settingsshare

Một Đời Chỉ Cần Có Em Chương 31: Kích động

Quả nhiên, sáng sớm hôm sau, Mạnh Tưởng đã chờ Chung Tình ở dưới nhà.

Chung Tình nhìn anh, nở nụ cười, “Anh là ông chủ, cuối năm còn không làm việc, không sợ nhân viên tạo phản sao?”

Mạnh Tưởng mở cửa giúp cô lên xe, cười nhẹ, “Nếu anh không có mặt ở công ty mà xảy ra chuyện, chắc chắn nhân viên ngày nào cũng tạo phản”

Nhìn biểu tình tự tin của Mạnh Tưởng, Chung Tình lắc lắc đầu, cô chỉ cảm thấy anh không cần phải như vậy, “Anh thật sự không cần cùng.”

“Anh không thể tự cho mình nhàn nhã một chút sao?” Mạnh Tưởng cười càng sâu, khóe mắt và khóe miệng đi vào ánh mắt cô, mang theo vài phần mị lực. Chung Tình hơi run lên, làm bộ không sao cả, trừng mắt, “Anh là ông chủ, anh muốn làm gì chả được.”

Hai người lái xe, chỉ một lát đã đến khách sạn nơi Mike nghỉ. Lúc ấy, Mike và Serena cũng vừa ăn sáng xong.

Một hàng bốn người lên xe bắt đầu hành trình du ngoạn, Chung Tình đã sắp xếp rất tốt, đầu tiên dẫn họ đến tòa nhà cao nhất thành phố, sau đó dạo quanh phố, buổi chiều lại du ngoạn Đông Hồ.

Vợ chồng Mike rất hứng thú đối với những kiến trúc ven đường, đặc biệt kiến trúc của tòa nhà lớn theo phong cách châu Âu ở ven sông, Mike hứng thú chụp ảnh. Mạnh Tưởng giải thích cho họ tòa nhà này lúc trước từng thuộc về người nước ngoài, nên có rất nhiều dấu vết của kiến trúc ngoại quốc.

Chung Tình thật sự lắng nghe, tuy rằng trước đây cũng từng nghe qua, nhưng xa nhà lâu như vậy, trí nhớ đã trở nên mơ hồ. Hôm nay nghe Mạnh Tưởng nói, mới dần nhớ lại. Nhìn khuôn mặt ôn hòa của Mạnh Tưởng, âm điệu thuần hậu, Chung Tình bất giác có chút mê mẩn. Mạnh Tưởng chỉ chuyên tâm lái xe và giảng giải, vẫn chưa phát hiện, nhưng Mike ngồi phía sau nhìn thấy, khóe miệng hiện lên nụ cười thần bí.

Chỉ chốc lát sau, đã đến điểm đi đầu tiên. Mạnh Tưởng mua vé, bốn người đi lên. Mike ôm Serena bước nhanh ở phía trước, Chung Tình cảnh báo họ cẩn thận, họ dường như rất hưng phấn, đi nhanh như vậy. Mạnh Tưởng và Chung Tình ở phía sau, song song đi lên.

“Còn nhớ lần đầu tiên chúng ta đến đây là khi nào không?” Mạnh Tưởng đột nhiên hỏi.

Chung Tình sợ run một chút, suy nghĩ nửa ngày, lắc đầu. Cô thật sự không nhớ rõ. Tiểu học? Hay Trung h

“Lần đầu em đến đây là năm trung học.” Mạnh Tưởng nhẹ giọng nói. Thật ra, dù họ lớn lên ở thành phố W này, tòa nhà gọi là thiên hạ đệ nhất này lại chẳng có mấy ý nghĩa đối với họ, chẳng phải chỉ là một tòa nhà cổ sao? Hơn nữa, tòa nhà này từng bị quân Nhật phá hủy, chỗ hiện tại còn sót lại là phần được trùng kiến sau khi giải phóng. Cho nên, theo họ, tòa nhà này ít nhiều cũng mang dấu ấn lịch sử.

Trước đây, anh cũng từng muốn đưa Tiểu Tình đến ngắm cảnh, nhưng cô luôn không có hứng thú. Kết quả, lần đầu Chung Tình đến đây, là khi nhà trường yêu cầu viết một bài văn về cảnh đẹp thành phố W, Chung Tình nhờ Mạnh Tưởng giúp, Mạnh Tưởng đưa cô đến đây xem. Khi về, anh giúp cô hoàn thành bài văn ấy.

Sở dĩ ký ức ấy đến bây giờ vẫn còn mới mẻ với anh, là vì ngày hôm đó thật sự rất khó quên. Ngày ấy, Chung Tình mơ hồ thế nào lại làm rơi giày ra ngoài ban công, Mạnh Tưởng lén đi ra ngoài tìm cho cô, kết quả bị nhân viên bảo vệ bắt được, hung hăng mắng cho một trận, nói hai người đã lớn như vậy rồi mà còn không hiểu vấn đề an toàn sao? Đi ra chỗ nguy hiểm như vậy, nếu có chuyện xảy ra thì sao? Nói xong, còn muốn gọi điện báo về nhà, Mạnh Tưởng đọc số của nhà một người bạn học tên là Vương Luyện cho nhân viên bảo vệ, kết quả người bảo vệ nói chuyện với bà nội của Vương Luyện đến sửng sốt, hai người nhân cơ hội chuồn êm.

Trên đường về nhà hai người cười ầm ĩ, Chung Tình ôm tay Mạnh Tưởng mà cười. Chưa về tới nhà, Chung Tình đã ngủ ngon lành trên xe buýt, cuối cùng Mạnh Tưởng phải cõng cô về nhà.


Chung Tình nghe Mạnh Tưởng nói vậy, dần nhớ lại, ngượng ngùng nhìn Mạnh Tưởng, “Khi đó em cũng thật nghịch ngợm.” Chuyện này cô không nhớ rõ lắm, anh lại nhớ rất rõ.

Mạnh Tưởng nhìn cô, cười nhẹ, “Khi đó em rất đáng yêu.” Anh hy vọng cô vẫn là một đứa trẻ mơ hồ, mà không phải khiến người ta khó đến gần như bây giờ.

Chung Tình nhìn mắt Mạnh Tưởng hiện lên sự dịu dàng, trái tim đột nhiên dừng một chút, anh vẫn luôn nhớ tới hình ảnh cô vô ưu vô lự, cả ngày tươi cười sao? Cô khi đó, có thể đột nhiên tâm tình khó chịu, quay đầu bước đi, mặc kệ Mạnh Tưởng gọi ở phía sau; Cũng có thể vì muốn cái gì đó, mà bắt Mạnh Tưởng đi nói với bố mẹ cô, chỉ cần anh mở miệng, bố mẹ sẽ đồng ý; Khi ấy, cô và Mạnh Tưởng, còn có Chu Đồng mỗi ngày lại cãi nhau…. Khi ấy, cô rất hạnh phúc.

Đáy mắt Chung Tình trầm xuống, đó là…. Một khoảng thời gian xa xôi đến nhường nào, xa đến nỗi cô không dám nhớ lại.

Mike và Serena từ trên lầu xuống, nhìn Chung Tình và Mạnh Tưởng đứng bên nhau ở cửa sổ đối diện. Mike nhìn khóe miệng hai người lộ ra nụ cười không dễ phát hiện, anh ôm Serena trở lại tầng cao nhất. Serena hỏi anh vì sao lại đi lên? Mike nói nhỏ bên tai cô, Serena ngoái đầu nhìn hai người bên cửa sổ, nở nụ cười hiểu ý.

Bên cạnh truyền đến tiếng loa gọi du khách, Chung Tình tỉnh lại, xấu hổ mở mắt, nở nụ cười, “Sao họ vẫn còn ở trên đó, chúng ta cũng đi lên xem thử đi.” Nói xong, không đợi Mạnh Tưởng trả lời, cô đã vội vã bước lên cầu thang, đi lên tầng cao nhất.

Mạnh Tưởng than nhẹ trong lòng, trong một thoáng vừa rồi, anh mơ hồ nhìn thấy ánh mắt Chung Tình nhộn nhạo gợn sóng vì mình. Có lẽ anh suy nghĩ quá nhiều, có lẽ cô đang nghĩ đến Chu Đồng.

Mike nhìn họ đi lên, cười chào đón, “Chichi, quay cho chúng tôi đi.” Chung Tình cười nhận lấy máy quay. Mike và và Serena nhìn ống kính cười rạng rỡ kể lại hành trình du ngoạn của mình, khi nói đến cao trào, không nhịn được trao nhau một nụ hôn ngọt ngào. Chung Tình nhìn hình ảnh tuấn nam mỹ nữ, rất hâm mộ. Mike ôm Serena, nhận lấy máy quay nói muốn quay cho Chung Tình và Mạnh Tưởng, nói muốn đem về cho bạn bè bên Mĩ xem. Mạnh Tưởng ôm lấy vai Chung Tình mỉm cười với ống kính, vai Chung Tình cứng đờ không tránh đi, nhìn về phía màn ảnh chào hỏi các bạn cũ, cũng không quên giới thiệu về Trung Quốc, giới thiệu về mỹ thực thành phố W, nói đến mức Mike và Serena đều say mê. Mike hơi nhíu mi, “Giới thiệu Mạnh Tưởng một chút đi.”

đơn giản nói, Mạnh Tưởng là bạn tốt cùng cô lớn lên, Mạnh Tưởng hào phóng chào hỏi mọi người qua ống kính.

Quay phim một lát, bốn người đi xuống. Đến dưới lầu, Serena vào những quán lưu niệm xem, còn hưng phấn kéo Chung Tình đi chọn lựa. Mike đến bên cạnh Mạnh Tưởng, mỉm cười nhìn anh không nói, Mạnh Tưởng bị nhìn đến kỳ quái, mở miệng hỏi, “Mike, sao vậy?”

“Trước khi đến Trung Quốc, tôi vẫn luôn thắc mắc không biết anh thế nào?” Mike không giảm ý cười, đảo mắt nhìn bóng dáng Chung Tình và Serena.

“Anh biết tôi?” Mạnh Tưởng ngẩn ra, Chung Tình có nói về mình với anh ta? Về cái gì?

“Đương nhiên, anh là Tưởng Tưởng của Chichi.” Khi Mike dùng thứ tiếng Trung không rõ ràng lắm nói những lời này, Mạnh Tưởng chấn động, Tiểu Tình thật sự nói với Mike về chuyện của họ?

Serena cầm một chuỗi hạt vòng ngoắc ngoắc với Mike, Mike nhìn Mạnh Tưởng cười lạnh nhạt, rồi nhanh chóng đi về phía hai người.

Mạnh Tưởng trừng mắt nhìn ba người, cuối cùng ánh mắt dừng lại ở bên sườn mặt Chung Tình. Làn da trắng mịn, đôi mắt linh động bên dưới hàng lông mi dài, đôi môi hồng nhuận hơi rung động, tóc dài buông nhẹ, cô nhẹ nhàng cài vào sau tai, hô hấp của anh theo động tác của cô mà phập phồng. Như cảm nhận được ánh nhìn của anh, Chung Tình khẽ liếc mắt về phía anh, bốn mắt gặp nhau, Mạnh Tưởng chỉ cảm thấy cảm xúc mênh mông, Tình Tình, anh vẫn còn là Tưởng Tưởng của em chứ?


Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ