settings share

Ma Vực Lâu Lan Chương 3.4: Đáy Hàn Sơn dưới âm tuyền

Hồi thứ tư

ĐÁY HÀN SƠN DƯỚI ÂM TUYỀN

journey_by_chriswhite87-d7l3o0jNgay từ đầu, Tư Mã Khôi đã phát hiện thấy Điền Khắc Cường có đôi chỗ khác thường, khi nói hắn luôn luôn giả vờ nâng gọng kính trên mũi lên, cố tình né tránh ánh mắt nhìn thẳng của đối phương, đồng thời đầu cúi hơi thấp như muốn che đậy đôi mắt của mình phía sau cặp kính cận dày cộp. Hai tròng kính của hắn có khi còn dày hơn cả đáy bình rượu, chí ít cũng phải hơn một mười độ, nếu hắn ta không đeo kính cận thì chắc không khác người mù là mấy.

Mọi lời nói, cử chỉ, trang phục, dung mạo của hắn đều rất bình thường, chỉ thiếu mỗi cơ năng sinh lý cơ thể thường nhất của con người là sự vận động của mí mắt. Từ đầu chí cuối, hắn ta không hề chớp mắt lấy một lần, thử hỏi trên đời này làm gì có người nào lại không chớp mắt.

Có lẽ cũng không hẳn là không có. Tục truyền, dưới trướng của Nhạc Phi có một đại tướng tên là Ngưu Cao và thời Tam Quốc nước Yên có một người tên là Trương Dực Đức, hai người này từ lúc sinh ra đã có tướng mạo đầu báo mắt tròn, cho dù là ban đêm ngủ nhưng mắt vẫn mở to y như lúc thức, rồi cả đêm chỉ nghe thấy tiếng ngáy vang tựa sấm rền mà thôi. Nhưng rốt cục đó chỉ là lời tả trong tiểu thuyết Tam Quốc Diễn Nghĩa, chứ không hề có căn cứ xác thực, vì tình tiết này chưa bao giờ được ghi trong chính sử, cũng không có ai từng tận mắt nhìn thấy họ ngoài đời.

Lần trước, Tư Mã Khôi đã gặp một người không chớp mắt, đó chính là Nấm mồ xanh mà anh chạm trán dưới tòa thành Nhện Vàng. Hắn che giấu đôi mắt đăng sau chiếc mặt nạ da người của quốc vương Chăm Pa, còn trong con ngươi đen hun hút tuyệt đối không có chút sinh khí của người sống, vừa nhìn đã biết là đôi mắt của tử thần. Tất cả những điều này trước đây Tư Mã Khôi đều lập tức cảm nhận được ngay, còn gã kỹ sư Điền Khắc Cường vẫn sống sờ sờ đứng ở đây, vậy mà đôi mắt của hắn lại không có khả năng nhắm chớp, như thể không phải là con người vậy, bởi vì chỉ những sinh vật không có mí mắt mới không bao giờ chớp mắt mà thôi. Bạn đang đọc truyện tại blog Xú Ngư

Tư Mã Khôi nhận ra đặc điểm bất thường này, anh âm thầm chạm tay vào cò súng, lòng nghĩ thầm: “Kẻ mới đến chắc chắn không mang ý đồ gì tốt đẹp. Hắn lén lén lút lút trốn trong bóng tối, phát hiện thấy đội thám hiểm sắp phá vỡ được quy luật chí mạng của hội chứng địa áp, trong lúc nhất thời nóng ruột, hắn liền hiện thân tiếp cận với mọi người, định bụng trước tiên sẽ lợi dụng tin tình báo không chút giá trị này để lừa gạt chiếm lấy lòng tin của cả đội, sau đó sẽ đẩy mọi người vào chỗ chết.”

Điền Khắc Cường không ngờ chưa đến ba câu sáu điều, đã bị đối phương phát hiện ra chân tướng. Biết không thể tiếp tục che đậy, sắc mặt hắn lập tức sa sầm, ngậm miệng không nói thêm câu nào.

Mọi người thấy tình hình diễn biến như vậy, thì đều khẳng định chắc chắn: “Không còn nghi ngờ gì nữa, gã kỹ sư vật lý Điền Khắc Cường chính là gián điệp.”

Hải ngọng thấy Tư Mã Khôi vẫn chưa nổ súng thì biết chắc anh muốn bắt sống hắn, lại trông đôi vai gã kỹ sư hơi rung rung như thể sắp sửa hành động. Hải ngọng bèn gầm lên một tiếng trong cổ họng, rồi nhảy bổ vào người hắn. Dựa thế thân dài vai rộng, anh dùng một tay khóa chặt cổ hắn, rồi vặn ngược hai tay hắn ra sau và giữ bằng tay còn lại.

Tư Mã Khôi luôn chăm chú quan sát nhất cử nhất động của đối phương. Lúc này thấy Điền Khắc Cường đã bị Hải ngọng khống chế, nhưng tay trái của hắn lại giơ cao lên như thể muốn vứt một vật gì đó ra ngoài. Anh vội và hét lớn: “Cẩn thận vật trong tay hắn!”

Hải ngọng cũng biết sử dụng một số thế võ nhưng chủ yếu vẫn dựa vào thể lực và thân hình cao to hơn người bình thường, anh vẫn có thể một người địch mười tên, khi nghe Tư Mã Khôi hét lớn nhắc nhở, anh bèn khép chặt khuỷu tay gia tăng thêm ba phần công lực, phút chốc đã thấy Điền Khắc Cường trợn mắt trắng dã, đánh tuột cả vật đang cầm trong tay, chỉ thấy nó rơi “cạch” một tiếng xuống đất. Thì ra đó là một bình thuốc nhỏ làm bằng thủy tinh, sau khi chạm đất thì vỡ tan tành, bột thuốc đựng bên trong gặp không khí liền biến thành đám khói đặc màu vàng.

Tư Mã Khôi ngửi thấy mùi sộc lên tận óc này rất kích mũi, thì biết chất đựng đầy trong lọ thủy tinh là độc tố Ricin, một loại độc tố được chiết xuất dễ dàng từ hạt thầu dầu, độc tính cực mạnh. Chỉ khoảng 70 microgram Ricin, tương đương với một hạt muối, cũng đủ giết chết một con người, qua đường tiêm, hít hoặc tiêu hóa. Khi nhiễm độc, nạn nhân sẽ bị sốt cao, nôn mửa, đi ngoài liên tục và co giật. Những triệu chứng này thường kéo dài trong vòng 24 giờ, và kết thúc bằng cái chết.

Gã Điền Khắc Cường giấu độc tố Ricin trong tay áo, định bụng sẽ tiến sát lại gần đội thám hiểm và ra tay hạ độc. Chiêu này đươc gọi là: “súng đạn ầm ầm dễ tránh, mũi tên bắn lén khó phòng”. Nếu Tư Mã Khôi không để mắt theo dõi hắn ráo riết, khiến hắn người không dám chuyển động, tay không dám giơ cao, thì mọi người đã sớm bị hắn sát hại từ lâu rồi. Lúc này, thấy bình thuốc lăn lóc rơi trên mặt đất, độc tố chảy tràn ra ngoài, Tư Mã Khôi vội vàng hét bảo mọi người nhanh chóng lùi ra xa. Bạn đang đọc truyện tại blog Xú Ngư

Hải ngọng cũng biết nguy hiểm, vốn định kéo tên tù binh này lùi ra sau tránh né chất độc, nhưng trong lúc nguy cấp, anh lại sử dụng lực cánh tay hơi quá đà, không ngờ bẻ gãy cả cổ đối phương. Đầu của Điền Khắc Cường dường như quay ngoắt 180° mặt hướng ra sau lưng, lỗ mũi và mồm phun trào máu tươi, ngáp cũng không kịp ngáp một tiếng đã vội ngoẻo đời.

Hải ngọng chửi thầm: ‘‘Đúng là mẹ nhà mày không rắn chắc tí nào cả, oặt à oặt ẹo như cái cổ gà, thế mà cũng dám bày đặt làm đặc vụ à?”. Sau đó anh tóm lấy cổ áo sau của hắn lôi đi xềnh xệch như người ta dắt chó.

Nào ngờ khuôn mặt đang vẹo ra sau của Điền Khắc Cường đột nhiên động đậy, cái mồm chợt há to ngoạm một miếng thật mạnh vào tay Hải ngọng. Hải ngọng cúi đầu nhìn khuôn mặt đang chảy ròng ròng máu tươi và mấy cái răng trắng nhởn, thì sợ hết cả hồn vía, vội vàng rụt phắt tay lại, quăng cái xác xuống đất. Chỉ thấy phần đầu cái xác của gã kỹ sư Điền Khắc Cường vặn ngược nửa vòng nghe rắc rắc, rồi cả hai tay lẫn hai chân bò lồm ngồm lẩn trốn vào nơi sâu trong bóng tối.

Các thành viên còn lại chứng kiến cảnh tượng ấy không ai là không kinh hãi tột độ. Đến khi Tư Mã Khôi giương súng lên bắn, thì bóng hắn đã hòa lẫn vào bóng đêm. Lúc này, anh có thể hoàn toàn chắc chắn rằng: gã Điền Khắc Cường không phải nội gián Liên Xô nằm vùng trong nước, mà tên này có liên quan đến tổ chức ngầm Nấm mồ xanh.

Tư Mã Khôi nghe bên tai có tiếng trườn bò trong bóng tối, bèn nghĩ thầm: “Trong huyệt mộ này, chỗ nào cũng chồng chất xương cốt, rương hòm vàng bạc vương vãi khắp nơi, chỉ cần khẽ chạm một cái là sẽ lập tức phát ra tiếng động. Tao không lo mày mọc thêm cánh mà bay lên trời trốn thoát được”. Sau đó, anh bảo đội trưởng liên lạc Lưu Giang Hà cõng giáo sư Nông địa cầu, rồi mọi người đều bật sáng đèn quặng treo trên mũ bấc Pith Helmet, bám đuổi theo tiếng động đang phát ra.

Trống ngực Thắng Hương Lân đập thình thịch, nắm chặt khẩu súng lục K54 trong tay, bám sát ngay sau lưng Tư Mã Khôi, không nhịn được liền hỏi: “Cái cổ của gã kỹ sư đó đã gẫy lìa, sao…sao vẫn có thể cử động được?”

Tư Mã Khôi khẽ đáp: “Gà cắt đứt đầu vẫn còn chồm lên được mấy cái, huống hồ là con người? Có lẽ tổ chức thần kinh trong cơ thể gã đó vẫn chưa chết hẳn”. Anh đột nhiên nghĩ đến việc khi trước đúng như mình tiên liệu, sau khi tên đầu sỏ của tổ chức Nấm mồ xanh mất tích một cách thần bí dưới tòa thành Nhện Vàng, thì hoạt động của tổ chức này đột ngột chìm lắng xuống, nhưng không có nghĩa mọi việc đã kết thúc triệt để. Bây giờ quả nhiên tai họa đã tự gõ cửa tìm đến, không biết hai người Tuyệt và Ngọc Phi Yến, đang ở mãi nơi đất khách quê người xa xôi có được an toàn không? Suy nghĩ ấy vừa lướt qua trong óc, anh bất giác cảm thấy một nỗi sợ không thể kiềm chế cứ thế trỗi dậy.

Lúc này âm thanh trườn bò liên tục qua những đống xương khô đột nhiên dừng hẳn, Tư Mã Khôi chiếu đèn quặng về phía trước, thì thấy cả bọn đã đuổi theo đến gần chỗ đặt cỗ quan tài hình thuyền rồng, đầu rắn mình dê của tiên vương Lâu Lan, nhưng lại không thấy bóng dáng gã Điền Khắc Cường đâu cả. Mọi người đưa mắt nhìn nhau, ngầm hỏi: “Chẳng lẽ gã chui vào trong quan tài trốn rồi ư? Sao không nghe thấy tiếng mở nắp quan tài nhỉ?”

Đang định tiến lên phía trước tiếp tục lùng sục thì đột nhiên họ phát hiện gã kỹ sư – giống như con thạch sung bám vào phần đỉnh cỗ quan tài, khắp mặt nhoe nhoét máu tươi, ngũ quan méo mó, hắn gằn giọng uy hiếp: “Bọn mày không được đuổi theo nữa, nếu không tao sẽ cho nó phát nổ đấy!” Bạn đang đọc truyện tại blog Xú Ngư

Tư Mã Khôi biết tổ chức ngầm Nấm mồ xanh hành sự kỳ quái khó lường, nếu đối phương bí quá sẽ “chó cùng rứt dậu”, thì không biết sẽ giở những thủ đoạn gì. Trước khi làm rõ được tình hình, tốt nhất không nên mạo hiểm nhào lên, thế là anh bèn dẫn mọi người nằm phủ phục phía sau một hàng đá nhô ra, chiếm cứ vị trí thuận lợi cho tấn công. Chỉ cần Điền Khắc Cường thò người khỏi đỉnh quan tài, thì anh sẽ nổ súng bắn hắn ngay lập tức.

Gã kỹ sư Điền Khắc Cường thấy mọi người không tiến lên nữa, mới nghiến răng ken két nói với Tư Mã Khôi bằng giọng đầy hận thù: “Tư Mã Khôi, mày đã biết được thân phận của tao, thì tao cũng chẳng giấu làm gì. Tao biết mày và thằng Hải ngọng là hai kẻ may mắn sống sót chạy thoát khỏi tòa thành Nhện Vàng. Nhưng phàm những kẻ muốn chạm vào bí mật của thủ lĩnh bọn tao, đều không được phép tiếp tục sống trên cõi đời. Hai đứa đồng bọn của chúng mày trốn ở Bắc Miến và Anh Quốc đã chết lâu rồi; còn hai con ma cụt đầu bọn mày nữa, đừng có hòng sống qua nổi hôm nay!”

Tư Mã Khôi và Hải ngọng nghe đến câu này thì đúng như bị sét đánh trúng đỉnh đầu, trước mắt đột nhiên tối sầm lại một hồi lâu. Trên đời này, người ngoài không thể biết được tung tích của Tuyệt và Ngọc Phi Yến, đối phương đã nói đích xác như thế, chứng tỏ hai người chắc chắn đã gặp nạn rồi.

Điền Khắc Cường thấy hội Tư Mã Khôi bị tổn thương tinh thần ghê gớm thì cất giọng cười khoái trá. Hắn tự nhận mình là thành viên của tổ chức ngầm được Nấm mồ xanh cài vào trong phân đội vật lý thăm dò Tân Cương chuyên phụ trách giám sát kính viễn vọng Lopnor. Nhưng sau năm 1958, quốc gia không tổ chức đội khảo sát nào xuống lòng đất tìm kiếm cực vực, thế nên hắn luôn nằm trong trạng thái mai phục và đi vào hoạt động bí mật, đã nhiều lần lẩn trốn thành công qua các đợt truy quét phản động. Mãi đến gần đây mới nhận được mật lệnh của cấp trên, cử hắn trà trộn vào phân đội khoan thăm dò

Karamay, cản trở bất kỳ kẻ nào muốn tiếp cận kính viễn vọng Lopnor, sẵn sàng trả mọi giá để hoàn thành nhiệm vụ, đồng thời phải triệt tiêu tất cả những kẻ may mắn sống sót chạy thoát khỏi tòa thành Nhện Vàng bằng mọi thủ đoạn. Hắn đã hành sự thất bại trong hang cát, nên bám đuôi đội thám hiểm suốt dọc đường tiến vào địa máng, nhưng vẫn chưa tìm được cơ hội thích hợp để ra tay. Điền Khắc Cường đành chủ động lộ diện tiếp cận mọi người, nhân cơ hội cả đội sơ ý, sẽ sử dụng độc tố Ricin xuất đòn chí mạng. Chỉ có điều hắn không dự tính được Tư Mã Khôi lại cảnh giác cao độ đến vậy, nên không những hắn không hành động thành công, mà còn lỡ làm lộ thân phận của chính mình.

Điền Khắc Cường càng nói càng căm hận sôi sục, cuối cùng hắn dần dần trở nên cuồng loạn giống người mắc chứng Hysteria(1): “Không ngờ tao ngụy trang kín kẽ đến nỗi đến ngay cả bản thân tao còn tin là thật, mà vẫn bị mày phát hiện ra khe hở; bọn mày không chỉ gây tổn thương cho thể xác mà còn gây tổn thương đến cả lòng tự trọng của tao. Nỗi thống khổ trong lòng này, tao sẽ bắt bọn mày phải trả giá gấp đôi.”

(1) Hysteria: còn gọi là chứng cuồng loạn, là một trạng thái của tâm thức, biểu hiện là sự kích động thái quá, không thể khiển được các cảm xúc.

Lúc trước, Tư Mã Khôi đã nghĩ trên người Điền Khắc Cường chưa chắc đã có thuốc nổ, có lẽ hắn chi muốn kéo dài thời gian mà thôi. Anh đang định xách dao săn lẳng lặng mò ra chỗ hắn, vung dao phanh thây hắn ra để xem rốt cục thằng ranh này là cái thứ gì, thì không ngờ đối phương lại lên tiếng áp đảo trước, vừa mở miệng hắn đã thông báo tin Tuyệt và Ngọc Phi Yến đã chết, sau đó lại tiết lộ thân phận và lai lịch của mình. Những tin tức này đều vô cùng quan trọng, khiến người ta không thể không tiếp tục nghe đến cùng. Thêm vào đó, Tư Mã Khôi và Hải ngọng đột nhiên nghe tin dữ đến tai, ruột gan đau khổ đến tuyệt vọng, nên không thể lập tức hành động ngay được, mãi đến khi nghe đến câu cuối cùng, Tư Mã Khôi mới hoảng hốt choàng tỉnh: “Thôi chết! Trúng kế rồi!”

Điền Khắc Cường cười lạnh lùng: “Bây giờ mới phát hiện ra thì đã quá muộn rồi chú em ạ! Chẳng lẽ mấy cái máy giết người bọn mày chưa từng nghĩ là vì sao tao lại chọn cỗ quan tài này để ấn trốn ư? Kẻ nào dám cả gan chạm đến quan tài của An Quy Ma Nã, kẻ đó sẽ bị kéo xuống tận đáy hàn sơn dưới âm tuyền..”

Trong cỗ quan tài hình thuyền rồng với đầu rắn mình dê là tiên vương cổ quốc Lâu Lan đang an giấc ngàn thu, phần thân quan tài to lớn được bảo quản rất toàn vẹn, nhưng màu sắc văn hoa đã bị lớp bụi thời gian che phủ, nó giống như sa mạc thâm trầm, như biển cát mênh mông và sự im lìm vô biên bao trùm tất cả, giống như đỉnh núi ngàn chìm lấp trong mây để mặc thế nhân phải ngẩng đầu ngước nhìn.

Điền Khắc Cường vừa để lộ tin tình báo để kéo dài thời gian, vừa nhẹ nhàng dùng khuỷu tay chùi hết lớp bụi trên nắp quan tài và tìm thấy huy hiệu lạc đà bay nạm trên ván quách.

Chỉ cần người sáng mắt đều có thể nhận biết, trong quan tài tất phải có bảo vật vô cùng quý giá, hiếm có trần gian. Tuy bọn thổ tặc đã xông vào địa máng nhưng không dám bạo gan động chạm tới cỗ quan, vì chắc chắn bên trong phải có ẩn tình gì đó. Lúc trước hội Tư Mã Khôi chỉ để ý đến việc tìm nguồn nước, nhất thời sơ ý bỏ qua chi tiết quan trọng này, đến khi phát hiện thấy hành động của Điền Khắc Cường thì đối phương đã đưa tay ấn vào huy hiệu trên ván quách. Thế rồi, mép cỗ quan tài đột nhiên nứt toác, từ trong bay ra làn tử khí giống như cụm khói đen, trong chốc lát, làn khói lan đã tỏa khắp nơi, ánh sáng của đèn quặng lập tức tối sầm lại.

Tư Mã Khôi dự cảm thấy tình hình bất ổn, nhưng cũng không biết biến cố gì sắp xảy ra, lòng thầm nghĩ: “Tốt nhất mình phải tóm được gã Điền Khắc Cường trước đã, còn mọi chuyện để sau hẵng nói”. Anh đang định xông lên, nhưng cảm thấy dưới chân rung chuyển từng hồi, mặt đất bỗng nhiên chìm xuống.

Thì ra bệ đất này vốn là bục do hóa vật Silicon hàng trăm ngàn năm tích tụ hình thành. Nước âm tuyền đều đọng ở chỗ trũng rồi chảy xuống lòng đất, dòng nước chảy xuống dưới sẽ sản sinh axít, nó từ từ xâm thực và làm tan chảy tầng đá, đồng thời sản sinh rất nhiều hố động hĩnh phễu với nhiều kích cỡ ở tầng đáy địa máng, bởi thế nên phía dưới toàn là những nhũ đá dài nhọn.

Tầng đá do hóa vật Silicon tích tụ thành bắt đầu đứt gãy, rơi thẳng xuống hố động hình phễu sâu hun hút phía dưới. Mọi người vội leo lên bề mặt đang ngếch lên trên, chỉ thấy xung quanh đất trời xoay chuyển u tối, dòng khí đối lưu xuyên qua các khe đá đan cài hình răng lược phát ra những âm thanh ù ù nghe rất quái dị.

Trên mặt phẳng của bệ đất rộng mấy trăm mét vuông, trong hố động nhỏ hẹp, đang trong thế chúi xuống cực nhanh, tầng đá liên tiếp chịu sự cản trở và va đập của đá đứt gãy đoạn tầng, bất cứ lúc nào cũng sẵn sàng phân rã vụn rời. Mọi người không dám động đậy, chỉ biết nhắm mắt đợi chết, nhưng đúng lúc này, cái bệ lại rơi xuống một góc hẹp trong hố động, vừa vặn mặc kẹt ở đó và lắc lư giữa không trung trong thế chuẩn bị rơi. Đầu óc Tư Mã Khôi vẫn hết sức tỉnh táo, phát hiện thấy mặt đất vẫn đang không ngừng rung chuyển. Anh biết nó sắp vỡ vụn đến nơi vì không chịu được xung lực do va chạm, đến lúc đó thì cả đội chỉ còn biết nhắm mắt rơi xuống vực theo chiếc quan tài và đá vụn. Nhờ chùm sáng phát ra từ chiếc đèn quặng của Thắng Hương Lân, anh phát hiện bên cạnh có mấy hang động đá vôi, có lẽ được hình thành do dòng sông ngầm chảy dưới tầng đáy địa máng không ăn mòn. Tư Mã Khôi không để ý đầu óc mình quay cuồng, chân tay đang bủn rủn, càng không tìm kiếm tông tích Điền Khắc Cường, anh vội lôi Hải ngọng và cõng bổng giáo sư Nông địa cầu không biết sống chết thế nào, dò dẫm chạy trốn vào trong động. Chân trước vừa bước đến nơi, thì bệ hóa vật Silicon ầm ầm nứt vỡ, rơi rào rào xuống đáy động, tiếng vọng rung động bên tai mãi một hồi lâu vẫn chưa dứt.

Người Tư Mã Khôi ướt đẫm mồ hôi lạnh, tâm thần vẫn còn hoảng hốt, đèn quặng của anh cũng tắt ngấm. Chưa kịp thay pin mới, anh ngồi phịch xuống đất thở hổn hển, thò tay ra quờ quạng hai bên vách, phát hiện thấy hang động đá vôi mà mình đang ẩn trốn rất ẩm ướt lạnh lẽo, lại còn nhỏ hẹp thấp lùn, nền đất hiểm trở giống hình rắn lượn. Anh đang định hỏi xem những người bạn đồng hành có ai bị thương hay không, thì đột nhiên ngửi thấy một mùi hôi thối sộc lên tận não, chỉ thấy trong bóng tối âm u thấp thoáng một cái lưỡi dài tanh tưởi và nhầy nhụa, nó lặng lẽ trườn tới rồi liếm vào mặt anh.

DANH SÁCH CÁC CHƯƠNG



Thấy hay thì nhấn chia sẻ nha, cám ơn.

Giao diện cho điện thoại

Loading...

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ