settingsshare

Một Đời Chỉ Cần Có Em Chương 17: Trùng hợp

Mạnh Tưởng lái xe vào đến nhà bố mẹ, vừa vào nhà, đã thấy mẹ dùng bông vệ sinh tai cho bố, trong lòng ấm áp, họ mãi mãi luôn ân á như vậy.

“Lần này lại đi bao lâu ạ?” Mạnh Tưởng đi qua, ngồi xuống ghế nhìn bố mẹ. Họ vừa xuất ngoại du lịch, hứng thú gần đây nhất của hai ông bà là dùng máy ảnh đi ghi lại cảnh sắc khắp nơi, thật sự bội phục họ hoàn toàn không quan tâm thế giới, tận tình hưởng thụ tự do.

“Khoảng nửa tháng, quản lý công ty cho tốt, đừng gọi điện quấy rầy bố mẹ.” Mạnh Dịch Nam ghé mắt nhìn con, thật ra ông luôn yên tâm khi Mạnh Tưởng quản lý công ty, chỉ là thỉnh thoảng có một vài lão thần trong công ty vẫn gọi điện trực tiếp cho ông để xin chỉ thị.

“Bố tắt máy là được rồi, nếu không thì chuyển hết cuộc gọi sang cho con.” Ánh mắt Mạnh Tưởng nhẹ nhàng, chậm rãi dựa vào sofa.

“Mẹ con lo lắng, không cho bố tắt máy.” Mạnh Dịch Nam bị Lộ Hiểu Vụ ấn ấn đầu, không dám động đậy.

“Bố mẹ còn muốn đi thăm con của Đinh Đinh, không thể tắt máy.” Không thể vì chơi mà quên hết mọi việc.

Mạnh Tưởng cười cười, “Long Long bao nhiêu tuổi rồi ạ?” Anh còn có hai người anh họ, Mạnh Xa, Mạnh Phong, tên ở nhà là Đinh Đinh, Đang Đang, đều đã có con. Long Long là con của Mạnh Xa.

“Bảy tuổi.” Lộ Hiểu Vụ than nhẹ một tiếng, ngừng tay, nhìn Mạnh Tưởng, “Tưởng Tưởng, bố mẹ không thúc giục con, con cũng phải tự giác một chút. Con cho là vì sao mẹ và bố con lại phải ra ngoài du lịch, còn không phải là vì trong nhà không có trẻ con sao.”

Mạnh Tưởng cười nhẹ, “Con rất tự giác, bố mẹ còn có thể đi chơi năm năm.” Anh đã cam đoan với bố mẹ trước ba mươi lăm tuổi phải kết hôn, bố mẹ nhìn anh, chỉ có thể tiếp tục đợi.

“Luyến Kinh đâu? Sao gần đây không đến chơi?” Lộ Hiểu Vụ biết bên người con có nhiều phụ nữ, người tên Du Luyến Kinh là hợp ý bà nhất, ở bên cô gái này cũng rất thoải mái.

“Đi công tác, vẫn chưa về ạ.” Luyến Kinh đi Bắc Kinh tham gia một cuộc hội thảo, nghe nói còn đi xem triển lãm bán hàng nội. Du Luyến Kinh là một nhà thiết kế trang phục có chút danh tiếng, thường phải đi khắp nơi trong nước.

“Con và Luyến Kinh đang yêu nhau phải không?” Từ lần đầu tiên Luyến Kinh đến chơi, bà và Mạnh Dịch Nam cũng bắt đầu đoán, đây thật sự là cô gái sẽ ở bên con mình. Nhưng mà, hai người tới lui suốt hai năm, vẫn không tiến triển gì, thật sự làm họ lo lắng.

Mạnh Tưởng cười cười đứng dậy, “Mẹ nghĩ gì vậy?” Nói xong quay người đi vào phòng mình, Lộ Hiểu Vụ vỗ nhẹ đầu Mạnh Dịch Nam, “Anh nói làm sao bây giờ?”

Mạnh Dịch Nam ôm cổ bà, khẽ xoay người, “Dù sao cũng còn năm năm, sao chúng ta không nhanh đi chơi nhiều một chút. Đến lúc đó nếu nó dám không kết hôn, trực tiếp lột da nó.” Nói xong cười tủm tỉm khẽ hôn mặt vợ, Lộ Hiểu Vụ bĩu môi, ông dám lột da con, bà liền lột da ông.

Mạnh Tưởng đi vào nhà, lại phía bàn máy tính. Trong nhà vẫn luôn có hai máy tính để sẵn, để khi anh thỉnh thoảng đến nhà bố mẹ có thể dùng.

Bật máy tính, anh theo thói quen mở trình duyệt, chậm rãi di chuyển chuột, xem các liên kết. Anh từ từ đưa chuột đến dòng cuối cùng, một địa chỉ quen thuộc đập vào mắt. Anh dời chuột, nháy đúp vào một chương trình, đó là chương trình quản lý Proxy IP. Anh đăng ký một IP Bắc Mĩ, sau đó mở địa chỉ, một trang web chậm rãi mở ra.

Anh cẩn thận nhìn thật lâu vào trang web, ánh mắt chợt lóe lên, có chút thay đổi. Anh chỉ cập nhật những thông tin mới nhất. Xem xong, lưu hình ảnh vào, kiểm tra hòm thư, sau đó mới đóng trình duy, tắt máy tính.

Châm một điếu thuốc, đứng dậy đến bên cửa sổ. Nhìn ngoài cửa sổ lá thu bắt đầu rơi, trái tim thoáng lạnh, mưa cuối thu nhẹ nhàng, mùa đông đã gần đến.

Lặng lẽ thả một hơi khói mỏng, anh xoay người ra khỏi phòng.

***

Cửa hàng băng đĩa.

Chung Tình một bên cầm chiếc CD xem, một bên nghe điện thoại của Chu Cần.

Cậu ta lải nhải, “Em đang ở đâu, tôi qua đó gặp em.” Chung Tình hơi nhíu mi, “Cậu muốn nghe nhạc của ai, tôi mua giúp cậu.” Có khi thật sự bội phục tinh lực thừa thãi của cậu ta, buổi chiều vừa nghe nói cậu ta phải xuất ngoại, đi tới phía bắc. Hiện giờ có lẽ còn chưa ăn cơm tối, lại nói phải cùng cô nghe nhạc, cậu nhóc này…. Cô thật sự không biết nói gì.

“Em thích nghe nhạc của ai, sao giúp tôi một bộ, tôi cũng sẽ tập nghe.” Cậu ta thật đúng là không khách khí, đáng tiếc cậu ta không phải đang nghe hát, rõ ràng đang nghe lời người ta, suy nghĩ tìm sở thích của cô. Khóe miệng Chung Tình hơi nhếch lên, “Làm gì phải phí phạm như vậy, tìm tôi mượn là được rồi.”

Đầu bên kia rõ ràng hưng phấn, âm điệu cao hơn, “Tốt, khi nào thì đến nhà em lấy?” Giống hệt một đứa trẻ đang được nhét miếng đường vào miệng.

“Mất tiền thuê, mỗi ngày năm trăm.” Cô bị sự khoa trương của cậu ta chọc cười, khóe miệng khẽ giương lên.

“Không thành vấn đề, ngân hàng Trung Quốc ở ngay gần nhà tôi, yên Nhật cũng không khó đổi.” không được cười ra tiếng, tiểu tử này còn là tử tặc.

Ở bên kia Chu Cần cũng nở nụ cười, “Được rồi, ngày mai lúc về nhớ mang theo tiền.” Chung Tình chọn hai đĩa nhạc, mang qua quầy thu ngân để tính tiền.

Mới đến đầu quầy thu ngân, lại ngây ngẩn cả người, trong lòng cười, sao lại trùng hợp như vậy, Mạnh Tưởng đứng ở một quầy khác nhìn cô mỉm cười. Chung Tình nghe đầu dây bên kia kêu to, vội vã trả lời, “Được rồi, tôi chọn xong rồi, nói chuyện sau nhé.”

“Mua đĩa à?” Mạnh Tưởng cũng cầm hai chiếc đĩa nhạc trong tay, vẫn có túi bao, cô không nhìn rõ là đĩa gì.

Chung Tình cười cười, “Đúng, anh cũng vậy à?” Không thể tưởng tượng được, anh lại đi xa như vậy để mua đĩa, thần kỳ.

Chung Tình đứng song song với Mạnh Tưởng ở quầy thu ngân, cùng đặt đĩa lên quầy, lấy ví tiền, Mạnh Tưởng nhấc tay, mỉm cười nói, “Để anh trả.”

Chung Tình vừa định cự tuyệt, tiếng nói ôn hòa của anh lại vang lên, “Khó có dịp.” Cô sợ run mất nửa giây, thản nhiên cười, cất ví tiền đi.

Cô gái thu ngân cầm bốn chiếc đĩa giơ lên, “Hai chiếc đĩa giống nhau sao?” Hai người nếu quen biết nhau, sao lại còn mua giống nhau, thật kỳ quái.

Chung Tình sửng sốt, lúc ấy mới biết Mạnh Tưởng chọn đĩa giống hệt của cô, trái tim hơi ngừng lại một chút, chuyện này…. Quá trùng hợp rồi! Cô nhanh chóng thu hồi lại vẻ ngẩn ngơ, nhướn mày nhìn anh, “Anh cũng thích họ?” Nhớ từ trước tới giờ, anh không hề nghe những bài hát trầm buồn, mà thích những thứ nhạc sôi động như rock and roll. Suốt những năm ở nước ngoài, Robbie Williams và Sarah Cornor là hai ca sĩ cô yêu thích nhất, những ca khúc về tình yêu của họ luôn làm cô

“Đúng.” Mạnh Tưởng gật gật đầu, sau đó mỉm cười nói với người thu ngân, “Cho vào hai túi giúp tôi.”

Cô gái thu ngân nhìn hai người một cách kỳ lạ, sau đó quét mã, thu tiền.

Hai người mang đĩa CD, ra khỏi cửa hàng. Nhìn chiếc xe cách xe của cô không xa, đầu Chung Tình chợt lóe, sao cô lại không phát hiện ra đó là xe của anh chứ, khó trách lúc ấy cô cảm thấy biển số xe có chút quen mắt, nhưng nhất thời không nhớ tới anh.

“Em đi trước.” Chung Tình định đi về hướng xe.

Mạnh Tưởng đột nhiên nói nhỏ phía sau, “Tiểu Tình, ngày mai có rảnh không?”

Chung Tình dừng chân, quay đầu nhìn anh, “Có chuyện gì sao?”

“Buổi tối cùng ăn cơm.” Mạnh Tưởng thần sắc ôn hòa, ánh mắt bình thản, “Có thể đi cùng bạn của em.”

Chung Tình sợ run trong ba giây, nhìn thẳng anh, có chút hoang mang, bạn của cô? Anh ám chỉ Chu Cần? Trong đầu vòng vo ba vòng, cô cười trả lời, “Có phải có gì đáng chúc mừng không?”

“Ngày mai Luyến Kinh trở về.” Mạnh Tưởng tươi cười, Chung Tình giật mình hiểu ra, sảng khoái gật đầu, “Được.”

Phất tay, tạm biệt, hai người đều đi về phía xe của mình. Xe của cô nhanh chóng rời đi, anh ngồi trong xe nhìn xe cô đi xa dần.

Di động nhẹ nhàng vang lên, điện thoại của Luyến Kinh, anh chậm rãi đưa điện thoại lên tai, ánh mắt vẫn nhìn chằm chằm vào bóng chiếc xe phía trước, “Khỏe không? Ngày mai anh đến đón em, mấy giờ máy bay hạ cánh? Được, buổi tối đi ăn cơm nhé, anh hẹn Chung Tình và bạn cô ấy. Được, nghỉ sớm một chút đi.”

Ngắt điện thoại, Mạnh Tưởng khởi động xe. Giọng nói của Luyến Kinh có chút mỏi mệt. Trong đầu hiện lên hình ảnh khuôn mặt tươi cười kia, đôi mắt nheo lại, môi mở ra mang theo ý cười. Đã bao lâu rồi anh không thấy nụ cười ấy của cô? Không có chút miễn cưỡng hay che dấu, chỉ đơn giản là vui vẻ. Đã rất lâu rất lâu, lâu đến mức trước mắt anh bỗng xuất hiện ảo giác, khi cô vẫn là một tiểu thiên sứ đáng yêu lúc xưa!


Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ