settingsshare

Một Đời Chỉ Cần Có Em Chương 48: Ăn cơm

Chung Tình và Chu Minh đã bắt đầu chuẩn bị cho hôn lễ, chụp ảnh áo cưới, lên kế hoạch tổ chức tiệc. Nhưng gần đây Chu Minh có chút phiền não, mẹ luôn luôn lải nhải bên tai anh, nói anh nên tìm người khác, Chung Tình không hợp với anh, khiến anh rất lo lắng. Chu Minh không cho là đúng, nói không tin. Phương Thục Anh không cam lòng, bà nghe thầy tướng số nói nếu Chu Minh lấy Chung Tình, sẽ không tốt cho Chu Minh. Bà nghĩ đến chuyện vì đi đón Chung Tình mà Chu Minh xảy ra tai nạn, lại tin không chút nghi ngờ vào điều này. Bà âm thầm đến hàng xóm Chu gia hỏi thăm về Chung Tình, hàng xóm lại nói không biết nhiều, chỉ biết cô ta luôn ở nước ngoài, mới về nước năm ngoái. Phương Thục Anh đi tìm Chu Minh xác nhận, Chu Minh nói đúng vậy.

Phương Thục Anh càng cảm thấy kỳ quái, đi du học sao lại lâu như vậy? Nếu ở nước ngoài phát triển tốt, thì về nước làm gì? Bà quyết định phải điều tra Chung Tình thật kỹ, bà không tin Chung Tình ở nước ngoài sống tử tế, bà không muốn con mình phải chịu thiệt.

Mạnh Tưởng giải quyết xong vấn đề tài chính của công ty, bắt đầu xử lý đến đám người Dương Bân Vũ. Đối với việc Lâm Xa và Phương Phương sử dụng con dấu của công ty để sửa hợp đồng, anh đã phó thác cho luật sư Chu. Hai người kia vì sợ hãi nên cũng khai ra chủ mưu là Dương Bân Vũ. Công ty Tụ Thành tra ra việc Dương Bân Vũ muốn nuốt khoản ông ta hoàn lại, nếu không sẽ báo lên cảnh sát. Rất nhanh, hai phía đều hướng vào Dương Bân Vũ, ông ta không chạy thoát được.

Mạch Dịch Nam về biết được việc này, cũng chỉ lắc đầu, thật không ngờ chỉ vì một chút lợi mà Dương Bân Vũ làm đến bước này. Mạch Dịch Nam để Mạnh Tưởng toàn quyền xử lý, quét thật sạch, phòng ngừa những chuyện như vậy lại xảy ra.

Luyến Kinh và bạn trai từ Bắc Kinh về, biết Chung Tình sẽ kết hôn, Luyến Kinh giật mình hỏi Mạnh Tưởng chuyện gì xảy ra. Mạnh Tưởng thản nhiên nói, “Anh không may mắn như em.” Luyến Kinh nói muốn đi tìm Chung Tình, bị Mạnh Tưởng giữ lại, “Chỉ cần cô ấy vui là được rồi.” Luyến Kinh trừng mắt nhìn Mạnh Tưởng, nửa ngày không nói gì. Cô chưa bao giờ thấy ai ngốc nghếch như anh, Mạnh Tưởng lại chỉ mỉm cười.

Luyến Kinh đau lòng dùng sức ôm Mạnh Tưởng, cho người đàn ông ngốc này một cái ôm là việc duy nhất cô có thể làm. Không đến mười giây, cô đã bị một người kéo ra, vừa quay đầu lại đã thấy một hũ dấm chua tối tăm trừng mắt nhìn cô, “Anh ta không cần sự an ủi của em.” Luyến Kinh tức giận đến giơ chân, Mạnh Tưởng lại nở nụ cười. Người đàn ông này đối với Luyến Kinh có dục vọng chiếm giữ rất mạnh.

Bạn trai Luyến Kinh vươn tay ra, “Kì Viễn” Mạnh Tưởng cười cầm lấy, “Mạnh Tưởng.” Hai người đàn ông chính thức gặp mặt.

Luyến Kinh đề nghị hẹn Chung Tình và bạn trai cô đi ăn tối, Mạnh Tưởng gật đầu đồng ý. Luyến Kinh gọi điện cho Chung Tình, Chung Tình nghe nói bạn trai của cô đã trở lại, vội vàng đồng ý.

Buổi tối, năm người gặp mặt. Sau khi giới thiệu, hai đôi tình nhân ngồi ở hai bên bàn, Mạnh Tưởng ngồi ở giữa.

Lúc đầu, ba người đàn ông tán gẫu chuyện công việc, Luyến Kinh và Chung Tình nói chuyện về tình hình gần đây. Đến giữa bữa ăn, Luyến Kinh muốn đi toilet, kéo Chung Tình

Hai người vào toilet, lúc trở lại nơi rửa tay ở khoảng giữa nhà vệ sinh nam và nữ, Luyến Kinh nhìn Chung Tình qua gương, mở miệng, “Vì sao không cho Mạnh Tưởng một cơ hội?”

Chung Tình giật mình, khóe miệng mỉm cười, “Chúng tôi làm bạn cũng rất tốt.”

“Tôi còn nghĩ rằng hai người có thể ở bên nhau. Cô vì anh ấy mà bay đến Mĩ, vì sao lại không chịu chấp nhận anh ấy?” Luyến Kinh vừa lau tay vừa nhìn Chung Tình, đôi khi cô thật sự không hiểu, Mạnh Tưởng đã đủ khổ sở rồi, thì ra Chung Tình cũng ngốc giống như anh.

Chung Tình nhận khăn tay Luyến Kinh đưa, “Luyến Kinh, có rất nhiều chuyện cô không hiểu.” Cô và Mạnh Tưởng, giữa hai người có rất nhiều chuyện ngăn cách.

“Đúng, tôi không hiểu. Tôi không hiểu tại sao Mạnh Tưởng đợi đến mười năm, lại nhận được kết quả này!” Luyến Kinh trừng mắt nhìn cô, vẻ mặt không thể tin. Nếu có một người đàn ông chờ mình như vậy, cô nhất định sẽ quay đầu trở lại bên anh ta. Hạnh phúc lớn nhất của phụ nữ không phải là tìm được một người đàn ông yêu mình sao?

Chung Tình đi lại, kéo tay Luyến Kinh, mỉm cười, “Tôi vốn nghĩ rằng cô có thể mang lại hạnh phúc cho anh ấy.” Nếu Luyến Kinh có thể ở bên Mạnh Tưởng, cô sẽ yên tâm hơn.

Luyến Kinh nhìn vẻ đau thương thản nhiên trong mắt Chung Tình, lời nói đến bên miệng, rốt cuộc không thể thoát ra ngoài. Cô nắm lại tay Chung Tình, hạnh phúc của Mạnh Tưởng, ngoài người con gái này ra có lẽ không ai có thể làm được.

Chung Tình cùng Luyến Kinh đi về phòng ăn. Chu Minh không có ở đây, Chung Tình kỳ quái hỏi, “Chu Minh đâu?”

“Đi toilet.” Mạnh Tưởng

Chung Tình và Luyến Kinh nhìn nhau, sắc mặt thay đổi. Chung Tình nhanh chóng khôi phục bình tĩnh, tiếp tục ăn.

Chỉ chốc lát sau, Chu Minh đã trở lại, ngồi vào bàn.

Chung Tình mỉm cười với anh, Chu Minh mỉm cười đáp lại.

Mọi người tiếp tục vừa nói chuyện phiếm vừa dùng cơm. Luyến Kinh có chút cổ quái, liên tục nhìn về phía Chu Minh, Chu Minh thì không ngừng nâng chén mời rượu Mạnh Tưởng và Kì Viễn, Chung Tình khuyên anh uống ít một chút, Chu Minh nói hôm nay rất vui, không sao. Nói xong, lại nâng chén muốn mời Mạnh Tưởng. Chung Tình giữ chặt tay anh, “Chu Minh.” Chu Minh nhìn cô, dùng tay kéo cô đứng lên, giơ chén rượu về phía Mạnh Tưởng, “Mạnh Tưởng, tôi biết cậu và Chung Tình là bạn tốt, chúng tôi mời cậu một chén.” Chung Tình nhìn Mạnh Tưởng lo lắng, bệnh dạ dày của anh mới khỏi, không thể uống rượu.

Mạnh Tưởng cũng đứng dậy, giơ chén rượu, cười nói: “Tôi cũng chúc hai người hạnh phúc.” Nói xong, uống hết chén rượu trước.

Chu Minh nâng khóe miệng cười, uống một hơi cạn sạch, “Cám ơn lời chúc phúc của cậu.” Mạnh Tưởng mỉm cười gật đầu, buông chén định ngồi xuống.

Chung Tình nhìn hai người đã uống xong, muốn ngồi xuống, nhưng bên hông bỗng bị giữ chặt, cô nhìn về phía Chu Minh. Anh đột nhiên cúi mình, tự nhiên hôn cô!

Chung Tình trừng mắt, theo bản năng đẩy anh ra, lại nhìn thấy sự tối tăm chợt lóe lên trong mắt anh. Chung Tình dùng tay cào cào tóc, ba người ở đây đều nhìn hai người đến ngây ngẩn. Sắc mặt Luyến Kinh biến đổi, mở to mắt nhìn Chu Minh, Chu Minh lại nở nụ cười, nhìn về phía Mạnh Tưởng, “Tôi rất vui.” không nhìn anh, chỉ nhìn Chung Tình, sắc mặt không chút thay đổi.

Chung Tình và Chu Minh ngồi xuống ghế, Chu Minh cầm tay cô, “Chung Tình là một cô gái tốt.” Trên mặt lộ vẻ đắc ý. Mạnh Tưởng khẽ nâng mắt, cầm chén rượu uống một hơi cạn sạch. Mọi người đều trầm mặc, vẫn là Chung Tình cười nhẹ, bảo mọi người tiếp tục ăn, không nên uống quá nhiều.

Chu Minh nắm tay, nhìn thẳng vào mắt cô, “Anh rất tỉnh táo.” Chung Tình gật gật đầu, rút khăn tay đưa cho anh để anh lau vết son môi của cô trên môi anh. Chu Minh chậm rãi chà xát lên môi, buồn bực uống rượu.

Sau đó, không khí có chút quái dị. Chỉ trong chốc lát, mọi người đều nói đã no. Thanh toán xong, Chung Tình giúp Chu Minh đi trước.

Luyến Kinh nhìn gương mặt tối tăm của Mạnh Tưởng, nói với anh đoạn đối thoại với Chung Tình trong toilet, có lẽ Chu Minh đã nghe được. Mạnh Tưởng thay đổi sắc mặt, đi ra ngoài trước. Kì Viễn khẽ trách cô, sao lại nói cái đó với Chung Tình, Luyến Kinh chu miệng, chỉ là cảm thấy cô ấy và Chu Minh không hợp.


Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ