settingsshare

Mãi Mãi Một Tình Yêu Chương 15


Chương 15

- Vĩ Kha! Anh xem này!

Vĩnh Nghi cầm lá thư trên tay vẫy vẫy. Vĩ Kha hỏi:

- Thư của ai vậy em?

Cô bé mỉm cười:

- Của bạn em. Anh có muốn xem không?

- Của bạn em tại sao lại muốn anh xem?

- Nhưng mà anh có muốn xem không thì bảo?

Vĩ Kha lắc đầu:

- Không! Anh không bất lịch sự như vậy đâu.

Vĩnh Nghi ngồi một khoảng xa:

- Đừng hối hận nhé!

Vĩ Kha nhíu mày:

- Thư gì mà trông cô bé vui quá vậy? Lại còn muốn mình xem nữa? Chẳng lẽ... mình có đa nghi quá không?

Anh lên tiếng:

- Nè, của bạn trai hay bạn gái vậy?

Vĩnh Nghi khúc khích:

- Bạn trai.

Vĩ Kha bặm môi, thoắt một cái Vĩnh Nghi đã có trong lòng anh.

Vĩ Kha trợn mắt:

- Đọc cho anh nghe.

- Ồ! Không muốn xem tại sao lại uy hiếp em hả?

- Không được nói nhiều. Đọc nhanh lên.

- Đọc thì đọc, làm gì giữ vậy. Thấy ghét.

Vĩ Kha vẫn giữ Vĩnh Nghi trong vòng tay của mình. Cô bé nghiêng đầu đọc lớn:



- "Ngày... tháng... năm.

Vĩnh Nghi. Ngày đầu đặt chân đến Việt Nam, kỷ niệm đầu tiên trong anh làm anh khó quên nhất đó là em một cô gái giống Băng Tâm như đúc. Lời nói chuyện và bản tính của em đã thật sự thuyết phục anh. Tuy em cố giấu tình cảm riêng tư của mình nhưng anh đã biết tất cả. Và em đừng hỏi vì sao anh biết. Đó là bí mật riêng của anh. Bạn trai của em là một người đàn ông tốt và một mực thuỷ chung. Anh tin rằng em sẽ hạnh phúc. Chúc mừng em và chúc em đạt được ước mơ trong cuộc sống.

Hy vọng sau này gặp lại em không chỉ một mình em mà cả chồng của em nữa.

Anh của em. "


Vĩ Kha nghiêm mặt:

- Anh ta là ai? Em và anh ta gặp nhau trong trường hợp nào? Tại sao anh ta biết hết tâm sự của em? Em phải nói rõ ràng cho anh biết.

- Em không biết mở đầu câu chuyện cho anh nghe bằng cách nào đây. Nhưng đó là một người bạn tốt của em. Anh ta là một Việt kiều Pháp.

- Ở Pháp ư! Em và anh ta biết nhau lâu chưa?

- Khoảng một tháng.

- Tại sao em không nói cho anh biết?

Cô bé nhăn mặt:

- Tối ngày anh có ở nhà đâu mà nói. Với lại thời gian của anh đâu có thừa. Một ngày chưa nói được với em năm câu nữa là khác.

- Anh ta tên gì?

- Anh ấy trở về Pháp rồi. Đâu còn ở đây nữa đâu mà anh cần biết tên làm gì?

- Nhưng anh muốn biết.

Vĩnh Nghi xụ mặt, cô bé xếp xếp tờ giấy bất ngờ cô phát hiện ra phía sau còn nữa. Vĩnh Nghi kéo tay Vĩ Kha.

- Anh khoan hỏi nữa để em đọc tiếp cái này cho anh nghe.

Hai chữ "Vĩ Kha" đập vào mắt Vĩnh Nghi. Cô bé lẩm bẩm.

- Tại sao Jendi Huỳnh lại biết Vĩ Kha chứ?

Chẳng lẽ anh ta theo dõi. Mà theo dõi để biết Vĩ Kha làm gì?

Tiếng của Vĩ Kha cắt đứt dòng suy tưởng của Vĩnh Nghi.

- Em đọc đi chứ?

Giọng Vĩnh Nghi đều đều:



- "Vĩ Kha! Xin lỗi bạn. Tôi đã đến Việt Nam như lời hứa với bạn nhưng tôi không có thời gian đến gặp bạn là có lỗi.

Lần này tôi đến Việt Nam có ba mục đích. Thứ nhất vì công việc làm ăn, thứ hai là để tìm kiếm Băng Tâm. Nhưng vô dụng thôi biết cô ấy ở đâu mà tìm.

Một điều bất ngờ lớn đến với tôi là tôi gặp được Vĩnh Nghi. Cô gái Việt Nam hồn nhiên trong sáng dễ thương. Qua cuộc tiếp xúc và nói chuyện tôi thấu hiểu được lời nói của Vĩnh Nghi. Cái gì qua rồi hãy để nó trở thành quá khứ đừng đào xới chi thêm thương đau mà thôi.

Những gì thật sự đã xa mình rồi còn nuối tiếc làm gì phải không Vĩ Kha? Hãy trân trọng những gì thực tế hơn. Tôi phải chấp nhận hiện tại để thấy công việc trước mắt của tôi là cần thiết.

Điều làm tôi thích thú hơn khi biết được Vĩnh Nghi là người yêu của bạn. Bạn thật hạnh phúc xin chúc mừng bạn.

Mục đích thứ ba của tôi là tìm gặp bạn nhưng chưa thực hiện được vì mẹ tôi gọi về gấp. Thành thật xin lỗi nghe Vĩ Kha.

Nếu như Vĩnh Nghi chưa có người yêu thì có lẽ tôi yêu cô ấy. Nhưng thôi trời chỉ ban Vĩnh Nghi cho bạn. Khi bạn và Vĩnh Nghi đọc lá thư này thì tôi đã lên máy bay về Pháp.

Bạn và Vĩnh Nghi là người bạn tốt nhất của tôi. Chúc mừng hai người trăm năm hạnh phúc.

Hy vọng được đón hai người trên đất Pháp.

Tạm biệt Jendi Huỳnh. "



Vĩnh Nghi ngừng đọc, cô bé ngước mắt nhìn Vĩ Kha:

- Jendi Huỳnh là bạn của anh à?

Vĩ Kha gật đầu:

- Phải! Bạn rất thân. Khi vừa đặt chân đến Paris người bạn đầu tiên của anh là Jendi Huỳnh.

- Sao em không hề nghe anh nhắc cũng như không nói cho em biết!

- Tại chưa có dịp thôi.

Vĩnh Nghi cau mày:

- Vậy theo anh khi nào mới có dịp?

- Anh định lúc nào hai ta chính thức thành hôn với nhau anh sẽ gọi điện cho Jendi Huỳnh mời anh ta sang Việt Nam dự đám cưới của chúng mình.

- Em đoán không lầm anh và Jendi Huỳnh có những ngày tháng tình bạn tuyệt vời ở Paris.

- Jendi Huỳnh vừa là bạn học, vừa là bạn làm ăn với anh. Anh và Jendi Huỳnh cùng động viên nhau trong cuộc sống!

Vĩnh Nghi chống cằm:

- Jendi Huỳnh là người đàn ông tốt phải không anh?

- Ừm!

- Chỉ một lần gặp nhau đầu tiên ở quán nước ven đường mà Jendi Huỳnh đã đem tâm sự của mình cho em biết. Lúc đó trông anh ấy rất buồn và có nhiều suy tư.

- Em đã gặp Jendi Huỳnh tại sao không nói cho anh biết để anh tìm gặp anh ấy! Tội nghiệp Jendi Huỳnh đã đau khổ ngần ấy năm qua.

Vĩnh Nghi cong môi:

- Em quên chứ bộ. Hôm đó Jendi Huỳnh có cho địa chỉ nơi anh ấy ở Việt Nam. Với lại em có biết anh và Jendi Huỳnh là bạn thân của nhau đâu mà nói.

Cô bé nghiêng đầu:

- Cũng may, trong thời gian anh cận kề bên Hoàng Trinh nếu không có Jendi Huỳnh an ủi thì em đã ngã quỵ từ lâu rồi.

Vĩ Kha nắm mũi cô bé:

- Em đó nghe ghê gớm lắm.

- Hừ! Anh mà có gì với Hoàng Trinh thì em đã theo Jendi Huỳnh về Pháp rồi!

- Bởi vậy mới nói đã yêu anh rồi thì đâu thể xa anh phải không?

- Hứ! Anh thử qua lại với Hoàng Trinh một lần nữa xem.

- Anh đâu dám! Bởi vì lỡ yêu rồi làm sao xa được người ơi!

VĨnh Nghi ôm cánh tay Vĩ Kha:

- Là bạn thân của Jendi Huỳnh. Vậy anh biết Băng Tâm chứ?

Vĩ Kha gật nhẹ đầu:

- Biết!

Chợt Vĩ Kha nhìn chăm chú cô bé:

- Em rất giống Băng Tâm đó Vĩnh Nghi.

Cô bé mở to mắt:

- Cả anh cũng thấy như vậy? Hèn gì vừa gặp em Jendi Huỳnh đã lên tiếng gọi là Băng Tâm.

- Em không nhắc anh cũng không phát hiện ra đâu. Hai người giống nhau như đúc.

- Chắc anh rành về chuyện tình của họ?

- Phải! Hai người như chim liền cánh cây liền cành vui vẻ hạnh phúc bên nhau làm anh cũng phát ghen nữa là khác. Cuộc sống của họ như một màu xanh rồi bỗng nhiên một cơn bão ập đến nhận chìm tất cả. Jendi Huỳnh đau khổ vật vã, anh ta muốn huỷ bỏ đi cả tương lai. Nhìn Jendi Huỳnh như vậy anh giúp gì được đây chỉ cho anh ta một lời khuyên "Sống thấy nó có ý nghĩa thì nên sống. Còn bằng không thì tự sinh tự diệt. "

Vĩnh Nghi trợn mắt:

- Lời khuyên của anh gì độc ác vậy?

Vĩ Kha cười:

- Thế mà có hiệu quả đó em. Khoảng một thời gian ngắn sau Jendi Huỳnh đã trở lại bình thường và lao đầu vào công việc. Nhưng anh biết anh ta không thể nào quên Băng Tâm mà chỉ giấu nỗi đau vào lòng.

Vĩnh Nghi chép miệng:

- Yêu thì khổ còn không yêu thì lổ. Sao con người lại ngu đi tìm cái khổ.

- Anh thì khác, thà ngu mà được yêu để rồi khổ anh cũng không hối hận.

Vĩnh Nghi lườm Vĩ Kha:

- Em biết anh là đại ngoan cố mà.

- Yêu để được khổ vì yêu cũng vinh hạnh lắm phải không em?

- Nói không lại anh rồi!

Chợt Vĩnh Nghi hỏi:

- Nếu như em bị cướp đi như Băng Tâm anh có đi tìm em không?

- Có chứ!

- Nếu lỡ tìm em không được như Jendi Huỳnh tìm Băng Tâm?

- Thì anh tự đào mồ chôn mình.

Cô bé hoảng hồn che miệng anh:

- Nói gỡ không hà!

- Chứ yêu nhau mà không được có nhau thì sống làm gì?

- Điên khùng, anh phải sống để làm người có ích cho xã hội chứ? Giống như Jendi Huỳnh.

- Anh khác Jendi Huỳnh, yêu phải sống hết mình cho tình yêu.

Chuông điện thoại reo vang, Vĩnh Nghi đứng lên:

- Không thèm nói chuyện với anh nữa, em phải đi nghe điện thoại đây!

- Alô!

-...

Vĩnh Nghi reo lên:

- Đông Quân. Gọi cho ta có chuyện gì không?

-...

- Ai biết được.

-...

Cô bé khúc khích:

- Này, Thế Dũng không đi với mày sao lại phone cho tao?

-...

- Biết được thì tốt!

-...

- Khoan đã!

-...

- THôi thôi, được rồi! Hiện giờ mày đang ở đâu?

-...

- Ở đó chờ. Tao đến liền.

-...

- Ok!

Vĩnh Nghi cúp máy, cô bé ôm cổ Vĩ Kha:

- Em đi phố với Đông Quân. Anh ở nhà chờ vú nghe.

- Em đi bao giờ em về?

Cô bé phụng phịu:

- Làm sao em trả lời anh được. Đi phố đâu thể định thời gian.

Cô bé quay lưng, Vĩ Kha vói theo:

- Đi đường cẩn thận đó.

- Em biết rồi! Chẳng có ba ở nhà đâu mà anh lo. Sáu ngày nữa ba em mới về.

Vĩnh Nghi nghịch ngợm mi gió:

- Em đi nghe.

Vĩ Kha mỉm cười lắc đầu:

- Trẻ con thế là cùng.

Vĩnh Nghi nhảy chân sáo trên đường phố đông nghẹt người của ngày chủ nhật, mái tóc bay bay trong nắng sáng.

Có một chiếc xe rà rà theo, Vĩnh Nghi vẫn vô tư không hay biết. Vì cô bé nghĩ do đông quá nên xe mới chạy chậm vậy thôi.

Đến một khoảng đường khá trống, có nghĩa là gần đến nơi của Đông Quân hẹn. Vĩnh Nghi chuẩn bị băng qua đường. Nhưng bất ngờ có một chiếc xe vọt lên đâm thẳng vào cô bé.

Vĩnh Nghi té xuống chưa hoàng hồn thì bánh sau của xe cán lên cánh tay trái. Cô bé kêu lên đau đớn và ngất đi.

Bên kia đường Đông Quân đã nhìn thấy tất cả. Cô tinh ý nhìn theo bảng số chiếc xe vừa gây tai nạn 53 - T2 - 049H.

Đông Quân băng qua đường nhào đến bên Vĩnh Nghi đỡ bạn, cô bé thét lên vì thấy cánh tay của Vĩnh Nghi đầy máu.

- Vĩnh Nghi! Vĩnh Nghi!

Cô lắc khuôn mặt bạn:

- Vĩnh Nghi! Tỉnh lại đi Vĩnh Nghi. Đừng làm tao sợ nghe.

Mọi người bu quanh, có tiếng ai đó vang lên:

- Đưa cô ấy đến bệnh viện ngay!

Đông Quân chợt tỉnh. Cô nói:

- Làm ơn gọi taxi giùm tôi.

Chiếc taxi dừng lại. Anh tài xế taxi nhiệt tình xuống xe bồng Vĩnh Nghi lên băng sau. Đông Quân theo lên cô gật đầu:

- Cám ơn!

Mọi người tảng ra nhường đường cho chiếc taxi. Đông Quân chồm lên:

- Anh ơi! Đi đường nào gần nhất đến bệnh viện.

Nhìn bạn nằm bất động trên cánh tay mình, Đông Quân bật khóc:

- Vĩnh Nghi ơi! Đừng có chuyện gì xảy đến với mi nghe. Cái gì cũng tại ta hết, tại ta gọi điện cho mi. Nếu không thì đâu có chuyện gì xảy ra. Vĩnh Nghi!

Cánh cổng bệnh viện hiện ra, chiếc taxi chạy thẳng vào trong. Băng ca được các cô y tá đẩy đến, Vĩnh Nghi được đẩy lên. Đông Quân lúp xúp theo bạn. Đến cửa phòng cấp cứu cô y tá nói:

- Xin lỗi! Cô không vào được.

Cánh cửa phòng cấp cứu đóng lại, Đông Quân đứng bên ngoài bồn chồn, cô không ngừng đi qua đi lại.

Cô tự trấn an mình:

- Vĩnh Nghi sẽ không sao đâu. Vĩnh Nghi hiền lắm ông trời sẽ thương mà phù hộ.

Đông Quân chợt nhớ:

- Ôi! Tiền xe chưa trả. Phải làm sao đây?

Chợt thấy cô y tá đi ngang Đông Quân gọi:

- Chị Ơi!

Cô y tá dừng lại:

- Em cần gì?

- Chị có thể giúp em một chuyện được không?

Cô y tá vui vẻ:

- Em nói đi.

- Phiền chị mang số tiền này ra cho tài xế taxi 8222282. (Sao tin người quá vậy trời)

Cô y tá nhận tiền:

- Được rồi!

- Cám ơn chị.

- Không có gì.

Đông Quân ngồi xuống băng ghế mặt mày ủ rủ, cô xem đồng hồ liên tục. Mười lăm phút trôi qua mà chưa thấy động tỉnh gì.

Lại thêm năm phút nữa. Cánh cửa phòng cấp cứu bật mở. Đông Quân bật dậy lao nhanh đến:

- Bạn tôi có sao không bác sĩ?

Vị bác sĩ trẻ nhìn Đông Quân:

- Cô ta bị gãy cánh tay trái. Nhưng chúng tôi đã bó bột rồi! Khoảng vài tuần sau sẽ bình thường trở lại.

- Cám ơn bác sĩ.

Vĩnh Nghi được đẩy ra, vị bác sĩ nói:

- Một giờ sau cô ấy sẽ tỉnh. Bây giờ cô theo tôi làm thủ tục nhập viện cho cô ấy! À! Tôi phải gọi cô là gì nhỉ?

- Cứ gọi tôi là Đông Quân được rồi.

Vị bác sĩ vui vẻ:

- Cô Đông Quân. Tên tôi chắc khỏi giới thiệu.

Đông Quân cười nhẹ:

- Bác sĩ Quân.

Vị bác sĩ Quân khoát tay:

- Cô theo tôi. Bạn cô chuyển ra phòng ngoài cho dễ săn sóc.

- Cám ơn bác sĩ.

Bác sĩ Quân cười:

- Đó là trách nhiệm của người thầy thuốc như chúng tôi mà.

Làm thủ tục xong, Đông Quân trở lại với Vĩnh Nghi. Nhìn bạn say mê trong giấc ngủ do men thuốc và cánh tay bị bó bột. Đông Quân nổi giận.

Cô nguyền rủa con người cố ý gây ra tai nạn cho Vĩnh Nghi. Vụ tai nạn này là do sự ganh ghét chứ không là gì khác. Chỉ có thể xuất phát từ tình yêu mà thôi.

Đông Quân cau mày:

- Ai là kẻ chen chân vào tình yêu của Vĩnh Nghi và Vĩ Kha? Với cô chỉ là một câu hỏi. Vì chiếc xe ác nghiệt kia, nếu không cô và Vĩnh Nghi giờ này tung tăng trong siêu thị rồi!

Cô bé lẩm bẩm:

- 53 - T2 - 049H. Tao nhất định không tha cho người làm bạn tao ra nông nổi này đâu.

Cô mím môi:

- Đừng mong thoát. Hãy chờ xem.

Đông Quân đứng dậy bước ra ngoài. Gặp ngay cô y tá lúc nãy cô nói:

- Phiền chị trông chừng bạn em một chút. Em phải đi gọi điện về cho gia đình.

Cô y tá gật đầu:

- Được rồi! Em đi đi.

Đông Quân gọi điện cho Thế Dũng:

- Alô!

-...

- Làm ơn cho em gặp anh Thế Dũng.

-...

- Chị hai! Gọi anh ấy đi. Em là Đông Quân đây!

-...

- Dạ!

Đông Quân nghe trong máy tiếng gọi Thế Dũng của chị hai. Cô lắc đầu, mệt cho anh ấy nhưng biết làm sao hơn.

Đầu dây bên kia có người nhắc máy:

-...

- Anh Dũng!

-...

- Em có chuyện muốn nhờ anh!

-...

- Vĩnh Nghi bạn em bị xe đụng. Em nhớ bản số xe anh điều tra giùm em nghe.

-...

- Số xe là 049H.

-...

- Nè, anh làm gì gấp dữ vậy? Nhớ điều tra xong chỉ nói cho một mình em biết thôi nghe.

-...

- Chỉ bấy nhiêu!

-...

- Không nhớ anh thì nhớ ai bây giờ?

-...

- Đã biết rồi còn hỏi.

-...

- Em cúp máy nghe.

Đông Quân gác máy rồi nhấc lên một lần nữa. Cô bấm số và chờ đợi:

- Alô!

-...

- Vú Năm hả? Con, Đông Quân đây.

-...

- Dạ không có. Vĩ Kha có nhà không vú?

-...

- Vậy vú gọi giùm con đi, nhanh nghe vú.

-...

- Anh Kha!

-...

- Đến bệnh viện... mau đi. Vĩnh Nghi bị xe đụng rồi!

Chỉ có thế thôi thì bên kia Vĩ Kha đã cúp máy. Đông Quân biết Vĩ Kha đang lo lắm.

Cô trả tiền điện thoại rồi trở về phòng của Vĩnh Nghi. Đông Quân nhoẻn miệng cười cám ơn cô y tá rồi ngồi xuống ghế gần bên chờ đợi.

Không đầy mười lăm phút sau Vĩ Kha có mặt anh hốt hoảng:

- Đông Quân! Vĩnh Nghi sao rồi?

Đông Quân ngước nhìn Vĩ Kha như có lỗi:

- Em xin lỗi! Em...

Vĩ Kha nôn nóng:

- Em nói đi. Vĩnh Nghi sao?

Đông Quân chỉ vào trong phòng:

- Nó bị gãy tay và đang còn hôn mê.

Vĩ Kha lao vào, anh đứng nhìn tay Vĩnh Nghi băng bột trắng mà đau như cắt. Tại sao lại xảy ra chuyện như vậy? Vĩnh Nghi! Em mới cười đùa với anh đây mà.

Đông Quân theo vào đứng bên Vĩ Kha:

- Bác sĩ nói Vĩnh Nghi không sao. Khoảng một giờ sau nó tỉnh. Anh đừng lo lắng quá.

Vĩ Kha quay lại:

- Chuyện này ra sao? Tại sao Vĩnh Nghi bị xe đụng em có tận mắt chứng kiến không?

Đông Quân gật nhẹ đầu:

- Nếu biết xảy ra chuyện như vậy em không gọi điện cho Vĩnh Nghi đâu.

Đông Quân lần lượt kể lại đầu đuôi nhưng tuyệt nhiên không nói bảng số xe. Cô dối là giờ đó xe người đông quá nên không thấy rõ.

Vĩ Kha đấm tay vào tường:

- Như vậy là đã có người theo dõi VĨnh Nghi cố ý đụng chứ không phải là tai nạn.

- Em cũng nghĩ như vậy!

Đông Quân buồn buồn:

- Vĩnh Nghi ra nông nổi này một phần cũng do em.

Vĩ Kha đặt tay lên vai cô bé:

- Đừng tự trách mình, chuyện xảy ra ngoài ý muốn thôi. Cũng biết đâu đó cũng là cái xui của Vĩnh Nghi.

- Nhưng...

- Nghe lời anh đi.

- Cám ơn anh!

Vĩ Kha cười nhẹ:

- Em và Vĩnh Nghi sao giống nhau quá. Cám ơn luôn miệng. Bộ không sợ người ta mắc nợ hai em à?

Đông Quân bật cười:

- Tại vì chúng em là bạn thân mà.

- Nè, có ai mắc nợ em chưa?

Đông Quân chúm chím môi:

- Anh đoán thử xem.

- Chắc chắn là có rồi! Phải không? Hai người bao giờ có thiệp hồng cho anh?

Đông Quân bẽn lẽn:

- Em chưa học xong mờ!

Vĩ Kha trêu chọc:

- Có chồng rồi đi học tiếp, có sao đâu?

Đông Quân vuốt ngược mái tóc ra sau, khuôn mặt nghiêm trang:

- Em muốn hoàn thành ước mơ của em. Trước khi lập gia đình em phải có tương lai. Em không muốn mình là người phụ nữ chỉ biết về nội trợ và gia đình. Mà còn quan tâm đến xã hội.

Vĩ Kha gục gặc:

- Sự đòi hỏi của người phụ nữ ở em cao quá. Vĩnh Nghi cũng vậy, cô ấy không thích dựa vào người khác.

- Vậy còn riêng anh?

- Anh tôn trọng quyết định của Vĩnh nghi.

- Vì anh rất yêu Vĩnh Nghi phải không?

- Phải! Vĩnh Nghi cũng rất yêu anh.

Đông Quân tủm tỉm:

- Anh không phản bội Vĩnh Nghi chứ?

- Tại sao em lại hỏi anh câu đó?

- Vì cách đây hai ngày Vĩnh Nghi có tâm sự với em.

- Chuyện của Hoàng Trinh chứ gì? Đó là sự hiểu lầm thôi. Anh và Vĩnh Nghi đã làm hòa với nhau rồi!

- Anh biết Jendi Huỳnh là bạn của Vĩnh Nghi chứ?

Vĩ Kha gật đầu:

- Biết!

- Vĩnh Nghi nói cho anh nghe à? Không định ghen chứ?

Vĩ Kha nheo mắt:

- Ghen, nếu như Vĩnh Nghi không nói. Một điều em không thể ngờ là Jendi Huỳnh bạn thân của anh ở bên Pháp.

Đông Quân mở to mắt:

- Ôi! Một điều thật là thú vị. Anh đã gặp Jendi Huỳnh chưa?

- Chưa!

Đông Quân nhìn Vĩnh Nghi:

- Vĩnh nghi như vậy làm sao giúp anh gặp Jendi Huỳnh được.

- Thì chờ lúc nào cô ấy khoẻ lại anh sẽ đưa Vĩnh Nghi sang Pháp gặp Jendi Huỳnh.

- Nghĩa là sao?

- Jendi Huỳnh đã trở về Pháp rồi. Anh ta có gởi lời từ biệt em và chúc em hạnh phúc.

- Anh Huỳnh đi từ bao giờ?

- Sáu giờ sáng hôm nay.

Đông Quân xem đồng hồ:

- Bây giờ gần 11 giờ có lẽ Jendi Huỳnh đã xuống sân bay. Anh có những người bạn thật là tuyệt vời.

- Vĩnh Nghi cũng vậy. Có được người bạn tuyệt vời như em.

Vĩ Kha nói:

- Cũng khá trưa rồi! Em về đi kẻo người nhà trông.

- Nhưng...

- Có anh ở đây lo cho Vĩnh Nghi. Em an tâm.

Thật ra Đông Quân cũng muốn về là để hỏi Thế Dũng xem chuyện như thế nào rồi.

Cô bé gật đầu:

- Vậy em về! Vĩnh Nghi tỉnh anh gọi điện cho em.

- Ừm!

- Anh tiễn em.

- Không cần đâu. Anh ở lại với Vĩnh Nghi đi.

- Đông Quân. Anh cám ơn em đã đưa VĨnh Nghi vào đây!

- Đó cũng là trách nhiệm của em thôi. Anh không cần cám ơn. Chào anh!

Vĩ Kha vói theo:

- Đi đường cẩn thận đó Đông Quân.

Cô bé nhoẻn miệng cười:

- Em biết rồi!



Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ