settingsshare

Mê Muội Vì Em Chương 32: Chương 32

Quan An Tĩnh vẫn chưa nhận được tin tức của Nghiêm Dịch.

Về tình hình của Nghiêm Dịch ở thành phố Y, Quan An Tĩnh đã biết được từ chỗ Mã Chấn Vũ. Nghe nói công ty hai bên bàn bạc rất thuận lợi, đã bắt đầu ký hợp đồng ; nghe nói công ty của đối phương rất hài lòng với suy nghĩ của Nghiêm Dịch, hy vọng anh có thể đảm nhiệm bộ phận tổng thanh tra ; nghe nói Nghiêm Dịch bận rộn rất nhiều chuyện, mỗi ngày trừ ngủ thì là đi công tác ; nghe nói…

Thực ra đối với chuyện của Kỳ Thuật, Quan An Tĩnh biết rất ít. Về chuyện làm ăn buôn bán thì cô còn biết ít hơn. Có đôi khi Nghiêm Dịch sẽ kể cho cô một vài chuyện trong dự án, cô cũng lắng nghe chút ít, nhưng thực tế cũng chẳng phí nhiều thời gian để phân tích, suy tư về nó. Dù sao, làm một sinh viên, hai chữ “xã hội” nói gần rất gần, nói xa rất xa. Lúc này, Quan An Tĩnh thấy mình chẳng giúp gì được cho nam thần. Nhưng ít nhất, cô có thể không trở thành gánh nặng cho anh.

Nghiêm Dịch, phóng tay làm chuyện của anh đi, em sẽ chờ anh, em ở chỗ này, yên lặng chờ anh.

Nhưng, vài ngày sau, Quan An Tĩnh vẫn chưa đợi được tin tức của nam thần mà đợi được Hoắc Chính phong trần mệt mỏi…

Điện thoại của Mã Chấn Vũ reo lên: “Sư huynh…”

Quan An Tĩnh còn chưa kịp mở miệng thì Mã Chấn Vũ đã biết rõ cô gọi tới là để làm gì rồi. “Sư muội, em đừng gấp, Nghiêm Dịch sắp về rồi.”

“Sắp?” Nhanh nhỉ…?

“Dự án chỗ bọn anh xảy ra chút vấn đề nên Hoắc Chính đã gấp rút trở về cứu hỏa. Nghiêm Dịch vẫn còn ở thành phố Y thảo luận với công ty đối phương một vài vấn đề chi tiết, chờ sau khi xác định xong xuôi thì cậu ta có thể về rồi.”

“Như vậy… Du Hiểu Hạm đã về chưa?”

Mã Chấn Vũ hiển nhiên không muốn trả lời vấn đề này nhưng nhìn trái nhìn phải cả buổi trời cuối cùng cũng khai ra trong sự giục giã của Quan An Tĩnh: “Hoắc Chính nói cô ta vẫn còn đang truyền dịch, có lẽ phải chờ về chung với Nghiêm Dịch…” —- Nghiêm Dịch ơi, đừng trách người anh em này nhé! Tôi chỉ ăn ngay nói thật thôi!

Quan An Tĩnh “à” nhẹ một tiếng, nhanh chóng cúp máy.

Sau khi cuộc thi kết thúc, bạn trong lớp đều lục đục mua vé xe lửa trở về nhà. Quan An Tĩnh nhìn sân trường ngày càng trống trải, chịu đựng câu hỏi “chừng nào thì về nhà” của cha mẹ, một mình lặng lẽ thủ vững trong trường. Cô không muốn cứ về nhà như vậy. Kỳ nghỉ đông dài như thế, ít nhất cũng phải gặp mặt Nghiêm Dịch một lần, mặt đối mặt chào tạm biệt với anh rồi mới đi.

********

Hai ngày sau Nghiêm Dịch trở về.

Vừa về tới, anh ôm đồm một đống hợp đồng về văn phòng công ty tăng ca, làm việc suốt ngày đêm. Trong khoảng thời gian đó anh từng gọi điện cho Quan An Tĩnh, một lần Quan An Tĩnh đang ăn cơm, một lần đang tắm nên không nhận được. Chờ khi cô gọi lại thì đã không có ai nghe máy…

Cường độ làm việc nhiều như vậy, dù người sắt cũng chẳng chống cự được bao lâu huống chi người trần mắt thịt như Nghiêm Dịch. Mấy hôm nay Quan An Tĩnh nán lại trường học giặt tất cả quần áo, chăn đệm, cái gì cần giặt đều giặt, không cần giặt cũng đã giặt, giặt hết mọi thứ một lần. Giặt xong hết vẫn chưa giết đủ thời gian, lại giúp Phạm Di Đình cùng Châu Châu giặt…

Chờ đợi, là một chuyện dày vò nhất; muốn gặp người đó nhưng lại không thể gặp được càng là một chuyện tra tấn gần chết.

Nghiêm Dịch nhanh chóng bị bệnh, giống với Du Hiểu Hạm, lên cơn sốt, 40 độ.

Khi Quan An Tĩnh nhận được tin nhắn của anh, cô đang lật đọc tạp chí trong thư viện. Chỉ có ba chữ “anh bệnh rồi” ngắn ngủn nhưng chẳng biết Nghiêm Dịch đang mơ màng cần mất bao nhiêu sức lực mới nhắn được. Khi Quan An Tĩnh nhận được tin nhắn thì bỏ sách đi về. Khi chạy tới cửa phòng ký túc xá thì mới nhớ để quên túi ở thư viện, lại đành phải quay trở về.

Đường đến thành phố vẫn xóc nảy như ngày thường, Quan An Tĩnh lòng nóng như lửa đốt, vốn đường đã không ngắn, hôm nay thoạt nhìn càng xa xôi hơn. Cô chỉ hy vọng bác tài lái xe nhanh hơn một chút, nhanh hơn một chút nữa! Cô thực sự rất mong được nhìn thấy nam thần.

Mua cháo trứng muối thịt nạt Nghiêm Dịch thích ăn nhất, Quan An Tĩnh noi theo trí nhớ cuối cùng đã mò được đến nhà của nam thần. Vốn mỗi lần thấy Nghiêm Dịch cô đều khẩn trương, thậm chí hơi sợ, nhưng lần này, chắc hẳn bởi vì quá lo lắng cho Nghiêm Dịch, lo tới nỗi không hề cảm thấy khẩn trương nữa.

“Tính tong —-” Đứng ngoài cửa, Quan An Tĩnh nhấn chuông không chút do dự.

Trong nhà nhanh chóng truyền tới một loạt tiếng chân, cửa được mở ra.

Nhưng mà, khi Quan An Tĩnh nhìn thấy người nọ thì toàn thân cứng đờ.

Tại, tại sao lại là chị ta…?

“Xin chào, em tới thăm Nghiêm Dịch hả? Mau vào đi.” Người ra mở cửa là Du Hiểu Hạm.

“Xin… xin chào…” Quan An Tĩnh gần như lên tiếng chào hỏi theo bản năng, suy nghĩ toàn bộ trống không. Tại sao lại là chị ta? Tại sao Du Hiểu Hạm lại ở đây?

“Bốp —-” Du Hiểu Hạm đặt một đôi dép lê xuống sàn, cô giống như nữ chủ nhân tìm dép lê đưa cho khách, “Mang vào đi, có lẽ vừa size.”

Lúc này Quan An Tĩnh đứng trước cửa, chỉ cách nhà của Nghiêm Dịch một tí xíu… nhưng cô nhìn đôi dép lê trước mắt, trong lòng chẳng hiểu vì sao lại thấy chút ủy khuất, thậm chí rất muốn khóc — chuyện này là sao…?

“Đây là cháo trứng muối thịt nạt, còn nóng.” Quan An Tĩnh dường như không có ý định muốn đi vào mà chỉ đưa cháo vừa mua lên.

“Không đi vào ngồi một chút hả?” Du Hiểu Hạm hỏi thăm.

“Tôi…”

Chính ngay lúc này, khi Quan An Tĩnh đang chần chờ, cửa phòng thình lình bị mở, Quan An Tĩnh vẫn chưa chuẩn bị tâm lý, nam vương đại nhân đang mặc đồ ngủ cứ vậy bước ra.

Anh liếc mắt nhìn người đứng trước cửa, khuôn mặt nhỏ nhắn bị gió thổi lạnh tái, mở to cặp mắt xinh xắn đứng nhìn anh từ xa, hốc mắt hơi ửng hồng.

Nghiêm Dịch lập tức biết — tiêu rồi! Nhưng vẻ ngoài vẫn trấn định như thường.

Mặc đồ ngủ rộng thùng thình, Nghiêm Dịch mặt mày tái nhợt bước tới, ánh mắt lướt qua Du Hiểu Hạm, nhìn thẳng vào ai đó đang đứng ngơ ngác ngoài cửa, bình tĩnh nói: “Mau vào đi, còn đứng đó làm gì?”

Hai chân của Quan An Tĩnh như cục chì, lúc này, cho dù cô cố gắng thế nào cũng không động đậy được.

“Ngoài trời rất lạnh, mau vào đi!” Nghiêm Dịch thấy cô cả buổi trời vẫn chưa động đậy, dứt khoát đi tới dìu cô. Vừa đi vừa nói: “Khách tới thăm anh, em còn không mau vào rót cho người ta một ly nước. Nói như vậy rồi, còn đứng ngoài cửa làm gì nữa?”

Giọng của Nghiêm Dịch nhìn như trách cứ nhưng Quan An Tĩnh vẫn hiểu ngay ý nghĩa của câu nói đó. Lúc này hơi nghi hoặc quay đầu lại, muốn nhìn rõ vẻ mặt lúc này của nam thần.

“Không nhọc.” Du Hiểu Hạm cũng chẳng phải kẻ ngu, tình huống này, tự nhiên hết sức khó xử, nhất là vài phút trước cô vẫn còn đứng trong phòng bếp làm ra vẻ nữ chủ nhân gọt trái cây cho Nghiêm Dịch, “Em không khát.”

Nghiêm Dịch quay đầu lại, nhìn Du Hiểu Hạm, lập tức lễ độ mỉm cười: “Đừng khách sáo như thế, qua cửa là khách. Em mua nhiều đồ như vậy, nếu ngay cả một ly nước cũng không chịu uống, sao anh chịu nhận chứ?”

Sắc mặt của Du Hiểu Hạm bắt đầu khó coi, nhưng vẫn gắng sức giữ lại dáng cười bình tĩnh trước sau như một: “Em tự đi rót được rồi, không cần khách sáo.”

Quan An Tĩnh không bởi vì câu nói đó của Nghiêm Dịch mà vui vẻ hơn bao nhiêu, trái lại, cô còn nỗ lực thử thoát khỏi bàn tay nắm chặt cô của Nghiêm Dịch. Nhưng Nghiêm Dịch thực sự nắm quá chặt, cô thử mấy lần mà vẫn không thành công.

“Không cần, không cần.” Nghiêm Dịch nói ngay, bỗng quay đầu lại, nhìn Quan An Tĩnh cau mày nói: “An Tĩnh, mau đi rót nước cho người ta. Để khách tự làm còn ra thể thống gì nữa?”

Nét mặt của Du Hiểu Hạm hoàn toàn sụp đổ…

Quan An Tĩnh không cam tâm tình nguyện đi vào nhà bếp rót nước, Du Hiểu Hạm khiên cưỡng uống một hớp, không ngờ Nghiêm Dịch còn chưa chịu bỏ qua. Hoa hậu Du thấy rõ anh ở ngay trước mặt cô lại thoải mái nắm tay Quan An Tĩnh, mười ngón tay đan xen vào nhau, thân mật quấn quít lấy nhau.

“Vẫn chưa chính thức giới thiệu nhỉ.” Nghiêm Dịch hình như đã sớm muốn làm như vậy rồi, anh bình tĩnh nói với Du Hiểu Hạm: “Đây là Quan An Tĩnh, bạn gái của tôi, học hệ điện tử ở trường chúng ta đó.”

Anh vừa dứt lời, hai người con gái trong phòng đều lập tức sững sờ.

Nghiêm Dịch tiếp tục: “Đây là Du Hiểu Hạm, là đàn chị lớn hơn em một năm, bây giờ đang thực tập ở công ty bọn anh.”

Trong đầu Quan An Tĩnh ngoặc một vòng mới đột ngột nhận ra — nam thần đang xác nhận thân phận của cô trước mặt Du Hiểu Hạm… “Đàn chị, chào chị…” Được rồi, cô thừa nhận, tình cảnh này thiệt là sung sướng quá đi thôi.

“Mấy em từng tham gia thi đấu lễ nghi, có lẽ gặp qua rồi nhỉ?”

“Phải… gặp qua, gặp qua rồi…” Du Hiểu Hạm cũng tiến vào hình thức phản xạ có điều kiện.

“Như vậy sau này mọi người đều là bạn bè, đến lúc công ty có liên hoan hay mấy trường hợp đại loại như vậy, cô nhớ phải giúp tôi chiếu cố em ấy nhé.”

Hiển nhiên Nghiêm Dịch không muốn người ta thay thế anh chăm sóc Quan An Tĩnh, nhưng Du Hiểu Hạm cứ bám riết, từng hành động của cô ta với anh đã đến mức khiến anh không thể nào làm ngơ cho qua. Nhất là chuyến đi công tác lần này, Du Hiểu Hạm bị bệnh, anh với tư cách là bạn bè cùng bạn đồng nghiệp, xuất phát từ đạo nghĩa nên giúp đỡ cô một chút. Nhưng, Nghiêm Dịch nhanh chóng phát hiện, sự trợ giúp đó trong mắt Du Hiểu Hạm nhanh chóng được giải nghĩa thành ý nghĩa khác.

Đổi ngược lại là hồi trước thì Nghiêm Dịch sẽ không phiền não về chuyện này, trước giờ anh luôn có thói quen xử lý lạnh. Nhưng bây giờ có Nghiêm Dịch, mọi chuyện sẽ khác. Nghiêm Dịch không hy vọng bị người khác hiểu lầm, càng không hy vọng Quan An Tĩnh sẽ hiểu lầm anh.

“Dĩ nhiên, dĩ nhiên… tất cả đều là bạn…” Du Hiểu Hàm nói xong thì lập tức cúi đầu tìm túi xách, một bên vừa thu thập vài thứ, một bên cáo biệt với Nghiêm Dịch: “Em ra ngoài lâu rồi, phải về nhà. Nghiêm Dịch, hy vọng anh sớm ngày bình phục. Em, em không quấy rầy nữa. Gặp lại!”

Nghiêm Dịch mỉm cười phất tay: “Cám ơn trái cây của cô, có rãnh tới nhà ngồi chơi.”

Hoa hậu Du cứ thế mà rời đi. Quan An Tĩnh nhìn bóng lưng chạy trối chết của cô ta, nhất thời không biết bản thân có cảm nhận gì nữa. Điều duy nhất cô rõ đó là: muốn làm bạn gái của Nghiêm Dịch, những cô gái như Du Hiểu Hạm, có lẽ sau này xuất hiện ngày càng nhiều… thậm chí đẹp hơn chị ta, ưu tú hơn chị ta…

Mình đã chuẩn bị tốt để nghênh chiến chưa?

Nghiêm Dịch ở bên cạnh chờ cả buổi vẫn thấy Quan An Tĩnh đờ đẫn nhìn cửa, nghĩ cô vẫn đang giận, tâm trạng lập tức đỡ hơn.

Nam thần cúi người, đưa mắt đối mắt với cô, nhéo nhéo cái mũi của cô, “Sao vậy? Còn giận hả?”

Quan An Tĩnh: “… Ai giận chứ?”

“Bạn gái của anh chứ ai.” Nét cười ẩn dưới đáy mắt Nghiêm Dịch càng rõ — dáng vẻ khi ghen của cô thực sự quá đáng yêu.

Quan An Tĩnh đẩy anh, hơi mất tự nhiên nói: “Ai là bạn gái của anh chứ…”


Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ