settings share

Lọ Lem Hiện Đại Chương 1

Hôm nay tại khu X gần trường THPT Y bỗng đông đúc hơn hẳn mọi ngày, ai nấy đều thích thú xúm lại xem.

Trong đám đông là một cô gái, học cấp 3 có ngoại hình nhỏ nhắn với mái tóc xoăn ống, khuôn mặt bầu bĩnh, đôi mắt to tròn, hút hồn người y như con búp bê Pháp vậy

Cô ấy quay ra bắn nháy mắt kết hợp với nụ cười có độ sát thương cao, khiến ai trúng phải cũng khó lòng thoát được “mũi tên ái tình”

- Cắt! Các cháu trong quán điện tử phải đổ dạt sang bên chứ ngả người vậy sao thể hiện được sự quyến rũ của My

Ông đạo diễn, cáu gắt gằn lên sau đó quay sang cô gái tên My đang ngồi thở dài, bĩu dài đôi môi mỏng, hồng đào, nói một cách nhỏ nhẹ hết mức.

- Cháu chịu khó tý nhé. Không chuyên là thế đấy.

- Ahhhhhhh đau quá

Bỗng tiếng thét thất thanh từ quán điện tử khiến mọi người giật mình

Hình ảnh đứa con gái 4 mắt, da trắng, mặc đồng phục, cột tóc đuôi ngựa, khuôn mặt nhếch nhác đang bị một bà cô khoảng 30 tuổi véo tai xếch lên đập vào mắt họ.

Nó - người đang bị xếch tai một cách phũ phàng - Nguyễn Hoàng Linh (15t) đứa con gái ham mê game, sách, truyện, sống với châm ngôn “học mà chơi, chơi không học”, kết hợp bề dày thành tích nghỉ học 29/30 ngày được cho phép, một năm 240 ngày đi học thì 200 ngày đi muộn khiến bao thầy cô lo toan, nhưng k “phụ lòng” họ, nó vẫn lên lớp đều đều.

Và thủ phạm đang làm tai nó đau nhức - bà cô 30 tuổi, mặt hằm hằm dữ tợn như quỷ sa tăng không ai khác chính là giáo viên chủ nhiệm - Hà Bình Minh, nổi tiếng với biệt danh “camera ám sát” (chỉ cần học sinh trong lớp không có mặt hay chốn học, dù bạn có chạy lên trời hay chui xuống đất hoặc ra đảo xa, miễn là vẫn còn trên đất nước Việt Nam thì hãy xác định 3p sau sẽ có gián điệp lộ tin và bị phục kích, chịu những hình phạt kinh khủng nhất thời đại)

- Cô ơi nhẹ nhẹ tay thôi ạ: (

Nó mặt nhăn mày nhó, cố gắng đẩy tay cô chủ nhiệm ra, không quên liếc ánh mắt hình viên đạn sang “đứa chỉ điểm” đang khép nép sau “bà la sát”, nhìn nó với ánh mắt đầy sự tội lỗi chính là con bạn thân “có phúc cùng hưởng, có nạn tự chịu” - Hoàng Gia Dương

truy cập http://truyenCuatui.net/ để đọc truyện
- Hai đứa giỏi lắm, thông đồng với nhau, đứa này đi thì đứa kia nghỉ à? Lại còn làm “bố mẹ” nhau nữa à?

Cô Minh mặt đỏ tía tai, đập đống đơn xin nghỉ học lên bàn máy tính, gằn lên quát cả nó và “đồng minh của cô”, mặt cô căng lên nhìn thấy cả mạch máu lẫn dây thần kinh.

Cả quán điện tử như đang bị cô nuốt chửng, ai nấy nuốt nước bọt ực ực, không khí căng thẳng bao chùm.

Hai tên tội phạm là nó và nhỏ bạn thân thì toát hết mồ hôi hột, cúi gằm mặt, thỉnh thoảng liếc trộm nhau với ánh mắt ai oán

- VỀ TRƯỜNG NGAY CHO TÔI.

*****

3 tiếng ròng trôi qua

Bước ra từ phòng giáo viên, bộ dạng của nó bây giờ y hệt Trương Phi nổi giận đi tìm Quan Công, từng bước nó đi hừng hực khí thế, mọi người ngoài hành lang bị ám khí của nó áp đảo, dạt sang bên.

Nó đẩy cửa lớp uỳnh cái làm mọi người giật mình, nó như bị kích thích, ám khí đen nghịt trời mây, răng nghiến ken két, tay nắm chặt, bước thật nhanh tới bàn phía cuối lớp, nơi một chàng trai đang ngủ ngon lành

RẦM

Tiếng đập bàn khiến ai nấy đều run rẩy riêng chàng trai thì bị đánh thức, khuôn mặt ngái ngủ của chàng làm bao thiếu nữ mê mệt.

- ĐỒ HỚT LẺO. ĐỒ ĐÀN BÀ. ĐỒ TỌC MẠCH. ĐỒ ĐỂU. ĐỒ... ĐỒ... ĐỒ...

- Đồ gì

Chàng trai ngáp một cái rồi nhìn khuôn mặt đầy giận dữ của nó, thản nhiên khiến nó bực càng thêm bực, đánh thì không lại, mà chửi thì không biết chửi gì. Nó uất ức chỉ tay vào mặt cậu bạn

- Là ông, ông mách cô vụ tôi với bà Dương đúng không?

- Tôi không

Đôi lông mày đen rậm nhướn lên, ánh mắt đen láy của cậu ta đang đi ngược với lời nói, vẻ như “Ờ tôi nói! Bà làm gì được tôi?” Khiến nó muốn điên lên, nó chỉ biết lườm kẻ mà cả trường cho là hoàng tử, kẻ mà nó không đội trời chung từ hồi lớp mầm, lớp lá - Lê Bảo Nam

****

Sự tích kỳ phùng địch thủ

* Lớp mẫu giáo 5 tuổi

- Bố tớ mới mua vòng cổ cho tớ đấy.

Nó phổng mũi, đưa vòng cổ có mặt hình cánh bướm với họa tiết tinh xảo, tỉ mỉ ra cho lũ trẻ trong lớp lóe mắt.

Nhà nó không giàu gì nhưng nó là con một nên rất được cưng, chiếc vòng bố nó tặng sinh nhật tuy chỉ là bạc nhưng khi đó bạc khá đắt lại là hàng đặt nên k thể có cái thứ hai.

Đứa nào đứa nấy nhìn nó với vẻ ngưỡng mộ khiến hồn nó bay lên tận 9 tầng mây, cười không ngậm được miệng.

- Đưa đây xem nào

Chưa kịp “hoàn hồn” thì chiếc vòng đã không còn trên tay nó nữa.

Ngước lên chiêm ngưỡng “kẻ vô duyên” đã giật đồ, thì ra đó là cậu bạn tội nghiệp tên Nam học lớp bên cạnh, suốt ngày bị lũ con gái xúm lại bắt đội tóc giả, chơi trò đầu hàng, không làm mẹ thì cũng bắt làm chồng, nghĩ đến đây nó cười thầm, nghĩ cậu ta dễ bắt nạt liền mạnh miệng:

- Nếu làm osin cho tớ, tớ ngày nào cũng cho xem. Haha

Viu

...

1 giây

...

2 giây

...

3 giây

- Ahhhhhh huhu vòng của tớ

Khi định thần lại nó phát hiện chiếc vòng nó còn chưa được đeo lên cổ lần nào, đã không cánh mà bay ra tận sân cỏ, lũ trẻ quanh nó thì há hốc mồm hết mức có thể, nó gào lên khóc

- Huhu Bắt đền đấy, tìm trả tớ đi

- Hứ ai kêu bắt tôi làm osin, mất ráng chịu.

- Hức cậu tìm đi

Nó ngớt khóc, nấc thành tiếng. Rụi mắt, nó trừng lên nhìn Nam

- Cậu tìm đền đi

- Sao tôi phải tìm?

- Cậu ngang vừa thôi. Cậu ném nó vô bụi cỏ mà nó bé tí sao tớ tìm được

- Tại cậu thôi

Nhìn vẻ mặt vênh váo, dáng vẻ nghênh ngang của cậu bé làm nó uất ức

- ĐI NHẶT

- Không

- Đi

- Không

BỐP

Nó nhảy vào đấm cậu ta, Nam cũng không chịu thua liền đánh lại, cả hai đánh nhau túi bụi, lũ trẻ từ ngạc nhiên đến lo sợ, rồi khóc lên. Nghe tiếng khóc các cô chạy ra can ngăn nó nhưng nó và Nam vẫn hùng hổ xông vào. Đánh tới mức mặt mũi cả hai tím bầm thì các cô mới gàn được (hổ báo trường mẫu giáo). Nó mất cả buổi đi tìm nhưng chỉ thấy mỗi dây mà không có mặt.

Đến lúc về, nghe cô kể, bố nó đã đánh nó một trận “lên bờ xuống ruộng” vì tội đánh bạn, mặc nó giải thích.

Từ đó nó thề không đội trời chung với Nam.

* Cấp 1

Rủi rui số phận thế nào, nhà hàng xóm chuyển đi, nhượng lại đất và người được nhượng lại không ai khác lại là nhà tên Nam chết tiệt.

Ở nhà đã không yên, đến lớp nó còn shock hơn khi nó và Nam học chung lớp chọn A, cậu nổi bật hơn hẳn mọi người trên lớp nên được chọn làm lớp trưởng. Hồi đó, lớp trưởng được lũ con gái thần tượng dữ dội lắm, ai cũng thương thầm nhớ trộm, năm nào cậu ta cũng được con gái tặng quà @@.

Một hôm đẹp trời (lớp 4), nó và đứa p thân đang lén lút giấu truyện tranh lấy từ phòng cô (thật ra là bị tịch thu sau đó nó đã liều mình cùng con p thân đi “dành lại” ) thì lớp trưởng lớp B và nó vô tình va nhau, nó làm rơi truyện, cậu bạn tốt bụng đã giúp nó nhặt lại, thêm vụ hôm trước nó xem phim đến cảnh nam chính nhặt sách, chạm tay nữ chính, rồi cả hai đi đến hạnh phúc, khiến trái tim bé bỏng của nó “bỗng” thổn thức. (~_~)

Từ đó, nó coi cậu bạn lớp bên như hoàng tử, nó luôn căn giờ cậu ta đi qua lớp mình về lớp B để bắt chuyện dù chỉ chào hỏi thôi cũng khiến nó vui lắm rồi *o*

Mọi chuyện sẽ tốt đẹp... Nếu như

- Linh thích lớp trưởng lớp B à?

Giọng nói to, rõ ràng của Nam vang khắp lớp, mọi người bắt đầu túm tụm lại quanh nó dò hỏi

“Thật không?”

“Linh ơi bạn thích lớp trưởng lớp B thật à?”

“Êu Linh thích lớp trưởng lớp B”

Nó đỏ mặt, bối rối, trong đầu không ngừng nguyền rủa “tên chết tiệt”. Mọi thứ quay cuồng, lời nói mọi người cứ vang vọng trong nó

RẦM

- MÌNH KHÔNG THÍCH LỚP TRƯỞNG LỚP B

...

Im lặng

...

Tiếng giấy vở sột soạt, tiếng ve vang vọng khắp phòng.

Nó từ từ mở mắt, mọi người ai nấy ngạc nhiên vì tiếng đập bàn và giọng nói của nó to tới mức có khi cả hành lang đều nghe thấy.

Sực tỉnh, nó nhìn ra cửa sổ

Oh Nooooooo

Cậu bạn lớp B đang ngạc nhiên nhìn nó

“Muốn có lỗ chui xuống quá”

...

Từ đó, nó không dám nhìn mặt cậu bạn lớp B, lên cấp 2 cậu ta cũng chuyển trường khác nó và nó đặt lời tuyên thề FOREVER ALONE (T^T)

*Cấp 2

Do sự mê truyện tới mức cuồng dại, nên nó đã đi thuê truyện đủ thể loại về đọc.

Nó thần tượng nhất nhân vật Luffy trong One Piece, đặt hết tình yêu vào các anh nam chính ngôn tình.

Sở thích này sẽ không ảnh hưởng gì nếu như không có ngày hôm đó

Buổi tối, nhà nó đang ăn cơm rất vui vẻ

Kính koong

Tiếng chuông cửa reo lên

Nó vui vẻ bước chân sáo ra mở cửa

Bỗng

Mặt nó méo xệch lại, hai mép giật giật liên tục

Đứng trước mặt nó là mụ béo cho thuê truyện gần trường đang chống tay, khuệnh khoạng, nhìn nó như bắt được vàng

Shock!

Hx nó bùng hơn 200k tiền thuê truyện mụ này hồi đầu năm học lớp 7, “thón” 3 bộ truyện tranh, 6 cuốn tiểu thuyết. BIết mụ vẫn “cú” nó lắm, ngày nào cũng tìm nên nó phải chốn chui chốn lủi, cứ tưởng thế là qua. Ai ngờ...

Tuy thắc mắc sao mụ đó biết nhà mình nhưng giờ đó không phải là vấn đề... Vấn đề giờ là mụ cười nham hiểm, thở phì phò như bò tót chuẩn bị xông pha

- BẮT ĐƯỢC MÀY RỒI CON RANH!!!

CUỘC ĐỜI LỚP 7. ÔI!!! SAO MÀ TỒI TỆ THẾ

Sau vụ đó, bố nó cho hết đống truyện tranh, tiểu thuyết vô kho. (May không đốt)

Nó cũng phát hiện ra kẻ tội đồ chỉ đường mụ béo chính là Nam với cái lý do “bèo” nhất quả đất

- Người ta hỏi đường đến nhà bà thì tôi chỉ thôi

Làm nó muốn giết cậu ta

********

Khi không khí căng thẳng đang bao trùm thì Dương xuất hiện vẻ hớt hải, tay chống vào gối, thở không ra hơi

- Linh... Linh ơi cô... Cô Minh... Cô... Cô.. Cô

Cả lớp ngạc nhiên nhìn qua Dương

- Cô bảo 5 phút nữa không có mặt ở nhà thể chất thì dọn sân trường một tuần á.

Nó nhăn mặt nhìn Dương, rồi cuối cùng cũng chịu đi, ra đến cửa nó không quên ném ánh nhìn “ngàn dao” vào cái mặt đang trơ trơ nhìn nó vẻ tự đắc “Ta đây win”.

Hậm hực, thở hắt tiếng, nó định giơ tay chuốc giận vào cửa kính... Thì Dương vội vã ngăn lại

- Ây ây bà, đau tay bà.

- May ra bà còn chút tình người- nó nhìn Dương vẻ “hài lòng”

- Bà đừng gây họa T. T Bà mà làm vỡ kính là tôi bị phạt lây đó T. T

Mọi người ai cũng cũng khúc khích cười sau câu nói của Dương. Còn nó thì nghẹn họng, nhìn con bạn thân đang co ro bằng ánh mắt siêu sắc lạnh, nghiến răng, gằn lên từng từ một

- Bà... Bà.. Được lắm.

Nó uất. Uất tới mức muốn chuốc giận vào cái gì đó ngay bây giờ.

"Sao tên Nam đó có thể trơ trẽn mà sống trên đời vậy chứ

Đồ hai mặt

Đồ mặt dày

Hot boy gì có mà hót *** á

Hót! Vâng hót cả ngày như lũ vẹt

Đẹp trai sáng sủa?

Đẹp đẹp cái *beep*, sủa thì lúc nào chả sủa

Gái yêu hắn bị mù hết một lượt rồi

Chết đi

Chết đi

..."

Đang mải rủa “con nhà người ta” thì nó bỗng đâm sầm vào một người.

Chả biết đó là ai... Nhưng đây sẽ là “bao cát” nó đang cần

- Đi đứng kiểu gì vậy? Có mắt hơn mù à? Mắt để làm cảnh à? Thấy người ta không nhìn đường thì tránh ra giúp cái, hay mù thì kêu lên tiếng nhá. Bực mình quá đi. (Oimeoi lý sự cùn)

Nó chả cần để ý đó là ai, chỉ biết là một thằng con trai, tuôn ra một tràng xong nó mới sực nhớ vụ 5 phút liền hùng hục chạy như điên.

Mọi người xung quanh thì há hốc mồm, nó - học sinh lớp 10 mới chân ướt chân ráo vào trường cấp 3 nhưng đã là một người nổi tiếng vì sự chanh chua và chây lỳ. Ai gây sự thì sẽ biết độ lợi hại của nó.

Thấy hay thì nhấn chia sẻ nha, cám ơn.

Giao diện cho điện thoại

Loading...

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ