settings share

Ma Thổi Đèn Chương 32: TRÚNG TÀ


Giọng nói của giáo sư Trần trở nên the thé chói tai,hầm mộ vốn chật hẹp,càng làm cho âm thanh ấy thê thiết rùng rợn.Cả ba chúng tôi đều thầm thấy nghi hoặc,khó hiểu.Giáo sư Trần bị điên thì âu sự cũng đã vậy rồi,nhưng sao đột nhiên cả giọng nói cũng thay đổi như thế.

Tôi lắc vai giáo sư,định giúp ông tỉnh lại phần nào,ai ngờ ông hét mỗi lúc một lớn,hai tay múa may :"Đừng ra khỏi đây!Đừng ra khỏi đây".Vừa hét vừa cố sống cố chết hắt cánh tay tôi ra.

Tôi lo giáo sư Trần cứ điên khùng thế này sẽ có những hành động uy hiếp đến sự an toàn của cả bọn.Bèn gọi Tuyền béo lại giúp,cùng tôi ấn người ông xuống đất.

Shirley Dương sợ tôi và Tuyền béo làm giáo sư bị thương,vội tới ngăn lại,nào hay giáo sư thấy cô bước tới,bỗng nhiên thò cánh tay ra,tước lấy cuốn sách da dê trong tay Shirley Dương,xé trang cuối cùng nhét vào miệng nhai nhồm nhoàm.

Tâm da dê trải qua hàng nghìn năm vừa cứng,vừa dai đương nhiên không thể nhai được,giáo sư Trần mặc kệt tất cả,cứ một mực nhét tấm da dê vào mồm nhai một cách điên cuồng

Sau khi bị sốc nặng giáo sư trở nên ngây ngây dại dại,nhưng sao đột nhiên dở chứng,chuyển sang trạng thái như vầy,người bị suy sụp tinh thần không thể bị hoa thơm xác ảnh hưởng,lẽ nào ông bị ma nhập?Không muốn chúng tôi sống sót rời khỏi nơi này?

Tuyền béo lôi tấm da dê trong mồm giáo sư ra,tấm da không hề hấn gì,còn mồm ông thì đầy máu tươi,để đề phòng bất trắc,chúng tôi đành tạm thời trói ông lai.

Điều tôi quan tâm là trang cuối cùng của cuốn sách da dê kia có bị hư tổn gì không?Nếu có cách thoát khỏi nơi này,chắc là sẽ nằm ở trang cuối cùng,chẳng may bị giáo sư Trần nhai nuốt mất,thì đúng là khốn khổ rồi.

Trang cuối cùng dính khá nhiều nước bọt của giáo sư Trần,còn cả những vết máu túa ra ở lợi ông nữa,nhưng lại không hề có hình vẽ hay ký hiệu gì,chỉ là một trang trắng trơn.

Tôi" nói với Shirley Dương:"Hỏng rồi,lời sấm của nhà tiên tri đã bị ông cụ liếm mất rồi."

Shirley Dương trả lời:" Anh chớ lo,trang cuối cùng này,vốn chẳng có nội dung gì cả."

Tôi thấy hơi hối hận vì sự luống cuống của mình lúc nãy,hôm nay chẳng hiểu vì sao,làm gì cũng bất lợi,khiến tôi trở nên nóng nảy bộp chộp,nói gì làm gì cũng không bình tĩnh lại được,luôn cảm thấy trong hầm mộ này có điều gì đấy không đúng lắm.

Có điều lời sấm của nhà tiên tri đó chuẩn xác vô cùng,cậu ta tự nhiên cũng liệun được giáo sư Trần điên điên dở dở sẽ có hành động gì,cho nên trang da dê cuối cùng bỏ trống,xem ra nhất cử nhất động của chúng tôi trong căn thạch thất này,từ lâu đã được định sẵn là sẽ xảy ra,có nghĩ nhiều hơn nữa cũng vô dụng,cứ thả lỏng ra,thuận theo tự nhiên cho rồi.

Tôi và Tuyền béo kẹp giáo sư Trần ngồi xuống,để Shirley Dương đọc tiếp nội dung ban nãy,giáo sư Trần bị chúng tôi kẹp hai bên,không nhúc nhích được,chỉ không ngừng giãy giụa,chứ không gào thét lên nữa.

Shirley Dương tiếp tục giảng giải lời sấm trong cuốn sách da dê:"Nhà tiên tri tiên đoán rằng tám trăm năm sau khi ông ta chết,bộ tộc của ông ta từ lâu đã rời đi đến phương Đông xa xôi để lánh nạn,núi Zhaklama lại đón một bộ lạc mới,bố lạc này đến từ sa mạc miền Tây,họ cũng phát hiện ra Động Qủy trong núi,vị thầy mo trong bộ tộc tuyên bố đây là nơi thần ma cư ngụ,bộ tộc này chính là tiền thân của nước Tinh Tuyệt,nữ vương Tinh Tuyệt có đôi mắt quỷ nhìn thấu được âm gian,bà ta nắm giữ nghi thức dùng mắt ngọc làm đồ tế gọi dậy linh hồn bọn rắn độc,và dựa vào đó để chinh phục mười mấy nước lân bang.



Những hành vi bạo ngược của họ đã chọc giận Chúa.Ngài đã đem nơi này cùng với toàn bộ thành trì lân cận giao cho ác ma, sa mạc đã nuốt chửng toàn bộ thành trì của họ,tất cả người dân,gia súc của đất nước này cho đến linh hồn ác độc của những con rắn đen trong Động Qủy đều bị chôn sâu xuống lòng đất.

Tuyền béo bắt đầu sốt ruột,không nhẫn nại được nữa,liện giục Shirley Dương mau kể nội dung phía sau,mau mau rời khỏi hầm mộ bí bức này sớm phút nào hay phút đó.

Shirley Dương nói:" Sau cùng chính là lời chỉ dạy đối với bốn người chúng ta....lời sấm chỉ ra rằng,sẽ có bốn người may mắn sống sót,do lòng núi rạn nứt mà vào được hầm mộ này,một trong số đó là hậu duệ của bộ tộc tiên thánh..."

Tôi ngạc nhiên hỏi:"Hậu duệ?có phải là ý mang huyết thống của bộ tộc thời viễn cổ đó?Tuy không nói cụ thể là ai,nhưng tôi nghĩ khả năng cô là hậu duệ của họ là rất lớn,bằng không tôi và Tuyền béo sao không nằm mơ thấy Động Qủy?Có lẽ cô được kế thừa được khả năng dự cảm của bộ tộc đó,nên đã nhìn thấy trước nơi mà cô sẽ phải đến."

Tuyền béo cũng tán đồng :"Đúng rồi,tuyệt đối là Dương đại tiểu thư của chúng ta rồi.Nhất này,chúng ta hồi trước không để ý,mũi cô Dương hao hao mũi diều hâu,đôi mắt hơi xanh,mình lại cứ tưởng cô ta ở Mỹ lâu nên thế,giờ nhìn lại,rõ ràng là đã kế thừa huyết thống tổ tiên,tính từ gốc rễ thì không hẳn là người Trung Quốc đâu."

Shirley Dương có vẻ như không chấp nhận được chuyện này,lắc đầu nói:"Không biết nữa,gia đình tôi bao đời nay đều là người Hoa,có lẽ là dòng máu bên mẹ,mũi của ông ngoại tôi cũng là mũi diều hâu.....bất kể hậu duệ được nhắc đến trong lời tiên tri kia là ai cũng không quan trọng nữa,việc cấp bách trước mắt là phải mau chóng rời khỏi nơi này,trong lời sấm còn nói,tiên thánh sẽ chỉ cho kẻ hậu duệ bộ tộc của mình một con đường sống,nhưng nhất quyết không được để cuốn sách da dê rơi xuống đất,khi cuốn sách da dê rơi xuống đất cũng là lúc bão cát nổi lên,cát vàng sẽ lại một lần nữa nhấn chìm thành cổ Tinh Tuyệt và núi thần Zhalkama,mà lần này,biển cát sẽ nuốt chửng nơi đây cho đến khi thời gian đi về cùng cực."

Tôi vội nhắc nhở Shirley Dương:"Vậy đừng có để cuốn sách rơi xuống đất đó,bằng không bão cát sẽ lập tức nổi lên,chúng ta chưa kịp thoát khỏi đây,đã bị chôn chung với ngôi mộ này rồi,phía sau còn có viết gì nữa không?"

Shirley Dương đáp:"Đây là phần cuối rồi,đằng sau không còn gì nữa,tiên thánh sẽ chỉ cho chúng ta một lối thoát,anh xem thử trên di hài nhà tiên tri có manh mối gì không?".Nói đoạn liền mở túi xách đeo bên người ra chuẩn bị cho cuốn sách da dê vào trong cho an toàn

Đúng lúc ấy giáo sư Trần,vốn ngồi kẹp giữa chúng tôi đột nhiên sinh ra một sức mạnh kỳ lạ, giằng thoát khỏi chúng tôi,gào lên những tiếng quái đản lao về phía Shirley Dương,chỉ nghe ông gào lên the thé :"Vĩnh viễn đừng có mong thoát khỏi nơi này!"

Ba chúng tôi đều bị tiếng thét của giáo sư Trần làm ngẩn người ra,hoàn toàn không phải bởi tiếng gào của ông chói tai nhức óc,lúc này đã nghe rất rõ,tiếng kêu thê thiết ghê rợn của giáo sư rất giống giọng của Diệc Tâm vừa mới chết trong đây.

Tranh thủ một hai giây chúng tôi chưa kịp phản ứng,giáo sư Trần đã đập rơi cuốn sách da dê trên tay Shirley Dương.....

Sự việc xảy ra quá đột ngột,chỉ có thể dùng cách đặc biệt ứng biến,là sống hay là chết luôn được quyết định chỉ trong nháy mắt,tôi nhấc chân đá vào cuốn sách da dê đang rơi thẳng xuống đất,tạt ngang nó đi như một quả bóng da.

Hướng quyển sách tôi đá đi vừa vặn đúng vào vị trí Tuyền béo đang đứng,Tuyền béo cũng không dám lơi là,xong đường bay của cuốn sách quá thấp,chẳng kịp cúi xuống được,lại đành phải lấy chân đá tiếp,không dám để nó rơi xuống đất.

Hầm mộ vốn đã chật hẹp lại thấp tè,hai cái đá này giống như diễn xiếc,làm mọi người gần như nghẹn lên đến cổ, có lẽ bởi hydrococtizon tiết ra ở tuyến thượng thận thời gian dường như đứng yên trong mấy giây.

Cú sút của Tuyền béo đá cuốn sách chéo lên trên,lao thẳng vào mặt Shirley Dương,mới thấy Shirley Dương đang định giơ tay bắt ,đột nhiên giáo sư Trần lại lao vào

Chặn trước mặt cô,vươn tay bắt gọn cuốn sách,thuận đà vất cuốn sách xuống đất một lần nữa.

Bấy giờ chỉ thấy một bóng người to lớn nhún người chồm lên,huých giáo sư Trần ngã bổ nhào, hóa ra Tuyền béo thấy tình thế xấu đi,liền giờ ngón "lấy thịt đè người" xưa nay vẫn coi như một tuyệt kỹ cấm kỵ,một phát húc ngã giáo sư Trần lăn ra đất.

Tôi cũng vội chạy tới,đoạt lấy "quả mìn hẹn giờ" trong tay giáo sư,cuốn sách da dê quyết định số mệnh mọi người cuối cùng cũng không rơi xuống đất.

Shirley Dương đẩy Tuyền béo ra:"Giáo sư đã ngần này tuổi rồi,anh định cho ông chết bẹp à,ông mà có mệnh hệ gì,tôi bắt anh đền mạng."Vừa nói vừa xoa bóp cho giáo sư Trần mồm mũi méo xệch vì bị Tuyền béo đè lên.Cái tảng thịt mỡ Tuyền béo này,cũng may chua lấy đi cái mạng của ông già.

Tôi cẩn thận đút cuốn sách da dê vào cuốn sách đeo ngang hông,sau đó mới nói với Shirley Dương và Tuyền béo:"Hai người có phát hiện ra điều gì không,ông già rất lạ,tôi nghe giọng ông,sao thấy giống Diệp Diệc Tâm thế nhỉ?"

Tuyền béo nói:"Phải đấy,lẽ nào là vong hồn của cô bé đã nhập vào?Cô bé chết oan khuất,sợ chúng ra đi rồi không có ai làm bạn,định giữ chúng ta lại đây,nói ra cũng thấy đáng thương lắm."

Tôi mắng:"Mụ nội nhà cậu,người ma không chung một đường,lúc còn sống cô bé là bạn đồng hành của chúng ta,giờ đã chết rồi còn muốn kéo chúng ta xuống bầu bạn,đó là suy nghĩ ích kỷ của loại đàn bà hẹp hòi."

Shirley Dương nói:"Hai anh đừng có nói năng vớ vẩn nữa đi,trên đời này làm gì có ma,nhất định giáo sư thần trí lú lẫn cho nên mới dẫn đến hành vi như vậy,cho dù có ma thật thì tại sao không nhập vào thân thể của ba người chúng ta,lại cứ phải tìm tới giáo sư Trần?"

Tôi đáp:"Vậy là cô không biết rồi,tình hình lúc này khẩn cấp,tôi cũng không tiện nói kỹ.Tôi đây có móng lừa đen,Tuyền béo cũng có,trên cổ cô có đeo bùa Mô Kim,giáo sư Trần lại chẳng có thứ gì cả,vả lại thần trí lẩn thẩn,tam muội trong người không vượng,nên dễ bị xâm hại.Không tin cô đem cái móng lừa này nhét vào mồm giáo sư,có phải ma nhập hồn không,thử là biết ngay.

Shirley Dương nói thế nào cũng không chịu:"Đây là thứ con người có thể ăn được ư?Muốn ăn móng lừa thì các anh đi mà ăn.

Tôi nghĩ bụng dẫu sao cũng chẳng hi vọng gì lấy được thứ gì nữa,giờ quan trọng là phải sống mà thoát khỏi đây,bất kỳ sơ xuất nào cũng đều là hậu họa.Nhất thiết phải dùng móng lừa đen xem xem giáo sư Trần rốt cuộc có phải bị ám không,biểu hiện ban nãy của ông quyết không đơn giản như triệu chứng điên thông thường.

Tôi bất chấp Shirley Dương ngăn cản,kiên quyết nhét móng lừa đen vào miệng giáo sư Trần,bấy giờ vẻ mặt của ông đã không còn dữ tợn như trước nữa,mà trở về trạng thái ngây dại ban đầu,thấy móng lừa đen đặt cạnh miệng,bèn hé mồm cắn lấy,vừa cắn vừa cười ngờ nghệch,

Shirley Dương bực dọc:"Anh định giày vò giáo sư đến chết mới chịu thôi hả,mau rút móng lừa ra ngay." Tôi vội rút chiếc móng lừa đen lại.Xem chừng tôi hơi đa nghi rồi.

Bốn người khó khăn lắm mới bình tĩnh lại được,nghĩ lại lời sấm của nhà tiên tri sẽ chỉ cho chúng tôi một con đường sống,mọi người bèn ngồi vây quanh di hài của nhà tiên tri quan sát tỉ mỉ,chỉ sợ bỏ xót một tia manh mối.




Thấy hay thì nhấn chia sẻ nha, cám ơn.

Giao diện cho điện thoại

Loading...

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ