settingsshare

Mua Em 100 Đêm Chương 19: Chương 19

Kể từ khi Kỷ Nhất Thế trả tự do cho Trác Viện, cô liền nhờ tài xế chở đến thăm dì Phương và chú Phương, còn tranh thủ thời gian gặp mặt Trác Chinh, đối với việc cô mất tích mấy tháng liền, Trác Chinh cũng không hỏi nhiều, hai người cũng không nói đến chuyện này.

Mọi người cũng nhìn ra được, Kỷ Nhất Thế rất cưng chiều cô, cơ hồ mặc cho cô cần gì cứ lấy. Đối với chuyện cô bỏ trốn xem như chưa từng xảy ra, chiến tranh lạnh giữa bọn họ cũng như chưa từng có, chỉ có trong lòng Trác Viện biết, một khi không thuận ý Kỷ Nhất Thế, anh tùy lúc sẽ lấy lại sự cưng chiều này.

Chỉ là cưng chiều không phải yêu, so với tình yêu của cô khác nhau. Lần đầu tiên cô không hiểu, ngây ngốc yêu anh, còn tưởng rằng anh cũng yêu cô, nếu không tại sao lại chiều cô như vậy. Lần này cô đã hiểu, cho nên trong lòng cũng không mong đợi nữa, ngược lại có thể bình thường đối mặt với Kỷ Nhất Thế.

Trác Viện đang đợi, đợi Kỷ Nhất Thế chán ngán, không cần cô nữa, cô có thể đi, nếu không dù cô có trốn, anh cũng đuổi theo, cho dù anh không mệt, cô cũng sẽ mệt.

Sự chiều chuộng của đàn ông cũng không lâu dài, khi còn bé, cô thường nhìn mẹ đợi ba, nhưng khi cô càng lớn lên, ba càng ngày càng ít đến. Cho tới khi mẹ qua đời, cô được ba mang về nhà, sau mới biết, ba trừ bác gái và mẹ, bên ngoài còn có những người phụ nữ khác, mà cưng chiều của ba dành cho mẹ cũng theo thời gian mà trở nên giảm sút, chỉ còn là chán ghét, ngán ngẩm.

Cô nghĩ, Kỷ Nhất Thế hẳn cũng không ngoại lê, dù sao anh cũng không thương cô, không có quan hệ tình yêu nam nữ, làm sao có thể lâu dài?

Chẳng qua, Kỷ Nhất Thế cưng chiều Trác Viện, lại làm mẹ Kỷ có chút chán ghét, thái độ đối với Trác viện tự nhiên cũng lãnh đạm, có lệ một chút. Chính bà khi mang thai, cũng không mảnh mai giống cô như vậy, tựa như làm bằng pha lê, tùy tiện đụng sẽ vỡ.

Con trai che chở quá mức, làm trong lòng mẹ Kỷ thấy không công bằng, bắt đầu cảm thấy oán hận.

Ngày hôm đó, Trác Viện sáng sớm liền ra khỏi cửa, mẹ Kỷ hiếm khi có được thời gian rảnh rỗi, liền tìm mấy người bạn đến đánh bài, mấy người vừa chơi,vừa tán gẫu.

“Kỷ phu nhân, sao không thấy con dâu bà?”

“Ra ngoài.” Hôm nay tài vận của mẹ Kỷ không tốt, thua liên tiếp vài ván, tâm tình đã sớm buồn bực, lại bị hỏi đến Trác Viện, khẩu khí cũng không tốt theo.

“Sao vậy? Cùng con dâu bà không tốt?” Ăn cây bài mẹ Kỷ đánh xuống, Lâm phu nhân hỏi.

“ Nó có con trai tôi làm núi dựa, tôi nào dám chọc?” Ngụ ý là bà đối với Trác Viện có chút bất mãn.

“ Đây không phải là rất tốt sao? A Thế nhà bà trước kia lâu lâu lại đổi bạn gái một lần, còn tưởng rằng thằng bé không cưới, không nghĩ tới sau khi kết hôn cả người cũng thay đổi, bà nên cảm thấy may mắn mới đúng.” Giang phu nhân an ủi bà.

“ May mắn cái gì? Tôi hiện tại ngày ngày ở nhà hầu hạ con dâu, sắp nhanh thành mụ già.”

“Con bé sắp sinh sao?” Phương phu nhân tò mò hỏi.

“Cách ngày sinh dự tính còn nửa tháng.”

“Con trai hay con gái?” Lâm phu nhân lại hỏi.

“Con gái.”

“ Có phải có chút thất vọng hay không?”

“ Trai hay gái đối với tôi không quan trọng, chỉ cần là cháu tôi, tôi liền thương yêu. Tôi để ý chính là thái độ cưng chiều vợ của A Thế nhà tôi, tôi là mẹ còn không nhìn được, muốn cưng chiều vợ cũng không cần phải dùng loại phương thức này, tôi lo lắng cứ như vậy, nó cũng muốn bò lên trên đầu tôi mà ngồi, coi trời bằng vung.”

“ Tôi nói này Kỷ phu nhân, có phải con trai bà bị mê hoặc đến váng đầu rồi không, bà làm mẹ sao không nhìn ra?” Phương phu nhân một bên đánh bài một bên nói “ Bà chớ quên, mẹ của cô ta là tình nhân, bản lĩnh hấp dẫn đàn ông nhất định được di truyền từ mẹ cô ta.”

“ Phương phu nhân, tại sao bà lại nói thế?” Lâm phu nhân một bên muốn bà đừng châm dầu vào lửa, đến lúc đó lại rước lấy thị phi.

“ Không phải sao? Nếu không sao lại khiến A Thế mê mệt như vậy, tôi thấy các người nên xem chừng một chút, tránh cho cô ta ngày nào đó không chịu được tịch mịch, đi tìm đàn ông, làm con trai bà bị cắm sừng.”

Mấy vị phu nhân khác nghe Phương nhu nhân nói xong, đều có chút lúng túng nhìn mẹ Kỷ, sợ bà tức giận, ai ngờ mẹ Kỷ chẳng những không tức giận, ngược lại một bên sờ bài, một bên lẩm bẩm một câu “ Chẳng lẽ nó nghi ngờ đứa nhỏ này không phải của A Thế, nếu không đang tốt đẹp sao lại rời nhà trốn đi?”

Những lời nói này thanh âm cũng không lớn, vốn chỉ mấy người trong phòng bài nghe thấy, ai ngờ, cạnh cửa lại truyền đến thanh âm chén thủy tinh rơi xuống nền nhà, nặng nề cách một cái, xung quanh khắp nơi đều là mảnh vỡ.

Bốn người trên bàn đồng thời nhìn ra ngoài cửa, chỉ thấy sắc mặt Trác Viện trắng bệch, ngốc nghếch đứng đó “ Con muốn đem trà đến cho mọi người giải khát, thật xin lỗi, …. Con lập tức sẽ dọn dẹp…” Bốn cặp mắt trong phòng bài rơi trên người Trác Viện, sau khi cô nhỏ giọng giải thích, xoay người bước nhanh ra ngoài.

Bốn người trên bàn nhìn một mảnh hỗn độn trên mặt đất, lại nhìn mẹ Kỷ một chút.

“Sững sờ cái gì? Đánh bài đánh bài.”Mẹ Kỷ thúc giục ba người, đồng thời kêu quản gia, muốn ông nhanh tới dọn dẹp sàn nhà.

“ Không phải con dâu bà muốn tới dọn dẹp?”

“ Tôi nào dám muốn nó sờ vào, nếu bị A Thế biết, còn tưởng tôi ngược đãi vợ nó.”

Trong phòng, bốn người tiếp tục đánh bài, giống như một màn kia chưa từng xảy ra.

Mười phút sau, quản gia lại vội vàng chạy vào “ Phu nhân, đại thiếu phu nhân từ trên cầu thang ngã xuống.”

Một câu của quản gia, làm bốn người trong phòng bài trở nên u mê.

Nửa tháng nữa Trác Viện mới sinh, người gặp chuyện tốt tất nhiên tinh thần thoải mái, nhưng trước đó vài ngày, Kỷ Nhất Thế có chút lo lắng, tâm tình của anh lây nhiễm cả công ty.

Người hiểu rõ nội tình nhất, chính là thư ký của Kỷ Nhất Thế, cô thấy tổng giám đốc đi làm nhưng tới giờ cơm liền gọi điện về nhà.

Kỷ Nhất Thế từng quy định, không cho phép bất cứ ai quấy rầy tiến độ hội nghị, tất cả mọi người đều như nhau, nhưng lúc này thư ký vội vã đi vào hội nghị mới tiến hành được một nữa, hơn nữa trước mặt bao người đi tới bên cạnh tổng giám đốc.

“Tổng giám đốc…”

“Đi ra ngoài.”Cũng không ngẩng đầu, lạnh lùng ném ra hai chữ.

“ Tổng giám đốc, là chuyện quan trọng.”

“Đi ra ngoài.”

“ Vâng, phu nhân tổng giám đốc…..”

Tay vốn đang cầm bút liền cứng đơ, ngẩng mặt lên,“ Cô ấy làm sao?”

Buổi sáng hôm nay ra ngoài, Trác Viện nói muốn đi gặp dì Phương, anh còn bảo muốn cô sớm về nhà một chút, chẳng lẽ cô muốn ở nhà dì Phương ăn bữa tối rồi về?

Thư ký thấy tổng giám đốc rốt cuộc chịu nghe mình nói chuyện, lúc này mới cẩn thận nói tiếp,“ Mới vừa rồi quản gia gọi điện tới, nói phu nhân tổng giám đốc bị đưa đi bệnh viện, hình như là sắp sinh…”

“ Cô nói cái gì?” Kỷ Nhất Thế cơ hồ là nhảy dựng lên, vẻ mặt khiếp sợ nhìn chằm chằm thư ký.

“ Tôi….”

“Đáng chết!” Kỷ Nhất Thế chưa kịp nghe thư ký nói hết, người đã sớm chạy đi, để lại cả phòng họp ngơ ngác, tôi nhìn anh, anh nhìn tôi, bốn mắt nhìn nhau.

Khi Kỷ Nhất Thế chạy tới bệnh viện, mẹ Kỷ cùng quản gia đang chờ bên ngoài phòng phẫu thuật.

“ Viện Viện đâu? Cô ấy đâu?”Anh chạy tới phòng sinh, được y tá báo tình hình Trác Viện đang nguy cấp, ở trong phòng phẫu thuật, anh một mạch chạy tới đây.

“ Con bé trong phòng phẫu thuật, bác sĩ đang kiểm tra.”

“Rốt cuộc xảy ra chuyện gì? Tại sao đột nhiên lại muốn sinh?” Kỷ Nhất Thế đạp một cái lên cửa phòng phẫu thuật, gầm lên, nghĩ thầm lần trước đi kiểm tra, rõ ràng bác sĩ nói, hai tuần lễ nữa mới sinh.

Mẹ Kỷ bị hành động thô bạo của Kỷ Nhất Thế làm cho sợ, nhất thời cũng không trả lời được, né tránh không dám nhìn anh, lo lắng nhìn chừng phòng phẫu thuật.

“ Mẹ làm sao biết, sinh liền sinh!” Mẹ Kỷ không nhịn được mắng ngược lại, cũng không dám nói cho con trai biết Trác Viện ngã từ cầu thang xuống, chảy thật nhiều máu.

“ Xế chiều con gọi điện cho cô ấy, rõ ràng cô ấy vẫn rất tốt.”

“ Mẹ… Mẹ có nói mấy câu, làm sao biết con bé tưởng thật…”

“ Mẹ nói cái gì? Mẹ nói gì với cô ấy?” Kỷ Nhất Thế gầm thét, toàn bộ người nhà ngoài phòng phẫu thuật cũng bị thái độ của anh làm cho nhảy dựng lên, mẹ Kỷ lần đầu tiên thấy con trai mất khống chế như vậy, hốc mắt cũng đỏ lên.

“ Mẹ….” Mẹ Kỷ mới mở miệng, cửa phòng phẫu thuật mở toang, Kỷ Nhất Sanh từ bên trong đi ra, đầu tiên anh liếc mắt nhìn Kỷ Nhất Thế một cái, “ Chị dâu còn đang hôn mê, bởi vì mất nhiều máu, bác sĩ quyết định sinh mổ.”

“ Cô ấy đâu? Anh muốn thấy cô ấy!”

“ Chị dâu đang chuẩn bị tiến hành giải phẫu, anh trước không nên gấp.”

“ Đáng chết!”

“Không có chuyện gì.” Nói xong, Kỷ Nhất Sanh trở về phòng phẫu thuật, đến trước cửa, anh quay đầu nhìn về phía mẹ Kỷ đang khóc, an ủi “ Mẹ, chị dâu không có chuyện gì.”

Mấy giờ sau, Kỷ Nhất Thế cả người bơ phờ ngồi trong phòng bệnh, nắm chặt tay Trác Viện đang truyền nước, ánh mắt lo lắng nhìn cô.

Mấy giờ trước con gái của anh khỏe mạnh đi tới thế giới này, Trác Viện mặc dù mất nhiều máu, những giải phẫu cũng coi như thuận lợi, không có nguy hiểm gì đến tính mạng.

Chỉ cần tưởng tượng Trác Viện vô duyên vô cớ bị rạch một nhát như vậy, vết thương chói mắt trên bụng làm anh đau lòng. Sợ cô mất nhiều máu, cộng thêm lại có vết thương, y tá giúp cô tiêm thuốc giảm đau.

Nhìn Trác Viện trên giường bệnh, khuôn mặt trắng bệch không chút máu, trên người, trên cánh tay có nhiều chỗ xanh tím, rách da. Khi y tá đẩy cô ra, Kỷ Nhất Thế cho là mình nhìn lầm, tức giận đạp lật ghế dài ngoài phòng phẫu thuật, làm cho nhân viên trong bệnh viện sợ hãi.

Làm sao lại từ cầu thang ngã xuống? Kỷ Nhất Thế đau lòng kéo tay cô qua hôn một chút, hận không thể lập tức xông về nhà, hủy đi toàn bộ cầu thang làm cô sinh non.

“ Viện Viện…” Vuốt ve những vết xanh trên mặt cô, tâm Kỷ Nhất Thế co rút lại, hận không thể thay cô chịu những đau đớn này.

Kỷ Nhất Sanh nói may mà đưa cô tới sớm, nếu không ra máu quá nhiều, có thể cả mẹ lẫn con đều gặp nguy hiểm đến tính mạng. Chỉ cần nghĩ đến việc cô có thể mất đi tính mạng mà anh chịu không nổi, cái loại bất lực này, làm Kỷ Nhất Thế có cảm giác mình sắp nổi điên.

Trong phòng bệnh, chỉ có anh và Trác Viện, mẹ Kỷ cao hứng chạy đến phòng trẻ con nhìn cháu gái, đồng thời cũng báo tin mừng cho người nhà.

Kỷ Nhất Thế ngay cả nhìn mặt con gái cũng không muốn, chẳng qua chỉ canh giữ bên giường bệnh chờ Trác Viện tỉnh lại. Anh thừa nhận, con gái và vợ, anh yêu vợ hơn, dù sao người phụ nữ này cũng theo anh cả đời, là người vợ anh tận tâm yêu thương, che chở.

Kỷ Nhất Thế nhìn Trác Viện không chớp mắt, cửa phòng bệnh bị mở ra, mẹ Kỷ ôm cháu gái mới sinh tới trước mặt anh.

Mới vừa rồi nghe bác sĩ nói cả hai mẹ con đều bình an, tất cả lo lắng của mẹ Kỷ liền buông xuống, bận rộn bảo quản gia về nhà nấu chút thuốc bổ.

“ Con nhìn một chút, nha đầu này lớn lên quả thật rất giống mẹ nó, như một khuôn mẫu in ra.” Cháu gái lớn lên sẽ thanh tú giống Trác Viện, thậm chí so với Trác Viện còn đẹp hơn mấy phần, tương lai nhất định là tiểu mỹ nhân, làm mẹ Kỷ sau khi nhìn thấy, liền yêu thương vô cùng.

Mẹ Kỷ ngồi xuống bên cạnh Kỷ Nhất Thế, muốn anh ngẩng đầu nhìn con gái một cái.

Kỷ Nhất Thế chỉ cần nghĩ đến con gái trong ngực mẹ Kỷ, chính là làm Trác Viện nhận tất cả thống khổ, hận không thể nắm cái mông con bé đánh thật đã một bữa, nhưng khi ánh mắt rơi vào trên người con gái, khuôn mặt hồng hồng nhỏ nhắn lộ ra, đôi mắt tròn xoe, lỗ mũi nho nhỏ, cái miệng chúm chím xinh xinh, cả người nhìn qua nhỏ đến không thể tin được, giống như phiên bản tí hon của Trác Viện, làm tim của anh liền mềm nhũn, ngay cả ánh mắt cũng trở nên ôn nhu, đâu còn dám đánh.

Trước khi con gái được sinh ra, đã là bảo bối tim gan của Trác Viện, anh thực không có can đảm động đến một sợi lông của con bé, chỉ sợ cô sẽ liều mạng với anh.

“ Không nên chỉ nhìn, ôm con bé một chút.”

Mẹ Kỷ đem cháu gái đưa cho Kỷ Nhất Thế, ai ngờ anh chưa từng ôm qua trẻ sơ sinh, bị thân thể mềm mại nằm sấp của con gái làm cho sợ hết hồn, thiếu chút nữa không cẩn thận rơi xuống đất.

Mẹ Kỷ cũng bị anh hù dọa toát mồ hôi lạnh “ Con cẩn thận một chút, coi chừng làm rơi con bé.”

Trong tai nghe tiếng kinh hô của mẹ Kỷ, Kỷ Nhất Thế nhận lấy con gái bé nhỏ, ánh mắt nhu hòa nhìn bảo bối của anh, được anh ôm trong khuỷu tay, cơ thể bé bỏng của con gái nằm ngủ yên ổn trên cánh tay anh. Được anh nâng niu, bất giác nhớ tới thành ngữ của người xưa “Hòn ngọc quý trên tay”, khó trách làm cha, luôn đặc biệt cưng chiều con gái của mình.

“ Mẹ, mẹ có phải nói cái gì với Viện Viện hay không?Làm cô ấy buồn lòng!” Ngón tay cái của anh trượt trên khuôn mặt nhỏ nhắn của con gái, nhìn lông mày của con bé, cái miệng nhỏ xíu cong lên, vô cùng đáng yêu, gương mặt tuấn tú của Kỷ Nhất Thế tràn đầy yêu thương.

“Mẹ…”

“ Mẹ, con nói với mẹ một lần cuối cùng. Con mặc kệ mẹ có thích Viện Viện hay không, nhưng cô ấy là người phụ nữ con đã chọn, đời này con chỉ yêu mình cô ấy, mẹ tiếp nhận cô ấy cũng được, không chấp nhận cũng không sao, con sẽ không để cô ấy rời khỏi con.”

“ Con đang nói cái gì vậy? Mẹ lúc nào thì nói muốn con bé rời đi?” Mẹ Kỷ vội vàng biện minh cho mình, bà tuy bất mãn với Trác Viện, nhưng còn chưa đến mức muốn đuổi người đi, huống chi Trác Viện còn giúp nhà họ Kỷ sinh cháu gái.

“ Con không quan tâm cô ấy có phải con gái riêng hay không, cũng không để ý cô ấy xứng với nhà họ Kỷ hay không! Con chỉ để ý trong lòng cô ấy có con hay không? Có thể một ngày nào đó sẽ yêu con, cho dù cô ấy hiện tại không yêu. Vậy cũng không sao, con chỉ muốn cô ấy ở lại bên mình, chỉ cần cô ấy ở bên cạnh con một ngày, con liền không cho phép bất cứ ai làm cô ấy tổn thương, một chút cũng không được. Lần trước rời nhà trốn đi, không phải là do lỗi của cô ấy, là do con ăn dấm chua lung tung, tổn thương lòng cô ấy. Lần này đã trở lại, thật vất vả mới cười với con, trong lòng con đã nghĩ, đời này sẽ không bao giờ… để cô ấy khóc, cũng không làm cô ấy khổ sở nữa, chỉ cần cô ấy vui vẻ, bắt con làm cái gì con cũng bằng lòng.”

Kỷ Nhất Thế một tay ôm con gái, một tay vươn ra nắm tay Trác Viện, thấm thía nói tiếp, “Cô ấy bỏ trốn cũng không có nơi nào để đi. Từ khi rời khỏi con, một mình sống ở phòng trọ mẹ mình để lại, ngay cả một người để dựa vào cũng không có, con làm sao bỏ cô ấy được?”

Tìm cô trong vòng mấy tháng, anh cũng từng suy nghĩ qua, nếu như Trác Viện thật không bỏ được Phương Đại Tề, vậy chính anh sẽ thành toàn cho cô, nhưng cô chẳng những không đi tìm Phương Đại Tề, ngược lại còn mang thai con anh, vậy chứng tỏ trong lòng cô có sự hiện hữu của anh, điều này làm anh sao dám buông tay?

Dù sao, ban đầu là anh đe dọa, uy hiếp cô gả cho anh, vì để có được cô, anh thừa nhận mình có chút hèn hạ, nhưng anh không chắc mình có tồn tại trong lòng của cô hay không, cũng vì không xác định được, mới có thể làm cô tổn thương sâu sắc như vậy.

“A Thế….” Không nghĩ tới con cả luôn không để lộ tình cảm ra ngoài, lại có thể nói trắng tình cảm trong lòng của mình trước mặt người làm mẹ như bà, mẹ Kỷ nghe có chút cảm động, thở dài một hơi.

“ Sau này, nhất định mẹ sẽ đối xử với con bé giống như Manh Manh, thương con bé giống như con gái sinh ra.”

“Cảm ơn mẹ.”

“Cùng mẹ nói cảm ơn cái gì? Mẹ về trước xem quản gia nấu thuốc bổ xong chưa, con ở đây giúp con bé.”

Sau khi mẹ Kỷ rời đi, Kỷ Nhất Thế phát hiện tay bị mình giữ trong lòng bàn tay giật giật, anh quay đầu lại, chỉ thấy Trác Viện nằm trên giường bệnh lại chảy nước mắt, cho rằng cô đau ở đâu, anh hoảng sợ, ôm con gái nghiêng người xuống, cúi đầu hỏi cô “ Viện Viện, có phải quá đau hay không? Anh lập tức gọi bác sĩ.”

Trác Viện lắc đầu, từ từ nhắm hai mắt nhưng vẫn khóc, nước mắt không dừng được chảy xuống, lăn vào tóc của cô.

“Vậy rốt cuộc làm sao?Em nhìn anh, nói với anh?” Anh lo lắng,nhưng cô chỉ lo khóc, khóc đến nỗi làm cho anh tâm hoảng ý loạn, tay chân luống cuống không biết làm thế nào cho phải, không nghĩ tới con gái trong ngực, cũng làm cho anh thêm phiền, bắt chước mẹ oa oa khóc lên.

Đường đường là tổng giám đốc Kỷ thị, bất kể đồ án khó hơn nữa ở trước mắt anh, chân mày anh cũng không hề nhíu, lúc này đối với hai người phụ nữ quan trọng bắt anh đổi cả tính mạng lại không có biện pháp.

“ Đem con bé cho em…” Trác Viện nghe tiếng con gái khóc, mới nhớ tới mình vừa mới sinh, giương đôi mắt hồng hồng lên, nước mắt vẫn còn vương lại trên hàng mi.

“ Anh để con bé trên giường, em không nên ôm, nếu không miệng vết thương sẽ bị rách.” Kỷ Nhất Thế ôn nhu đặt con gái lên, nhìn một lớn một nhỏ trước mặt, ánh mắt nhu hòa hơn.

Mặc dù là lần đầu tiên làm mẹ, Trác Viện dựa vào bản năng, lập tức đoán được con gái đói bụng, không để ý Kỷ Nhất Thế còn ở đó, cô kéo áo xuống,cái miệng nhỏ nhắn của con gái lập tức bú, rất thỏa mãn mút lấy sữa.

Nhìn thấy một màn này, ánh mắt Kỷ Nhất Thế cũng trầm xuống, nhìn cái miệng nhỏ nhắn của con gái bá đạo ngậm lấy nơi vốn thuộc về anh, anh lại có chút ghen tỵ.

Cho đến khi con gái ăn no, Kỷ Nhất Thế không để ý đến phản đối của Trác Viện, rung chuông muốn y tá ôm con gái anh đi.

Trong phòng bệnh chỉ còn hai người, Kỷ Nhất Thế không cho phép cô trốn tránh, bàn tay vỗ về khuôn mặt cô, muốn cô nhìn anh.

“ Em nghe thấy mẹ và anh nói chuyện rồi?”

Trác Viện không nhìn, ánh mắt rơi vào trên nút áo sơ mi anh.

“Thật xin lỗi, hại em bị thương.” Nghĩ đến vết thương trên người cô, có thể là do mẹ anh vô tâm làm ra, Kỷ Nhất Thế liền đau lòng.

Một câu xin lỗi của anh, làm hốc mắt Trác Viện đỏ lên.

“Anh yêu em.” Nương theo những lời này, Kỷ Nhất Thế hôn môi cô, không nỡ rời đi “ Anh yêu em…”

“Gạt người…” Thật vất vả né tránh môi anh, Trác Viện không có sức lực đánh lên lồng ngực anh, nước mắt lại rơi xuống. Nuốt nước mắt nhìn người đàn ông luôn chú ý đến bề ngoài trước mắt, lúc này lại lộ ra sự chật vật, áo sơ mi nhăn lại, đầu tóc rối loạn, còn có râu ria, so với lúc bình thường không giống nhau.

“Em…”

“ Nếu như anh không thương em, tại sao lại ăn dấm chua của Phương Đại Tề?”

Ngược lại còn hận không thể đem người đàn ông cô thích chia thành tám khúc, ném cho cá ăn. Cuối cùng anh không thể làm gì khác hơn là tạo cơ hội, để cho người phụ nữ khác bắt cóc Phương Đại Tề, làm Trác Viện hết hi vọng, chỉ có thể biết điều đi theo anh.

“ Nhưng là…. Nếu như anh yêu em, tại sao không để cho em mang thai?” Anh dùng biện pháp tránh thai làm cô rất khó chịu, kể cả khi hai người kích tình, anh vẫn nhớ đeo bao cao su.

Kỷ Nhất Thế nghe thấy cô hỏi vấn đề đó, vẻ mặt có chút lúng túng, ngay cả tai cũng đỏ,“ Anh chỉ không muốn bị cướp” Cô là của một mình anh, cho dù là đứa nhỏ của bọn họ, vậy cũng không được.

“ Anh…” Câu trả lời của anh, làm Trác Viện chấn động, khó có thể tin vén môi lên, lại không biết nên nói gì.

“ Chồng em là một thùng dấm lớn, bất kể là ai, chỉ cần tới gần em, anh liền ăn dấm lung tung, hiểu không?”

Kỷ Nhất Thế thấy Trác Viện ngẩn người, anh nhân cơ hội bá đạo hôn trộm một cái, vẫn không quên nói ở bên tai cô, “Sinh con gái xong, chờ em xuất viện, xem anh trừng phạt em như thế nào!” Nghĩ đến hai lần trước bị con gái cắt đứt chuyện tốt, Kỷ Nhất Thế vẫn còn khó chịu, chờ thanh toán thật tốt với Trác Viện.

“Háo sắc.” Trác Viện xấu hổ đỏ mặt, tay không kìm lòng được sờ lên gương mặt tuấn tú gần trong gang tấc“ Anh chỉ biết bắt nạt em.”

“Không có biện pháp, đời này chồng em chỉ biết đối với em như vậy, liền thích ở trên giường bắt nạt em.”Kỷ Nhất Thế cạy mạnh nói, nếu không phải cô còn có vết thương, anh sớm đã nhào tới.

Trác Viện nhìn anh, ánh mắt mới vừa khóc liền lóe lên tia sáng, mang theo hơi nước nhàn nhạt, hấp dẫn người.

“Nhất Thế….”

“Ừ…?” Kỷ Nhất Thế nhìn cô cười.

“Thật ra thì… em không còn thích học trưởng, em….” Mấy chữ cuối cô nói quá nhỏ, Kỷ Nhất Thế cơ hồ không nghe thấy.

“ Em như thế nào? Giọng quá nhỏ, anh không nghe rõ?”Anh giữ gương mặt cô, muốn cô nhìn thẳng ánh mắt anh.

Trác Viện nhìn rõ bóng mình trong mắt Kỷ Nhất Thế, trái tim lúc này căng ra thật lớn, lần đầu tiên cảm nhận được hạnh phúc đang bao phủ lấy cô,“ Em thích anh.”

“ Chỉ là thích?” Kỷ Nhất Thế bất mãn nhíu mày.

“Em…”

“Em yên tâm, chờ chúng ta về nhà, anh sẽ làm em thành thật nói yêu anh.”Tán tỉnh như vậy, Trác Viện sao không đoán ra được ý tứ trong lời của anh, anh nhất định muốn đem cô áp đảo trên giường, hành hạ một phen.

Nghĩ tới đây, Trác Viện mặt đỏ như gấc đạp anh, muốn anh đừng lại gần, ai ngờ lại bị anh hôn, chỉ có thể phát ra thanh âm “A..”


Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ