truyen mao bai tan nuong mbtn ebook prc download full

Mạo Bài Tân Nương

Hoàn thành 11 Chương 163 lượt đọc

report comment share

Đọc Truyện

Ngày tạo:
Ngày cập nhật:

“Cha, cha nhắc lại lần nữa xem” Lăng Sương cau có giận dữ nói.

Bị chính con gái bảo bối cứ thế trừng trừng nhìn, Lăng Tâm Liêm nhịn không nổi, co quắp một chỗ.

“Ta nói...” Cố tỏ vẻ uy lực người cha, ông húng hắng lên giọng nói: “Lúc trẻ, cha có một vị huynh đệ tốt, ông ấy mua một mục trường ở quan ngoại, hơn nữa, cũng thành gia thất, sinh được hai nhi tử. Lúc ấy, chúng ta đã có một giao ước...”

“Là chỉ phúc vi hôn kia phải không?”

“Con biết thì tốt rồi.” Lăng Tâm Liêm thở phào nhẹ nhõm: “Làm người, mọi sự đều phải thủ tín, huống chi Vân huynh đệ đã gửi thư đến, nói không lâu nữa sẽ đến đón dâu, cho nên...”

“Muốn con xuất giá?”

“Đúng thế!” Cuối cùng cũng sáng tỏ được, Lăng Tâm Liêm ha ha cười.

“Cha điên rồi!” Lăng Sương không chút khách khí trách mắng: “Mau viết thư cho lão hảo huynh đệ của cha ngay, nói rằng lời nói đùa trước kia không nên cho là thật, bảo con hắn không cần đến nữa.”

“Thế sao được?” Lăng Tâm Liêm vội la lên, “Dù sao gái lớn sớm muộn gì cũng phải gả chồng, hơn nữa Vân huynh đệ khi trẻ phong lưu phóng khoáng, nên con hắn nhất định cũng phải là nhân trung long phượng, gả cho hắn cũng không làm con mất mặt. Huống chi, Vân huynh đệ ở quan ngoại, cũng là đại địa chủ nhất nhì trong vùng, con sẽ không phải lo sinh kế khổ cực.”

“Kia ở Quan ngoại đó cha!” Lăng Sương cắn răng nhắc nhở “Cái nơi hoang dã đất cằn sỏi đá ấy, cha muốn con gái người phải đến đó chịu khổ sao?”

“Nào có hoang dã đâu!” Lăng Sương Liêm xua xua tay. “Vân huynh đệ trong thư đã nhắc tới, mỗi tháng ở đó đều họp chợ một lần, cho con thoái mái rong chơi, nhất định con sẽ thích.”

“Mỗi tháng một lần?” Lăng Sương thét lên.

Vậy thời gian còn lại trong tháng, nàng có để làm cái gì? Không lẽ bắt nàng đi chăm sóc cái bãi chăn nuôi toàn súc vật kia! Hay là cho nàng cùng vị hôn phu của nàng mắt to trừng trừng mắt nhỏ? Thế không phải nhàm chán muốn chết sao?

Không! Đánh chết nàng cũng không đi.

Đang sống nơi Giang Nam phồn hoa đô hội, nàng sao có thể chỉ trong một sớm một chiều mà thích ứng cuộc sống tẻ nhạt ấy được. Giết nàng còn sướng hơn.

“Tóm lại...” Lăng Tâm Liêm vẫn kiên trì “Thời gian sẽ dần làm con thích nghi thôi, người ta... Vương Chiêu Quân chẳng phải cũng bị đày ra biên cương xa xôi sao, nàng đợi cả một đời cũng có thấy nàng kêu than cô đơn lạnh lẽo đâu!”

Đúng là một ví dụ thất bại, chỉ thấy thần sắc Lăng Sương càng lúc càng lạnh.

“Hôn nhân đại sự vốn là cha mẹ quyết định, bà mai đã nói như vậy, cha cũng đã đáp ứng người ta rồi, con không muốn cha thành người thất tín chứ?” Lăng Tâm Liêm vừa đấm vừa xoa khuyên bảo cô con gái, “Sương nhi à, con chỉ cần ngoan ngoãn đợi ngày tân nương xuất giá thôi, còn lại cứ để đó cha lo.”

“Hừ! Đây đều là nhằm vào Bá Dụ đúng không?”

“Láo toét!” Lăng Tâm Liêm giận dữ quát: “Nữ nhi có gia giáo lại không biết xấu hổ, gọi thẳng tục danh nam tử như thế.”

“Cha biết rõ con cùng Bá Dụ lưỡng tình tương duyệt...”

“Đủ rồi!” Lăng Tâm Liêm quát: “Đừng có nhắc đến cái tên tiểu tử Tiêu gia tâm địa bất chính kia nữa. Con nghĩ hắn thích con sao? Hắn yêu chính là địa vị Giang Nam thủ phủ của chúng ta kìa, hắn yêu con nhưng thực chất hắn ngấm ngầm ngắm vào tài sản của ngươi ấy.”

“Người ghét là vì gia thế hắn nghèo thì có.” Lăng Sương nhanh mồm nhanh miệng cãi lại.

“Ừ! Cũng có thể.” Lăng Tâm Liêm đã chán cùng nữ nhi tranh cãi về cái tên tiểu tử mồm miệng ngọt sớt kia là tốt hay xấu rồi.

“Tóm lại, việc này đã được quyết định rồi, ngươi chỉ cần chuẩn bị xuất giá là được.”

Chỉ có đem nữ nhi gả đi, mới là cách “1 công toàn vẹn cả đường”

Thấy phụ thân phẩy tay áo bỏ đi, Lăng Sương cắn răng, suy nghĩ tìm biện pháp.

May trời còn thương, cho nàng được phụ thân báo trước, hiện tại mới tránh được trở tay không kịp, nếu không lúc ấy ngơ ngơ ngác ngác bị bức lên kiệu hoa thì trời mới cứu nổi.

Hừ! Cha, đừng tưởng ta sẽ ngoan ngoãn bước lên kiệu hoa, nếu đã không tôn trọng nguyện vọng tuyển thông gia của ta, vậy cứ chuẩn bị tâm lý tốt bị bẽ mặt đi, ta còn lâu mới có khả năng đi quan ngoại.

Việc trước mắt phải làm là tìm một người thay thể nàng gả đi! Người này không chỉ có thể chống đỡ được lộ trình xa xôi từ Giang Nam đến Quan ngoại, mà còn phải không bị phát hiện, hơn nữa phải làm cho cha cùng cái lão Vân huynh đệ gì đó kia một phen xấu mặt mới hả.

***

.

“Tiểu thư, người tìm ta?” Thạch Giới Nghi cung kính hỏi.

Bái biệt qua loa phụ mẫu, trên đường lại khua chiêng gõ trống inh ỏi, Lăng Sương cứ thế quang minh chính đại xuất môn. Kiệu hoa đã rời khỏi đất Giang Nam, hướng Quan ngoại mà đến.

Thân là tôi tớ Lăng gia, Thạch Giới Nghi rất thông cảm với tiểu thư nhà hắn.

Là một thiên kim tiểu thư được nuông chiều từ nhỏ, cư nhiên bị gả đến vùng Quan ngoại hoang vu cằn cỗi, không như nơi thân sinh quen thuộc, hơn nữa một chút phản kháng hay khóc nháo cũng không có, cũng thật sự ủy khuất cho nàng.

Bất quá, xem ra tiểu thư cũng đã tranh đấu với phụ thân dữ lắm, hạ nhân hồi môn chỉ có hắn với một thiếp thân thị nữ. Thạch Giới Nghi cũng không biết việc này là tốt hay xấu đây, vạn nhất tiểu thư ở nhà chồng có chuyện gì, mình hắn cũng không thể bảo hộ cho nàng được đâu a!

Hơn nữa, thoạt nhìn tân cô gia, cũng không có vẻ sẽ đối tốt với tiểu thư nhà hắn. Dù sao đi nữa, trước hôn lễ cũng không thấy cô gia xuất hiện, chỉ phái người tới đón dâu, dường như không coi trọng hôn nhân đại sự của chính mình.

Nếu là hắn, sẽ không vắng mặt trước hôn lễ của mình đâu! – Thạch Giới Nghi nghĩ thầm trong lòng.

“Tiểu Thạch tử, ngươi nói xem ta đối đãi với ngươi có tốt không?” Đuổi hết tùy tùng ra ngoài, Lăng Sương mềm mại cất tiếng hỏi.

Kiệu hoa đã rời khỏi Giang Nam, Lăng Sương cũng không còn biện pháp nào khác, chỉ có thể xuất ra chiêu cuối cùng, phải dùng tới phương pháp của cổ nhân. Bình tĩnh mà suy xét, Tiểu Thạch Tử là lựa chọn thế thân hợp nhất thay nàng xuất giá. Chẳng qua, cũng không tính là hoàn mỹ cho lắm, vì hắn là một nam nhân.

Nhưng giờ thì cũng bất chấp! Nàng không tìm được người thay nàng xuất giá. Mà từ Giang Nam đến Quan ngoại, đường xá xa xôi, cách xa ngàn dặm, nếu thế thân không có diện mạo tương tự nàng, thế sao lừa được được mọi người? Mà nàng đã theo dõi Nghi Giới Thạch rồi, bất luận là dáng người hay tướng mạo, đều có tới bảy tám phần giống nàng.

Trước mắt chỉ có thể nghĩ ra biện pháp này, để Thạch Giới Nghi thay nàng lên kiệu hoa. Chỉ có hắn thay nàng xuất giá, mới không bị phát hiện giữa đường tân nương biến mất, lúc ấy nàng mới có thời gian cùng Bá Dụ cao chạy xa bay.

May là đây cũng không phải chuyện quá khó khăn. Cái tên tiểu nô tài ngốc đang giật mình kia, tâm địa thuần lương ngốc ngếch, không sợ không lừa được hắn.

“Tiểu thư đối đãi tốt lắm!” Đây là lời thật tâm của hắn.

Bất quá, hắn cũng không thích bị gọi là “Tiểu Thạch tử”, đây là ngoại hiệu Lăng Sương đặt cho hắn. Thạch Giới Nghi mặc dù không thích, nhưng vẫn không cách nào tiếp thu. Chỉ là hắn có chút không phục, dù hắn bộ dáng không cao, cũng không mạnh mẽ gì, nhưng những việc nam nhân bình thường hắn đều làm được, vì sao lại gọi hắn là “Tiểu Thạch tử” chứ?

Không biết vì sao, từ khi đến Lăng gia, mấy công việc thượng vàng cám hạ mọi người không muốn làm đều quăng cho hắn, nhưng từ khi tiểu thư trông thấy hắn liền điều hắn đến bên cạnh hầu hạ, từ đó công việc vô cùng nhàn hạ, ngay cả múc nước hắn cũng không phải làm, mỗi ngày chỉ cần quét qua cái sân là xong!

“Tốt lắm!” Lăng Sương lộ vẻ tươi cười “Ngươi cũng biết việc hôn nhân này, biết ta không cam tâm tình nguyện đáp ứng đúng không?”

“Vâng!”

“Vậy, Tiểu Thạch Tử...” Lăng Sương nóng lòng hỏi “Ngươi có nguyện ý giúp ta không?”

“Sao cơ... Giúp... Giúp như thế nào?” Thạch Giới Nghi đột nhiên thấy ớn lạnh.

“Ngươi thay ta đến Quan ngoại!”

Mọi việc Lăng Sương đều toan tính ổn cả rồi. Tiểu Thạch Tử thay nàng xuất giá đến Quan ngoại, còn nàng sẽ cùng thị nữ thân cận hội hợp với Bá Dụ. Xuất môn rồi, bên người sao có thể thiếu người hầu hạ được.

Trước khi lên kiệu hoa, nàng đã đem ít châu báu cùng trang sức quý trọng giao cho Bá Dụ, để cuộc sống sau khi hai người cùng nhau chạy trốn không đến mức thiếu thốn gian khổ, đạo lý này nàng có thể hiểu được.

Chờ đến khi mọi chuyện bình yên lắng xuống, quá vài năm nàng sẽ trở về, cha mẹ chắc chắn sẽ khóc hết nước mắt, lòng đầy cảm kích hoan nghênh nàng, không bận tâm nàng đã làm ra chuyện gì, dù sao nàng cũng là nữ nhi bảo bối duy nhất trong nhà.

“Tiểu thư!” Thạch Giới Nghi cả kinh, thiếu chút nữa nói năng lộn xộn: “Ta... Ta là nam nhân.”

“Ta biết!” Lăng Sương vô tình phất tay “Không sao, ngươi cùng ta ngoại hình tương đương, tướng mạo cũng khá giống, không sợ không gạt được mọi người.”

“Nhưng đâu thể cứ giấu giếm mãi được?” Thạch Giới Nghi cao giọng. “Đêm động phòng hoa chúc kiểu gì cô gia cũng phát hiện ta là một nam nhân.”

“Khi ấy ta đã sớm rời đi, đến một nơi an toàn rồi.” Lăng Sương tỏ vẻ yếu đuối nói: “Tiểu Thạch Tử, van cầu ngươi, ngươi biết ta có người thương rồi, sao có thể gả cho người khác được.”

“Huống chi...” Nàng cắn răng một cái, điệu bộ thành thật: “Ta... Ta cũng không thể tái giá với ai được nữa! Ta... Ta đã là người của Tiêu công tử.”

Thạch Giới Nghi cố gắng rặn giọng, quanh co đứng lên: “Này... Này...”

“Tiểu Thạch Tử!” Lăng Sương nắm lấy tay hắn. “Ngươi phải giúp ta, ngươi nhất định phải giúp ta. Nghe nói đám người Quan ngoại đều ngang tàng bạo ngược, vạn nhất biết ta không còn nguyên vẹn, không biết sẽ đối xử với ta thế nào, ta không thể xuất giá đến đó được.”

“Nhưng... Thay người xuất giá, nhất định sẽ bị vạch trần.” Thạch Giới Nghi sợ hãi nói

Đám người Quan ngoại dã man kia, không chỉ mình tiểu thư sợ, hắn cũng rất sợ hãi. Lần này tiểu thư chọn hắn mang theo, trong lòng oán thán từ lâu, nhưng người đứng dưới mái hiên không thể không cúi đầu, ai bảo hắn là nô nhân bán mình vào Lăng phủ chứ.

“Cho dù có bị vạch trần, họ cũng có thể đối xử với ngươi thế nào được!” Lăng Sương cực lực thuyết phục. “Ngươi là bị ép buộc, họ có thể hiểu được. Huống chi, chắc chắn bọn họ cũng không dám làm to chuyện, dương dương đón dâu là danh môn thiên kim tiểu thư từ tận Giang Nam về, cư nhiên là một nam nhân, họ dám nói ra sao?”

“Nhưng...” Trong lòng Thạch Giới Nghi biết rõ là không ổn, nhưng nghe nàng nói xong, lắp bắp hỏi. “Kết cục của ta sẽ không thê thảm chứ?”

“Sẽ không đâu, họ khó dễ ngươi làm cái gì.” Lăng Sương dụ hoặc nói: “Tiểu Thạch Tử, mấy ngày nay ta đối cũng không bạc đãi ngươi, ngươi nhất định sẽ chịu giúp ta, nhé?”

Thạch Giới Nghi cắn môi, không cất tiếng. Cuối cùng hắn cũng hiểu sao tiểu thư lại đối đãi với hắn tốt hơn những hạ nhân khác, nguyên nhân ra là như thế.

“Tóm lại, ngươi chỉ cần giúp ta kéo dài mấy ngày, đừng để bà mối cùng quản gia phát hiện ra ngươi không phải là ta. Ta đã phân phó chúng không được tiếp cận ta, sẽ không sao đâu. Chờ tới khi các ngươi đến Quan ngoại rồi, ta cũng Tiêu công tử cũng đã an toàn, không ai tìm thấy chúng ta nữa.”

“Đúng rồi!” Lăng Sương lục trong hành lí lấy ra một chiếc vòng trân châu vô cùng giá trị. “Tiểu Thạch Tử, này cho ngươi, đến khi ngươi bị vạch trần, bị đuổi ra khỏi Vân gia, cái này có thể cho ngươi cuộc sống không cần lo nghĩ.”

“Tiểu thư...” Thạch Giới Nghi có chút cảm động. “Ta...”

“Nhận lấy đ. I. Lăng Sương đem vòng ngọc nhét vào tay cậu.

Phải có chút của bố thí, chỉ có thế mới khiến người khác vì nàng mà bán mạng, đạo lý ấy Lăng Sương hiểu rõ. Huống chi đây chỉ là một cái vòng tay tầm thường, căn bản chẳng đáng giá gì, thằng ngốc này không hiểu rõ sự tình, còn ngây ngốc cảm kích nàng, thật sự là ngu ngốc!

Uổng cho hắn cùng nàng có khuôn mặt xinh đẹp khó có thể phân biệt được, thật là lãng phí!

“Đêm nay ta cùng Cúc nhi rời đi.”

“Cúc tỷ cũng đi?” Thạch Giới Nghi giật mình khẩn trương, “Vậy... Chẳng phải chỉ còn mình ta đến Vân gia thôi sao?”

“Càng ít người biết thân phận ngươi càng tốt, có như thế, ngươi mới có thể vượt qua được cửa ải này.” Lăng Sương lý trí phân tích. “Ngươi yên tâm, không ai vạch trần được ngươi đâu, chúng ta thân hình tương tự nhau, giọng nói cũng giống đến bảy phần. Ngươi lại chưa phải làm qua việc nặng, da tay thật sự non mịn mềm mại, ngươi cũng nghe lời không ra phơi nắng, cả người trắng ngần, chỉ cần hóa trang thành một nữ nhi sẽ cực kỳ thuyết phục, căn bản không lộ đâu.”

Giờ thì Thạch Giới Nghi rốt cục cũng hiểu, tâm cơ tiểu thư thâm sâu cỡ nào, nàng sớm đã có kế hoạch đào tẩu từ lâu. Đáng ra phải sớm biết, chẳng ai vô duyên vô cớ đối tốt với hắn, thực là ngu muốn chết!

“Nhưng mà... Chính là...” Thạch Giới Nghi ý đồ liều chết giãy dụa. “Cô gia biết ta là nam nhân rồi, nhất định sẽ rất tức giận...”

Hắn cứ tức chết đi, đáng kiếp! – Lăng Sương thầm nghĩ. Ai kêu cái tên Vân Thiên Dương kia mắt híp. Một tên Quan ngoại đại quê mùa cũng vọng tưởng lấy nàng – một danh môn thục nữ giáo dưỡng đàng hoàng, hắn xứng đáng bị tức chết!

Tốt nhất là cả Quan ngoại đều biết tân nương của hắn là một nam nhân đi, cho hắn mất hết mặt mũi, rồi trở mặt với cha nàng, không tìm bắt nàng về nữa.

“Sẽ không sao đâu.” Lăng Sương trấn an, cười nói. “Nghe cha ta nói, Vân Thiên Dương là người biết thư đạt lễ, sẽ không trút giận lên người vô tội đâu.”

“Thật vậy sao?” Thạch Giới Nghi hoài nghi hỏi.

Biết cơ hội cự tuyệt của mình không lớn, cậu không khỏi hy vọng những lời nói của tiểu thư là sự thật, hẳn sẽ không chết quá khó coi chứ.

“Tuyệt đối là thật!” Lăng Sương thề thốt cam đoan. “Cha luôn luôn thương ta, sao có thể chọn cho ta một tướng công kém cỏi chứ.”

Vậy nàng đi mà gả cho hắn đi. Trong lòng Thạch Giới Nghi kêu gào.

“Ngươi đã biết ta cùng Tiêu công tử tình cảm sâu đậm, cho dù mưu kế của cha là đẩy ta đến nhà chồng xa xôi, ta cũng không thể bỏ hắn. Chúng ta đều biết, hắn không phải người xấu. Tiểu Thạch Tử, giúp ta có được không?”

Đây đúng là một lời nói toàn ý chân thành, Thạch Giới Nghiêm khó có thể cự tuyệt, nhưng...

“Chúng ta có thể để Cúc tỷ đại giá!” Thạch Giới Nghi lóe lên linh quang.

“Nàng phải hầu hạ ta” Một câu thẳng thừng phủ quyết. “Ta cần Cúc nhi! Hơn nữa, Cúc nhi thực sự có hơi to lớn một chút.”

“A...”

Đấy là đã nói giảm đi rồi đấy, kỳ thật Cúc nhi không chỉ cao hơn Lăng Sương nửa cái đầu, mà thân hình cũng dày hơn, khung xương lại thô to. Lăng Sương là một người sĩ diện, đâu thể cho người như thế thay nàng xuất giá, không lại phá hỏng hình tượng Giang Nam đệ nhất mĩ nhân của nàng.

Huống chi, thời gian đến Quan ngoại còn dài, nàng không thể che hồng cân mãi được, nhìn người lại chẳng giống tiểu thư chút nào, sao có thể có giấu diếm được mọi người?

Hơn nữa, vùng Quan ngoại xa xôi hẻo lánh, Cúc nhi liều chết cũng không đến Quan ngoại. Mà không chỉ mình nàng, phàm là nữ nhân thần kinh bình thường, ai lại muốn rời nơi chôn rau cắt rốn của mình đến cái nơi hoang dã ấy. Cái gọi là Quan ngoại thủ phủ, ai biết là thật hay giả? Tiểu thư kỳ thực đã sớm trưng cầu ý kiến của đám thị nữ bên người rồi, căn bản nào có ai nguyện ý mạo hiểm đến thế, nàng chỉ còn biện pháp đổ lên đầu Thạch Giới Nghi.

Tiếp theo, sự tình phát triển nhanh đến mức vượt xa khỏi sự tưởng tượng của hắn.

Không bao lâu sau, hắn bị hóa trang thành tân nương, lần đầu tiên trong cuộc đời trải nghiệm việc mặc nữ trang. Mà khiến hắn không cam lòng, chính là hắn giống tiểu thư đến bảy phần, mặc nữ trang cũng không đến mức khó coi.

Mọi chuyện về sau đều được chuẩn bị ổn thỏa, Lăng Sương mang theo Cúc Nhi, nhanh chóng biến mất trong bóng đêm.

Thật đáng thương! Nếu không phải sợ người Quan ngoại bạo ngược dã man, nàng cũng nguyện ý đại giá – Cúc Nhi thông cảm nghĩ. Hiện giờ, đang phải để Tiểu Thạch chịu ủy khuất rồi.

***

.

“Đại ca, nâng ly mừng hôn lễ của huynh nào!”

Người đang nói là Vân gia lão nhị Vân Thiên Hạo, hắn có cá tính thẳng thắn, lại có khuôn mặt anh tuấn, mũi thẳng môi dày, khi cười rộ lên luôn khiến trái tim các cô nương loạn đập. Đặc biệt hắn lại sở hữu dáng người khôi ngô, bờ vai rộng lớn, khuôn ngực chắc nịch, thật khiến cho người ta cảm giác an toàn.

Giờ trên gương mặt tuấn tú ấy đang hé một nụ cười tươi rói, hấp dẫn hầu hết sự chú ý của khách nhân. Người duy nhất không để mắt đến hắn, đại khái chỉ có huynh trưởng hắn – Vân Thiên Dương.

Bề ngoài so với đệ đệ thân sinh không thua kém đến nửa điểm, lúc này đáng ra gương mặt Vân Thiên Dương phải rạng rỡ, vậy mà một chút tươi cười cũng không có, ngược lại lại tức giận dị thường. Bất quá, gương mặt hắn vốn tuấn tú cộng thêm cá tính, vẫn có không ít cô nương dán mắt nhìn đến choáng váng.

“Ngươi mà mở miệng nói thêm nửa câu, đừng trách ta không khách khí.” Vân Thiên Dương đặt mạnh chén rượu trên tay xuống bàn.

Trước khi Thiên Hạo tìm được hắn, đã có một đống người ùa vào chúc mừng làm hắn đã muốn phát hỏa, Thiên Hạo còn đổ dầu vào lửa.

“Đến a!” Thiên Hạo khiêu khích nói “Nhưng đệ thấy huynh tốt nhất nên dành tinh lực cho đêm động phòng hoa chúc đi, nghe nói đại tẩu trước khi xuất giá nổi danh là Mỹ nhân Giang Nam đó, đại ca lần này lời to nha.”

“Được lắm! Ta sẽ nhớ rõ câu nói này của ngươi.” Vân Thiên Dương nheo nheo mắt. “Lần tới, ta sẽ đề nghị cha giúp ngươi tìm một tân nương tử, tay không thể nâng, đồ không thể cầm, Giang Nam đệ nhất yếu ớt mỹ nhân.”

“Ai nha! Như vậy thì chiều chuộng ta quá, đệ đệ nào dám nhận.” Vân Thiên Hạo giả vẻ bất tài, xin khiếu, xin khiếu.

“Hừ!” Vân Thiên Dương đấm mạnh xuống bàn. “Cũng không biết có vấn đề gì mà lão già đó lại phải lặn lội đường xá xa xôi gả con ra tận Quan ngoại này.”

Có nữ nhân bình thường nào lại nguyện ý chịu vất vả từ Giang Nam ra cái nơi quái quỷ, chim chóc cũng không thèm thải<ị> này chứ? Hay là ở Giang Nam gặp phiền toái gì đó đến nỗi phải chạy đến đây?

“Có lẽ nào là ngưỡng mộ dang tiếng của đại ca?” Vân Thiên Hạo trêu chọc nói

“Hay là xấu không ai bằng!” Thiên Dương ý xấu đoán mò.

“Không thể nào!” Thiên Hạo tỏ vẻ không tin. “Nghe cha nói, tẩu tử khi chưa xuất giá là một mỹ nhân thật sự đó.”

“Lừa được ai!” Thiên Dương oán hận nói. “Con mắt nào của lão già thấy người ta.”

“Nói cũng phải.” Thiên Hảo lần nữa thấy mình thật may mắn không phải đại ca, không bị áp lực nối dõi tông đường. “Nếu huynh có thể cự tuyệt thì tốt rồi.”

Thiên Hạo rất không có trách nhiệm nói, nhưng cũng mười phần tỏ ý đồng tình.

“Đúng vậy!” Thiên Dương ca thán thở dài.

Nếu không phải lão già đột nhiên té xỉu, thầy thuốc cũng chuẩn không ra bệnh gì, đang dương dương khỏe mạng tự dưng lại đột quỵ, khiến cho hai huynh đệ hắn trở tay không kịp, bất đắc dĩ đành phải đồng ý nguyện vọng bức hôn trước khi lâm chung của ông.

Nếu có thể dựa vào việc hôn sự mà khiến cho bệnh tình lão nhân gia khởi sắc, hắn tình nguyện làm. Cũng chỉ tự nhủ như thế, trong lòng vẫn rất không cam tâm.

Vốn định tùy tiện tìm một nữ nhân trong vùng, cứ thế cưới người ta về làm vợ, ai ngờ lão già cư nhiên cố chấp, thế nào cũng phải thú một danh môn thiên kim tiểu thư để rạng rỡ gia môn, cho cả vùng Quan ngoại thèm thuồng không thôi. Cũng không ngẫm lại xem, hắn lấy đâu ra thời gian đi hầu hạ một đại tiểu thư như hoa như bông kia, còn cả đống chuyện phải xử lý ở mục trường, hắn nào còn đủ sức đâu mà để ý?

Huống chi, nương của hai huynh đệ hắn, chính là một danh môn thế gia cha khăng khăng thú về đó, kết quả thì sao? Còn không phải chịu không nổi cô đơn tĩnh mịch cùng thằng khác bỏ trốn đấy sao! Lão già còn không ngộ ra, giữa mục trường xây một căn phòng xa hoa thật lớn, mua một đống đồ bài trí nhìn được mà dùng không được về, tính toán trong quá khứ xem tặng cho nương mà không kịp, nay cấp toàn bộ cho con dâu.

Bất quá, Lăng Sương kia cũng đừng đắc ý! Thiên Dương nghĩ đã muốn nổi trận lôi đình. Cách nghĩ của lão già, chưa hẳn đã là suy nghĩ của hắn.

Trên thực tế, hắn đã nghĩ ra cả đống mưu kế ổn thỏa rồi, tính toán bức thê tử từ bé đã được nuông chiều kia. Một nửa của hắn, phải là người có thể cùng hắn đồng cam cộng khổ, chứ không phải người chỉ biết chung hưởng phú quý.

“Biết đâu, tân tẩu tử là một người tốt thì sao!”

“Nếu nàng có thể vượt qua khảo nghiệm của ta, ta sẽ chấp nhận nàng.”

“Khảo nghiệm?” Thiên Hạo bừng bừng hứng trí hỏi.

“Ngày mai như ước định sau khi đón nàng, sẽ đưa nàng về nhà. Nhưng không phải quay về gia trang chúng ta ở,

Mà là mục trường mới năm trước mới xây làm nhà kho. Hơn nữa, bắt nàng cùng ta đi lùa ngựa lên núi,

Cho nàng cưỡi ngựa lặn lội đường xá xa xôi. Không có nước sạch để rửa mặt, không có quần áo đẹp để thay đổi, cho nàng biết khó mà lui.”