settingsshare

Lừa Gạt Cô Vợ Nhỏ Để Yêu Chương 26: Lãnh Như Phong Kỳ Lạ

"Nấc......" Lâm Nhược Kỳ gục vào cửa sổ rụt vai cái, lắc đầu cái, bĩu môi, buồn rầu lấy tay xoa bụng của mình.

Mới vừa rồi ở trong phòng ăn nhìn cảnh tượng hai người đàn ông này dùng ánh mắt so tài lẫn nhau, bị khí căng thẳng tại trường lây bệnh đến mình, làm cho có cách nào ăn cơm ngon, bây giờ bụng của đầy hơi, nhịn được phải xoa xoa.

Aiz, bữa cơm trưa này đúng là ăn thoải mái a......

"ở chỗ này có tốt?" Sau lưng đột nhiên vang lên giọng lạnh lẽo.

Lâm Nhược Kỳ kinh ngạc quay đầu lại, chỉ thấy Lãnh Như Phong tay ôm cánh tay, người tựa vào bên cạnh cửa, trong tay kia bưng ly nước nóng hổi, ánh mắt lạnh lẽo híp lại, quan sát nằm ở cửa sổ......

Làm sao anh ta tìm được?

Lâm Nhược Kỳ liếc nhanh ngoài cửa sổ cái, ánh mặt trời chiếu xuống nghiêng chừng 45 độ, cần nhìn cũng biết tại cũng đến xế chiều, ngờ anh ta còn chưa rời. Theo lý thuyết, bị Cơ Liệt Thần muốn gặp đến mức kia, anh ta ăn cơm trưa xong phải khỏi mới đúng......

Thấy, dường như có vẻ đề phòng mình, Lãnh Như Phong cười, cũng tức giận, chậm rãi đưa ly nước cho: "Cho đây, uống nó tốt chút"

Nhất thời, Lâm Nhược Kỳ chưa kịp phản ứng, hiểu ngẩng đầu nhìn anh ta.

Lãnh Như Phong chỉ chỉ vào cổ họng của, vừa chỉ chỉ vào bụng của. hiểu ra, ra anh ta đưa cho uống nước nóng, như vậy có thể xoa nữa.

suy nghĩ nhiều, nhận lấy ly nước thổi thổi hơi nóng phía, uống xong ngụm.

"Nếu tôi đoán nhầm, phải tự nguyện ở lại chứ? Nếu như vậy, có muốn tôi cứu ra ngoài hay?"

"Khụ khụ......" Tâm chợt bị đoán trúng, Lâm Nhược Kỳ hoảng sợ, cẩn thận bị sặc.

Nhìn dáng vẻ rất khó chịu, gương mặt sặc thành màu đỏ tím, Lãnh Như Phong do dự đưa ra bàn tay nhưng chắc chắn, rụt lại.

Đôi mắt hẹp dài nhíu lại, trong lòng thoáng qua suy nghĩ: có lẽ, ngọc bội căn bản cũng phải của, cho dù là của cũng thể xác định chính là "". Nhưng nếu có sợi tóc của, có lẽ tra được cái gì đó. Vả lại, cùng tán gẫu chút, dò hỏi chút chừng moi ra tin tức có ích......

Do dự chút, Lãnh Như Phong vươn tay vỗ vỗ lưng của. Thuận tay, lấy sợi tóc của.

vất vả trở lại bình thường, Lâm Nhược Kỳ ngẩng đầu lên nghi ngờ nhìn về phía anh ta: "Lãnh tiên sinh, mới vừa rồi anh đùa với tôi sao?" Đối phương và quen, thể nào dễ dàng cho anh ta biết lời trong lòng.

Huống chi, tại sao anh ta kết luận phải tự nguyện ở lại còn muốn cứu, chỉ sợ anh ta còn đáng sợ hơn Cơ Liệt Thần đấy chứ? Lâm Nhược Kỳ rất bất mãn đối với hành vi tùy tiện suy đoán ý tưởng người khác của Lãnh Như Phong. Quan trọng là cảm thấy lúc anh ta ra lời này, trong đáy mắt nhìn chứa ý tứ xem thường......

Sắc mặt Lãnh Như Phong trầm xuống, mất thăng bằng, trả lời: "Bộ dáng của tôi thoạt nhìn rất giống như đùa sao?"

"......" nghẹn họng. hồi lâu, rũ mắt xuống thấp, trả lời: "Ách...... Được rồi, xem như mới vừa rồi tôi đùa được chưa?"

là thèm nhiều hơn nửa câu.

Lãnh Như Phong: "......"

Bầu khí lập tức yên lặng, cuộc chuyện kết thúc.

Bình thường mà, Lãnh Như Phong rất ít tốn tâm tư đối với, thay vì lãng phí thời gian cùng đối phương từ từ trao đổi, bằng trực tiếp lên giường. thực tế, phần đông các khi nhìn thấy anh ta đều ước gì lên giường của anh ta nhanh chút, anh ta cần tốn nhiều tâm tư.

Hay cách khác, anh ta chia phụ nữ thành hai loại, thích hợp lên giường hoặc thích hợp lên giường.

Giống như bây giờ, cùng đối phương lời khách sáo, đúng là phải sở trường của anh ta. Nhất là biện pháp hiểu được ở trước mắt hiển nhiên khác với bình thường. Cho nên trao đổi với làm cho anh ta cảm thấy...... Rất là đau đầu!

Nghĩ đến đây, hai mắt khỏi nhìn thêm chút.

Gương mặt trái xoan trắng mịn như ngọc, lông mày dài, thanh nhã, tinh tế, lông mi vừa dài vừa cong, hai tròng mắt linh động, lỗ mũi hếch lên, môi anh đào chúm chím, gương mặt tính là rất đẹp nhưng hết sức tinh xảo.

Đầu cao, thân hình cũng rất thon gầy, xem ra giống như là nuôi dưỡng tốt, cái đầu chỉ cao đến của anh ta, mặc chiếc váy dây vải chiffon, ngang lưng có đường viền hoa, gió lướt qua làn váy áo bồng bềnh, cả người rất giống con bươm bướm bay bay.

Xem ra, trong trí nhớ, có mấy phần giống như "" lúc còn bé......

Chỉ tiếc, khi đó "" vẫn còn rất, cho dù chính là "", nhưng chuyện trước lúc ba tuổi, có thể nhớ bao nhiêu? Nếu nhớ, vậy có nhớ đến anh ta hay......

Lãnh Như Phong cũng phải là người đàn ông dễ dàng xung động nhưng anh ta phát thân thể của mình dường như có chút nóng lên. Là bởi vì rất có thể chính là "" làm cho anh ta cảm thấy hưng phấn sao? Lãnh Như Phong hiểu mình thế nào.

Dường như cảm thấy mình bị nhìn chăm chú, Lâm Nhược Kỳ chậm rãi ngẩng đầu lên, kinh ngạc nhìn anh ta......

Thân thể Lãnh Như Phong chấn động mạnh, con ngươi nhịn được mở to ra.

Bị anh ta chăm chú nhìn như thế, ràng làm rất hồi hộp, nhịn được, nuốt xuống ngụm nước bọt, vừa vặn động tác nuốt, làm cho ánh mắt Lãnh Như Phong đột nhiên chuyển dời đến củ sen trắng nõn cổ của. Da của cũng tính là rất trắng nhưng mềm mại, dường như phát ra mùi thơm sâu kín.

Anh ta phát, cổ và xương đòn của hơi lộ ra ngoài, rồi đến, làn da tốt như da ở mặt của, xinh đẹp non mềm! Giống như dụ dỗ anh ta đến vuốt ve.

thực tế, Lãnh Như Phong có chút khống chế nổi, thân thể giống như trúng phải cổ độc, khẽ nghiêng về phía......

"......" Anh ta trầm giọng thầm, "Khuôn mặt rất giống người mà tôi quen biết khi còn bé......"

Lâm Nhược Kỳ sửng sốt. ra cậu chủ Lãnh tìm cách đến gần sao? Lời kịch cũ rích như vậy cũng dám đưa ra khoe khoang!

muốn châm chọc anh ta, xa xa mơ hồ có tiếng bước chân người đến gần, quay đầu lại nhìn.

"Cậu chủ Lãnh! ra anh ở đây!" Giọng lạnh lùng từ nơi cửa trước truyền đến, là Cơ Liệt Thần.

Sắc mặt của anh có chút khó coi, vừa vừa: "Heber chuẩn bị xe cho anh xong rồi, tôi nghĩ cậu chủ Lãnh nên canh giờ xuống núi!" Lời tuy là với Lãnh Như Phong nhưng trong ánh mắt sâu kín bắn về phía bên gáy Lâm Nhược Kỳ.

Chậm rãi tới sau lưng của Lãnh Như Phong, Lâm Nhược Kỳ bị cử động của anh dọa sợ ngây người, anh hơi khom lưng đè thấp thân thể, rất thân mật hôn hớp lên cái gáy trắng như tuyết của Lâm Nhược Kỳ......

chính xác, đó phải là chạm khẽ, càng giống như là mút vào hớp mật ong, đầu lưỡi ẩm ướt trơn bóng liếm láp da thịt của, sau khi để lại vết hôn nhàn nhạt, môi mỏng khêu gợi cố ý mập mờ xẹt qua vành tai của.

giọng: "Nhược Kỳ, chúng ta tiễn chân cậu chủ Lãnh"

Tiếng gọi "Nhược Kỳ" quá tự nhiên làm cho tâm thần chấn động, cả người choáng váng.

Lãnh Như Phong liếc mắt nhìn cổ Lâm Nhược Kỳ, vừa vặn lưu lại vết hôn nho, hờ hững dời tầm mắt, lạnh nhạt: "Nếu cậu chủ Cơ nể mặt hạ lệnh đuổi khách, Lãnh mỗ cũng có hứng thú ở lại thêm!"

Trước khi, ánh mắt nhìn gương mặt ngốc trệ của Lâm Nhược Kỳ, Lãnh Như Phong hất tay ra khỏi tòa thành.

Sau khi Lãnh Như Phong hơn nửa canh giờ, Lâm Nhược Kỳ hiểu sao đột nhiên bị cậu chủ hôn cái ở cổ, lúc này muốn tìm anh hỏi tội.


Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ