settingsshare

Một Đời Chỉ Cần Có Em Chương 32: Du ngoạn

“Chichi.” Serena đột nhiên gọi Chung Tình, Chung Tình vội thu hồi tầm mắt, nhìn về phía Serena.

Serena cầm trên tay ba, bốn chiếc vòng đeo tay nhiều màu sắc hỏi cô cái nào đẹp, Chung Tình suy nghĩ một chút, chỉ vào chiếc vòng tay màu tím. Serena lấy chiếc vòng tím, quơ quơ trước mặt Mike, Mike cười gật gật đầu.

Serena vui vẻ vuốt chiếc vòng, lại chọn thêm mấy cái nữa, định mang về tặng mọi người. Mạnh Tưởng chậm rãi đi đến, đứng bên cạnh Chung Tình, cô đang chăm chú nghe Serena và Mike nói chuyện, dường như không phát hiện anh đến gần. Mạnh Tưởng thở sâu, chuyển ánh mắt sang nơi khác.

Chung Tình chậm rãi di động vài bước, đến bên cạnh Mike, giống như đang nhìn những thứ hàng lưu niệm. Mạnh Tưởng quay lại, Chung Tình đã đứng ở bên kia, ở giữa là Mike và Serena, anh nhìn cô, trong lòng chợt thấy mất mát. Không biết cô cố ý hay vô tình, khi vừa cảm thấy khoảng cách của họ đã gần lại, cô lại lặng lẽ kéo dãn ra.

Serena cho chiến lợi phẩm vào balo, sau đó họ rời đi.

Giữa trưa, Mạnh Tưởng đưa họ đi ăn lẩu Tứ Xuyên. Khi một nồi lẩu cay và một nồi lẩu suông được bưng lên, Mike và Serena rất tò mò. Chung Tình vội giải thích cho họ, lẩu Tứ Xuyên lấy vị cay làm chủ đạo, sợ họ không tiếp nhận được, nên gọi luôn hai nồi, một cay một không, để ai muốn ăn thế nào cũng được.

Đây cũng là khu phố ăn uống đặc sắc của thành phố W, có cá, có cua, các loại hải sản, thịt dê, thịt trâu,… Mạnh Tưởng còn cố ý gọi cho Mike và Serena một chai rượu vang, gọi cho Chung Tình một cốc nước trái cây, Chung Tình không phản đối, nhưng thật ra sau khi Mike nghe anh gọi món, khẽ liếc lại phía Chung Tình, khóe miệng cười như không cười. Chung Tình nháy nháy mắt với anh, Mạnh Tưởng cảm thấy cô không nên uống rượu, Mike chỉ cười không lên tiếng.

Bốn người cùng ăn món lẩu nóng còn bốc khói, thật sự lại một lần nữa chinh phục được Mike và Serena, vừa ăn đã nghiền. Mạnh Tưởng và Mike còn rất hợp ý nhau, cuộc sống, công việc đều đem ra tán gẫu, Serena thì cùng Chung Tìnhem những món này làm thế nào. Cái lẩu ở nhà có thể dùng không? Công việc của Serena thường rất bận, rất ít khi xuống bếp làm món ăn cho Mike, chỉ khi nào cô nghỉ ngơi, sẽ tốn tâm tư nghiên cứu mỹ thực, lập chí làm một người vợ hiền.

Sau khi ăn xong, buổi chiều, bốn người đi du ngoạn Đông Hồ. Đi trong công viên xanh um, không khí tươi mát làm người ta vui vẻ thoải mái, Mike và Serena cầm máy ảnh trong tay chụp cảnh vật trên đường, Mạnh Tưởng và Chung Tình song song đi ở phía sau.

Mạnh Tưởng nhìn Mike và Serena ôm nhau phía trước, trong lòng rất có cảm tình, “Em và Mike quen nhau lâu rồi phải không?”

Chung Tình cười gật đầu, “Khoảng tám năm.” Cô rất may mắn mới có thể quen biết Mike, nếu không có anh, có lẽ sẽ không có cô bây giờ. Anh giống như ngọn đèn sáng, khiến cô từ một kẻ lạc đường tìm lại được bản thân.

“Có thể thấy tình cảm của hai người rất tốt.” Mạnh Tưởng lạnh nhạt nói, trong lòng cảm thấy chua xót, anh và cô trước kia, tình cảm cũng rất tốt.

“Mike là một người rất thú vị.” Nói đến Mike, khóe miệng Chung Tình bất tri bất giác cong lên. Mike giống như một chén trà nóng vào mùa đông, ấm áp, lại ngọt ngào.

Mạnh Tưởng nhìn nụ cười yếu ớt của cô, bất giác hỏi, “Mike làm nghề gì?” Thật ra anh biết, nhưng Chung Tình vẫn chưa hề nói cho anh.

Chung Tình sợ run một lúc, chậm rãi phun ra một câu, “Bác sỹ tâm lý.”

Mạnh Tưởng nhìn vẻ mất tự nhiên của cô, trong lòng hiểu đây là vấn đề cô muốn lảng tránh, nhưng vì sao phải vậy? “Hai người…. Làm sao quen nhau?” Trên blog của cô nói, khi đó cô bị bệnh tâm lý rất nặng, được Mike giúp đỡ, nên mới vượt qua giai đoạn khó khăn đó. Vậy Mike làm thế nào để trị bệnh cho cô? Anh rất muốn biết


Chung Tình khẽ liếc mắt nhìn anh một chút, sau đó nhìn về phía Mike, cũng không đáp ngay. Có nên nói thật với anh không? Không được, tuyệt đối không thể nói. Một hồi lâu sau, khuôn mặt cô trở nên đạm mạc, chậm rãi nói, “Mike là thầy giáo ở trường em.” Đây cũng không phải là nói dối, lúc ấy anh đến trường học nhận chức, chẳng qua, cô là bệnh nhân của anh, chứ không phải học trò của anh. Cô bước nhanh lên trước, gọi Mike, “Mike, có muốn đi thuyền không?” Mạnh Tưởng trừng mắt nhìn theo cô, không nói, anh biết cô không nói thật, tại sao cô lại cố tình giấu diếm? Mạnh Tưởng càng nghĩ càng không hiểu.

Mike hỏi ý Serena, Serena hưng phấn nói phải đi. Bốn người thuê hai chiếc thuyền nhỏ, vợ chồng Mike một chiếc, Chung Tình và Mạnh Tưởng ngồi chung một chiếc.

Khi Chung Tình và Mạnh Tưởng mặt đối mặt ở trên thuyền, cô lại có chút hối hận, lúc nãy đề nghị chèo thuyền là vì muốn tránh sự truy vấn của Mạnh Tưởng, nhưng giờ lại ngồi cùng với anh trên một chiếc thuyền nhỏ, chẳng phải là cho anh cơ hội để hỏi sao? Chung Tình ảo não nhìn quanh, Mạnh Tưởng vừa phe phẩy mái chèo, vừa nhìn Chung Tình, thu hết lại sự bất an của cô.

Mạnh Tưởng không hỏi thêm vấn đề lúc trước nữa, mà thay đổi đề tài, sự bất an của Chung Tình dần vơi đi. Dần dần, đề tài lại trở về thời quá khứ, Mạnh Tưởng không ngừng chỉ vào cảnh vật Đông Hồ, nhớ lại khoảng thời gian cũ. Chung Tình nhìn cảnh núi non đã từng đi qua, trong đầu cũng nhớ lại theo lời miêu tả của Mạnh Tưởng.

Thành phố W là nơi họ cùng nhau lớn lên, trước khi tai nạn của Chu Đồng xảy ra, cuộc sống của họ thật sự rất yên bình. Chung Tình nhớ mang máng, trước đây từng oán giận, thời gian mình gặp Mạnh Tưởng còn nhiều hơn cả thời gian gặp bố mẹ, cô từng cầu nguyện Mạnh Tưởng đừng phiền phức như vậy nữa, luôn quấn lấy cô. Hiện giờ nghĩ lại, có lẽ ông trời nghe thấy lời oán giận của cô, giúp cô rời khỏi Mạnh Tưởng, giờ đây, anh không bao giờ còn quấn lấy cô nữa.

Họ đi bơi thuyền, rồi leo núi. Chơi đến khi trời tối mới về. Mạnh Tưởng đưa vợ chồng Mike về khách sạn trước, sau đó về nhà.

Chung Tình cởi dây an toàn, cười nhợt nhạt nói với Mạnh Tưởng, “Cám ơn anh đã đi cùng bọn em suốt ngày nay.” Thật ra, cô biết anh bề bộn công việc, tuy anh đã để điện thoại của mình ở chế độ rung, nhưng cô vẫn nhận thấy anh lén nhận điện thoại.

“Không cần cảm ơn.” Mạnh Tưởng mở cửa, xuống xe, đến bên Chung Tình mở cửa cho cô.

Chung Tình cầm túi xách xuống xe, đứng bên cạnh anh, “Về sớm một chút, em lên đây.” Nói xong, đi về phía nhà.

Mạnh Tưởng nhìn bóng dáng cô biến mất sau hành lang, mới lên xe rời đi.

Anh vừa lái xe, vừa lấy ra một tấm danh thiếp từ trong túi áo trước ra, đây là danh thiếp khách sạn nơi Mike nghỉ. Anh gọi điện đến khách sạn, nghe tiếng nhạc vang lên trong ống nghe, nhẹ nhàng ấn số phòng của Mike, 1825.

Sau một vài tiếng reng reng, điện thoại thông.

“Hello?” Giọng nói thuần hậu của Mike vang lên.

Mạnh Tưởng trầm giọng nói, “Mike, tôi là Mạnh Tưởng, tôi muốn gặp anh một chút.” Anh không thể ngồi chờ chết nữa, Mike là người hiểu Chung Tình nhất, mọi nghi hoặc trong lòng anh chỉ Mike có thể cởi bỏ. Anh nhất định phải nói chuyện với Mike.


Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ