settingsshare

Một Đời Chỉ Cần Có Em Chương 15: Thương tổn

Rất nhiều rất nhiều năm sau, Mạnh Tưởng mới biết được khi đó Chung Tình hận anh nhiều như thế nào.

Chung Tình khỏi bệnh trở về nhà, Mạnh Tưởng vẫn giống như trước, ngày nào cũng đến thăm cô, cô luôn ôn hòa, không hề tra tấn mình nữa, bắt đầu ăn cơm bình thường.

Những ngày cuối cùng của kỳ nghỉ hè, Chung Tình ngày nào cũng đến Chu gia, chăm sóc bố mẹ Chu Đồng. Có một ngày, cô gặp Mạnh Tưởng ở đó, anh cũng đến Chu gia. Nhìn Mạnh Tưởng an ủi bố mẹ Chu Đồng, cô chỉ trầm mặc.

Trên đường về nhà, hai người vẫn không nói

Chung Bình và Tiêu Tố Tâm nhìn Mạnh Tưởng đưa Chung Tình về, mặc dù kinh ngạc nhưng cũng nhẹ nhàng thở ra, xích mích của họ rốt cuộc cũng qua đi.

Mạnh Tưởng lại có thể tự do ra vào Chung gia, Chung Tình không náo loạn, nhưng cũng không cười đùa, chỉ vùi đầu đọc truyện tranh. Dì Chu mang truyện tranh của Chu Đồng đưa cho Chung Tình, Chung Tình đọc đi đọc lại. Mạnh Tưởng vẫn ngồi cạnh cô, hai người thỉnh thoảng nói chuyện một cách bình thản. Mạnh Tưởng biết trong lòng Chung Tình còn rất khó chịu, anh cũng hết sức chăm sóc cô, an ủi cô, chỉ cần cô muốn, anh nhất định phải hoàn thành. Mạnh Tưởng nghĩ sau một thời gian nữa, sự đau thương của Chung Tình cũng sẽ nhạt đi.

Bố mẹ Chung Tình thấy Mạnh Tưởng đối với Chung Tình hết lòng tận tâm, cũng yên tâm, cảm thấy vẫn là Mạnh Tưởng hiểu rõ Tình Tình nhất. Khoảng thời gian ấy, Chung gia xảy ra việc, bà nội Chung Tình bị bệnh, Chung Bình và Tiêu Tố Tâm thường đến chăm sóc bà, có khi không về nhà ngủ.

Có một buổi sáng sớm, khi Chung Bình và Tiêu Tố Tâm từ nhà bố mẹ về, lại thấy Mạnh Tưởng đi ra từ phòng Chung Tình, họ kinh ngạc không nói lên lời! Sự tình rốt cuộc được đem ra bàn bạc, bố mẹ hai nhà Chung Mạnh tề tụ ở Chung gia, Chung Duệ nhìn chị và Mạnh Tưởng ngồi ở sô pha không nói một lời.

Tuy trong mắt họ Mạnh Tưởng và Chung Tình đã là một đôi, nhưng họ vạn lần không nghĩ tới, trong lúc họ không biết bọn trẻ đã để xảy ra quan hệ như vậy.

“Mạnh Tưởng!” Mạnh Dịch Nam mở miệng khiển trách.

“Bố, con thích Tình Tình, con nhất định sẽ chịu trách nhiệm với cô ấy.” Mạnh Tưởng nắm tay Chung Tình cam đoan.

Nhìn Chung Tình trầm mặc, những người lớn đều không nói gì. Đã như vậy, còn có thể làm gì bây giờ? Họ chỉ có thể dạy hai đứa trẻ chú ý các biện pháp an toàn, yêu cầu hai người trước khi tốt nghiệp thì không được làm bậy. Sau đó, hai nhà bắt đầu tính đến chuyện hôn nhân, họ tính trước hết cứ cho hai đứa đính hôn đã. Mạnh Tưởng nhìn khóe miệng cười bình thản của Chung Tình, giống như mọi chuyện đều không liên quan đến cô, trong lòng thấy vô cùng đau xót.

Vốn là, Chung Tình luôn nói không ngủ được, Mạnh Tưởng ở cùng cô, thậm chí ôm cô đến lúc cô ngủ mới rời đi. Có một đêm, cô ôm anh không cho anh đi, thân thể tuổi trẻ khao khát mới xảy ra chuyện. Khi đó bố mẹ Chung Tình không ở nhà, Tiểu Duệ nghĩ có anh Tưởng chăm sóc chị, cũng không để ý, chăm chú chơi điện tử. Cứ như vậy, không ai phát hiện ra chuyện họ đã làm.

Đính hôn xong, hai người ngày nào cũng ở bên nhau. Cho dù Tình Tình đi đâu, anh đều vội vã đi theo, chăm sóc Chung Tình. Chung Duệ nhìn anh Tưởng và chị như hình với bóng, thường cười nói nếu anh không phải đến trường chắc sẽ ước có thể đem chị dính vào người. Mạnh Tưởng cười không nói, anh thật sự nghĩ như vậy.

Chung Tình cũng đỗ vào đại học W, khi còn khoảng ba ngày nữa là đến ngày nhập học, cô đột nhiên đưa ra một quyết định làm mọi người kinh ngạc, cô quyết định không đi học đại học W.

Chung Bình hỏi cô, vì sao? Chung Tình thản nhiên nói, con muốn xuất ngoại, Chung gia sôi trào.

Mạnh Tưởng sau khi biết thì vô cùng shock, anh chưa từng nghe cô nói cô muốn xuất ngoại! Anh hỏi lý do, cô cười nói, chỉ muốn đi trải nghiệm. Mạnh Tưởng kiên quyết phản đối, anh không muốn xa cô.

Chung gia cũng thay nhau giảng giải cho Chung Tình, cô lại khư khư cố chấp, đại học W khai giảng, cô không đi. Chung Bình vì thế thiếu chút nữa cho cô một bạt tai, bị Mạnh Tưởng cản lại. Mạnh Tưởng khuyên can mãi, hy vọng Chung Tình đổi ý, cô lại cười nói, anh không phải nói sẽ tôn trọng ý kiến em sao? Mạnh Tưởng nghẹn lời.

Cùng người nhà đấu tranh suốt một tháng, Chung Tình rốt cuộc thắng.

Buổi tối trước ngày xuất ngoại, Mạnh Tưởng ôm Chung Tình thật chặt, lần đầu tiên Chung Tình nghe anh nói ba từ ấy, nước mắt lặng lẽ rơi.

Chung Tình đến Los Angeles, Mạnh Tưởng ở lại trong nước.

Thời gian đầu, Chung Tình thường xuyên gọi điện về, sau đó bắt đầu giảm dần. Mỗi lần, Mạnh Tưởng gọi điện sang, cô luôn vội nói vài câu rồi đi. Mỗi lần khi nói chuyện qua video chat, cô luôn lộ ra nụ cười bất đắc dĩ, nói cô bận đến mức không có thời gian ngủ. Mạnh Tưởng nhìn đôi mắt thâm lại của cô, đau lòng dặn cô chú ý chăm sóc bản thân, cô mỉm cười gật đầu, ở bờ bên kia đại dương gửi cho anh một nụ hôn gió.

***

Mạnh Tưởng nghỉ đông, anh gạt mọi người, lặng lẽ đến Mĩ thăm Tình Tình.

Trong khi anh mang theo tâm trạng kích động đứng gõ cửa kí túc xá của Chung Tình, anh tuyệt đối không nghĩ tới, người ra mở cửa lại là một nam sinh nửa thân trên để trần, phản ứng đầu tiên của anh là nghĩ mình đi nhầm phòng. Nhưng khi anh nghe thấy giọng nói quen thuộc hỏi “Who is that?”, anh cảm thấy như sét đánh ngang tai, chậm rãi nhìn qua vai nam sinh đó, nhìn một hình bóng ngàn tư trăm niệm. Chung Tình mặc một chiếc áo sơ mi nam rộng thùng thình, vạt áo chỉ dài qua mông, đôi chân thon dài gợi cảm lõa lồ, mái tóc dài rối tung ở sau lưng.


Mạnh Tưởng cảm thấy đầu óc mơ hồ, ném hành lý xuống, điên cuồng hung hăng đánh nam sinh kia, sao hắn ta dám nhúng chàm Tình Tình của anh, sao dám chạm vào Tình Tình của anh. Chung Tình thét chói tai muốn tách hai người ra, lại không ngăn được. Cuối cùng, bảo vệ kí túc xá đến, đưa ba người đi xử phạt.

Khi Mạnh Tưởng mặt mũi bầm dập ngồi đối diện Chung Tình, tay anh đã nắm lại cứng như tảng đá.

“V sao?” Anh cố nén phẫn nộ, hy vọng nhận được lời giải đáp của cô.

Chung Tình không nói, chỉ rút ra một điếu thuốc, trước ánh mắt kinh ngạc của Mạnh Tưởng, từ từ đưa lên môi, “Cô đơn, anh ta có thể an ủi tôi.”

Mạnh Tưởng cảm thấy cổ họng khô khốc, anh nói không nhanh không chậm, “Bất kỳ ai muốn an ủi em, em đều nhận?” Núi lửa trong lòng đã ầm ầm phát nổ, cô lại vẫn vân đạm phong khinh như thế.

Chung Tình cười khẽ, ánh mắt mông lung, “Có lẽ, tôi cũng nên thử một tên khác xem có thể làm tôi thấy khoái hoạt hay không.” Mạnh Tưởng đứng bật dậy, khiến bàn ghế đổ xuống, anh kéo áo Chung Tình lên, “Không biết xấu hổ!”

Chung Tình nhìn lửa giận hừng hực trong mắt anh, chậm rãi nở nụ cười, “Ít ra vẫn còn nhẹ nhàng hơn anh…” Đang nói đột nhiên dừng lại, trên mặt nóng bỏng đau đớn, Mạnh Tưởng đánh cô! Đây là lần đầu tiên anh đánh cô, nhưng cô không hề tức giận, tiếng cười càng lớn, cô chỉ muốn nhìn thấy vẻ phẫn nộ của anh, cô muốn anh cũng có thể cảm nhận được cảm giác giận dữ đến tuyệt vọng.

“Chung Tình, em tại sao lại làm hỏng chính mình?” Anh tức giận đến mức phát run, lắc cô đến loạng choạng.

“Vì tôi thấy vui vẻ, đã lâu rồi không vui như vậy! Tới bây giờ anh cũng không hề có khuyết điểm, tôi chỉ muốn nhìn thấy anh biết được cảm giác muốn chiếm mà không chiếm được! Tôi không phải của anh, vĩnh viễn cũng không!” Chung Tình chịu đựng nỗi đau trên mặt, cười.

“Em biết anh yêu em, yêu em rất nhiều!” Mạnh Tưởng đau đớn hét lên, đến bây giờ anh mới nhận ra sự hận thù trong mắt cô không hề vơi đi. “Em vẫn vì Chu Đồng mà trách anh! Tình Tình, phải làm sao em mới tha thứ cho anh?”

“…..Trả Chu Đồng cho tôi.”

“….” Cô căn bản không muốn tha thứ cho anh, muốn để anh phải chịu sự đau đớn áy náy suốt đời.

“Không thể phải không? Chúng ta vĩnh viễn cũng không thể!” Ánh mắt cô lạnh lẽo nhìn anh, cô sẽ không tha thứ cho anh!

Mạnh Tưởng gầm lên đẩy cô xuống đất, phẫn nộ rời đi! Chung Tình rốt cuộc cất tiếng cười to, khóe miệng lại cảm thấy mằn mặn.

Sau khi về nhà, Mạnh Tưởng dường như hoàn toàn thay đổi. Anh đột nhiên nói muốn trọ ở trường, Mạnh Dịch Nam cũng không nghĩ nhiều, chỉ cảm thấy con trai đã lớn, sảng khoái đồng ý. Sau khi được ở lại trường, Mạnh Tưởng bắt đầu đêm không về kí túc, cả ngày ở trong quán bar. Bởi vì Mạnh Tưởng che dấu rất tốt, Mạnh Dịch Nam và Lộ Hiểu Vụ nghĩ anh vẫn hiểu chuyện như trước đây, không ngờ việc học tập của anh đã xuống dốc không phanh. Một ngày, có người phụ nữ kéo một nữ sinh đi vào nhà họ Mạnh, họ mới ngây người. Mạnh Tưởng lại làm bụng cô gái đó to lên, trong khi nữ sinh đó mới năm thứ ba. Nghe thấy sự thừa nhận của Mạnh Tưởng, họ luống cuống tay chân cùng đối phương bàn bạc, cô gái cũng không muốn sinh con, Mạnh gia chi tiền giúp cô ta phá thai. Chờ giải quyết xong chuyện của nữ sinh đó, họ mới sửa trị Mạnh Tưởng.

Đến trường học, nhìn Mạnh Tưởng ôm một cô gái khác từ ngoài trở về, họ mới biết được nữ sinh bên người con trai không chỉ có một. Nhìn Mạnh Tưởng ăn mặc cẩu thả, Lộ Hiểu Vụ đau lòng mà khóc, Mạnh Dịch Nam ra lệnh cưỡng chế anh lập tức về nhà, họ tuyệt đối không để con trai tiếp tục sa đọa.

“Mày làm như vậy không hổ thẹn với Tình Tình sao, con bé vừa ra nước ngoài, mày lại làm xằng làm bậy!” Mạnh Dịch Nam vẫn không biết chuyện xảy ra giữa Chung Tình và Mạnh Tưởng.

Mạnh Tưởng vừa nghe thấy tên Chung Tình, ánh mắt đau khổ, khàn khàn nói, “Cô ấy không để tâm đâu.” Mạnh Dịch Nam và Lộ Hiểu Vụ ngây người, chạy đi gọi điện cho Chung gia, Chung Bình gọi điện thoại cho con gái, Chung Tình thừa nhận họ chia tay.

Lộ HiểuVụ biết từ bé con trai đã yêu nhất Chung Tình, con trở nên như bây giờ, nhất định là vì có chuyện xảy ra với Chung Tình. Bà đến Chung gia, xin họ khuyên nhủ Chung Tình. Nhưng Chung Tình kiên định nói, họ tuyệt đối không thể!

Họ rốt cuộc ý thức được, khoảng cách giữa Mạnh Tưởng và Chung Tình đã quá lớn, không thể hàn gắn được! Cứ ép họ lại với nhau cũng không thể hạnh phúc!

Lúc ấy Chung Bình mới biết nguyên nhân con gái xuất ngoại là vì muốn trốn Mạnh Tưởng, họ đến Mĩ khuyên con gái về nước. Khi nhìn thấy con gái mặc quần áo lố lăng, tóc tai quái dị, còn một đám nam sinh vây quanh, họ mới giật mình thấy con gái cũng thay đổi.

Hai nhà Chung Mạnh vì khuyên bảo con, hao hết tâm lực. Tiêu Tố Tâm ôm Chung Tình, nói cho cô biết chuyện Mạnh Tưởng, sau đó đau lòng hỏi Chung Tình, “Vốn đang tốt đẹp như vậy, sao lại thành như thế này?” Chung Tình nhào vào lòng mẹ không nói lời nào.

Mạnh Dịch Nam và Lộ Hiểu Vụ tận tình khuyên bảo con, anh sa đọa như vậy, không phải đang trừng phạt Chung Tình, mà là trừng phạt bố mẹ. Mạnh Tưởng nhìn ánh mắt lo lắng của bố mẹ, rốt cuộc gật đầu. Từ đó về sau, Mạnh Tưởng không hề đề cập đến Chung Tình.

Hai nhà Chung Mạnh vì quan hệ của hai đứa trẻ, gián đoạn quan hệ suốt hai năm. Cho đến khi Chung Duệ lên Đại học, hai nhà mới qua lại với nhau, nhưng chuyện Mạnh Tưởng và Chung Tình trở thành điều cấm kỵ, không bao giờ xuất hiện trong cuộc nói chuyện của hai gia đình.


Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ