settingsshare

Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân Chương 1392: Chanh tử phẫn nộ (1)

“Chuyện này, Huyền Không quan sẽ chủ trì công đạo.” Trương Vân nói.

Ngọc Cơ Tử xa xa nhìn Diệp Thiếu Dương ngồi ở giữa một đống giao nhân, cảm giác đó là yêu, là ác ma, căn bản không có một chút bộ dáng pháp sư.

Lão mở mồm muốn nói cái gì, nhưng cuối cùng chỉ thở dài, mang theo mấy thủ hạ vội vàng rời đi.

“Thù hôm nay, nhất định phải báo!”

Sau khi rời khỏi bến tàu, một đệ tử Côn Luân sơn lau nước mắt nói. Lúc trước bị đám giao nhân kia coi là bóng cao su để đá, hắn thật ra không chịu thương tổn gì, nhưng bị dọa sắp vỡ mật rồi.

Ngọc Cơ Tử đột nhiên đứng lại, trầm mặc không nói.

Một lát sau, lão yên lặng nói: “Các ngươi đi chuẩn bị thuyền, chúng ta nhanh chóng rời khỏi Huyền Không quan.”

Mấy tên thủ hạ sợ hãi, đều hỏi lão vì sao rời khỏi, kẻ nào cũng cực kỳ không cam lòng.

“Các ngươi là cho rằng, ta bị dọa vỡ mật rồi phải không?”

Các đệ tử chậm rãi lắc đầu, nhưng ánh mắt lóe lên bất định đã nói rõ nội tâm bọn họ.

Ngọc Cơ Tử thở dài nói: “Chúng ta đã hoàn toàn thua rồi, cho dù cho ta một cái Côn Luân sơn toàn thịnh, ta cũng không có lòng tin, huống chi hiện tại cục diện rối rắm này.”

Lòng tin của lão, đã hoàn toàn bị Diệp Thiếu Dương đánh sập.

Điều này không có quan hệ với thực lực hai bên.

Tranh đấu của loại đối thủ cấp bậc này, lòng tin một khi mất đi, thì nhất định thất bại không thể nghi ngờ.

Tương lai có thể khôi phục lòng tin hay không, Ngọc Cơ Tử không biết, nhưng trước mắt, lão đã hoàn toàn không nâng dậy nổi một tia lòng tin, đi tranh đấu với Diệp Thiếu Dương.

“Chúng ta sai lầm rồi, ngay từ đầu, chúng ta đã không nên đối địch với hắn.” Ngọc Cơ Tử thở dài, nghĩ đến sư đệ Ngọc Thần Tử đã chết của mình cùng Lăng Vũ Hiên, trong lòng cảm khái rất sâu, cũng hối hận đan xen.

Lúc trước để Lăng Vũ Hiên đi tranh đoạt nổi bật với Diệp Thiếu Dương, lão, vốn tưởng có thể mượn cái này áp chế Mao Sơn, để Lăng Vũ Hiên thượng vị, không ngờ gà bay trứng vỡ, ngay cả sư đệ cũng đặt vào.

Ở trước đêm nay, lão còn canh cánh trong lòng đối với Ngọc Thần Tử và Lăng Vũ Hiên thất bại, không hiểu bọn họ vì sao thất bại thê thảm như vậy. Nhưng hiện tại, giờ này khắc này, lão rốt cuộc hiểu, Diệp Thiếu Dương là một đối thủ cực độ đáng sợ!

Loại đáng sợ này, không có quan hệ với thực lực cứng của bản thân hắn, là một loại khí thế kiên quyết không đạt mục đích thề không bỏ qua.

“Sư phụ, chẳng lẽ chúng ta cứ như vậy quên đi hay sao!” Một đệ tử bất mãn ồn ào lên.

“Không, các ngươi phải triệt để ghi nhớ phần thù hận này, sau khi trở về, nghĩ mọi cách để mưu tính, mười năm, hai mươi năm, cũng không muộn, cho dù Diệp Thiếu Dương đã chết, phần thù hận này cũng phải tính ở trên đầu Mao Sơn, đời đời không dừng! Nhưng ta, thì đã thua rồi.”

Ngọc Cơ Tử vô lực phất phất tay: “Ta đi về nghỉ ngơi trước, đi chuẩn bị thuyền đi.”

Diệp Thiếu Dương ở dưới một đám giao nhân hộ tống về tới bên bờ.

Chanh Tử lưu luyến chia tay với các đồng loại của mình, bảo bọn họ đi về trước.

“Lão đại cũng nói tạm biệt đi.” Chanh Tử hướng Diệp Thiếu Dương nói.

Ừm, chuyện hôm nay, cũng là may mà có các giao nhân kia hỗ trợ, lời vẫn cần nói vài câu.

Diệp Thiếu Dương dang chân đứng ở trên bến tàu, nhìn thấy hơn trăm giao nhân ánh mắt nhấp nháy nhìn mình, đột nhiên có chút xấu hổ, không biết nói cái gì cho phải.

Lí nhí hồi lâu, hai tay ôm quyền nói: “Cảm tạ các bà con - không đúng, cảm tạ các đồng bạn.”

“Ha ha ha!” Giao nhân đều cười lên, dùng cái đuôi vỗ mặt nước.

Khuôn mặt Diệp Thiếu Dương nhất thời đỏ bừng, ấp ủ hồi lâu, vừa muốn mở miệng, đột nhiên một cô nương Tiểu Mỹ nhân ngư đối diện ngậm một ngụm nước biển, phun lên mặt hắn.


“Tiểu Mỹ em dám làm bậy!” Chanh Tử lớn tiếng trách mắng: “Đây là lão đại của ta!”

“Hắn thật đáng yêu mà.” Tiểu Mỹ che miệng cười, một đôi mắt to đẹp đẽ hướng Diệp Thiếu Dương liên tiếp đá lông nheo.

“Phun nước anh, là biểu hiện vô cùng thân thiết, là xem anh như người một nhà.” Chanh Tử vừa nói xong, lại là một ngụm nước biển phun ở trên mặt Diệp Thiếu Dương.

Lần này đã dẫn lên phản ứng dây chuyền, các giao nhân tới gần bên bờ đều nối đuôi nhau hướng Diệp Thiếu Dương phun nước, Chanh Tử ngăn cũng ngăn không được.

“Hòa thượng này cũng không tệ, vừa cứu bọn Nhị Ngưu, phun hắn!”

“Phun!”

Có một số phun không đến Diệp Thiếu Dương, ngay cả Tứ Bảo cũng cùng nhau phun theo.

Diệp Thiếu Dương và Tứ Bảo nhấc chân bỏ chạy, vừa hướng phía sau phất tay từ biệt.

Chạy một đoạn, Tứ Bảo và Diệp Thiếu Dương nhìn đối phương ướt sũng, cười lên trào phúng nhau.

Chanh Tử và Trần Lộ đuổi theo.

“Bọn họ sao bây giờ?” Diệp Thiếu Dương nhìn bóng người nhấp nhô trên bến tàu xa xa hỏi.

“Bọn họ đều sinh hoạt ở trên một số hải đảo, tự mình trở về là được.” Chanh Tử cười nói: “Lão đại, Tứ Bảo ca ca, bọn họ rất thích các ngươi!”

Diệp Thiếu Dương vừa nghe, lập tức hướng bến tàu phất tay, khum hai tay, la lớn: “Tạm biệt các bà con, có việc báo tên của ta!!”

Chanh Tử và Trần Lộ ‘phì’ một tiếng cười lên.

Tứ Bảo lau giọt nước trên cái đầu trọc, thở dài: “Tôi nói, sao tôi cảm thấy ở chung với những yêu loại này, có đôi khi so với ở cùng con người còn vui vẻ hơn?”

Chanh Tử kinh ngạc nói: “Đại hòa thượng, anh nghĩ như vậy, thì nhập ma rồi!”

Tứ Bảo nhún vai: “Nếu đây là ma mà nói, vậy thì nhập thôi.”

Trương Vân cùng mấy người của Huyền Không quan ở xa xa đi tới.

“Chuyện đêm nay, tôi sẽ bẩm báo sư tổ, đến lúc đó nếu cần Diệp sư huynh đến đối chứng, còn xin phối hợp.” Trương Vân chắp chắp tay nói.

“Cái này không có vấn đề, tôi và Ngọc Cơ Tử là thù riêng, không quan hệ với Huyền Không quan.”

Trương Vân gật gật đầu nói: “Còn có một việc, lúc tôi đến, vừa lúc Thanh Vân tổ sư đã xuống núi, đang tìm anh, bảo anh đi tìm ông ấy. Phòng thứ sáu chữ Thiên.”

Diệp Thiếu Dương hơi kinh ngạc, nói một tiếng cảm ơn.

Chờ Trương Vân rời khỏi, Diệp Thiếu Dương hỏi Chanh Tử: “Các em tìm được hai con thủy yêu kia chưa?”

“Con sứa kia còn sống, đang dưỡng tức, bọn em không hại nó, nhưng từ trên người nó, còn có trên thi thể cá nheo tinh, đều tìm được một vật...”

Chanh Tử nói xong, từ trong ba lô lấy ra hai lát cắt lập lòe ánh vàng, hình dạng giống như bài poker, bên trên có một chút ấn ký màu đỏ.

Diệp Thiếu Dương đón lấy nhìn kỹ một hồi, đưa tay lau đi vết đỏ bên trên nói:

“Đây là Xích Nê Cao, là một loại pháp dược, công năng không khác lắm với chu sa, dùng để vẽ bùa, đặc điểm là không tan trong nước, giống như mực đóng dấu, bình thường bị dùng vẽ bùa ở nơi dễ dàng bị hơi nước ăn mòn. Ngọc minh bài này cũng là một loại chất liệu thông linh, có thể tránh nước. Nói trắng ra, đây là một tấm linh phù có thể dùng ở dưới nước.”

Tất cả đều giống với mình đoán: Ngọc Cơ Tử dùng ngọc minh bài và Xích Nê Cao vẽ bùa, đánh vào trong cơ thể hai con thủy yêu, lợi dụng lực lượng phù chú sai khiến bọn nó xuống tay với mình...

Nếu không phải có Chanh Tử và tộc nhân của nàng hỗ trợ, mình vĩnh viễn không có cách nào xuống đến đáy biển, phát hiện phù ấn này, cũng chết mà không có đối chứng.

“Cho dù có thứ này, bên trên lại không viết tên Ngọc Cơ Tử, làm thế nào chứng minh là lão gây ra?” Chanh Tử tò mò hỏi.
Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ