settingsshare

Một Ly Cà Phê Tình Yêu Chương 11: Mandheling Coffee - Cà phê Mandheling

Cà phê cao nguyên luôn lơ đãng mà mang theo sự kiên cường, có thể cả cuộc đời nà, chỉ cần một lần quyết tuyệt như vậy, không cần quan tâm đến sướng khổ.

Vừa tiễn viện trưởng Tạ về, cũng đã đến thời gian ăn trưa, nhân viên khách sạn đúng thời gian lần lượt đi vào nhà ăn, hôm nay ca làm việc của cô nghỉ sớm, nhưng phải tận 11h mới tới nơi, vào nhà ăn, bưng khay thức ăn đến chỗ trống cuối cùng kia.

Đám nữ sinh thực tập bộ phận phòng đang nói chuyện, trưởng ca khu số 4 Tiểu Chung cầm cái thìa inox gõ lên bàn, cạch một cái, “Haizzz, từ nay về sau không được nhìn trai đẹp nữa rồi.”

Quân Mạc dùng khăn tay lau son môi, chen vào một câu, “Trai đẹp nào vậy?”

“Chị không biết à? Trợ lý của Tổng giám đốc Hàn đến nói chuyện, buổi chiều sẽ trả phòng.” Có người trả lời cô, kéo theo một loạt tiếng thở dài.

Quân Mạc miệng vẫn còn đang nhai cơm suýt chút nữa thì nghẹn, “Sao không ai nói cho tôi biết vậy?” Khách hàng quan trọng như vậy trả phòng, theo lệ thường cô phải đến hỏi han một chút – như là đáp lại câu hỏi này, một giây tiếp theo điện thoại vang lên, làm cô lập tức phải đứng dậy đi.

Nước vừa mới rót, cô nhấp một ngụm, vị lạnh theo xuống tận đến dạ dày, trong lúc nhất thời cảm thấy khó chịu, vội vàng bỏ thìa xuống, mới ra làm gì ngược đãi dạ dày của mình như thế này, huống hồ cũng không phải là trễ giờ. Cô nhìn bốn phía, không thấy Miêu Mạn liền hỏi, “Miêu Mạn đâu? Hôm nay tâm tình cô ấy tốt lên rồi chứ?” Cô nói khẽ, gần như là ghé tai trưởng ca hỏi nhỏ.

Tiểu Chung gật đầu, “Rất tốt, hôm nay còn chủ động đổi ca với tôi, nói rằng không đói, một lúc nữa mới ăn.” Rồi lại thở dài: “Cô ấy cũng thật không may, tự nhiên đụng phải người khách như vậy.”

Đột nhiên Quân Mạc cảm thấy không còn khẩu vị, nhớ lại công việc trước đây, mặc áo khoác vào,bước chân đi trong gió lạnh.

Đến khu số 4, cửa thủy tinh lập tức ngăn gió lạnh thấu xương ở bên ngoài, khiến người ta cảm thấy ấm áp. Thảm vẫn mềm mại như thế, giầy cao gót nhọn giẫm lên cũng không phát ra tiếng động gì. Quân Mạc đứng trước phòng làm việc, không có người, gọi điện thoại đến phòng Hàn Tự Dương, thật lâu mới thấy anh nghe điện thoại, ngữ khí khiến cô cảm thấy hơi xa lạ. Vậy nên thất thần một chút mới nhớ ra phải nói chuyện, “Tổng giám đốc Hàn? Tôi là Lý Quân Mạc .”

Bên kia dường như có chút ngạc nhiên, ừ một tiếng rồi cũng không nói gì nữa. Quân Mạc nói nhanh ý định của mình, hỏi anh có rảnh không.

Hàn Tự Dương do dự một chút, lại nói, “Em lên đây đi.”

Cô đứng trước cửa đang định ấn chuông, cửa gỗ màu nâu đột nhiên mở ra, Miêu Mạn cúi đầu đi ra, nhìn thấy cô vẻ mặt có chút chật vật, cúi đầu chào một tiếng “Quản lí Lý” liền nghiêng người chạy đi.

Quân Mạc quay đầu nhìn bóng cô, trong lòng thấy kỳ quái, nhất thời quên mất cửa đã mở – người đàn ông bên trong lên tiếng gọi, “Vào đi.”

Quân Mạc nhìn quanh một chút, bây giờ chưa phải giờ dọn phòng vào buổi chiều, mà phòng lại giống như chưa sử dụng qua, lộ ra không khí lạnh như băng– cô đã qua rất nhiều phòng, phàm là có người ở, hoặc quần áo đầy đất, hoặc bàn đầy đồ ăn vặt, tuy là rất bẩn cũng không được phép tức giận. Trong lòng cô cảm thấy lạ, nhưng lại quên mất phải nói gì, khẽ nhíu mày.

“Có chuyện gì?” Cuối cùng lại là anh nhắc nhở cô, đưa đến một ly nước ấm.

“Tổng giám đốc Hàn muốn trả phòng sao?” Quân Mạc liếc liếc mắt một cái, anh cũng không nhìn về phía cô, tựa hồ nhíu mày, “Theo lệ thường, tôi nên qua đây xem một chút, muốn biết xem anh có ý kiến gì với khách sạn hay không?”

“Theo lệ thường?” Anh bỗng nhiên nở nụ cười, “Quân Mạc , sao em có thể vĩnh viễn khách sáo với anh như vậy được nhỉ?”

Quân Mạc cúi thấp đầu, nghĩ rằng cũng may mà không uống nước, nếu không sợ rằng ngụm nước vừa nuốt xuống đã trào lên cổ họng.

“Nếu em lấy tư cách bạn bè hỏi anh, có lẽ anh sẽ vui hơn.” Hàn tự Dương nhìn tay cô, trắng trẻo, tinh tế, gắt gao nắm lấy thành cốc, “Bây giờ anh nói với em rằng, rất đơn giản – với phục vụ của Nam Đại anh rất hài lòng.”

Nếu không phải đêm đó cô đã biết nhà anh ở chỗ nào, sợ rằng bây giờ đã có tiếng cốc vỡ loảng xoảng dưới mặt đất, bởi vậy lúc này Quân Mạc chỉ bình tĩnh đứng lên rồi nói, “Tổng giám đốc Hàn, tôi đi đây.” Cô mới đứng lên, lại ngồi xuống, ánh mắt nhìn thẳng vào mặt anh, “Vừa rồi… Đã xảy ra chuyện gì vậy?”

Từ trước đến nay cô vẫn thông minh, việc này nhanh như chớp trong đầu hiện lên mối liên hệ, mấy ngày trước phát sinh chuyện kia, trong điện thoại anh có biểu hiện do dự, biểu tình của Miêu Mạn… Cô có sự nhạy cảm khác thường cùng với năng lực suy luận, mà con gái đối với những việc nho nhỏ như thế này lại rất mẫn cảm, nếu có thể thì cô thực sự không muốn hỏi chuyện này một chút nào hết, nhưng mà cô cũng sợ – sợ vạn nhất tiểu nữ sinh kia không giữ đúng chừng mực, làm cho hết thảy mọi chuyện đều khó có thể sửa chữa.

Biểu tình của Hàn Tự Dương có chút khó xử, trước mặt cô dường như xấu hổ không biết làm thế nào, lập tức trấn định chậm rãi cười, “Muốn hỏi anh làm gì? Em cũng đoán được mà.” Lúc nãy anh cũng không phải không kinh ngạc khi thấy nữ sinh kia đến tìm mình mà sau khi nói một phen, lại chỉ làm mình cười khổ không thôi, cuối cùng lại phải rót nước cho cô gái đó, với cô gái ngọt ngào xinh đẹp ấy không biết phải mở miệng đáp lại như thế nào.

Anh muốn cảm ơn cuộc điện thoại kia của Lý Quân Mạc , vừa lúc hóa giải bầu không khí kia, anh đành phải nói, “Quản lí Lý sắp đến.” Miêu Mạn tựa hồ chấn kinh như chú thỏ con, vội vàng đi ra ngoài, anh thở phào trong lòng, chỉ cảm thấy xấu hổ không muốn nói gì cả. Thế nhưng giờ phút này, cô hỏi anh xảy ra chuyện gì, anh lại xấu hổ hơn cả lúc trước.

Quân Mạc cũng không nói nhiều, thở dài, “Tổng giám đốc Hàn, cô ấy còn nhỏ, không biết xử lý tình cảm của mình thế nào, anh … đừng để ý”

Anh lắc đầu “Anh hiểu.” Khuôn mặt an h tuấn đó đã có chút mệt mỏi, nghĩ nghĩ, cuối cùng nói ra câu kia, “Tuổi còn nhỏ chưa bao giờ là một cái cớ, em thì sao?”

Theo dòng xe cộ thật dài phía trước đang chậm rãi đi về phía tòa nhà của Thụy Minh – Hàn Tự Dương đột nhiên cảm thấy mình mất đi tính nhẫn nại, nhịn không được hung hăng mắng tình hình giao thông lúc này.

Cũng giống như ngày đó, anh ngồi bên cạnh cô, trong không khí đều tràn ngập sự tươi mát của cô, anh nói muốn đi Embrace, là bởi vì biết nơi đó cách xa như vậy, có thể ở với cô lâu hơn một chút trong không gian ấm áp mà tư mật của chiếc xe này đây. Sau đó lại không cần quay đầu nhìn cô, chỉ biết ấm áp dần biến mất, chiếm mất không khí ấy là cảm giác đói bụng mang đến cảm xúc tệ hại, anh nhịn cười rồi đề nghị xuống xe ăn chút gì đó, làm sao lại không nhìn ra ánh mắt lén vui mừng của cô, nhớ tới đó khóe miệng lại không kìm được mà khẽ cười – sau ngẫm lại, quả thật mình đã sơ suất, nếu muốn cô mời khách, lại còn nói đi Embrace – chỉ sợ về sau cô nói gì cũng không dám mời anh nữa. Chính là anh vừa nói câu nói kia, giống như bùa đòi mạng, giống như cô bị nhìn thấu tâm tư, vội vàng rời đi, thậm chí còn quên nói lời tạm biệt. Theo thói quen, tay chống đầu, anh nhìn đăm chiêu ra ngoài cửa xe, chính là hồng trần cuồn cuộn.

Nhân viên dán thông báo cuộc cạnh tranh chức vụ quản lý khu vực tầng trung và cao năm tới lên trên tường. Tính toán cũng không khác lắm, Quân Mạc nhìn qua liền hướng văn phòng đi tới. Hứa Ưu bước nhanh đến chào hỏi, “Quản lí Lý.”

Quân Mạc cười đáp lại, “Buổi sáng tốt lành.”

“Lần này định cạnh tranh vào vị trí nào?” Trong lời nói mơ hồ mang theo vị thuốc súng.

Quân Mạc cười cười không đáp. Kỳ thật mọi người đều biết rõ, người quản lý bộ phận phòng sắp nghỉ việc, một nhóm quản lý trẻ tuổi cũng không thiếu người đem ánh mắt nhìn vào vị trí này – với khách sạn mà nói, khách phòng chính là bộ phận quan trọng nhất. Quân Mạc dùng thái độ không quan tâm chuyện gì, ngược lại khiến Hứa Ưu nhận định trong lòng cô đã nắm chắc mười phần. Cũng may phòng hành chính đã ngay trước mắt, Quân Mạc cười ha ha, liền lấy cớ kiểm tra buổi sáng để thoát thân.

Cô mở máy tính, đóng dấu vào văn kiện – cẩn thận nhìn một lần nữa, cuối cùng đem văn kiện nhét sâu vào trong ngăn kéo. Quả nhiên gần đây đề tài được quan tâm nhiều nhất là cạnh tranh vào vị trí quản lý cao cấp, dưới cơ sở là cạnh tranh thi vào vị trí trưởng ca, trung tầng thì cạnh tranh vào vị trí nhân viên quản lý cao cấp – ngay cả Tổng giám đốc Từ cũng vỗ vỗ vai cô, “Chuẩn bị cho tốt nhé!” – ý là cô cũng có triển vọng sao?

Quân Mạc luôn mỉm cười, cả khi Ân Bình hỏi, cô cũng bày ra bộ dáng bí hiểm, Ân Bình hận tới mức gõ vào đầu cô một cái, “Cậu làm sao thế hả? Coi tớ là đối thủ cạnh tranh phải không?” Ân Bình kề sát vào tai cô,“Cậu đi đến bộ phận phòng xem thế nào đi! Tớ cảm thấy cơ hội của cậu rất lớn đấy.” Quân Mạc trả lời: “Tư lịch của tớ không đủ mà.” Mang bộ dáng mất hết hứng thú, dọa Ân Bình không thể không lên tiếng nhắc nhở cô, “Cậu tỉnh lại cho tớ nhờ đi! Cái này liên quan đến tiền đồ mà.”

“Giáo viên? Cậu?” Ân Bình vụng trộm che miệng lại, ngây ngốc hỏi, “Nhưng ngày mai đã là ngày cạnh tranh chính thức?”

“Cho nên mới nói, nếu không có lần cạnh tranh này, tớ không thể đi được đâu.” Quân Mạc dùng nụ cười che giấu sự quyến luyến, thu dọn văn phòng. Phía sau không hề có động tĩnh đã một lúc lâu, sau đó Ân Bình lớn tiếng kêu, “Cậu từ chức?”

“Uh, thiếu sự cạnh tranh của cậu, có phải tớ nắm chắc hơn một chút không?” Ân Bình lầm rầm tự nói với mình.

“Đi ra ngoài!” Quân Mạc vừa tức vừa buồn cười, thuận tay vứt một tập văn kiện không dùng tới qua.

Ân Bình chuyển xuống ghế dựa ngồi, bình tĩnh khiến Quân Mạc cảm thấy thương cảm, “Kỳ thật,cậu đi rồi cũng tốt, tớ cũng hiểu được làm ở khách sạn quá mệt mỏi, cậu cũng không thật sự thích công việc này.”

Câu nói chậm rãi, lập tức làm mắt Quân Mạc mờ sương. Cô vốn đang cúi đầu, vừa hay che dấu được, bỗng nhiên nhớ tới câu “Phù đồ bất tam túc tang hạ, bất dục cửu sinh ân.

Cứ từ từ nghĩ, thông thấu như phật gia, vô vị như tang hạ, còn làm cho người ta lưu luyến chính mình có thể nào không có tâm ma?

Ngày đó gọi điện cho Tổng giám đốc Từ, cương quyết một câu nói muốn từ chức, Tổng giám đốc Từ không cần suy nghĩ cự tuyệt luôn – sau đó cô nói muốn làm giảng viên đại học, Tổng giám đốc Từ trầm mặc một hồi lâu, “Công việc kia phù hợp với con gái hơn. Như vậy, cuộc sống cũng không có quá nhiều cạnh tranh, công việc không cần phải đi giao tiếp quá nhiều, tôi sẽ gọi điện cho bộ phận nhân sự, nói cô ba tháng trước đã thông báo xin nghỉ.” – theo nguyên tắc, trước khi từ chức ba tháng cần phải thông báo với bộ phận nhân sự. Nếu không sẽ bị trừ lương.

“Quân Mạc à, đến đó rồi phải tự chiếu cố bản thân mình cho tốt.”

Thật sự là một lời nói bình thường quá, Quân Mạc nghĩ một lúc lâu, thấp giọng nói, “Cảm ơn Tổng giám đốc Từ.”

Cô đi ra hoa viên, nhìn mấy khu phòng. Đi qua phòng đặc biệt có hồ bơi, hơi dừng chân, dùng card mở cửa phòng. Đến thẳng giữa phòng, sàn gỗ thô phủ một tầng sương mỏng, là do cửa sổ đã mở ra để thông gió, không khí trong trẻo nhưng cũng rất lạnh lùng.

Quân Mạc thấy hơi ân hận, “Làm việc ở đây lâu như vậy, một đêm ở đây mình cũng chưa từng nghỉ qua.” Sau này muốn nghỉ, phải bỏ tiền túi ra – thiệt những hơn hai nghìn, không phải bình thường Tiểu Bạch vẫn nghỉ hay sao?

Đi đến tầng 3, thấy Miêu Mạn đang đứng ngẩn ra tựa cửa, phòng 304 đã phòng không nhà trống, nhân viên đã dọn dẹp sạch sẽ rồi. Cô đến sau lưng Miêu Mạn, mang theo ý dọa cô bé này, “Đi làm mà còn có thời gian ngẩn người ra như vậy?”

Quả nhiên Miêu Mạn giật mình một cái, vội vàng quay người, mặt đỏ bừng, “Quản lí Lý.”

“Ngẩn người ra còn chưa tính – lại còn đứng quay mặt về phía camera, định làm cái gì?” Cô chỉ thăm dò chút chút, kéo một bên hỏi: “Sao vậy? Sao sắc mặt lại không tốt thế?”

Quả thật trong lòng Quân Mạc hiểu là vì cái gì, trong mắt mấy cô gái trẻ, khó có thể che giấu tâm sự trong lòng, lúc nhìn thấy người mình thích thì ánh mắt sáng rực, lại nhìn theo bóng dáng người ta ngay cả khi đã đi xa. Mắt các cô bé này, còn rất trong trẻo, thanh khiết, người ta có thể nhìn thấy tận nơi sâu nhất. Cô nhớ tới thời gian ở bên anh, mới có ba năm trước, lúc đi học thường cũng nhìn bục giảng bằng ánh mắt ấy – cứ như vậy mà nhìn nhau, nhưng mà bây giờ thì chút dấu vết cuối cùng cũng không còn.

Cô nhìn thần sắc Miêu Mạn, tuổi trẻ cứ như nước có thể chảy từng giọt từng giọt, mềm mại…

Không kiềm được mà đau lòng thay cô gái này, vì vậy kéo tay cô bé hướng dưới lầu, “Lúc nào thì tan ca?”

Hai người đều làm ca giữa, đến hết giờ thì cùng ra ngoài. Thay đồng phục rồi đi chung với nhau, cô kỳ thật chỉ lớn hơn Miêu Mạn ba, bốn tuổi, nhìn lại càng giống hai cô sinh viên trẻ trung, xinh đẹp động lòng người. Miêu Mạn có tâm sự, vẫn trầm mặc, Quân Mạc cố ý kể vài câu chuyện cười, cô cũng chỉ cố gắng mỉm cười mà thôi. Quân Mạc kéo Miêu Mạn đến ngồi xuống chiếc ghế bên bờ hồ, “Miêu Mạn, kỳ thực chị rất hâm mộ em – ” Cô ngăn Miêu Mạn mở miệng nói chuyện, mỉm cười tiếp tục nói chuyện, “Cả đời chỉ có một lần, dũng cảm đem tâm ý của mình nói ra. Có lẽ sau này sẽ không có được dũng khí ấy nữa, có được chấp nhận hay không đã không còn quan trọng nữa, cho dù không nhận lời thì sau này rồi cũng sẽ quên đi.”

Sắc mặt Miêu Mạn tái nhợt như cánh hoa bạch ngọc lan, cắn môi không nói lời nào, sau một lúc lâu mới nói, “Quản lí Lý, chị cũng biết?”

Quân Mạc đặt tay lên vai cô, ánh chiều chậm rãi lướt qua mặt hồ, “Ai mà không từng như vậy?”

Luôn là như vậy, ít nhất một lần trong nỗi buồn đó, chúng ta dần ghi nhớ qua từng năm tháng trưởng thành, đủ loại tâm sự bắt đầu rồi lại được giấu kín, mặc cho mưa gió thô lệ, rồi cũng sẽ lướt qua lớp vỏ bóc dày ấy, không một tiếng động.

Đồng nghiệp cùng khách sạn không biết tin Quân Mạc từ chức, vẫn chào hỏi cười nói như trước, không khác gì trước đây. Càng có nhiều khuôn mặt vội vã, vừa đi vừa lẩm bẩm, ngày mai còn có cuộc thi viết các nghiệp vụ cơ bản, bận rộn như những ngày thường. Quân Mạc tự nhiên thấy buồn bã, cởi đồng phục, gấp cẩn thận, tiện đường đưa sang phòng giặt.


Cô đi đến cửa sau, Ân Bình chẳng mấy khi về sớm hơn, nhìn mặt có vẻ kỳ lạ – “Sao vậy? cậu không nỡ rời tớ à?” Quân Mạc trêu.

“Haiz, không phải.” Ân Bình thành thật nói, “Tớ dẫn người yêu đến gặp cậu.”

Sự thật này làm Quân Mạc kinh ngạc -

Bên kia phố là một chiếc SUV trắng bạc, người đàn ông của Ân Bình đã nhìn sang bên này tìm – Quân Mạc cảm thấy thật quen mắt, ngạc nhiên nhận ra, “Phí Hân Nhiên?”

“Xin chào.” Giống như là đang ngượng, Phí Hân Nhiên đưa tay qua.

Hai lần gặp – đều khiến mình có ấn tượng sâu sắc, vì cảm thấy anh ta hơi giống Lâm Hiệt Tuấn.

Quân Mạc cố tình trì hoãn một giây, nhìn trộm Ân Bình – quả nhiên, Ân Bình quyết đoán cầm tay bạn trai trở về, “Này, không được động tay động chân.”

“Có người như vậy sao?” Quân Mạc cười than thở, “Xin chào.”

“Tôi biết, chúng ta đã gặp qua.” Anh thật sự không rõ, vì sao mỗi lần anh, Tổng giám đốc Hàn, Mã Sơ Cảnh cùng mấy người trong công ty tụ tập luôn nhắc tới Lý Quân Mạc .

“Lần trước Tổng giám đốc Hàn mời khách cô cũng đến phải không?” Phí Hân Nhiên tràn đầy hứng thú hỏi, “Tôi biết Ân Bình cũng là vào dịp đó.”

“Lên xe rồi nói, lạnh chết đi được ấy.” Ân Bình không kiên nhẫn giậm chân một cái.

Trong xe rất rộng, Quân Mạc ngồi ghế sau, nhìn anh chàng kỹ sư trẻ tuổi cấp cao, không nhịn được muốn hỏi Ân Bình hai người bắt đầu thế nào.

“Đi ăn ở đâu đây?”

“Không phải em nói phải có đẳng cấp một chút sao?” Phí Hân Nhiên vui vẻ cầm tay lái, rất thành khẩn nói, “Anh cố ý đi mượn thẻ bạch kim của Embrace rồi.”

Quân Mạc hướng Ân Bình cười một nụ cười giả tạo.

“Ha ha, đã nhìn thấy chưa? Tớ chỉ hơi phấn khích quá thôi, để tớ khoe khoang với cậu một chút chứ.” Ân Bình ngượng ngùng nói.

Quân Mạc cảm thấy Phí Hân Nhiên mà mình gặp là một người đàn ông rất sạch sẽ, ánh mắt một cái hồ trong vắt không sâu lắm, chỉ cần liếc mắt là nhìn thấy đáy hồ rồi. Mã Sơ Cảnh giống một sinh viên không có tâm địa sâu xa gì – thế nhưng chỉ là “giống”, Phí Hân Nhiên này căn bản là một ly nước ấm – chợt liếc mắt một cái cũng khiến cho người cảm nhận thật ấm áp.

Trên đường xe đi cũng rất thuận lợi, dọc đường Phí Hân Nhiên không nói nhiều lắm, chỉ là ngẫu nhiên gặp đèn đỏ, nhìn bạn gái qua kính chiếu hậu dịu dàng nói chuyện, mỉm cười. Đến nhà hàng đậu xe xong, đã có một nhân viên chạy ra hỏi đã đặt trước chưa. Theo đó dẫn họ đến một ghế lô. Quân Mạc và Ân Bình đều là người trong nghề, nhìn ra nhân viên đã được huấn luyện tốt, liếc mắt qua, áo sơ mi trắng như tuyết, không chút tì vết, thợ may cũng rất khéo léo cũng rất hoàn mĩ.

Lần đầu tiên đến đây, rốt cuộc hai người vẫn tò mò, nhìn khắp xung quanh, bất quá cũng chỉ là một nơi cực kỳ trang nhã, tiểu lâu năm tầng, bồi bàn dẫn họ đến bên trái hành lang của tầng 3– “Đây là nơi Tổng giám đốc Hàn thường đặt phòng mời khách.” Phí Hân Nhiên dùng tên Hàn Tự Dương để đặt, đương nhiên là đãi ngộ cấp bạch kim.

Tất nhiên là không gọi trứng cá muối, vây cá hay hải sản, Ân Bình thích ăn đồ ngọt, Quân Mạc biết thời biết thế đem thực đơn đưa qua một bên, “Cậu gọi đi, tớ không kén chọn, ăn như bình thường là được rồi.” Cuối cùng gọi một đĩa móng giò thủy tinh, lươn cuốn tôm chiên, vài món rau thường ngày vẫn ăn. Cuối cùng Quân Mạc gọi một món tráng miệng ngọt, lúc bồi bàn đi khỏi, cười hỏi Ân Bình: “Ân Bình, cậu phải giải tỏa sự tò mò của tớ đi thôi. Tớ không ăn gì cũng được, cậu nói tớ nghe xem hai người quen nhau thế nào?”

Ân Bình không nói.

“Thật sự cũng không có gì.” Phí Hân Nhiên kể ra mọi chuyện, “Lần trước ăn cơm xong, tôi đã chú ý đến Ân Bình, sau gặp lại trong khách sạn, rồi xin số điện thoại.”

Thật là khô khan quá… Quân Mạc không nhịn được mỉm cười, cô hỏi, “Cô ấy làm sao lại hấp dẫn được anh nhì?”

Phí Hân Nhiên nhìn Ân Bình, thành thật như trẻ nhỏ.

Ân Bình cười tủm tỉm, “Anh nói đi, em cũng muốn biết.”

“Chính là lúc đó mọi người đều rất vui vẻ, cô ấy một mình ngồi ở đó… “Anh không nói được nữa, chỉ có thể cười cười, lộ ra hàm răng trắng tinh, giống Hứa Tam, “Tôi nói không tốt, hóa ra lại có cảm giác này.”

Quân Mạc và Ân Bình cùng cười khẽ, trao đổi ánh mắt – hôm đó cô không phải là không vui, chỉ có điều không quen nhìn Hứa Ưu kia làm đóa hồng giao tiếp mà thôi.

Thức ăn bắt đầu đưa lên, đĩa thức ăn tinh xảo, màu sắc vô cùng tươi mát, Ân Bình không khỏi cảm than, “Kẻ có tiền sống thật là tốt.”

Phí Hân Nhiên ngay lập tức tiếp lời,“Sau này chúng ta sẽ thường xuyên đến đây ăn.”

Quân Mạc cười nói, “Anh xem, ngày hôm qua còn oán giận tôi không cùng cô ấy ăn lẩu đấy, việc này so với ăn lẩu ở phố sau khách sạn có vẻ có tương lai hơn hẳn nhỉ?”

Bồi bàn đi vào đổi thức ăn, đến bên cạnh Phí Hân Nhiên cười nói, “Phí tiên sinh, Hàn tiên sinh đang ở trên lầu, lần này không phải mọi người đến cùng với nhau ạ?” Hiển nhiên rất quen thuộc với khách của Thụy Minh.

Phí Hân Nhiên đứng lên, “Anh đi chào một tiếng.”

Quân Mạc chợt cảm thấy chai rồi, tự an ủi chính mình: “Chắc gì đã gặp.” Cuối cùng không biết làm gì, cúi đầu uống một ngụm nước trái cây, tinh thần bất an.

Bồi bàn đẩy nhẹ cửa, cuối cùng cũng xuống – Hàn Tự Dương cười nói với Phí Hân Nhiên ở phía trước, “Tôi tới gặp bạn gái.” Anh nói như vậy, ánh mắt lại cho biết là nói dối – Quân Mạc đứng dậy, mỉm cười.

“Khéo như vậy? Tổng giám đốc Hàn cũng tới. Hôm nay Quân Mạc từ chức, chúng tôi tới chúc mừng cô ấy sắp trở thành một người mới.” Ân Bình rất tự nhiên cười nói.

“Từ chức?” Anh lên tiếng, ánh mắt nhìn thẳng vào mặt cô, Quân Mạc nhìn thoáng qua, ánh mắt rũ xuống nhìn đến vành tai anh, dừng lại một lúc, lơ đãng xẹt qua một tia lo lắng.

“Vâng, đúng vậy.” Quân Mạc chuyển hướng nhìn qua gương mặt anh, miễn cưỡng tiếp nhận ánh mắt kia.

“Khó có thể gặp nhau được một lần như thế này, tôi lên lầu chào hỏi một chút, lát nữa gặp nhau nói chuyện?” Hàn Tự Dương thản nhiên nói, xoay người đi lên tầng 4, chỉ để lại cái bóng.

Phí Hân Nhiên không giải thích được, “Sao Tổng giám đốc Hàn lại có vẻ không vui thế nhỉ? Lúc nãy anh nói các em ở tầng dưới tâm trạng vẫn còn tốt lắm mà.”

Ân Bình có chút đăm chiêu nhìn ra ngoài cửa số, mấy ngày này thời tiết đang đẹp đã bị mùa đông tàn phá hầu như không còn gì, lúc này nghiễm nhiên còn có mấy bông tuyết rơi, xen lẫn với mưa phùn, cô bỗng nhiên cảm thấy rất thú vị, hé miệng cười.

Hàn Tự Dương xuống dưới rất nhanh, cầm áo khoác trên tay, hiển nhiên là đã hoàn thành xong việc xã giao. Anh ngồi xuống bên Quân Mạc , nghiêng nghiêng liếc cô một cái.

“Từ chức à? Đi chỗ nào vậy?” Anh không chút chú ý hỏi cô.

“Uh, đại học A.” Quân Mạc miễn cưỡng nói.

Hàn Tự Dương bỗng nhiên nghĩ tới một từ – chán nản. Thật sự là vậy, chút sức lực cuối cùng đổ tại nơi này, cũng không thể phát tác. Trong không khí bỗng nhiên cảm thấy một áp lực đang tràn ngập, khiến Quân Mạc không dám nhìn thẳng vào đôi mắt anh, lúc này chỉ một màu thâm trầm, lạnh lẽo.

Hai người hỏi đáp thật sự chậm, một người tựa như đang tùy ý hỏi, một người lại như đang căng thẳng, miễn cưỡng trả lời.

Anh nhìn bên mặt cô, chậm rãi nói, “Thế nào lại cắt tóc mái rồi?” Miệng anh cong lên hình như hơi ẩn chút ý cười như có như không, ánh mắt nhìn cô trước giờ chưa từng lạnh lùng như thế này.

Việc cô cắt tóc vốn là lúc tự nhiên nổi hứng lên muốn cắt, nhưng anh lại hỏi như vậy, lại có vẻ như hai người có quan hệ không bình thường. Ân Bình bỏ đồ uống trong tay xuống, cũng phát hiện bạn tốt lúc này đang xấu hổ. Ân Bình không chút cố kỵ hoàn cảnh lạnh nhạt này, hứng thú hỏi, “Quân Mạc , cậu với Tổng giám đốc Hàn rất quen thuộc nhỉ?”

Quân Mạc chưa trả lời, Hàn Tự Dương cứ vậy tự nhiên mà tiếp lời nói mà như hỏi, “Thế nào, Lý Quân Mạc , cho đến bây giờ em vẫn chưa từng nhắc đến anh với người khác?”

Phí Hân Nhiên nhìn Ân Bình, nhịn không được nhẹ nhàng “A” một tiếng, cười nói,” Anh nói này, lần trước bọn anh tụ họp, Tổng giám đốc Hàn đã giới thiệu Quản lí Lý với bọn anh rồi.”

Lần này, Ân Bình không kìm được “À” lên một tiếng, khóe miệng mỉm cười. Ba người ngồi cùng bàn, một người lại một người làm khó mình, Quân Mạc buông đũa, “Ăn xong rồi phải không? Nếu xong rồi thì đi về thôi?”

Ba người còn lại không phản đối, liền đứng dậy đi ra cửa – Ân Bình cùng Phí Hân Nhiên đơn giản là đi nhanh, bỏ hai người kia ở lại đằng sau.

Hàn Tự Dương nghiêng nghiêng liếc nhìn cô, cô cúi đầu đi, lộ ra cái gáy trắng noãn – trời mùa đông lạnh như vậy mà ngay cả khăn quàng cổ cũng không mang – anh bất đắc dĩ thở dài, rõ ràng là đang tức giận, vẫn bất tri bất giác quan tâm đến cô từng chút từng chút một.

Đến bãi đỗ xe, Ân Bình lên SUV, lại chậm chạp không đi, bộ dạng như muốn gây chút sóng gió, “Quân Mạc , để Hân Nhiên đưa cậu về nhà?”

“Không cần, để tôi đưa cô ấy về.” Hàn Tự Dương thản nhiên đứng trước mặt Quân Mạc , ngăn cô lại, cuối cùng chêm thêm một câu, “Chúng tôi ở gần nhà, cũng là tiện đường thôi.”

Quân Mạc bất đắc dĩ nhìn Hàn Tự Dương một cái, ngày mai còn phải đến khách sạn làm thủ tục – cô hiểu rõ năng lực buôn chuyện của Ân Bình. Anh thay cô mở cửa xe, lẳng lặng nhìn, Quân Mạc chỉ còn có thể đưa tay vẫy với hai người kia, “Hẹn gặp lại.”

Chiếc SUV vẫn không chịu rời đi, Phí Hân Nhiên phản ứng không tồi, Ân Bình kinh ngạc hồi lâu, quay đầu than thở, “Nghe rợn cả người.”

Manhaling là tên thương mại của cà phê Arabica được trồng ở phía Bắc Sumatra. Nó bắt nguồn từ tên Mandailing của người dân ở đây – những người sản xuất cà phê tại khu vực Tapanuli, bắc Sumatra
Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ