settingsshare

Một Đời Chỉ Cần Có Em Chương 42: Nằm viện

Đêm nay, lần đầu tiên Chu Minh đăng môn bái phỏng, vốn là Chung Tình còn lo lắng ấn tượng của bố mẹ với Chu Minh sẽ làm anh ngại, nhưng không ngờ nửa giờ sau, lời nói của Chu Minh đã khiến bố mẹ tươi cười rạng rỡ, Chung Tình mới thoáng yên tâm, để Chu Minh ứng phó với họ hẳn là không có vấn đề.

Chu Minh thật sự đã chuẩn bị đầy đủ, ngồi nói chuyện bóng đá với Chung Bình. Bóng đá quả nhiên là sở thích chung của đàn ông, vừa bắt đầu tán gẫu, đề tài đã có thể lan rộng ra năm châu bốn biển, Tiêu Tố Tâm ở bên cạnh ngẫu nhiên hỏi về gia đình Chu Minh. Chu Minh vô cùng chân thành nói về gia đình mình. Chu Minh có một người anh trai Chu Hoành, đã ba mươi tám tuổi, ôm đơn đặt hàng của chủ nghĩa độc thân, không kết hôn. Chu Hoành tiếp quản sản nghiệp Chu gia, trong khi Chu Minh tự mình gây dựng, không làm việc ở nhà.

Chung Bình cũng đánh giá Chu Minh, bộ dáng tạm được, nói không nhiều nhưng hài hước, hiền lành, trong lòng cũng bắt đầu vừa ý. Tiêu Tố Tâm thấy anh khéo miệng, nên vẫn có chút lo lắng.

Chung Tình chỉ mỉm cười ngồi ở bên, ngẫu nhiên nói thêm một vài câu.

Đột nhiên, di vang lên. Chung Tình áy náy cười, đi vào phòng lấy điện thoại ra.

Nhìn số trên màn hình, Chung Tình hơi do dự, Mạnh Tưởng? Cô nhận điện, lại truyền đến một giọng nữ, cô thoáng sửng sốt.

“Xin hỏi, chị là Chung Tình ạ?” Giọng đối phương rất khẩn cấp.

Chung Tình buồn bực trả lời: “Vâng, cô là….”

“Xin chào, tôi là thư ký Vương Lâm của Mạnh tổng. Thật ngại vì quấy rầy chị, xin hỏi chị có biết bạn gái Du Luyến Kinh của Mạnh tổng không?” Vương Lâm nói rất nhanh, trong nháy mắt Chung Tình không kịp phản ứng, dừng vài giây, cô trả lời biết.

Vương Lâm dường như nhẹ nhàng thở ra, “Điện thoại của chị Du không liên lạc được, chị có thể giúp tôi liên hệ với chị ấy không? Mạnh tổng nằm viện, người nhà anh ấy đều đã ra nước ngoài, không có ai đến đây trông nom cho anh ấy.”

Chung Tình sửng sốt, “Anh ấy sao vậy?” Mạnh Tưởng cũng nằm viện? Mấy ngày trước nhìn anh có chút mỏi mệt, nhưng cũng không có gì khác thường, sao lại như vậy?

“Thủng dạ dày, giờ đang phẫu thuật.” Vương Lâm nói.

Chung Tình thở mạnh để đè nén sự lo lắng, “Được, để tôi thử xem. Mạnh Tưởng ở bệnh viện nào?”

Vương Lâm nói tên bệnh viện cho Chung Tình, liên tục cảm ơn sự giúp đỡ của cô, nói Mạnh Tưởng nhất định là do làm việc vất vả quá độ mới vậy.

Chung Tình gọi điện cho Luyến Kinh, nhưng điện thoại vẫn không liên lạc được, Chung Tình chỉ có thể g một tin nhắn, nói Mạnh Tưởng nằm viện, để khi nào cô ấy nhận được tin thì đến thăm Mạnh Tưởng.

Nhưng tin nhắn gửi đi mãi vẫn không có trả lời, Chung Tình đi qua đi lại trong phòng, bệnh của Mạnh Tưởng nhất định rất nghiêm trọng, nếu không sẽ không đột nhiên ngất xỉu. Nhớ mấy ngày trước gặp anh, trên mặt anh đầy vẻ mỏi mệt, nhưng anh lại không nói gì.


Đột nhiên nghe mẹ ở gọi ở bên ngoài, Chung Tình lắc đầu đi ra ngoài, hôm nay là lần đầu tiên Chu Minh đến nhà, ít nhất cô cũng phải ở bên anh.

Chu Minh kéo cô ngồi bên cạnh, thân thiết hỏi: “Có chuyện gì vậy?”

Chung Tình mỉm cười, “Không có gì.” Trong lòng lại suy nghĩ xem tại sao Luyến Kinh không trả lời tin nhắn, điện thoại cũng không gọi được.

Chu Minh thấy đã mười giờ, anh chào Chung Bình và Tiêu Tố Tâm, còn nói, hy vọng có thể thường xuyên đến thăm họ. Chung Bình gật đầu, “Lúc nào cũng hoan nghênh.”

Chung Tình đưa Chu Minh ra ngoài, đến cửa thang máy, Chu Minh đột nhiên kéo Chung Tình lại, “Sao vậy?” Cô có chuyện, anh liếc mắt một cái đã nhìn ra.

Chung Tình cười, “Không có gì.” Cô cảm thấy chuyện Mạnh Tưởng bị bệnh không liên quan đến anh.

Chu Minh nhìn cô thật sâu, không hỏi thêm, mà nói một câu khiến Chung Tình rung động, “Lúc nãy anh hẹn bố mẹ em cuối tháng này sẽ gặp bố mẹ anh.” Chung Tình giật mình, nhìn anh không nói gì.

“Họ không có ý kiến.” Chu Minh vô cùng tự tin, ấn tượng của bố mẹ Chung Tình đối với mình

Chung Tình chậm rãi lấy lại tinh thần, thản nhiên nói: “Vâng.” Mục đích của Chu Minh rất rõ ràng, họ cũng nên bàn đến vấn đề hôn nhân, nhưng Chung Tình cảm thấy mình vẫn bị động đi theo Chu Minh, không có quyền phản đối.

Khóe miệng Chu Minh khẽ nhấc , nhẹ nhàng hôn lên mặt cô, buông cô ra, đi vào thang máy, “Em đi về đi.”

Chung Tình nhìn cửa thang máy chậm rãi khép lại, nụ cười nhạt đi. Gả cho Chu Minh, người trong thời khắc nguy hiểm đã bảo vệ cô, cô còn muốn gì nữa? Hài hước, hay nói, tích cực chủ động, mặc dù có tư tưởng Đại nam tử, nhưng cô cũng không phản cảm cách anh thích thay cô làm chủ.

Chung Tình về phòng, Luyến Kinh vẫn không có hồi âm, Chung Tình suy nghĩ hồi lâu, rốt cuộc vẫn mặc áo khoác, cầm ví ra khỏi phòng, cô muốn đến xem Mạnh Tưởng thế nào.

Tiêu Tố Tâm thấy cô, kỳ quái hỏi: “Sao vậy, Chu Minh lại gọi con ra ngoài à?” Đã trễ thế này còn muốn ra ngoài.

Chung Tình lắc đầu, “Có người bạn bị bệnh, con đến xem thế nào.”

Chung Bình từ thư phòng đi ra, vừa định mở miệng, Chung Tình đã chạy ra ngoài cửa. Ông nhìn Tiêu Tố Tâm, “Tiểu Tình đi đâu vậy?” Tiêu Tố Tâm nhún nhún vai, “Nói cái gì mà bạn bị bệnh, muốn đi xem thế nào.” Cuối cùng còn nói thầm vài câu, bạn bè gì chứ, đã trễ thế này. Chung Bình lắc đầu không nói gì.


Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ