settingsshare

Ma Đạo Tổ Sư Chương 98



Hận sinh

Vành tai bên môi trơn bóng như ngọc, Ngụy Vô Tiện không nhịn được cắn lên đó một ngụm, mềm mại, lành lạnh, cắn xong còn ngậm vào mút nhẹ một cái, mười ngón tay đang vịn vai hắn của Lam Vong Cơ chợt bấu chặt lại.

Lực đạo trên tay y lớn vô cùng, Ngụy Vô Tiện lập tức bị y bóp đến kêu “ư” một tiếng, nghiêng đầu nhìn bả vai mình, đã để lại năm dấu ngón tay đỏ tươi.

Thấy thế, Ngụy Vô Tiện chen đùi vào giữa hai chân Lam Vong Cơ rồi thúc thúc, vờ uy hiếp: “Hung dữ hả, ngươi coi chừng ta...”

Lam Vong Cơ bỗng duỗi tay tới eo Ngụy Vô Tiện, muốn tháo thắt lưng của hắn ra. Ngụy Vô Tiện cố ý trêu chọc y, vừa vỗ vừa cười nói: “Hàm Quang Quân, gấp dữ vậy sao?”

Chẳng biết có phải là ảo giác hay không, ánh mắt của Lam Vong Cơ dường như hằn đầy tơ máu, mơ hồ chuyển đỏ. Y duỗi tay lần nữa, Ngụy Vô Tiện trốn đi cực nhanh: “Có phải không cởi đâu, để tự ta làm.”

Dứt lời quả nhiên tự tháo thắt lưng của mình ra, đồng thời cũng cởi luôn cả quần áo trên người, trần trụi đè lên Lam Vong Cơ.

Hai người đều cùng loã thể, da dán da thịt kề sát thịt cọ sát vào nhau, đôi bên thân mật khăng khít chuyển đầu hôn tiếp. Ngụy Vô Tiện tay trái đè gáy Lam Vong Cơ, không cho y tách ra dù chỉ là một kẽ hở, cắn giật môi y nghiến nghiến, tay phải thì xuôi theo đường cong của tấm lưng đẹp đẽ mà đầy sức mạnh của Lam Vong Cơ sờ dần xuống dưới, sờ tới những vết roi giới luật hơi gồ ghề kia, thuận tiện dùng đầu ngón tay mềm mại mà tiếc thương vỗ về chốc lát. Lam Vong Cơ cũng chẳng rảnh rỗi gì, hai bàn tay thon dài trắng nõn, khớp ngón rõ ràng chạy mấy vòng quanh thân Ngụy Vô Tiện, sau đó bịn rịn ở khu vực eo mông, ra sức mân mê vùng da bắp đùi nhẵn mịn của Ngụy Vô Tiện. Ngụy Vô Tiện cứ như biến thành một chiếc đàn, bị gạt gảy dưới đôi tay ấy, nhưng người khảy chiếc đàn lại chẳng hề chừa lại chút thanh nhã và lạnh lùng khi trình diễn Thất huyền Cổ cầm thường ngày, thứ Ngụy Vô Tiện phát ra cũng không phải tiếng đàn thanh cao, mà là tiếng rên rỉ sung sướng chẳng chút kiêng dè.

Nhưng mà, lực tay của Lam Vong Cơ quá lớn, nơi y thích vân vê lại là khu vực mẫn cảm, lúc đầu Ngụy Vô Tiện còn có thể hưởng thụ, qua một lúc sau thì bị bóp đến vừa nhột vừa đau, vừa tê vừa ngứa, sặc hơn phân nửa hơi, dời khỏi đôi môi nhìn thôi đã thấy nóng rực, ngực phập phồng nói: “Hàm Quang Quân, ngươi, ngươi cởi đồ ra xong sao lại biến thành thế này. Ngươi bóp chỗ nào đó, thiệt uổng là quân tử mà.”

Hắn giả vờ cạy cái tay chẳng chút quân tử của Lam Vong Cơ ra, Lam Vong Cơ quát khẽ một tiếng, nghe hết sức nguy hiểm. Ngụy Vô Tiện lại nói: “Đừng vậy nha, nào nào, cho ngươi bóp, bóp chỗ này này.” Nói xong dắt cái tay kia của Lam Vong Cơ, đưa xuống phía dưới của mình, vừa cười khẽ, vừa thì thầm: “Thích bóp thế nào thì bóp, dùng sức chút nhé.”

Đang lúc lâng lâng, Ngụy Vô Tiện cảm thấy mình thiệt là vô sự tự thông ba cái chuyện hạ lưu này mà.

Lam Vong Cơ vùi đầu vào ngực Ngụy Vô Tiện, cơ thể ấm áp phủ trên người y, Ngụy Vô Tiện thì tinh tế hôn lên mái tóc y.

Ngoài mùi đàn hương nhàn nhạt ra, còn có chút mùi bồ kết trong lành mới vừa tắm xong. Đang lúc sóng tình nóng bỏng cuồn cuộn mãnh liệt, nội tâm Ngụy Vô Tiện bỗng dưng yên lặng một hồi.

Hắn dùng âm lượng nhỏ bé khó nhận ra mà nói: “Cảm ơn ngươi, Lam Trạm.”

Nếu như sau khi trở lại nhân gian, đời này hắn không gặp phải Lam Vong Cơ, Ngụy Vô Tiện không thể tưởng được hắn hiện giờ sẽ ra sao nữa.

Thế nhưng, sau khi nghe năm chữ đó, trong nháy mắt, toàn thân Lam Vong Cơ đều cứng đơ.

Ngụy Vô Tiện vẫn hồn nhiên chưa phát giác, định bụng hôn y tiếp, nhưng Lam Vong Cơ lại ngồi bật dậy, đẩy hắn ra.

Bất ngờ không kịp đề phòng bị đẩy tới bên kia sạp giường gỗ, Ngụy Vô Tiện vẫn chẳng kịp phản ứng, ngồi ngây ra, hai mắt trợn to. Lam Vong Cơ thì cúi đầu, ngực khẽ phập phồng, có thể nhìn ra hô hấp hơi dồn dập.


Hai người lặng lẽ ngồi hồi lâu, người bắt đầu hoạt động trước, là Lam Vong Cơ.

Sắc mặt y hết sức tái nhợt, nhưng ánh mắt lại sáng trong cực kỳ. Nhặt chiếc áo trắng dưới đất lên, trước tiên là đắp lên trên người Ngụy Vô Tiện, tiếp sau đó mới đi tìm đồ mặc cho mình.

Ngụy Vô Tiện mở miệng, giọng hơi khàn: “... Lam Trạm, ngươi tỉnh rượu rồi.”

t r u y e n c u a t u i .
v n Lam Vong Cơ ngồi ngoài rìa sạp giường, khoác áo ngoài, tay phải vuốt trán mình, qua một lúc, mới nhỏ giọng nói: “... Ừ.”

Y quay người đi, đưa lưng về phía Ngụy Vô Tiện, đối mặt với đống bừa bộn đầy phòng.

Tuy không biết rốt cuộc thì y tỉnh rượu từ lúc nào, nhưng có một điểm, Ngụy Vô Tiện có thể khẳng định:

Nếu tỉnh rượu rồi, phản ứng hiện giờ của Lam Vong Cơ là đây, thì cũng nói rõ, chuyện ban nãy, y không hề có ý tiếp tục nữa.

Bấy giờ Ngụy Vô Tiện mới thình lình tỉnh ngộ, hành động mới vừa rồi của mình nó xấu xa biết bao.

Cho dù có thanh tâm quả dục tới thế nào đi nữa, suy cho cùng Lam Vong Cơ cũng chỉ là một người đàn ông bình thường, bị hắn tận lực lỗ mãng khiêu khích như vậy, nào có đạo lý không bốc lửa.

Một người ngày thường quá đoan chính tự ép, sau khi uống say sẽ trở nên nổi loạn, đánh người lung tung, làm xằng làm bậy – này đã nói lên hành động sau khi say của Lam Vong Cơ không chịu sự khống chế của chính bản thân y. Còn mình thì đã biết rõ điểm này, nhưng vẫn thừa dịp lúc y dễ chi phối mà lợi dụng sơ hở, cố ý dẫn dụ và kích thích Lam Vong Cơ, sau đó phớt lờ sự thật rằng Lam Vong Cơ chẳng hề tỉnh táo, coi như y đồng ý mình muốn làm gì thì làm.

Mấy câu cam đoan “chỉ hỏi thôi chứ không làm gì khác” hắn tự nói với mình trước khi chuốc say Lam Vong Cơ, căn bản là lừa mình dối người, chứ không thật sự để nó vào lòng. Hiện nay Lam Hi Thần – đại ca của Lam Vong Cơ vẫn còn chưa rõ tung tích, sinh tử khó dò, vậy mà hắn lại làm càn vào thời khắc quan trọng thế này.

Lam Vong Cơ “ừ” một tiếng xong thì không nói thêm chữ nào nữa, nhưng chính Ngụy Vô Tiện lại tự suy diễn ra một mớ chuyện. Cả hai kiếp hắn đều không biết hai chữ “xấu hổ” viết như nào, bây giờ lại chợt hiểu ra cái cảm thụ này nó ra làm sao. Bờ môi vẫn còn nóng rát sưng tấy lại càng cảm thụ kiểu này sâu hơn nữa. Trái tim chìm thẳng xuống đáy, tâm tư lại quay trở về thời điểm ban đầu, nhắc nhở mình: Lam Vong Cơ đâu có muốn như vầy.

Tình hình thế này, đã chứng thực một phỏng đoán bết bát nhất của hắn. Đúng là Lam Vong Cơ đối xử với hắn rất tốt, nhưng mà... Có lẽ chẳng phải cái loại tốt mà hắn chờ mong.

Là hắn tự nghĩ nhiều rồi.

Không muốn khiến Lam Vong Cơ khó xử hay lúng túng, Ngụy Vô Tiện vội vã mặc hết đồ vào, vừa mặc vừa dùng giọng điệu như lúc thường mà nói: “Có lẽ tối nay hai người chúng ta đã uống nhiều quá rồi, ừm, Lam Trạm, ngại ghê vậy đó.”

Lam Vong Cơ không lên tiếng.

Ngụy Vô Tiện mang một chiếc giày xong, lại nói tiếp: “Nhưng mà ngươi cũng đừng xấu hổ quá, thỉnh thoảng như vậy cũng rất bình thường. Ừm, ngươi tuyệt đối đừng có để trong lòng.”

Tuy lấp liếm như thế, nói không chừng sẽ khiến Lam Vong Cơ cảm thấy hắn tuỳ tiện đến mức tồi tệ, nhưng so với việc bị y biết được tâm ý xong, ngay cả bạn bè cũng không thể làm, Ngụy Vô Tiện thà bị Lam Vong Cơ kín đáo phê bình phẩm hạnh của hắn còn hơn.


Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ