi đỏ tía cả mặt, vội vàng chuyển đề tài: “Đúng rồi, cô tìm tôi có việc gì?”

“Ờ, tôi đang muốn đi dạo, nhưng thiếu một người khuân vác.” Hà Nhã mở miệng thốt ra một cách rất tự nhiên, cứ như thể tôi sinh ra đã là kẻ hầu người hạ cô ấy vậy. Thật là ức hiếp người quá đáng.

“Ừ, không thành vấn đề.” Tôi khinh miệt tính dại gái của mình.

Ngay khi xuất phát , tôi chợt nhớ rằng từ lúc thức dậy tới giờ vẫn chưa đánh răng, rửa mặt. “Chờ lát nhé, tôi đi rửa mặt đã.”

Khi tôi đang đánh răng trong bếp, Phương Hải đi tới chỗ tôi và nói: “Thật là lợi hại quá, tao phục mày thật đấy, mày quả là cao thủ .”

Tôi nhìn Phương Hải với ánh mắt kỳ lạ, trên khuôn mặt hắn toát ra vẻ kính phục, chẳng giống giả vờ tý nào cả.

“Phục tôi chuyện gì cơ ?”

“Cô ta.” Phương Hải chỉ về phía phòng khách: “Mày đúng là lù khù vác cái lu chạy, làm chuyện khiến người ta phải giật mình. Đẹp quá, đẹp hơn tất cả mấy cô bạn gái tao cộng lại đấy. Thảo nào mày chẳng bao giờ ra tay cả, cao thủ, cao thủ!” Bình thường Phương Hải cứ chọc tôi rằng chẳng biết tình tứ là gì, thấy con gái thì không mở miệng nói được một câu ra hồn, đáng kiếp suốt đời cô độc, lẻ loi một mình.

Nhìn vẻ mặt sùng bái của Phương Hải, tôi chẳng nỡ đánh tan ảo tưởng của hắn, cứ để trong lòng hắn tràn trề niềm tin vào cuộc sống đi.

“Bây giờ mới biết đấy à! “ Cảm giác được người ta ngưỡng mộ thật tuyệt.

Nếu ai cũng tiêu tiền như Hà Nhã, có lẽ những người kinh doanh trên đời này khi ngủ cũng sẽ cười mà tỉnh giấc quá. Thông thường người ta chọn một đống quần áo rồi mang vào thử cả ngày, sau đó mới chọn một vài cái hợp ý trong số hằng hà xa số đó để tính tiền. Như mấy tên nghèo như tôi thì càng khỏi phải nói, khi thử đồ nhất định cũng sẽ thử từng cái một. Còn Hà Nhã thì trước hết là chọn một mớ quần áo to đùng rồi ôm cả vào phòng thử đồ, chưa đầy mười phút sau đã mang vài bộ ra, ném cho tôi một câu: “Gom hết mấy bộ trong kia rồi theo tôi đi tính tiền.” Tôi thật sự không hiểu tại sao cô ta có thể thử xong nhiều đồ như thế trong một thời gian ngắn ngủi như vậy.

Mua mỹ phẩm. Cô bán hàng đưa một chai nước hoa, Hà Nhã xịt vào trong không khí rồi hỏi tôi: “Mùi vị thế nào?”

Tôi chẳng rành mấy vụ này, chỉ trả lời qua loa: “cũng được.”

Sau đó Hà Nhã nhanh chóng bảo cô bán hàng đó: “Lấy cho tôi mỗi loại của dòng nước hoa mùa này một chai.”

Mua giày thì càng kinh khủng, Hà Nhã đi nhanh như bay dọc theo chiếc kệ giày dài ngoằn, lúc thì sờ đôi này một cái, lúc lại sờ đôi khác, đi tới hết quầy Hà Nhã thấy hai tay tôi trống rỗng, bèn nổi cáu: “Anh làm gì thế?”

“Tôi chẳng làm gì cả!” Tôi cảm thấy khó hiểu vô cùng.

“Ôi trời, sao ngốc thế? Hễ tôi chạm đôi nào thì anh phải lấy cho tôi đôi đó. Thật là ngốc quá đi! “ Hà Nhã lắc đầu nguầy nguậy: “Lần nữa nhé.”

Đi dạo nửa buổi trưa với Hà Nhã, tôi thể nghiệm sâu sắc cái gọi là tiền tiêu như nước, và cũng thể nghiệm được cái gọi là tiền nhiều ném chết người. Tóm lại là trên người tôi bị cả đống đồ đạc bọc to bọc nhỏ đè sắp ngạt thở, cả người tôi như một cái núi đồ đạc di động, tôi tin cảnh tượng đó nhất định rất hoành tráng, vì mấy người qua đường chẳng ai không nhìn tôi với ánh mắt cứ như thấy người ngoài hành tinh cả.

“Hà, Hà Nhã, có thể nghỉ chút được không? Tôi thật sự đi hết nổi rồi.” Tôi thở hổn hển, chẳng còn hơi để réo gọi Hà Nhã – cô nàng đang vung vẩy hai tay, tung tăng đi phía trước.

Hà Nhã quay sang nhìn tôi, cười phì: “Bộ dạng anh lúc này thú vị thật. Anh ngồi nghỉ ngơi tý đi.” Hà Nhã móc điện thoại ra gọi, một phút sau, có hai người cao to lực lưỡng như thiên binh thần tướng xuất hiện trước mặt tôi.

Hà Nhã lên tiếng nói với hai người đàn ông đó: “Chỗ cũ.”

Hai người đàn ông tươi cười vác đồ đạc rời khỏi.

“Họ là ai thế? “ Tôi thắc mắc.

“Tôi là VIP của trung tâm mua sắm này, họ có dịch vụ chuyên đi theo vác đồ và đưa hàng tới tận nơi cho tôi.” Hà Nhã vừa nhịn cười vừa nói.

“Vậy, vậy……” Tôi ngồi phịch xuống thềm xi măng, giận tới nổi nói không nên lời.

“Giận hả? “ Hà Nhã cười hí hửng ngồi xuống bên tôi, vặn nút bình nước suối, đưa tới miệng tôi: “Uống nước đi, xem anh kìa, mồ hôi đầm đìa cả rồi.


Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ