settingsshare

Lịch Sử Của Nhân Vật Nhỏ Trong Làng Giải Trí Chương 13: Chương 13

Tháng hai ở cái thế giới này rất náo nhiệt, bây giờ là tết ta, là lúc để nghỉ ngơi và đi du lịch trong năm, cũng là lúc giới giải trí sôi động nhất.

Thiên Khải Phong Vân lần đầu cũng định chiếu đầu tháng hai, các phim điện ảnh khác cũng lần lượt chiếu, trên đường chật chội, ngay cả công việc của Liễu Y ở hội sở, cũng bắt đầu cho nghỉ tết, các ngành các nghề khác cũng thế, mọi người vui mừng đón chào năm mới

Liễu Y căn cứ vào thời gian Tiền Văn Phương giao phó, điều chỉnh lại thời gian nghỉ ngơi của cô, ở nhà chờ Tiền Văn Phương sắp sếp

Ghé vào cửa sổ, nhìn chằm chằm dưới lầu có đám người sung sướng đi qua, xe lưu động thật dài hợp tấu âm nhạc, Liễu Y sờ lên nhịp tim của cô, vẻ mặt có chút tối, náo nhiệt sôi trào làm thức tỉnh kỷ niệm chôn giấu thật lâu trong Liễu Y, nhớ lại ngày cuối cùng ở thế giới kia được sung sướng, ánh mắt xa xăm, được rồi, không van xin ba mẹ có thể làm bạn bên cạnh cô mãi mãi, chỉ có thay thế bọn họ sống tiếp, nếu cô được hạnh phúc, bọn họ cũng sẽ yên lòng thôi.

Liễu Y chợt nhớ tới mẹ của thân thể này, vẻ mặt biến đổi, đưa tay xoa xoa đầu, xoay người cầm điện thoại di động lên, do dự một chút, nên gọi điện thoại hay không đây.

Sau mấy câu trao đổi, nghe bên kia có chút âm thanh kích động, Liễu Y hơi nhíu nâng chân mày, bình tĩnh lại hàn huyên thêm mấy câu, trấn an một chút, mới cúp điện thoại.

Nghĩa vụ nên làm, Liễu Y sẽ thay thân thể này hoàn thành, nhưng mà không có cách để làm người thân như một nhà, có lẽ thời gian mới có thể thay đổi tất cả, mà Liễu Y bây giờ, cũng chỉ có thể làm việc mà cô có thể làm.

Sau khi nghe được tiếng gõ cửa, Liễu Y cúi đầu chỉnh sửa một chút lễ phục từ trong tủ quần áo lấy ra , không chú ý cô còn mặc một chiếc áo lông rất dày, đi ra cửa, rồi mở cửa.

Tiền Văn Phương thở hổn hển, ghé vào khung cửa, ngẩng đầu nhìn Liễu Y không trang điểm, hừ một tiếng, "Chị biết ngay em sẽ có bộ dạng như thế này, cho chị vào đi, bộ dạng em như thế này thì đừng có nghĩ sẽ gặp được may mắn.”

Liễu Y vội vàng tránh ra, tiến tới bên cạnh Tiền Văn Phương hỏi: "Hiện tại cũng quay xong rồi, chị Tiền à, tiền kia lúc nào thì có vậy?"

Tiền Văn Phương không tức giận ngược lại còn cười: "Hiện tại toàn bộ công ty cũng biết chị chuyên gia đòi nợ , người của phòng tài vụ vừa thấy chị, xoay người chạy mất, yên tâm đi, chị đã gửi vào tài khoản cho em rồi, chị chỉ là vội quá nên quên nói cho em biết."

Liễu Y ánh mắt sáng lên: "Thật sao."

Tiền Văn Phương gật đầu, bất đắc dĩ nói: "Thật ra, em tự mà kiểm tra đi, không phải rõ ràng trong đó sao, nhanh lên một chút, quần áo này em đổi cho chị."

Liễu Y thuận theo đi theo Tiền Văn Phương, nghe lời mở tủ treo quần áo ra, lần nữa đổi bộ lễ phục, ở trước mặt Tiền Văn Phương đi qua đi lại một vòng, mới đi đến trước gương, híp mắt nhìn một chút, ngay sau đó nói: "Tạm được, cùng cái hồi nãy không khác nhau lắm."

"Em thẩm mỹ kiểu gì thế, kém quá đi, có được hay không, đi thôi. " Tiền Văn Phương liếc mắt, nhớ tới cái gì, nhỏ giọng tiến tới bên tai Liễu Y hỏi: "Em thật chuẩn bị xong rồi sao."

Liễu Y khoát tay: "Yên tâm đi, chỉ cần em xuất hiện, Tần Văn với này Dương Vanh nhất định sẽ tìm tới, lâu như vậy, bọn họ không chừng cũng tức hộc máu rồi."

Tiền Văn Phương hoài nghi liếc nhìn, ngay sau đó tỉnh táo lại, nhỏ giọng mà nói ra: "Nếu như không được thì coi như xong, trường hợp lần này tổng giám đốc công ty cũng có mắt, đừng có mà chữa tốt thành xấu."

Liễu Y cúi đầu sờ sờ lễ phục, cầm áo lông bên cạnh mặc vào, ưỡn ngực ngẩng đầu: "Yên tâm, không được cũng phải được, đây là cơ hội để xoay mình."

Nghĩ thầm, coi như về sau không đóng phim nữa, cũng phải bỏ danh hiệu tiểu tam của thân thế này.

Liễu Y đi ra cửa, mang giày da vào, rồi định đi ra ngoài.

"Đổi thành giày cao gót đi." Tiền Văn Phương kéo Liễu Y lại, trừng mắt liếc.

Liễu Y cúi đầu nhìn cái váy, chớp hai cái mắt: "Chị Tiền à, căn bản không nhìn ra đâu, yên tâm đi." Liếc nhìn Tiền Văn Phương lại muốn dạy dỗ cô, vội vàng nói: "Giày đáy bằng thì cũng có chỗ tốt của giày đáy bằng."

Tiền Văn Phương nhất thời ngừng nói, mắt liếc, "Được rồi, tùy em vậy."

Xe đi đến rạp chiếu phim, rồi mở cửa ra, Liễu Y nhìn người người chen nhau ngoài cửa sổ, lúc này mới có chút cảm nhận được hiệu ứng của minh tinh, quay đầu liếc nhìn Tiền Văn Phương, nhỏ giọng hỏi: "Làm sao lại mà nhiều như vậy người, chị Tiền."

Tiền Văn Phương nhàn nhạt thoáng nhìn: "Em cho rằng chỉ có mình em à, Lục Thanh, Tần Văn, cái nào không phải đỏ rực cả nửa bầu trời người sao, ngay cả sau lại có Đào Tinh Tinh, cũng là tiểu minh tinh, còn có mấy ngôi sao điện ảnh uy tín lâu năm khác nữa, mặc dù chỉ diễn vai phụ, nhưng mấy người trong thời gian dài mê điện ảnh , hơn nữa mấy diễn viên khác trong công ty cũng sẽ đến, xuống xe đi, nghe theo sắp xếp nhân viên làm việc, biết không?"

Liễu Y sờ sờ cằm, gật đầu, phát hiện cô quá lạc hậu: "Biết rồi, chị Tiền, sẽ không thêm phiền toái cho chị."

Sau khi xuống xe, Liễu Y đi theo Tiền Văn Phương tới bên cạnh nhân viên làm việc, ngẩng đầu nhìn đám người bị cảnh sát ngăn lại, siết chặt tay, ngay sau đó phát hiện sau lưng hai người đi tới, còn muốn chờ chút, ai biết trùng hợp như thế.

Tần Vân kéo cánh tay Dương Vanh, nhìn chằm chằm bóng người quen thuộc bên cạnh Tiền Văn Phương, ôn hòa nói với Dương Vanh bên cạnh "Bên kia người tình cũ của anh, anh cũng không đi chào hỏi sao?"

Dương Vanh thân thể cứng đờ, mặt liền biến sắc, ngay sau đó khôi phục tao nhã lịch sự, mắt liếc Liễu Y đứng bên kia, xuy một tiếng: “Em biết đó, trong lòng anh chỉ có em, chúng ta mau đính hôn, tại sao lại quan trong chuyện xưa trọng, cái loại nữ nhân kia, đưa cho anh, anh đều không cần, sẽ không còn ghen chứ."

Tần Vạn hừ một tiếng, nếu như không phải là Dương vanh là người Dương gia, cô ta tại sao có thể để ý hắn, hắn và Liễu Y những chuyện kia, cô đã sớm tra rất rõ ràng, nếu hắn không muốn nói, cô ta cũng coi như không biết mà thôi: "Nhớ lời của anh là được, lần trước đề cử cô ta đi đóng phim, cô ta không cảm kích còn chưa tính, thế nhưng để cho người khác cho là em thích cô ta, hiện tại ánh mắt kia của người trong công ty, em nhớ tới tới liền ghê tởm."

"Anh sớm liền cùng em đã nói, cái loại nữ nhân kia, không cần thiết cho cô ta cơ hội, " Dương Vanh hung dữ nói.

Tần Vân mắt liếc, khóe miệng vãnh lên: "Em chỉ là vì anh còn hoản nợ mà thôi, anh cho rằng em nguyện ý nhìn này nữ nhân ở trước mặt của em xuất hiện à."

Dương vanh nhún vai, thâm tình nhìn về phía Tần Văn: "Trong mắt anh chỉ có em, lần này tuyên bố đính hôn, sẽ không người truyền những thứ ngổn ngang kia gì đó rồi, yên tâm đi."

Tần Vân cười duyên một tiếng, mắt giận: "Đi thôi, chúng ta đi xem một chút nữ nhân kia, em lại muốn biết, cô ta biết chúng ta đính hôn, vẻ mặt sẽ như thế nào."

Dương Vanh ngây cả người, ngay sau đó gật đầu: "Em nghĩ đi, anh đương nhiên cùng với…"

Liễu Y nhìn trong tay thứ tự sắp xếp, ánh mắt ngắm đến hai vị đang đến, ánh mắt lóe lóe, còn bên cạnh Tiền Văn Phương một phát bắt được Liễu Y, nháy mắt ra hiệu.

Liễu Y trực tiếp đem áo khoác ném cho Tiền Văn Phương, không có nhìn sau lưng hai vị đi tới, trực tiếp đi tới hướng thảm đỏ, bước chân thả chậm.

Mà Tần Vân cùng Dương vanh đi mau hai bước, đi tới bên cạnh Liễu Y dừng lại, lúc này, tới gần nơi này bên đám nhà báo rối loạn lên, đặc biệt là ký giả, nhìn phía trước ba vị đoạn thời gian xôn xao cư nhiên xuất hiện đồng thời, hưng phấn tuôn lên phía trước đi.

Tần Vân trên cao nhìn xuống mắt liếc Liễu Y, khóe môi nhếch lên trước sau như một tới nay ôn hòa nụ cười, có thể nói ra lời nói, chẳng phải nghe cảm động: "Thật không nghĩ tới, còn có thể nhìn thấy cô, tôi cho là cô lại bị công ty ngừng công tác."

Dương vanh phức tạp liếc nhìn Liễu Y, ngay sau đó đưa tay cầm cánh tay Tần Văn, "Người ở đây quá nhiều."

Tần Vân bị cái loại đó chán ghét ánh mắt, làm sao có thể bỏ qua cơ hội chế nhạo Liễu Y, bình thường ở công ty căn bản là không thấy, nhàn nhạt liếc nhìn Dương vanh, "Thế nào, mới vừa nói vậy , bây giờ đang ở trước mặt Liễu Y, anh lại không dám nói."

"Nhiều người ở đây nhãn tạp, bên kia còn có ký giả." Dương vanh cảnh giác mắt liếc trong đám người máy chụp hình sáng lên.

Tần Vân cười nhạo: "Chúng ta cũng không phải là người không nhận ra, người không nhận ra nhưng trước mặt chúng ta vị này, Liễu Y, cô còn có chiêu gì, đưa hết ra, có vài phần không biết không có ai nói cho cô biết, hôm nay tôi cùng Dương Vanh muốn đính hôn, đừng tưởng rằng diễn vai phụ được rồi, tôi có thể cho cô cơ hội , cũng có thể để cho cô về sau cũng nữa không có cơ hội."

Liễu Y mặt không chút thay đổi, tập trung tinh thần chú ý sau lưng tình huống, chờ một vị nhân vật mấu chốt đến, mà bên tai nghe Tần Văn mỉm cười nói qua những lời kia, không hề hay biết.

Tần Vân nhìn Liễu Y nửa điểm không cử động , giọng nói có chút không bình tĩnh, liền muốn khích bác nâng cảm xúc Liễu Y lên, chuyện này đã sớm đã làm một lần, nhưng lần này, hồi lâu cũng không còn động tĩnh.

Tần Vân hừ một tiếng, đưa tay đẩy Dương vanh bên cạnh trầm mặc, cười nói: "Xem ra, có anh ở đây, Liễu Y cũng không biết nói thế nào."

Dương Vanh vốn là cẩn thận, tại loại này trường hợp, càng thêm mặt ngoài công phu làm được nhà, hắn không bằng Tần Va7n như vậy không cố kỵ gì, liếc nhìn cách đó không xa ký giả nhìn chằm chằm bên này, khuyên Tần Văn, "Làm sao em lại loạn suy nghĩ, trường hợp này nên nói ít một chút."

Tần Vân hướng đám người nhàn nhạt thoáng nhìn, còn phất phất tay, cười nói, "Nhiều người tốt hơn, để cho người khác xem một chút, Liễu Y , chuyện lần trước tôi nhưng còn nhớ rõ, cô nằm ở lòng bàn chân tôi khóc nức nở."

Liễu Y phát hiện sau lưng Hàn Thần càng ngày càng đến gần, ngẩng đầu nhìn về phía Tần Vân cùng Dương vanh, chính là chỗ này hai người, khiến thân thể này hồn bay phách tán, chịu hết vu oan của người khác, nhìn Dương vanh đứng ở mặt bên của cô, Tần Vân càng ngày càng nhích lại gần cô, chợt lòng bàn chân Liễu Y vừa trợt, đảo phương hướng Tần Vân, một tay kéo cánh tay Tần Vân, rồi xoay ngược lại, đưa tay chộp bả vai Tần Vân, lòng bàn chân khống chế phân lượng hai người, nằm nghiêng ở trong ngực Tần Vân, nhìn Tần Vân kinh ngạc nhìn cô chằm chằm, ánh mắt Liễu Y thoáng qua một tia xảo trá.

Tình trạng đột nhiên xuất hiện này , khiến bên ngoài ký giả mật thiết nhìn chằm chằm chỗ này , nhanh chóng bấm máy chụp hình trong tay, mà một số người khác, há to mồm, Dương Vanh căn bản không kịp phản ứng, liền gặp được Tần Vân chủ động ôm lấy Liễu Y trượt chân, hai người tóc dài quấn quít, Tần Vân mặc lễ phục màu đỏ, mà Liễu Y mặc lễ phục màu xanh nước biển, hai người ôm nhau ánh mắt ký giả cùng người mê điện ảnh còn nhìn lẫn nhau, Dương Vanh nghĩ tới đây đoạn thời gian công ty lén lút lời đồn đãi, đưa tay liền kéo Liễu Y ra, kéo Tần Vân đi lên thảm đỏ, sắc mặt khó coi vô cùng.

Liễu Y mắt liếc bóng dáng của Dương vanh cùng Tần Vân, trầm mặc nháy hai cái mắt, mà sau lưng lúc chợt truyền đến một câu, "Tần Vân cô ta, cô đừng để ý."

Liễu Y xoay người nhìn sang, quả nhiên là đạo diễn Hàn, bên cạnh ông ta còn có một quý công tử nhìn hơi quên, nhỏ giọng nói:”Tôi không sao, cám ơn đạo diễn Hàn.”

Hàn Thần nghiêng người liếc nhìn Hạ Thành Lâm bên cạnh còn chưa lấy lại tinh thần, đối với Liễu Y nói: "Vị này cô nên biết, Hạ tổng của công ty cô."

Ánh mắt Liễu Y sáng lên, lần này không chỉ bắt được đạo diễn Hàn, còn quen thêm được một con cá lớn ngay sau đó cúi đầu lễ độ nói: “Quen biết một chút, xìn chào Hạ tổng ạ, tôi là thủ hạ của chị Tiền - Liễu Y.

Hạ Thành Lâm nhìn lên nhìn xuống đánh giá, đây chính là Liễu Y nửa năm trước bị chính mình ngừng công việc sao, cùng lời đồn đãi tuyệt không giống như vậy, ưu nhã khoát tay áo, "Cô và Tần Vân…” Lập tức nghĩ tới tình huống bây giờ, nhìn thật sâu vào mắt Liễu Y, gật đầu với Hàn Thần: “Vậy tôi đi trước, tôi việc kia, anh cũng đừng quên.”

Hàn Thần cười gật đầu, ra dấu với Hạ Thành Lâm, đứng bên cạnh Liễu Y, thu lại nụ cười: “Chuyện cô và Tần Vân, trong lòng cô tự hiểu đi, cô ta dù sao cũng đính hôn, cô đừng suy nghĩ vớ vẩn, chuyện này, trong giới giải trí này riết cũng quen thôi, xem cô chỉ có một mình, nếu không ngại thì cùng đi với tôi.”

Liễu Y gật đầu, cầu còn không được, có vị này chống nạnh, chuyện cô và Tần Vân Dương vanh, sẽ đổ thêm dầu vào lửa, tự nhiên quen thuộc, đưa tay khoát tay Hàn Thần bước lên thảm đỏ, nghiên đầu nháy mắt với Tiền Văn Phương đang đứng đối diện nhân viên làm việc.

Tiền Văn Phương đưa tay giơ ngón tay cái, mới vừa rồi chiêu đó đủ khoe khoang, ánh mắt nhìn nhân viên làm việc bên cạnh hừ một tiếng, đường tưởng rằng các anh chị nhỏ giọng bàn luận, tôi không nghe thấy sao, căn cứ vào cảnh tượng vừa rồi, chắc chắn sẽ khẳng định, Tần Vân yêu Liễu Y, đoạt bạn trai của Liễu Y, mà Dương Vanh ngược lại yêu Tần Văn, chịu không nổi Tần Văn với Liễu Y bên nhau, mà Liễu Y khổ sở giãy dụa, tính tình thay đổi, tổng hợp lại từ trên xuống dưới, sẽ không nghĩ như thế đi.

Tiền Văn Phương nhìn bóng dáng của của Liễu Y với đạo diễn Hàn, tít trang đầu ngày mai nhất định sẽ có tấm hình này, xì căng đan, haizz, thật sự là như Liễu Y đã nói, chân tướng thật ra không ai biết, điều mà họ biết, chỉ là những gì họ nhìn thấy mà thôi.
Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ