settingsshare

Mê Muội Vì Em Chương 6: Chương 6

Điện thoại vẫn tiếp tục.

“Dạ… là…” Ai đó vì mạch suy nghĩ rối loạn mà bắt đầu cà lăm, ấp úng cả buổi cũng chưa nói được mình muốn gì. May mà nam thần dường như rất nhẫn nại, chẳng những không ngắt điện thoại mà còn dẫn dắt: “Đừng gấp, nói từ từ thôi.”

Quan An Tĩnh đang hốt hoảng dần dần hồi phục chức năng suy nghĩ. Hài, rõ ràng nam thần muốn tìm cô bàn bạc sao giờ đổi ngược lại là cô rồi?

Không được không được, không nên nhắc tới chuyện đó. Nhắc tới chỉ tổ khiến lúng túng thêm mà thôi, cô sắp không tự nhiên nổi rồi!

“Thực ra là…” Đang trong lúc rối ren vô cùng thì Quan An Tĩnh chợt có linh cảm, suy nghĩ đột nhiên thông suốt: “Là bài tập!”

“Bài tập?” Lần này tới phiên nam thần pó tay.

“Phải!” Lí do này quá perfect rồi, Quan An Tĩnh có chút khâm phục bản thân. Cô nói rất chắc nịch: “Em tìm anh là bởi vì đề bài mà anh giải giúp em ấy! Em không hiểu!”

Trước giờ chưa từng có ai vì đề bài bản thân không biết làm mà hùng hổ như vậy, thế nhưng hôm nay Quan An Tĩnh đã làm được…

“Anh hiểu rồi. Em chờ một lát.”

Bên kia điện thoại im lặng, sâu trong lòng Quan An Tĩnh thở phào nhẹ nhỏm. Còn may, chắc lí do này không quá gượng ép đâu nhỉ!

Đến khi giọng nói của Nghiêm Dịch vang lên trong điện thoại lần nữa thì anh đã ngồi trước chiếc laptop của mình. Sau đó, Quan An Tĩnh lắng nghe bá vương học tập giải thích cho cô hiểu đề bài lập trình nọ một cách cẩn thận!

Lối tư duy của bá vương học tập rất rõ ràng, giảng ngay trọng tâm. Mới đầu Quan An Tĩnh còn nghiêm túc lấy sổ ra ghi chép lại thế nhưng càng về sau thì… bị giọng nói của anh đầu độc tâm trí…

Sau đó, cô cũng chẳng biết bá vương học tập đã nói những gì. Cô vừa thưởng thức vừa suy nghĩ, nếu như có thể thường xuyên lắng nghe giọng nói này thì chắc sẽ rất hạnh phúc nhỉ!

Bá vương học tập tiếp tục giảng bài: “ABCD…EFG… (giản lược 1000 chữ ở chỗ này)” cuối cùng hỏi: “Đã hiểu chưa?”

Quan An Tĩnh chẳng cần nghĩ ngợi mà nói: “Hiểu rõ!”

“Tốt, vậy thì em hãy giải thích vì sao lại dùng công thức tuần hoàn thứ 7 như thế.”

“…” Không ngờ nam thần còn có chiêu này!

Công thức tuần hoàn gì ta… cô chỉ lo thưởng thức giọng nói của đại thần chứ vốn chẳng chú tâm nghe giải bài tập.

“Xem ra năng lực biểu đạt không tốt.” Nghiêm Dịch đợi không được câu trả lời của cô, yên lặng thở dài, tự nhủ. Nhưng Quan An Tĩnh vừa định nói không phải như thế thì bất ngờ nghe đối phương lên tiếng: “Như vậy, nếu chủ nhật tuần này em rãnh thì ra ngoài bàn bạc một chút.”

Sau hôm đó, Quan An Tĩnh không biết cô cúp điện thoại bằng cách nào, cũng quên đã trả lời Nghiêm Dịch như thế nào. Cô vốn chỉ muốn nhờ Mập giúp một vấn đề về kỹ thuật nhưng tại sao cuối cùng lại trở thành việc thảo luận bài tập với nam thần hả trời?!

Mọi chuyện khiến cô rất, chấn, kinh, rồi!

Bên kia, Mập cầm điện thoại kêu “tít tít —” cảm thấy khó hiểu. “Ủa, sao mình còn chưa nói xong thì em ấy cúp rồi?”

Nghe câu đó, Nghiêm Dịch đưa lưng về phía bạn cùng phòng, khóe miệng cong lên. Sau đó lại đưa điện thoại của mình qua: “Lưu số cho anh.”

“Số gì?” Mập hỏi lại.

Nghiêm Dịch chỉ chỉ vào điện thoại của gã, không nhanh không chậm, nói: “Số bạn học của chú.”

Mập phản xạ theo điều kiện mà lưu số lại, thế nhưng động tác vừa làm được một nửa thì dừng lại: “Có vấn đề ~~~” giọng điệu rất đói đòn: “Sư huynh, anh muốn số bạn học em làm gì vậy?”

Nghiêm Dịch làm việc nghĩa không chùn bước: “Thảo luận bài tập.”

Mập chưng vẻ mặt “anh lừa ai vậy?” đánh giá anh một phen. Trong lòng oán thầm: không phải có mưu đồ khác đó chứ?

Nghiêm Dịch nghiêm mặt, khẽ cau mày: “Có cho hay không?”

“Cho, thế nhưng em phải trưng cầu ý kiến của bạn em đã.” Thực ra Mập chỉ muốn làm khó bá vương học tập toàn năng một chút thôi, ai bảo ngày thường anh vênh váo ngất ngưỡng như vậy chứ, làm như chuyện gì cũng không làm khó được anh, hôm nay rơi vào cục diện như vậy, dù sao cũng nên cho Nghiêm Dịch yếu đuối một lần.

Ai mà ngờ —

“Thôi khỏi.” Nghiêm Dịch khí phách trả lời: “Để tự anh hỏi.”

KAO! Thằng này hoàn toàn không hề bị uy hiếp mà!!

Vài hôm sau, cuộc sống của Quan An Tĩnh coi như yên lặng. Một, bởi vì bài tập nhiều nên cô phải chú tâm đầu từ vào bài tập, không có thời gian để suy nghĩ chuyện khác. Hai, cô quyết định cai Net, nhất là diễn đàn nọ, nhắm mắt làm ngơ.

Còn về lời mời của Nghiêm Dịch. Có lẽ, anh ta chỉ tùy tiện nói thôi…

Thế nhưng sự thực nhanh chóng chứng minh rằng Nghiêm Dịch nghiêm túc muốn thảo luận đề bài đó với cô. Mà bằng chứng là Quan An Tĩnh phát hiện Hồng Ma Quỷ đã kết bạn với cô trên diễn đàn rồi.

Đó là ngày thứ ba cô cai Net. Lẽ ra tính tự chủ của cô rất mạnh, nói cai Net thì sẽ không lướt web nữa. Thế nhưng người tình không bằng trời tính, những điều bất ngờ luôn xảy ra, giống như trong tối tăm đã có sự an bài của ông trời.

Ngày đó phòng ngủ đột ngột cúp điện, Phạm Di Đình bất hạnh trung chiêu, cái laptop của cô bị cháy nguồn. Cũng không trả nổi tiền sửa chữa, rơi vào đường cùng đành phải hỏi mượn của Quan An Tĩnh. Vì thế laptop bị vứt xó vài ngày lại thấy được ánh mắt trời.

Cookie trên máy của Quan An Tĩnh chưa xóa cho nên Phạm Di Đình cũng lười đăng nhập tài khoản của cô. Hiển nhiên, khi đi dạo diễn đàn cũng chẳng ngoại lệ.

“An Tĩnh, hình như có người xin thêm bạn. Chấp nhận hay không?”

“Bạn trang nào.” Lúc đó Quan An Tĩnh đang giặt đồ lót trong WC nghe thấy Phạm Di Đình hỏi thì thuận miệng hỏi lại một câu.

“Trên diễn đàn, hình như gửi ngày hôm trước. Tên là Hồng Ma Quỷ, cậu —”

Phạm Di Đình còn chưa kịp nói mấy chữ phía sau ra khỏi miệng thì đã thấy Quan An Tĩnh hệt như một cơn lốc xoáy xông từ nhà vệ sinh tới gần cô. Xách theo hai tay đầy bọt xà phòng, nóng vội hỏi: “Đâu? Đâu nào?”

Phạm Di Đình sững sờ ngồi ở một bên, nhìn cô ngơ ngác mà chỉ trang web: “Nè.”

Quan An Tĩnh lại gần xem thử, quả nhiên có một hàng chữ — “Hồng Ma Quỷ yêu cầu kết bạn với bạn.”

Hơi bất ngờ, hơi khẩn trương, cũng hơi— vui vẻ. Đang định click “đồng ý” thì chợt nghe Phạm Di Đình ở bên cạnh gào to: “Nè!! Tay của cậu còn ướt đó!!”

Lúc này Quan An Tĩnh mới nhận ra hai tay cô dính đầy bọt xà phòng. Hình như cô quá kích động rồi…

“Cậu đồng ý giúp mình đi.” Khuôn mặt nhỏ nhắn của Quan An Tĩnh đỏ bừng, nói.

“Người này là ai vậy?” Phạm Di Đình vừa giành lấy con chuột vừa hỏi: “Tên có chút quen!”

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Quan An Tĩnh càng đỏ hơn: “… Nam thần.”

“Hả? ?!!” Phạm Di Đình cả kinh té từ trên ghế xuống.

**

Từ khi thêm bạn với nam thần xong thì trong tiềm thức Quan An Tĩnh như đang mong chờ một điều gì đó. Ví dụ như tin nhắn… ví dụ như… kỳ thực cô không biết mình đang mong chờ cái gì. Giống như mọi cô gái đang hao phí tuổi thanh xuân của mình, trong cuộc sống không có gì kỳ lạ, Quan An Tĩnh luôn hi vọng xảy ra chuyện gì đó. Thế nhưng ngày qua ngày lại chẳng xảy ra chuyện gì cả.

Mới đó đã qua một tuần, sắp tới tiết học lớp sân khấu điện ảnh rồi. Có vết xe đổ lần trước, lần này Quan An Tĩnh chọn lâu lắm trong phòng học bậc thang mới tìm được chỗ tốt — một chỗ rất tối dựa vào tường. Góc tầm thường hẻo lánh như thế này thực sự thích hợp với cô.

Quả nhiên, chỗ này là bảo địa phong thủy, hữu kinh vô hiểm qua một tiết học. Đại thần Nghiêm Dịch vẫn kịp lúc xuất hiện trong phòng học như cũ, thế nhưng lần này anh thích chọn hàng dưới cuối, cách Quan An Tĩnh thiên sơn vạn thủy, vì thế không ít người muốn chờ xem hí kịch buồn bã thất vọng.

Quan An Tĩnh rất hài lòng việc này.

Buổi chiều là tiết học chuyên ngành khô khan, tuy thầy giáo dạy rất dụng tâm nhưng chữ nghĩa ngoài hành tinh viết đầy bảng vẫn khiến cho không ít người cảm thấy buồn ngủ. Mãi đến khi chuông reo thì mọi người mới sôi nổi trở lại.

Khi thu dọn đồ đạc thì Quan An Tĩnh phát hiện Mập đang an vị ở phía sau cô. Vừa nhìn thấy anh, Quan An Tĩnh chợt nghĩ tới chuyện gọi điện thoại với nam thần — tên mập chết bầm này, tội đáng chết ngàn lần mà! Thế nhưng tức thì tức, Quan An Tĩnh nhà chúng ta là một bé ngoan lễ phép, chắc chắn sẽ không tùy tiện nổi giận mắng người. Có điều vẫn uyển chuyển biểu đạt chút kháng nghị của mình cho đối phương biết, thuận tiện hỏi một câu tại sao anh lại ở chung với Nghiêm Dịch.

“Ký túc xá nam của bọn anh sửa chửa lại nên ký túc xá học kì này được sắp xếp lại.”

Thì ra là thế. Thế nhưng, thực sự trùng hợp quá!

Lẽ ra khi cô nhắc tới Nghiêm Dịch thì Mập nên thuận lý thành chương tra hỏi mối quan hệ giữa cô và Nghiêm Dịch mới phải. Thế nhưng, chắc hẳn thần kinh của nam thần khoa kỹ thuật (chỉ Mập) tương đối rộng nên Mập đã sớm quên chuyện Nghiêm Dịch hỏi số điện thoại của Quan An Tĩnh (thực ra thần kinh của nữ thần khoa kỹ thuật cũng rất rộng…).

Vì vậy, không tiếp tục nói chuyện nữa. Quan An Tĩnh hỏi xong thì kéo Phạm Di Đình đi căn tin ăn cơm.

Đại học F có 5 căn tin, từ khi chuyện trên diễn đàn bùng nổ thì Quan An Tĩnh đặc biệt thích đến ăn cơm ở phòng này. Nguyên nhân phòng này cách ngành điện tử của bọn họ rất gần, cách người của văn học xa nhất. Ngành điện tử thì nhiều nam sinh, bát quái ít, Quan An Tĩnh cảm thấy chỗ này là tự tại nhất.

Cô và Phạm Di Đình ngồi ở lầu một, mua xong cơm trở về ngồi chỗ của mình thì thấy Mập đang vào cửa. Phạm Di Đình nhiệt tình chào hỏi anh, sau đó nhắc nhở Quan An Tĩnh ở đối diện một tiếng. An Tĩnh quay đầu lại, thế nhưng nụ cười trên khuôn mặt vừa nở thì đã thấy sau lưng Mập còn ba người khác.

Hai người không biết, còn một người là — Nghiêm Dịch.

Quan An Tĩnh không kịp thắng lại nụ cười trên mặt, vì sự xuất hiện của Nghiêm Dịch mà nụ cười đó vặn vẹo… cuối cùng cả bốn nam sinh đều cảm thấy đó là một vẻ mặt tương đối buồn cười, khó thể nào dùng ngôn ngữ để miêu tả.

“Người cao nhất đó là Nghiêm Dịch à?” Phạm Di Đình kích động, trợn mắt há hốc mồm nhìn nam nhân ở trước mặt, không ngờ còn cười với cô nữa chứ! Mãi tới ngày hôm nay cô chưa từng được chiêu đãi như thế này!

“Ừ phải…” Quan An Tĩnh cũng ngây người, không ngờ khoa Vật lý bọn họ cũng chạy tới đây ăn cơm.

Phạm Di Đình dõi mắt nhìn Mập cùng Nghiêm Dịch tới cửa sổ mua cơm, lúc này mới thu hồi ánh mắt, nói với Quan An Tĩnh: “Nè, cậu có định tới đó chào hỏi hay không?”

“Hả? Tại sao chứ?” Quan An Tĩnh cắn chiếc đũa hỏi.

“Chẳng phải nam thần đã thêm bạn tốt với cậu rồi hay sao? Không định thừa cơ làm quen à?”

Quan An Tĩnh đứng hình một lát: “Thừa cơ gì chứ…”

Pham Di Đình sửa lại: “Ai nha, ý của tớ là, đã quen biết nhau rồi sao không đi chào hỏi người ta?”



Ngay khi hai nữ sinh đang tranh chấp không ngừng về chuyện có nên đi chào hỏi người ta hay không thì Nghiêm Dịch cách đó không xa đã mua xong cơm. Bốn người nam sinh ngồi xuống chỗ cách hai cô không xa, thế nhưng sau khi Nghiêm Dịch để đồ ăn xuống thì chợt đổi hướng đi về phía bọn họ.

Mà lúc này, Quan An Tĩnh vẫn hồn nhiên chưa biết gì cả —

“Đi đi mà, đi đi mà.”

“Không đi đâu cả, ăn cơm đi!”

“Suy nghĩ thêm chút nữa đi.”

“Đã nói không đi mà, ăn cơm nhanh lên!”

Phạm Đi Đình: “… Đàn anh.”

Quan An Tĩnh: “Óa!”

(Nhiều lúc cảm thấy tâm lý của con gái thật rối ren và mâu thuẫn. Vừa thích người ta nhưng lại sợ phiền phức? Sợ phiền thì sao không cut luôn mà dây dưa hoài thế? Ngôn luận ăn thịt được à… hay thấy người ta nói xấu cô tiểu tam nên cô giận? … thiệt là! Thích thì phải nắm bắt thời cơ đeo đuổi. Bởi vì trong tình yêu đâu chỉ nhận mà phải biết cho cũng không thể cho không mà đôi lúc phải đòi hỏi nhận. Dù kết cuộc có thế nào thì khi nghĩ lại cũng không hối hận. Người đó không chấp nhận là do không biết quý trọng mình thôi. Với người không biết quý trọng mình thì đừng nên yêu… hơi bức xúc, sơ ri…).


Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ