settingsshare

Lịch Sử Của Nhân Vật Nhỏ Trong Làng Giải Trí Chương 39: Chương 39

Sau khi nghe tiếng bắt đầu, mọi người nhanh chóng vào vị trí, đạo diễn Đại Hồ Tử hưng phấn nhìn vào ống kính, còn Liễu Y đang ngồi trong xe ngựa đang lo lắng vô cùng.

Mặc dù lần này là quay quảng cáo, không phải quay phim, cô chưa từng thử bao giờ, hơn nữa, đây chính là lần đầu tiên Liễu Y diễn vai chính, đương nhiên phải làm cho nghiêm túc, chỉ là, Liễu Y nghĩ tới nội dung trong kịch bản, thấy hơi buồn bực, cô cảm giác được biên kịch này mạnh mẽ tới mức độ nào.

Người quay phim tập trung cầm máy, ở cuối con đường, một chiếc xe ngựa từ từ đi tới, vang lên tiến lộc cộc lộc cộc, xe đừng trước cửa thành lũy, gió thổi qua, rèm bay lên, lộ ra một thiếu nữ thoắt ẩn thoắt hiện.

Liễu Y hơi ngẩng đầu, thở một hơi thật dài, từ từ đưa tay vén rèm lên, rồi từ từ bước ra ngoài, gió thổi làm lá cây đung đưa, chỉ chốc lát, Liễu Y đã đứng kế bên xe ngựa.

Căn cứ theo kịch bản, Liễu Y xoay người từ trong xe lấy ra một cái túi, trong túi bỗng một đứa trẻ sơ sinh xuất hiện, tay còn lại cầm cây kiếm lên, từ từ đi tới trước mặt người đánh xe.

Liễu Y mới vừa giơ tay lên, chỉ thấy xe ngựa quay đầu thật nhanh, phu người đánh xe giống như trút được gánh nặng, không thèm lấy tiền đi xe trong tay Liễu Y, ra sức chạy trốn, giống như có ai đang đuổi theo sau lưng.

Liễu Y liếc chiếc xe chạy như bay theo kịch bản, mặt tỉnh bơ ôm cái túi, từng bước từng bước đi vào bên trong thành lũy, cảm giác như không nahnh không chậm, lại giống như bóng ma, thoáng cái đã không thấy đâu, mọi người nhanh chóng tản ra, không dám thở mạnh, lo lắng quan sát.

Liễu Y có đủ khí chất, áo trắng bồng bềnh, cả người toát ra hơi thở lạnh lùng, đúng là hình tượng nữ hiệp tiêu chuẩn, nhưng sau đó nghe được tiếng “bẹp”, khí chất của Liễu Y không thể bắt bẻ được, còn chân thì đạp lên váy dài, nên bị ngã xuống đất.

Xung quanh im lặng, rồi cả trường quay ai cũng cười nghiên ngả, còn diễn viên quần chúng cúi đầu cười trộm, Tiền Văn Phương che mặt, mắt liếc Liễu Y đang nằm trên đất, mà đạo diễn Đại Hồ Tử nhanh chóng đứng lên: "Hồi nãy vẫn bình thường mà, chuyện gì xảy ra vậy hả Liễu Y."

Liễu Y không nói gì liếc cái váy dài quá mức, hồi nãy cô đang tập trung diễn, nên không chú ý dưới chân, rồi ngeh thấy tiếng của đạo diễn Đại Hồ Tử, mau chóng phủi môn đứng lên.

"Liễu Y, cô bao nhiêu tuổi rồi hả, đi cũng không vững là sao." Đại Hồ Tử thật bực mình, làm sao lại xảy ra chuyện vậy chứ, cảnh tượng hồi nãy rất đẹp cơ mà.

Liễu Y cúi người nhặt túi xách trên mặt đất lên, thầm nghĩ, may mắn đây là em bé giả, nếu không chắc bị cô đè chết luôn rồi, quay đầu liếc nhìn đạo diễn đang tức giận , đưa tay kéo cái vày dài lên: "Đạo diễn, mới vừa rồi đạp vào váy."

Đại Hồ Tử nhìn sang, lập tức quay đầu nói với người chuẩn bị trang phục: "Trang phục này sao lại thế chứ, sửa lại nhanh lên dùm tôi đi."

Đợi đến lúc Liễu Y trở ra, váy ngắn đi một khúc, còn đạo diễn dặn dò lần nữa, ra hiệu cho trợ lý, mới chầm chậm ngồi xuống, trước khi bắt đầu lại nói một câu: "Nhìn đường đi dùm, đừng có mà té nữa."

Tiếng bắt đầu vang lên lần nữa, Liễu Y chuẩn bị sẵn sàng, ưỡn ngực, một tay ôm cái túi, một tay cầm kiếm, đi vào bên trong thành lũy, chậm mà nhanh, chỉ thấy xung quanh ov6 cùng yên tĩnh, chợt xuất hiện mấy người áo đen, Liễu Y cảnh giác ôm chặt cái túi trong ngực, tản khí như có như không.

Cảnh sau phải đánh nhau, chuyện này thì Liễu Y rành nhất, một tay giờ cây kiếm lên, một tay ôm cái túi, một mình đánh bọn họ cho thê thảm, càng đánh càng ác liệt, mấy người áo đen cảm thấy rối loạn, trong lòng thầm nhũ vị diễn viên này sao mà đánh như thật vậy chứ, nên ra sức chạy trối chết.

Liễu Y lúc này trong tay cầm hung khí nên tập trung tinh thần đuổi giết, không thèm để ý tới cái gì cả, cái túi trong tay không buộc chặc nên “bịch”, em bé giả rớt xuống, xung quanh sững sờ.

Liễu Y nghe tiếng hô ngừng, lúc này mới dừng động tác lại, nghi ngờ liếc qua, cái trán hiện lên đầy vạch đen.

Đại Hồ Tử lắc đầu, khoát tay, đi tới trước mặt Liễu Y: "Cô đánh rất tốt, động tác rất đẹp, vô cùng chuyên nghiệp, chỉ là, cô đánh quá mạnh, xin cô đó, khống chế lại đi, tôi đây là đang quay quảng cáo, không phải thật đâu."

Liễu Y lúng túng cúi đầu, mắt liếc em nằm trên đất, vội vàng gật đầu: "Lần sau sẽ không như vậy nữa, đạo diễn."

Mấy người áo đen đã sớm tránh qua một bên run bất bật, thầm nghĩ, cái gì mà truy sát l y chứ, quả thực là Liễu Y truy sát bọn họ mới đúng.

Đạo diễn Đại Hồ Tử nghiêm túc dặn dò lại lần nữa, cố gắng làm kịp tiến độ, chỉ là, thấy Liễu Y đánh như thế, đạo diễn giật mình, nhân vật này rất thích hợp với Liễu Y, quảng cáo này mà phát sóng , hiệu ứng chắc chắn sẽ vô cùng tuyệt vời.

Mặt Liễu Y như đưa đám cọ chân, thở dài một, tổng kết lại kinh nghiệm thất bại, cuối cùng, là cô quá độc ác, thật ra thì cô cũng không nghĩ tới, chỉ cần cầm vũ khí, cô không thể khống chế được, quá tam ba bận, lần này, vì tiền, phải cố gắng mới được.

Lần thứ ba chính thức quay, trước mắtt tương đối thuận lợi, còn lúc đánh nhau, Liễu Y cũng khống chế, ôm cái túi, một tay vung kiếm, tỉnh táo nhìn người áo đen đang đi tới, động tác chậm lại.

Căn cứ vào động tác đã tính toán tốt, vừa đánh nhau, vừa khống chế sức mạnh, dựa theo kịch bản, chợt có cây kiếm xẹt qua, Liễu Y thuận thế giơ cái túi trong ngực ra cản, chỉ thấy vũ khí của đối phương gãy làm đôi, Liễu Y nhân cơ hội diệt hết bọn họ.

Liễu Y từ từ đứng thẳng dậy, bỏ kiếm xuống, trong lòng thoải mái, hồi trước đóng phim thật bực mình, lần này thật tốt, có thể diệt sạch.

Sau đó theo kịch bản, lập tức cúi đầu kiểm tra đứa bé trong ngực, thấy không sao, đưa tay lấy một miếng tả giấy từ trong cái túi, sau đó xoay người nhìn ống kính mặt vô cảm nói: " Tã giấy Vĩnh Cường, siêu khô thoáng, thấm hút tuyệt đối."

"Được rồi, tốt lắm." Đạo diễn Đại Hồ Tử nhảy bật lên, vội vàng tiến lên, vỗ vỗ vai Liễu Y: "Không tệ, hiệu ứng chắc chắc sẽ rất tốt, Liễu Y à, quảng cáo này này chắc chắn sẽ nổi tiếng cả nước."

Liễu Y tằng hắng, mắt liếc trong tã giấy tay, thầm than, thật ra thì bây giờ cũng có thể tưởng tượng ra, quảng cáo này sau khi phát sóng, sẽ như thế nào, chỉ là, cũng may, không cho cô lấy tả giấy để cản nhát kiếm kia, thật may mắn, không phải sao.

Liễu Y nhìn đạo diễn Đại Hồ Tử hưng phấn nói, cô nhanh chóng chuồn mất, vội vàng thay quần áo, kéo Tiền Văn Phương đi về.

Tiền Văn Phương lái xe, nhìn Liễu Y ngồi ở ghế sau cúi đầu trầm tư, buồn cười mà không dám cười, còn Hiểu Mẫn bên cạnh cúi đầu cười trộm.

Tiền Văn Phương cho là Liễu Y còn chưa bình tĩnh được, động viên nói: "Liễu Y, mặc dù cái quảng cáo này hơi mất hình tượng, nhung kỹ năng diễn xuất của em rất tốt thật đó."

Liễu Y liếc mắt, nghi ngờ: "Em không sao, chị Tiền à, mặt em như thế mà có quảng cáo tìm đến thì cũng cơi như là mắn mắn rồi."

"Em có thể nghĩ như vậy là tốt rồi, đừng kiêu ngạo đừng nóng nảy, phải giữ vững đó." Tiền Văn Phương vui mừng nói.

Liễu Y gật đầu, muốn nói lại thôi, hồi lâu, nặn ra một câu: "Chị Tiền à, số tiền kia lúc nào thì có vậy?"

Tiền Văn Phương sững sờ, im lặng liếc Liễu Y sau lưng: "Em chẳng lẽ chỉ suy nghĩ việc này thôi hả, sẽ không thiếu em đâu , yên tâm đi."

Liễu Y lúc này mới thả lỏng dựa người ra sau, hài lòng sờ cằm, mấy thứ kia đều là mây bay, tiền tài mới là chân lý.

Mà lúc này, điện thoại Liễu Y vang lên.

Liễu Y mở túi xách, lấy điện thoại di động ra, số lạ, hơi nghi ngờ.

"Là tôi, Liễu Y."

Liễu Y không hiểu ra sao, nghe lời nói bên kia điện thoại, chợt nhớ lại, nhỏ giọng nói: "Dương Vanh."

"Liễu Y, tôi muốn cùng cô nói chuyện, không biết cô có thời gian hay không?"

Tiền Văn Phương nghe động tĩnh phía sau, dỏng lỗ tai lên, sắc mặt nghiêm túc.

Liễu Y thật sự không dể ý tới Dương Vanh, mở miệng trực tiếp nói: "Tôi không có gì nói với anh, đừng quên chuyện dưới gara hôm trước, tôi không ngại đánh anh lần nữa."

Bên kia trầm tĩnh, ngay sau đó nhỏ giọng: "Liễu Y, tôi chỉ là muốn nói mấy câu với cô, cô trước kia không phải như thế."

Liễu Y hừ hừ, người còn có mặt mũi nói chuyện trước kia, nhưng mà bây giờ, Liễu Y chẳng có gì để ý nói, cúi đầu nhặt máy, tiện tay ném vào túi xách, dựa người ra sau.

"Dương Vanh lại tìm em sao." Tiền Văn Phương vội vàng hỏi.

Liễu Y nói:"Nói là muốn nói chuyện với em, em không đồng ý."

"Em cũng đừng mềm lòng, người như vậy, đã có một lần tức có lần thứ hai, hiện tại Tần Văn đá hắn, lại tìm tới em, em ở yên trong nhà cho chị, cũng đừng đi ra ngoài." Tiền Văn Phương lập tức dặn dò.

Liễu Y thở dài: "Yên tâm đi, em đã sớm nghĩ thông suốt."

"Vậy thì tốt, em đừng làm chuyện điên rồ, công ty hiện tại ngừng công việc của Dương Vanh, lúc trước, hắn vẫn dây dưa Tần Văn, chỉ là, không có kết quả gì, ai biết hắn tìm em vì cái gì, e, bây giờ dầu gì cũng coi như đã trở mình, phải chú ý đến hình ảnh, đặc biệt là Dương Vanh, bớt tiếp xúc thì tốt hơn, lỡ gặp phải chuyện nữa." Tiền Văn Phương nói.

Liễu Y nghiêm túc nghe, liếc nhìn sắc mặt Tiền Văn Phương, trong lòng ấm áp, ánh mắt chớp chớp:, "Vâng, hắn đã sớm không liên tới em rời, trong lòng em đã suy tính hết rồi."

Tiền Văn Phương nghe Liễu Y liên tục bảo đảm, mới thở phào nhẹ nhõm, lại xoay người dặn dò công việc cho Hiểu Mẫn.

Liễu Y nghe Tiền Văn Phương thao thao bất tuyệt, có thể cảm nhận được thứ tình cảm gọi là quan tâm, mặc kệ Tiền Văn Phương đối xử với cô hay với chủ của thân thể này, trong lòng Liễu Y âm thầm quyết định, mặc kệ như thế nào, sẽ chú ý vào việc làm việc diễn viên nhiều hơn, ít nhất không để cho Tiền Văn Phương thất vọng.

Trước chung cư Văn Hưng, Liễu Y tạm biệt Tiền Văn Phương với Hiểu Mẫn, xoay người đi vào nhà, mới bước ra thang máy, bước chân Liễu Y ngừng lại, theo thói quen xem xét, thế nhưng phát hiện trước cửa nhà có một người quen.

Liễu Y cọ cọ chân, nhớ tới cái gì đó, mắt sáng lên, chẳc là đến trả nợ đây.

Tuần Tu ngồi xe lăn, mắt nhìn chằm chằm cái cửa, mặt tối tăm, sau đó chuyển động chiếc xe, ngẩng đầu , khóe miệng cong lên: "Về rồi sao."

Mặt Liễu Y 囧, lời nói này sao giống lúc vợ về rồi chồng hỏi thăm chồng thế nhỉ, cái này không bình thường chút nào.
Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ