settingsshare

Lừa Gạt Cô Vợ Nhỏ Để Yêu Chương 24: Mẹ Nó, Quá Kích Thích!

"A...... a......"

Tiếng thét chói tai của Lâm Nhược Kỳ phá vỡ sơn cốc yên tĩnh, khuấy động mảnh bình yên dưới chân, chim chóc nấp trong sơn cốc rối rít giương cánh bay ra.

Trong lúc rơi nhanh xuống, ánh mắt cũng nhanh chóng bay ra ngoài! Cả người cứng đờ, co rúc ở trong đối phương, hai chân kẹp chặt bắp đùi đối phương. Ngược lại nhìn Cơ Liệt Thần thong dong tự nhiên, đôi tay kéo dây thừng khống chế, ngừng điều khiển.

Rốt cuộc, khống chế "Đôi cánh" xong, cảm giác lướt ổn định, tiếng gió vù vù thổi qua bên tai, giống như tiếng ca hát vui vẻ, dễ nghe, Lâm Nhược Kỳ lại mở mắt ra phát hai người dùng sức gió lướt mấy chục mét......

tin cảnh tượng nhìn thấy trước mắt, Lâm Nhược Kỳ nhắm mắt lại, rồi hi hí mở ra, giống như bức tranh sơn thủy xinh đẹp ở dưới chân mình. So với ngồi máy bay trực thăng, cảm giác bay lượn núi cao thực tế hơn, tiếng gió ở bên tai, ánh mặt trời ấm áp chiếu người, tiếng chim hót véo von, giống như bọn chúng chỉ gần trong gang tấc......

ra, nghiêm chỉnh mà, mức độ này tính là bay lượn núi cao, chân chính bay lượn núi cao phải ở ngọn núi cao hơn mới cất cánh được, nhưng bởi vì Lâm Nhược Kỳ mới học, Cơ Liệt Thần lựa chọn cất cánh ở chỗ vách đá, có độ cao tương đối thấp.

Sau khi trải qua kích thích đặc biệt trung như thế, trong lòng Lâm Nhược Kỳ chỉ còn lại nhóm chữ to quay điên cuồng...... trời ạ, mẹ nó, quá kích thích! Máy bay trực thăng cũng có chiếc cánh bảnh bao này!

ra "Đôi cánh" này có tác dụng kéo người lại, khi giảm xuống sườn dốc hay bắt đầu gia tăng tốc độ khí thổi phồng "đôi cánh", nó có thể cung cấp cho người ta sức nâng nhất định, để người ta cách mặt đất hơn hai mét, có thể bảo đảm trong quá trình hạ xuống, tránh bị va vào đá nham.

"Môn thể thao này đặc điểm là rất nhanh, vô cùng hiểm, vô cùng kích thích, dĩ nhiên bình thường cũng kèm theo rủi ro cao, nhưng chỉ cần theo hướng dẫn của tôi, rất nhanh nắm giữ mấu chốt, cảm nhận được sức hấp dẫn của nó"

Cơ Liệt Thần vừa giảng giải mấu chốt, vừa cúi đầu nhìn nét mặt Lâm Nhược Kỳ chút, há tròn miệng hăng hái bừng bừng nhìn phong cảnh tuyệt đẹp bay qua dưới chân núi. Nghe anh giảng giải xong, Lâm Nhược Kỳ vừa vô cùng hưng phấn kêu to, mặt mày hớn hở vừa kinh ngạc cảm thán, cảm xúc vui vẻ này có lời nào có thể miêu tả được.

Đáy mắt Cơ Liệt Thần dâng lên ý cười nhàn nhạt: xem ra, so với tưởng tượng của mình, còn thích "Đôi cánh" này hơn a......

Sau khi nhận thức, Lâm Nhược Kỳ hoàn toàn chú ý tới, trong lúc vô tình mình từ từ thoát khỏi chứng sợ độ cao khốn khổ. Đợi đến khi phát chuyện này, lập tức quyết định, mỗi ngày phải dành chút thời gian tới học tập bay lượn núi cao, chừng sau này thực cần dùng đến nó.

Vì vậy, tuần kế tiếp, gần như mỗi ngày đều dành thời gian bay lượn núi cao. Đương nhiên, huấn luyện viên của là do cậu chủ Cơ Liệt Thần chịu trách nhiệm. Như, Cơ Liệt Thần cảm giác mình đánh giá thấp năng lực của Lâm Nhược Kỳ, bởi vì chỉ tốn tuần lễ ngắn ngủn, là có thể tự mình lướt, đây là chuyện rất nhiều làm được.

Vào ngày, lướt núi trở về, Heber đón, trong nhà có vị khách.

Khi Lâm Nhược Kỳ nhìn thấy vẻ mặt nghiêm túc, ánh mắt lạnh lùng của người đàn ông kia, nghiêm chỉnh ngồi ghế sofa trong phòng khách khỏi sửng sốt.

Lâm Nhược Kỳ cảm thấy, người đàn ông này dường như gặp ở nơi nào.

Cẩn thận quan sát chút, phát dáng dấp người đàn ông này kém hơn Cơ Liệt Thần. Sống mũi cao thẳng như dãy sông băng, lông mày rậm, cánh môi mím chặt, cằm sạch rắn rỏi, mắt hẹp dài, sắc bén, vẻ mặt nghiêm túc, phong cách nghiêm nghị, làm cho toàn thân dưới của anh ta phát ra tin tức "Người lạ chớ tới gần, tôi dễ nổi giận"......

Nhìn thấy theo sau lưng Cơ Liệt Thần vào, người đàn ông xa xa liếc cái, liền quay đầu nhìn quản gia Heber tới.

Quản gia Heber lịch qua, khẽ cúi người chào hỏi: "Chào Lãnh tiên sinh, hôm nay đến, xin hỏi có chuyện quan trọng gì sao?"

Lâm Nhược Kỳ phát Heber tìm từ rất hay, đối phương là người rất có thân phận, địa vị, khỏi quan sát người đàn ông kia lần nữa, nhưng con mắt đối phương cũng còn nhìn, tức giận bỏ.

Xa xa nghe anh ta trả lời: "Hôm nay, Lãnh mỗ cố ý đưa thiệp mừng thọ 60 tuổi của cha tôi cho cậu Cơ. Hiếm khi cậu chủ Cơ chịu để cho tôi ngồi ghế sofa chút, nhưng hơn nửa ngày rồi, sao còn chưa thấy bóng dáng của anh ấy? Chẳng lẽ như người bên ngoài đồn đãi, gần đây thân thể của Cơ tiên sinh có bệnh? Tôi vốn cũng tin, nhưng bây giờ xem ra, dường như có chuyện như thế"

Cơ Liệt Thần chậm chạp ra mặt, khó trách người đàn ông kia bắt đầu nghi ngờ, rốt cuộc Cơ Liệt Thần cố ý chậm trễ gặp mình, hay thân thể có bệnh.

Vẻ mặt Heber lộ ra khó xử: "Là tôi tiếp đãi chu đáo, nhanh chóng đưa thức uống lên cho ngài. Tôi thúc giục cậu chủ, cậu ấy ở trong phòng đọc sách mở cuộc họp trực tuyến với các thuộc hạ, xin chờ chút".

Lâm Nhược Kỳ cũng toát mồ hôi dầm dề thay Heber, cái loại cố ý để khách chờ, có lẽ chỉ có Cơ Liệt Thần thích đùa bỡn mới làm ra, còn làm hại Heber làm bia đỡ đạn......

"Tốt......" Lãnh Như Phong có thâm ý khác, hơi cười. Đột nhiên khóe mắt đảo qua, tầm mắt quét về phía người Lâm Nhược Kỳ qua phòng khách: "Vị tiểu thư đáng kia, vẫn là lần đầu tiên gặp mặt ở Lư Đăng Bảo rồi, biết nên xưng hô thế nào?"

Bước chân Lâm Nhược Kỳ dừng lại, quay đầu lại nhìn bốn phía.


http://truyencuatui.net

Trong phòng khách trống vắng, ngoại trừ mấy người giúp việc nam kính cẩn lễ phép đứng hầu hạ phía sau lưng khách quý, cũng chỉ có là “Vị tiểu thư đáng " sao?

ngẩn người, đối phương tới trước mặt, đưa bàn tay ra: "Xin chào, tôi là Lãnh Như Phong"

Lâm Nhược Kỳ đành phải vươn tay, đồng thời, căng thẳng nuốt ngụm nước bọt: "Anh...... Xin chào, tôi là Lâm Nhược Kỳ, ách...... Tôi là hộ lý riêng của Cơ Liệt Thần tiên sinh"

Khoảng cách gần như vậy, quan sát đối phương, rốt cuộc Lâm Nhược Kỳ phát tại sao mình cảm thấy anh ta nhìn quen mắt rồi. ra anh ta chính là người đàn ông ngày đó đụng vào ở dưới chân núi, rồi kéo cùng ngã vào trong mương nước thối!

"Anh...... anh, anh......" Kinh ngạc ra lời, đưa ra ngón tay chỉ vào anh ta. Khó trách mới vừa rồi nhận ra được, là vì bộ ria mép của anh biến mất!

Ai ngờ, đối phương cầm tay, cũng đột nhiên kéo cái, Lâm Nhược Kỳ sơ ý, cả người ngã nhào về phía trước anh ta......

Lâm Nhược Kỳ hoảng hố nhưng rất nhanh phản ứng kịp.

giây kế tiếp, ngã nhào theo quán tính thuận thế dùng đầu đâm tới của anh ta. Lại bị anh ta dùng cái tay khác ngăn trở cái trán, bởi vì chân sau của dùng sức đạp thế nào cũng cách nào nhúc nhích. Hết cách rồi, ai kêu vóc dáng của thấp, so với người ta thấp hơn hai cái đầu, xem như là khỏe mạnh, nhưng ở trước mặt Lãnh Như Phong người ta, chính là con kiến bé, yếu đuối.

Lãnh Như Phong hơi kinh ngạc nhìn vật phía dưới liều mạng duỗi chân, nhất thời ra lời.


Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ