settingsshare

My Boss Is A Beautiful Girl Chương 1: Chương 1

Tôi bắt đầu cần mẫn làm việc, tối này chủ yếu cũng là tôi và Hà Nghệ là người về sau cùng, chúng tôi vẫn thường gặp nhau trong thang máy. Lần nào Hà Nghệ cũng gật đầu nói với tôi: “Vất vả quá rồi. ”

Đương nhiên, là do tôi cố tình chạm mặt Hà Nghệ, thiên nga bay mất rồi, nhưng cái bóng của cô ấy vẫn còn ở lại, có thể nhìn thấy mỗi ngày cũng là một niềm an ủi. Quan trọng hơn nữa, nếu không để sếp thấy, chẳng phải sẽ uổng công tăng ca sao? Làm việc tốt có thể không lưu danh, nhưng tăng ca nhất định phải để sếp biết.

Chỉ đáng tiếc sự đời khó lường trước, tôi vất vả nhọc nhằn làm cả tháng trời, ấn tượng nhân viên tiêu biểu dựng lên trước mặt Hà Nghệ, chỉ vì một cú điện thoại đã làm hỏng toàn bộ rồi.

Sáng thứ tư tôi và Lý Hàm còn có cả Rachel đến Hàng Châu dự một buổi hội nghị, nhưng hôm đó ngay trước lúc xuất phát thì xe Lý Hàm bị trục trặc, Hà Nghệ rất phóng khoáng cho chúng tôi mượn chiếc xe của cô ấy.

Đó là chiếc xe Mercedes-Benz G500, chiếc này đã được chế tạo riêng, Benz G500 bình thường thì sẽ chạy được vận tốc nhanh nhất là 190km/h, nhưng chiếc này tốc độ nhanh nhất có thể lên tới 240km/h, có thể tăng tốc 100km/h chỉ trong 10.2 giây. Đối với loại xe SUV mà nói, đây là vận tốc lớn nhất và tốc độ khởi động tương đối đáng kinh ngạc. Ghế ngồi trên xe cũng được chế tạo riêng, có thể làm giảm bớt áp lực cho người ngồi khi tăng tốc, dù là cụ già tám, chín mươi cũng sẽ không cảm thấy có chút nào khó chịu. Chế tạo riêng như vậy giá cả chắc chắn sẽ rất cao, nghe đồn hai hàng ghế đã tốn hết bốn trăm nghìn.

Lúc khởi hành thì Lý Hàm lái, sau khi họp xong, Lý Hàm còn phải tiếp tục ở lại Hàng Châu nên để tôi và Rachel hai người về trước. Tôi không biết lái xe, tay lái tất nhiên sẽ lọt vào tay Rachel.

Rachel cũng lần đầu lái Benz, tỏ ra phấn khởi thấy rõ, hở tí là rồ ga tăng tốc lên tới hai trăm mấy. Tôi cứ léo nhéo nhắc cô ta cẩn thận coi chừng bị phạt, nhưng đàn bà đều là động vật không lý trí, tới sau cùng tôi cũng đành bỏ cuộc, mặc sức để cô ta thích lái nhanh cỡ nào thì lái, dù sao thì giấy phạt cũng trả về cho sếp, điểm thì trừ của Rachel, người hưởng thụ là tôi.

Khi chạy tới một lối ra, chúng tôi bị một cảnh sát bên đường cản lại, Rachel sợ trắng cả mặt, cứ hỏi tôi phải làm thế nào mãi. Kết quả là vì ở bên kia lối ra xảy ra một vụ tai nạn xe cộ, một nông dân địa phương bị xe đụng phải, xe cấp cứu 120 bị hư xe dọc đường, cảnh sát giao thông thì lái mô tô, nên muốn nhờ chúng tôi đưa người nông dân này đến bệnh viện.

Chúng tôi lái xe khỏi lối ra thì nhìn thấy một người máu me nằm dưới đất, bụng bị tông thủng một lỗ to, ruột như muốn rớt cả ra ngoài. Một chiếc Buick đụng vào con lươn, đã tắt lửa rồi, xem ra đây chính là chiếc xe gây ra tai nạn.

Rachel vừa thấy tình hình đã phát hoảng: “Không được đâu, người anh ta đẫm máu, từ nay về sau xe chúng ta khỏi ai dám ngồi luôn rồi, với lại cũng chẳng phải xe mình, việc này không được đâu.”

Cảnh sát giao thông vội kéo chúng tôi lại: “Đồng chí, đây là mạng người đấy, anh chị không thể thấy chết mà không cứu. ”

Tôi cảm thấy Rachel rất quá đáng: “Sao cô có thể như vậy chứ, đây là một mạng người. ”

Rachel hơi nóng giận: “Anh tưởng tôi muốn thế à, ghế ngồi ở đây thay một lần tốn cả mấy trăm nghìn, anh trả hay là tôi trả. ” Rachel nói với cảnh sát: “Chúng tôi cũng vì cứu người, nhà nước có chịu đền không? Bộ ghế ngồi này trị giá bốn trăm nghìn, chịu đền thì tôi sẽ kéo người lên. ”

Cảnh sát giao thông bối rối: “Chuyện này tôi cũng không làm chủ được. ” Anh ta quay sang hỏi chủ xe Buick: “Anh có thể chi trả số tiền này không? ”

“Tôi không trả nổi. ” Chủ xe Buick lắc đầu như cái trống lắc: “Chúng ta tìm xe khác đi. ”

Rachel xuôi tay bỏ mặc: “Tôi không có khả năng giúp đỡ, anh đi tìm xe khác nhé. ”

“Đừng đi vội, chủ xe này là ai, chị có thể gọi điện hỏi giúp được không? ” Cảnh sát giao thông cố gắng lần cuối.

“Được rồi, để tôi hỏi sếp của chúng tôi. ” Rachel móc điện thoại ra.

Tôi biết tên chủ xe Buick nghĩ gì, người chết có hộ khẩu trong thành thì cũng chỉ đền khoảng bốn trăm nghìn, hơn nữa người chết lại là nông dân, không cần tới hai trăm nghìn nữa. Ai lại chịu bỏ bốn trăm nghìn đi cứu người, vả lại bốn trăm nghìn đó còn chưa tính tiền thuốc men và phí thương tật sau này nữa chứ. Thậm chí bảo là tìm một xe khác, nhìn người kia thương nặng như vậy, chắc chắn là không cầm cự được bao lâu rồi, đúng là người nghèo thì mạng hèn, khi người nghèo qua đường thì phải cẩn thận hơn ai hết.

Là một thành viên thuộc tầng lớp người nghèo, tôi thật sự không chấp nhận nổi, tôi không mong muốn một ngày nào đó sau khi mình bị xe đụng thì có một đám người ở đó lục ra chiếc máy tính xem nên cứu tôi hay là không nên cứu.

Đang suy nghĩ viễn vong….

“Anh xem, đùi đứt ra rồi kìa. ” Hai người ngồi trên xe đi xuống nhìn tôi- người nằm dưới đất rồi nói.
Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ