settingsshare

Mãi Mãi Một Tình Yêu Chương hết


Chương hết

Lần theo địa chỉ số nhà, Đông Quân tìm kiếm. Cuối cùng:

- Đây rồi!

Cô bé đưa mắt quan sát:

- Ngôi biệt thự sang trọng quá. Vậy mà chủ nhân của nó lại là người ích kỷ. Vì tình yêu mà bất chấp mọi thủ đoạn.

Đông Quân đưa tay nhấn chuông và chờ đợi. Cuối cùng cánh cổng sắt nặng nề kia cũng được mở ra.

Đông Quân gật đầu chào người đàn bà mở cổng. Cô đoán đây chắc là người giúp việc cho gia đình.

Đông Quân chưa kịp mở lời thì người đàn bà lên tiếng:

- Cô tìm Hoàng Trinh hả?

Đông Quân gật đầu:

- Dạ!

- Vậy mời cô vào phòng khách cô Hoàng Trinh đang ở trên lầu.

- Cám ơn chị.

Đông Quân nối bước theo chị người làm thở phào:

- Hú hồn! Đi tìm người ta mà không biết tên cũng may chị người làm lúc nãy nói ra trước. Nếu không đâu dễ dàng cô vào đây được.

Đến phòng khách chị người làm chỉ vào bộ ghế salon:

- Cô ngồi đi. Để tôi lên lầu gọi Hoàng Trinh xuống.

- Cám ơn!

Giờ đây Đông Quân mới có dịp quan sát kỹ. Căn phòng khách thật là tuyệt vời quá là người trang trí có cặp mắt thẩm mỹ.

Những bức tranh sơn mài tuyệt đẹp. Từ bình hoa từ những tấm rèm cũng vậy. Nói chung những thứ trong phòng khách thuộc về của giới thượng lưu trí thức.

Đông Quân nghe tiếng một người con gái vang lên:

- Ai tìm tôi vậy chị năm?

- Một cô gái. Hình như cô ta chưa đến đây lần nào.

- Không quen biết sao chị dám cho vào nhà lỡ có chuyện gì xảy ra thì sao?

Đông Quân hừ nhẹ:

- Đúng là giọng của kẻ cả.

Tiếng của chị người giúp việc:

- Tôi thấy cô ta hiền lắm!

- Ai biết được cái vẻ bề ngoài.

Rồi người con gái kia xuất hiện ở cầu thang với cái đầm mặc nhà. Đông Quân nhếch môi mỉa mai:

- Chị đề phòng vậy là tốt đó. Nhưng tôi đến đây với thành ý chứ không phải chú ý. Chị là Hoàng Trinh phải không?

Hoàng Trinh mở to mắt:

- Cô là ai? Tại sao lại biết tên tôi?

- Tên cô ai mà không biết. Cô thư ký xinh đẹp của tổng đốc Trương Vĩ Kha. Phải không nào?

Hoàng Trinh giật mình:

- Cô... cô đến đây với mục đích gì?

Đông Quân nhẹ nhàng:

- Tôi đến đây với thành ý chứ không mục đích gì cả.

- Thành ý của cô là gì? Cô mau nói đi.

Đông Quân khoát tay:

- Đừng nôn nóng. Trước sau gì tôi cũng nói rõ ý mình. Bây giờ chị có thể cho tôi xin ly nước lọc được không? Đi tìm nhà chị tôi khát khô cả cổ.

Hoàng Trinh lớn tiếng gọi:

- Chị năm cho tôi ly nước.

- Dạ!

Ly nước được mang ra, Hoàng Trinh hất mặt:

- Nước của cô đó.

- Cám ơn.

Đông Quân cười nhẹ:

- Cách mời khách của chị cũng lạ đời hơn ai hết.

- Đừng dông dài nữa.

Hóp một ngụm nước Đông Quân gật đầu:

- Được! Tôi đi thẳng vào vấn đề. Tôi không nói ra chắc chị cũng biết tôi tìm chị là về vấn đề gì chứ?

Hoàng Trinh bực bội:

- Cô đừng giở trò nghe.

- Chị nghĩ tôi giở gì với chị. Hừ! Chị là con người ích kỷ và nhiều thủ đoạn.

- Cô ăn nói cẩn ngôn một chút. Tự nhiên sao lại mắng tôi.

- Tự nhiên tôi mắng chị. Nói sao dễ nghe quá chị không nhớ hành động và việc làm của mình à? Nếu chị không nhớ thì tôi sẵn sàng nhắc cho chị nhớ đây. Chuyện đụng xe cách đây một tuần ở gốc đường Nguyễn Trãi chị có biết không?

- Tôi không biết!

Đông Quân ngăn lại:

- Khoan đã. Để tôi nói hết. Người bị đụng là một cô gái, cô ta còn rất trẻ. Tôi biết người gây thương tích cho cô gái ấy là cố ý chứ không phải vô ý.

Hoàng Trinh có vẻ mất bình tĩnh:

- Cô nói chuyện đó với tôi làm gì? Chuyện tai nạn xảy ra cô báo công an mới phải. Nói với tôi, tôi có giúp ích gì cho cô.

Đông Quân nhướng mắt:

- Có chứ! - Đông Quân nhìn thẳng mặt Hoàng Trinh - Vì chị biết ai là thủ phạm.

- Tôi! - Hoàng Trinh bật cười - Cô có lên cơn sốt không?

- Không hề. Tôi thật bình tĩnh. Chị nhớ số xe 53 - T2 - 049H chứ!

Hoàng Trinh hoảng lên:

- Tôi không biết.

Đông Quân khẳng định:

- Chị phải biết. Vì số xe đó là của chị.

Đông Quân nhỏ giọng:

- Hoàng Trinh, chị nên nhận cái sai của mình đi. Có lỗi biết nhận lỗi người ta dễ tha thứ hơn.

- Không! không! Tôi không có lỗi, tôi có sai.

- Đến giờ này mà chị còn bướng bỉnh được ư! Mọi chứng cứ tôi nắm trong tay chị không chối cãi được đâu. Với lại người bị chị đụng đó là bạn thân của tôi. Hiện giờ Vĩnh Nghi đang nằm trong bệnh viện đó. Tôi xin chị, chị hãy tha cho Vĩnh Nghi và tha cho Vĩ Kha đi đừng làm kẻ thứ ba xen vào tình yêu của họ nữa. Chị có biết khó khăn lắm họ mới có được nhau.

- Họ có nhau hay không có nhau cũng đâu liên quan gì tới tôi.

- Chị bám theo Vĩ Kha khiến Vĩnh Nghi hiểu lầm. Và họ đã có những lần hiểu lầm nhau.

- Tôi yêu Vĩ Kha mà cũng có tội nữa sao?

- Không ai noi chị có tội nhưng chị làm vậy là không đúng. Chị nghĩ xem yêu một người mà người đó không hề quan tâm tới chị rồi chị lại trở qua hãm hại kẻ khác chị cho là chị làm đúng à. Gây tai nạn cho người khác chị có thấy lương tâm mình ray rứt không? Chị là người có ăn học tôi nói ít chị hiểu nhiều.

Đông Quân đánh chiêu cuối cùng:

- Còn nếu chị không biết nhận lỗi và sửa chữa sai lầm của mình, trái lại chị tiếp tục lún sâu thì chị biết điều gì xảy ra rồi chứ? Tôi nắm rõ hồ sơ của chị chỉ cần một cú điện thoại thôi thì chị không còn cơ hội đâu.

Hoàng Trinh mím môi:

- Cô hăm doa. tôi à?

- Tôi không thích hăm dọa kẻ khác. Nhưng tôi đã nói thì tôi làm. Chị không muốn hủy hoại tương lai của chị chứ?

- Không! Tôi không muốn. Tôi không muốn đâu.

- Vậy chị biết mình phải làm sao?

Hoàng Trinh lẩm bẩm:

- Làm sao làm làm sao?

- Tình yêu không thể ép buộc, van xin hay chiếm đoạt. Tình yêu phải là cái tự nhiên. Chị nói chị yêu Vĩ Kha nhưng có khi là chị ngộ nhận. Hãy nghe tôi từ bỏ tư tưởng đó đi. Vui vẻ sống bình thường rồi chị sẽ thấy tình yêu đến với chị.

- Tôi không làm được.

- Tôi tin rằng chị sẽ làm được, cái thứ tình yêu miễn cưỡng này chống phai lắm!

Đông Quân đến bên Hoàng Trinh:

- Chị vừa xinh đẹp vừa có học thức làm gì không tìm được tình yêu mới. Tình yêu thật sự của chị sẽ không làm chị đau khổ vì tranh giành.

Hoàng Trinh hỏi Đông Quân:

- Còn chuyện tai nạn xe?

Đông Quân cười:

- Chị an tâm chỉ có mình tôi biết chị là thủ phạm thôi.

- Cám ơn cô. Nhưng dù sao tôi cũng phải đến xin lỗi Vĩ Kha và Vĩnh Nghi. À! Hiện giờ Vĩnh Nghi sao rồi?

- Không có gì đáng ngại. Cánh tay trái chỉ bị băng bột mà thôi.

Hoàng Trinh cúi đầu:

- Chắc Vĩ Kha và Vĩnh Nghi hận tôi lắm!

- Không có đâu. Vĩnh Nghi rất hiền nó có tấm lòng bao dung lắm.

- Cũng mong như vậy.

Đông Quân hỏi:

- Hôm nay chị không đến công ty à?

Hoàng Trinh lắc đầu:

- Không! Tôi viết đơn xin nghỉ.

Đông Quân mở to mắt:

- Tại sao lại phải nghỉ? Có phải vì muốn tránh mặt Vĩ Kha không? Chị đâu cần phải làm như vậy. Chỉ có thể tránh mãi được không? Sự thật nào nó cũng là sự thật. Cứ như không có chuyện gì xảy ra Vĩ Kha luôn luôn là bạn của chị. Nghe tôi đi. Bây giờ chị có thêm tôi và Vĩnh Nghi nữa nè.

- Tôi...

- Chị không nên tránh né, càng tránh né chị càng không thể quên. Hoàng Trinh, chị đừng nên từ bỏ cơ hội tốt cho tương lai.

- Cám ơn cô. Cô thật là tốt!

Đông Quân nghiêng đầu:

- Nếu xem tôi là bạn thì đừng nói lời cám ơn.

Hoàng Trinh và Đông Quân siết chặt tay nhau. Trên môi họ nụ cười ấm áp và cảm thông.

Hoàng Trinh đề nghị:

- Tôi muốn đi thăm Vĩnh Nghi.

Đông Quân vui vẻ:

- Được thôi!

- Cô chờ tôi chút nghe.

- Ừm!

Đông Quân nhìn theo dáng Hoàng Trinh, cô nói một mình:

- Ít ra cũng thế chứ, làm được một việc có ý nghĩa.

Hai cô gái đèo nhau trên chiếc Dream hướng về cổng bệnh viện.

Gởi xe xong Đông Quân thân mật nắm tay Hoàng Trinh lên lầu ba.

Đứng trước cửa phòng 206 Đông Quân đưa tay gõ cửa.

Cộc! Cộc! Cộc!

Bên trong có tiếng vọng ra:

- Mời vào!

- Vĩ Kha!

Hoàng Trinh đưa tay lên miệng suỵt nhỏ. Hai cô gái khúc khích đẩy cửa vào:

- Xin chào!

Vĩ Kha trợn mắt:

- Hoàng Trinh!

Hoàng Trinh cố lấy vẻ thản nhiên:

- Em đến thăm Vĩnh Nghi.

Vĩnh Nghi nhìn Đông Quân như thầm hỏi. Đông Quân hiểu ý nên nói:

- Hoàng Trinh có nhã ý đến thăm và cũng có vài lời với mày và anh Vĩ Kha.

Hoàng Trinh gật đầu:

- Phải đó!

Vĩnh Nghi hơi nhích người ra:

- Chị ngồi đi.

- Cám ơn. Tôi đứng được rồi!

Nhìn thấy túi đồ trên bàn, Hoàng Trinh hỏi:

- Vĩnh Nghi xuất viện à?

Vĩ Kha trả lời thay:

- Anh xin cho Vĩnh Nghi xuất viện để ra sân bay đón mẹ anh và ba Vĩnh Nghi.

Đông Quân vỗ tay:

- Ối là la... thế thì hay quá. Mẹ chồng cha vợ về cùng một lúc. Chắc là tôi và chị sắp được nhận thiệp rồi đó.

Vĩnh Nghi lườm bạn:

- Con quỉ.

- Mấy giờ máy bay hạ cánh Vĩ Kha?

- 10: 45 phút.

Hoàng Trinh xem đồng hồ:

- Chỉ còn 45 phút nữa thôi.

- Phải.

Cô nhìn Vĩnh Nghi:

- Cô khỏe chứ?

- Cám ơn chị. Tôi khỏe nhiều rồi!

- Cánh tay của cô?

Vĩnh Nghi cười:

- Còn một tuần nữa tôi tháo băng được rồi.

Hoàng Trinh nắm tay Vĩnh Nghi:

- Tôi xin lỗi cô - Cô quay sang Vĩ Kha - Em xin lỗi anh Vĩ Kha. Em có lỗi với hai người nhiều lắm! Em cũng không mong anh và Vĩnh Nghi tha lỗi cho em đâu.

Vĩnh Nghi cau mày:

- Chuyện gì mà chị phải xin lỗi tôi?

- Chính tôi là người gây tai nạn cho cô.

- Chị!

Vĩ Kha cũng kêu lên:

- Em là người chạy xe đụng Vĩnh Nghi?

Hoàng Trinh gật đầu xác nhận:

- Phải! Tôi ngàn lời xin lỗi cô.

Vĩnh Nghi nhếch môi:

- Xin lỗi tôi thì có ích gì?

- Vì yêu tôi quá ích kỷ và thủ đoạn. Bây giờ tôi hối hận lắm rồi.

- Có thật là cô hối hận không?

Đông Quân chen vào:

- Hoàng Trinh đã thật sự hối hận. Mày và Vĩ Kha cũng đừng trách cô ấy.

Đông Quân kể lại tiến trình câu chuyện của cô cho Vĩ Kha và Vĩnh Nghi nghe. Vĩ Kha lắc đầu:

- Em làm thám tử khi nào vậy? Bộ không sợ nguy hiểm sao?

- Em tin Hoàng Trinh không ác tâm. Do động lực nào đó chị ấy mới làm như vậy nên em âm thầm điều tra một mình. Anh không giận em chứ?

Vĩ Kha nheo mắt:

- Việc em làm rất có ý nghĩa anh đâu nỡ giận.

Hoàng Trinh buồn buồn:

- Nhờ Đông Quân em mới hiểu được, mới nhìn thấy được tình yêu đích thực của mình. Bấy lâu nay em đã sống trong ảo tưởng mà em không biết.

- Em hiểu được thì tốt. Anh hy vọng em luôn là người bạn tốt của anh và Vĩnh Nghi.

- Em nghĩ mình không xứng đáng.

Đông Quân kêu lên:

- Chị đã hứa gì với tôi giờ đây chị lại nói vậy?

- Tôi...

- Chúng tôi thích kết bạn chứ không thích có kẻ thù chị hiểu không?

- Đông Quân!

Vĩnh Nghi lên tiếng:

- Chuyện gì qua hãy để cho nó qua đừng nên gợi làm gì. Chị cứ xem chuyện xảy ra vừa rồi là quá khứ đi Hoàng Trinh. Bây giờ chị là người bạn tốt của chúng tôi.

Hoàng Trinh long lanh nước mắt:

- Cám ơn Vĩnh Nghi.

- Tình yêu nào không mang đau khổ phải không chị?

- Nhưng bây giờ cô là người hạnh phúc nhất rồi!

- Hy vọng là như vậy.

- Tại sao lại phải hy vọng?

Đông Quân tủm tỉm:

- Tại vì Vĩnh Nghi đang chờ gặp mặt mẹ chồng nên hồi hộp.

- Thì ra...

Vĩnh Nghi trừng mắt:

- Ê! Đừng thừa cơ hội nghe nhỏ.

- Không phải thừa, mà mày tạo cơ hội cho tao thôi.

Hoàng Trinh chìa tay:

- Chúc mừng Vĩnh Nghi.

- Cám ơn chị. Tôi cũng chúc chị tìm được tình yêu đích thực của mình.

- Cám ơn!

Vĩ Kha lên tiếng nhắc nhở:

- Đừng cám ơn nhau qua lại nữa. Chúng ta xuống xe đi kẻo trễ giờ đó.

Hoàng Trinh phụ họa:

- Phải. Có cần chúng tôi giúp không?

Đông Quân kéo tay:

- Đừng phá đám người ta mà.

Vĩ Kha hất mặt:

- Hai cô đi với tôi ra sân bay chứ?

Đông Quân lắc đầu:

- No! Chúc hai người vui vẻ. Hẹn gặp lại ở nhà hàng sang trọng.

Vĩnh Nghi đi trong tay Vĩ Kha cô còn quay lại nhìn Hoàng Trinh và Đông Quân với đôi mắt sáng ngời hạnh phúc.

Hoàng Trinh lẩm bẩm:

- Hoan hô tình yêu! Họ thật là xứng đôi!

Cô quay đi để tìm cho mình một khoảng trời mới.

Trong lòng Vĩnh Nghi, cô cũng ước cho những người bạn xung quanh cô tìm được hạnh phúc.

Đi một khoảng khá xa, Vĩ Kha cúi xuống nói nhỏ:

- Bà xã của anh tuyệt vời, rồi đây anh sẽ giúp em thực hiện ước mơ của mình.



Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ