settingsshare

Lừa Gạt Cô Vợ Nhỏ Để Yêu Chương 2: Hỏng bét! Không mặc gì.

Lời mở đầu của quá giống bình thường, Cơ Liệt Thần hơi ngẩn ra, ngẩng đầu nhìn về phía.

Phản ứng đầu tiên, nhìn rất quen mắt......

Khuôn mặt trái xoan xinh xắn, con ngươi đen như mực, bộ dáng rất thanh tú, nhưng tính là xinh đẹp, ngược lại lộ ra hơi thở trẻ trung hoạt bát.

Trí nhớ của Cơ Liệt Thần kinh người, mặc dù chỉ gặp mặt lần, anh cũng có thể chuẩn xác nhớ khuôn mặt và tên của đối phương. ràng là gặp ở nơi nào, là ở nơi nào đấy......

Đột nhiên, nhớ tới vừa rồi, dũng mãnh "Cởi quần", bừng tỉnh.

Khó trách vừa bắt đầu nghĩ ra, bởi vì hai lần nhìn thấy mặc trang phục khác nhau rất xa, nếu phải là giọng của nhắc nhở anh, anh có thể vẫn suy nghĩ ra, là ai.

Lâm Nhược Kỳ bưng cái mâm tới cạnh cửa sổ, đem cái mâm kim loại đặt mặt, bắt đầu chuẩn bị ống tiêm, thuốc khử trùng, thuốc chích ….. Cái mâm kim loại và bình thủy tinh đụng nhau, phát ra tiếng “leng keng” vang dội.

Mà lúc này Cơ Liệt Thần, rất hứng thú nhìn bóng lưng của.

Liếc mắt kết quả: Chiều cao trái, phải 160 centimét, cân nặng quá 50 kí lô, lấy ánh mắt của anh nhìn vừa vặn, lấy ánh mắt nghiêm trọng của Heber nhìn hơi gầy, vóc người xinh xắn lanh lợi, tỷ lệ cân xứng, da tính là trắng, ba vòng bởi vì mặc đồng phục y tá rộng thùng thình cách nào liếc mắt......

Khóe môi cong lên, giống như lơ đãng, anh: "y tá, dường như chúng ta gặp qua ở đâu"

Lâm Nhược Kỳ nhếch miệng, cũng quay đầu lại đáp: "Giường 16, lời kịch tán này cũng dùng quá lố? Dạo này, sớm lưu hành mấy từ này rồi, khuyên anh lần sau đổi lời kịch. Ách...... Đúng rồi, bản y tá lập tức kết thúc kỳ thực tập rồi, xem ra cũng gặp anh nữa. Cho nên, tán gì gì đó, anh hãy tỉnh lại ".

Dứt lời, xoay người, đeo lên khẩu trang, giơ ống kim lên nhìn, về phía anh.


Đọc truyện online http://truyeNcuatui.net

Quả nhiên ngoài dự đoán, nhận ra anh.

Thấy anh ta nhúc nhích, Lâm Nhược Kỳ mang theo "Uy nghiêm" y tá, lại lần nữa ra lệnh: "Giường 16, có nghe thấy? Cởi quần!"

Giọng điệu này, còn có cách chuyện này, là làm cho Cơ Liệt Thần đầy vạch đen.

cổ tà ác trong thân thể bắt đầu quấy phá, Cơ Liệt Thần khẽ híp cặp mắt đẹp, buồn cười nhìn. Dời tầm mắt, nhìn bảng hiệu đồng phục y tá của chút, rồi lại ngước mắt bình tĩnh nhìn về phía.

ra tên là Lâm Nhược Kỳ.

Anh than phiền: "Lâm y tá, tôi có tên. Tôi họ Cơ" Chẳng những là giọng điệu oán trách, ánh mắt cũng ai oán.

Bất thình lình, Lâm Nhược Kỳ giương mắt, vừa nhìn lại, làm cho tim của đập nhanh hơn nhịp......

Đập vào mắt là đôi con ngươi trong suốt, như hang động đáy, con ngươi đen nhánh thâm thúy, hốc mắt hơi sâu, vóc dáng như điêu khắc, ngay cả các cũng phải ghen tỵ, hai mí mắt bên ngoài khóe mắt lại khẽ giơ lên, càng lộ ra mày kiếm xếch lên, làm cho anh ta đẹp hết sức lạnh lùng, càng tăng thêm khí khái anh hùng, lông mi cong lên, con ngươi sâu thẳm, giống như bức tranh vẽ vô cùng tinh tế, khéo léo......

Ánh mắt của anh ta rất đẹp......

Trong lúc hoảng hốt mất hồn, dường như nhìn thấy ánh mắt của anh ta chớp cái, nhất thời sợ hết hồn vía, phục hồi tinh thần.

Ho khan hai tiếng, bình tĩnh giữ nhịp tim của mình, phát anh ta vẫn nhìn mình, Lâm Nhược Kỳ xấu hổ cau mày, giơ ống tiêm lên, khoa tay múa chân chút.

Ra lệnh: "Gà 16! Nhìn cái gì vậy? Còn mau cởi quần cho tôi!"

Người này tên là gì, lại có họ Gà hay sao? cần nghĩ cũng biết tên của anh ta dễ nghe......

Tay vừa trợt, thân thể của Cơ Liệt Thần thiếu chút nữa té rớt xuống giường.

Gà 16...... lại gọi anh là gà 16......

…….. là tài tình......

Anh vốn biết, trước mắt này, lời, cử chỉ đủ để cho anh mở rộng tầm mắt, nghĩ đến, chuyện xảy ra kế tiếp càng làm cho anh..... Khiếp sợ!

Thừa dịp Cơ Liệt Thần còn đắm chìm, kịp phản ứng trong giây lát, thay anh mang đến chấn động lớn ngoài dự liệu, Lâm Nhược Kỳ hai lời, quả quyết nhanh chóng tiến lên, vén chăn đắp người của anh, tay nhanh chóng đưa về phía thắt lưng của anh, dùng sức kéo ra!

Quần áo bệnh nhân vốn là quần xi-líp dây thun, loại này thiết kế dễ dàng để cởi ra và mặc vào. Mà kích thước quần áo bệnh nhân, hiển nhiên thích hợp với anh, mặc ở người anh rộng thùng thình, bị Lâm Nhược Kỳ kéo ra, chợt kéo xuống tới đầu gối, mà ở bên trong người anh ràng lại trống trơn......

Ách...... Nghiêm chỉnh mà, anh cũng phải mặc gì, mà bởi vì sức tay của Lâm Nhược Kỳ quá lớn, hợp với quần áo bệnh nhân, còn có quần lót của anh đều bị cởi xuống!

Hai người đều kinh hoảng!

Đầu tiên, Lâm Nhược Kỳ kinh diễm vóc người quá tốt của Cơ Liệt Thần. Người đàn ông này mặc dù da trắng như tuyết, nhưng cũng phải là loại yếu đuối sợ gió, có thể thấy hai đùi gợi cảm bắp thịt rắn chắc, đường vân ràng, hơn nữa khổ chân tỷ lệ cân xứng, lại thon dài, thẳng tắp.

Đôi chân này của anh ta, hoàn toàn đủ tư cách làm người mẫu chân nha, nhìn chân dài này chút, đoán chừng chiều cao cả người anh ta dưới 180 centimét......

Nhưng, đợi đến khi nhìn thấy cái đó của tên đàn ông, trong nháy mắt, khuôn mặt nhắn đỏ lên.

Ách...... Ông trời ơi! Mặc dù là trẻ, nhưng do mình là y tá thực tập bệnh viện “nam khoa”, cũng coi như được duyệt vô số "Chim" rồi, nhưng có lẽ lần đầu tiên nhìn thấy cái đó của người đàn ông, ngờ hùng vĩ! Nhưng đáng tiếc a, lại bị.....! Cái đó cho dù là hùng vĩ nữa, cũng là lãng phí đúng?

Sau đó, tránh được dùng ánh mắt đồng tình nhìn anh ta cái, trong lòng thương cảm cho anh ta, trong cổ họng muốn phát ra tiếng thở dài, thay anh ta tiếc hận phen......

Lúc này, Cơ Liệt Thần cũng có chút tức giận. Thân thể riêng tư bị bại lộ, ra để ý nhiều lắm, nhưng thân là thủ lĩnh của "Liệt Diễm", bị lột quần, chút khách khí, đó chính là chuyện có mặt mũi.

Sắc mặt đen lại mấy phần, Cơ Liệt Thần kéo quần lên, cố nén tức giận: "Lâm y tá, trước khi tôi còn chưa nổi giận, tốt nhất ra ngoài trước!"

Lâm Nhược Kỳ liếc mắt cái.

Hắc, cái gì gọi là trước khi anh ta còn chưa nổi giận? Tôi mới phải nổi giận nhé! phải chỉ chích kim mà thôi nha, người đàn ông mà dây dưa cả buổi, đúng là hèn nhát......

Hừ hừ, chợt dùng sức, lại lần nữa kéo quần của anh. Lần này, định đem quần của anh tuột đến tận mắt cá chân, sau đó hoàn toàn bóc ra, đồng thời, đem chăn bông bên cạnh anh cũng đặt ở chỗ anh cách nào chạm đến.

Hừ, muốn đấu với tôi?! Để cho anh triệt để phơi bày ra ngoài, xem anh còn dám đắc ý hay!


Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ