settingsshare

Kiếm Phệ Thiên Hạ Chương 213: Quyết chiến



Lăng Vân lẳng lặng ngồi xếp bằng, tuỳ ý cho thanh âm của chiến hạm ở ngoại thành oanh tạc phòng hộ tráo liên thiên không dứt trong tâm thần của bản thân.

Kinh qua việc lần trước gián điệp lẻn vào với đại quy mô, Hải Sâm đế quốc đã kiểm tra nghiêm ngặt hơn. Vân Lai đế quốc mặc dù có không ít gián điệp ẩn tàng bên trong phong hộ tráo. Nhưng chung quy sẽ không có nhiều lắm. Cường long cũng áp chế không được đầu xà (ý nói là rồng chỉ có một con, không thể áp chế được rắn với số lượng lớn, đây là câu tủ của tác giả, lần sau chắc không cần giải thích thêm nữa - DG). Chung quy, Hải Sâm đế quốc mặc dù phát sinh bạo loạn, thì nó cũng không thể duy trì được lâu, trước mắt cũng đã chết phần lớn số người, nếu còn muốn sát tử thêm nữa, e rằng cũng là thập phần trắc trở.

Tại vài ngày trước, ở ngoại thành, Vân Lai Hải Sâm lưỡng quốc tổn thất hơn trăm vạn đại quân. Cho dù kinh qua một đoạn thời gian những oan hồn này đã tiêu tán không ít. Thế nhưng vẫn không kém hơn nội thành nhiều lắm. Nếu như có thể hấp thu toàn bộ mà nói, tất nhiên là có thể đem linh hồn ba động ở giữa kiếm hồn thức tỉnh.

Hắn có lòng tin tưởng như thế. Đạo linh hồn ba động kia đối với việc hấp thu kiếm nguyên, hoàn toàn là một loại trạng thái vô ý thức. Một khi nàng tỉnh táo lại, tuyệt đối có thể tạm thời buông bỏ áp chế đối với kiếm hồn. Lúc đó hắn có thể dựa vào lực lượng của kiếm hồn quét ngang toàn bộ chiến trường.

Chẳng qua là oan hồn của ngoại thành, bởi do thần điện kết giới, Lăng Vân căn bản là vô pháp hấp thu. Nếu như tùy tiện trùng xuất khỏi kết giới, tất nhiên sẽ dẫn đến sự chú ý. Nếu lúc sau hắn quét ngang chiến trường rồi lại vinh quanh trở về, kết hợp với sự nghi ngờ lúc trước đối với hắn. Đừng nói là Tự Nhiên Nữ Thần cùng với Vô Tẫn Chi Thần, riêng vị hội trưởng của Kiếm sư công hội, tựu cũng đủ để lấy cái tính mạng của hắn. Đến lúc đó...

Cố kỵ.

Khắp nơi đều là cố kỵ. Kỵ Vân Lai đế quốc. Kỵ Kiếm sư công hội. Cố kỵ Tự Nhiên Nữ Thần, Vô Tẫn Chi Thần. Cố kỵ Chuyển Luân.

Đủ loại cố kỵ tràn ngập bên trong não hải. Khiến cho Lăng Vân không thể không tìm đủ mọi cách, tính toán cho tốt mỗi bước đi. Bằng không một khi không lưu ý, thì sẽ phải gánh chịu hậu quả, vô cùng có khả năng đó là vạn kiếp bất phục.

Lăng Vân rất chán ghét loại tính toán này. Tính toán càng nhiều, trong đầu càng hỗn độn các ý niệm. Có thể sử dụng cho tu luyện, tất phải càng ít. Hắn tuy không muốn ảnh hưởng đến tiến độ tu luyện của bản thân mình. Song, vì cầu sinh, hắn cũng không thể không làm như thế.

“Thực lực. Thực lực a.” Lăng Vân lắc đầu.

“Chờ một chút.”

Đột nhiên, Lăng Vân giống như liên tưởng đến cái gì khẽ nhíu nhíu mày, trong miệng lẩm bẩm: “Lúc này thời gian trôi qua cũng đã tiếp cận một năm, Chuyển Luân vẫn là chưa có tới tìm ta. Chuyển Luân rõ ràng là bởi vì ta biết rõ chỗ của Kiếm Chi Quân Chủ, nơi mới muốn giết người diệt khẩu. Dựa theo biểu hiện bức thiết của hắn lúc đem ta kích sát thì là như thế. Mà hiện tại, hắn cũng không có tới.”

Thông suốt một điểm, hai mắt Lăng Vân bỗng nhiên sáng ngời.

Nếu như mà nói, Chuyển Luân bại dưới tay của Tự Nhiên Nữ Thần cùng với Vô Tẫn Chi Thần. Như vậy nhị vị thần linh khẳng định sẽ vận dụng lực lượng của trung ương Thần điện để tìm tới ta. Bất quá, loại sự tình này cũng không có phát sinh. Chuyển Luân cũng chưa có tới tìm hắn, Tự Nhiên Nữ Thần và Vô Tẫn Chi Thần cũng không có tới tìm hắn.

Nói như thế, lời giải thích hợp lý chỉ có một là lưỡng bại câu thương.

Chuyển Luân đánh bại Tự Nhiên Nữ Thần và Vô Tẫn Chi Thần, sau đó chính mình cũng phải lâm vào trạng thái trọng thương.

Bằng không, nếu ta đã biết chỗ ở của Kiếm Chi Quân Chủ Tịch Lưu Quang, song phương không thể nào bỏ qua cho ta được.

Mặc dù đây chẳng qua là suy đoán, cũng không có được chứng thực. Thế nhưng, Lăng Vân cũng đã tốn tinh lực để mà suy nghĩ ra.

Tình thế hiện nay, cũng không thể cho phép hắn suy nghĩ nhiều thêm được nữa. Vân Lai đế quốc hoàng đế Vân Trọng ngự giá thân chinh. Vô luận như thế nào, cũng phải kết thúc chuyện này với Vân Lai đế quốc... Nếu như ngày hôm nay, Vân Lai đế quốc đã thiếu hụt nghiêm trọng cao thủ tọa trấn tại đế quốc, nếu có thêm một phần ba quân đội bị tiêu diệt nữa... Như vậy khả năng cái quốc gia này bị tiêu diệt có thể đề thăng thêm vài lần.

Dứt bỏ tất cả lo lắng trong lòng, tinh thần của Lăng Vân xảy ra biến hóa cực kỳ to lớn!

Sự áp chế của tam đại thần giai cường giả tạo thành trùng điệp ô vân ở trên đỉnh đầu, trên được thôi đi sạch sẽ. Đã không có sự áp chế của thần giai cường giả, một khi kiếm hồn khôi phục, bằng vào sự sắc bén của Cửu Cửu Thượng Huyền kiếm khí, cường giả trên thế gian, có gì phải sợ.

Huống hồ...

“Nếu chân chính gặp phải lúc sơn cùng thủy tận (cùng đường -DG), bằng một loại Cửu Cửu Thượng Huyền cấm thuật cuối cùng... Cho dù là thân vẫn, cũng đừng có tránh ta đã khiến cho thiên nộ nhân oán!”

Nghĩ vậy, Lăng Vân nhất thời cười lớn một tiếng, cả người không cố kỵ gì mà xông ra, nhắm thẳng hướng Hải Sâm hoàng thất đi tới.

...

Giờ phút này, Lâm Tuyết cùng với Hải Lâm đang suy nghĩ biện pháp cho lần phản kháng cuối cùng, khuôn mặt mỹ lệ của nhị nữ nhìn qua tựa hồ đã tiều tụy đi không ít.

Đúng lúc này, trong hư không bỗng nhiên truyền đến từng trận gào thét, tựa hồ là có người mạnh mẽ xông vào.

Đang bị vây ở giữa phiền muộn, Lâm Tuyết liền nhướng mày, hừ nhẹ một tiếng: “Người của Vân Lai đế quốc cũng quá lớn mật, đúng là ngay cả nơi hoàng thất cũng dám xông vào. Với thế trận của chúng ta giờ phút này, một vị ngũ, lục giai đại kiếm sư xông đến, chẳng lẽ không phải là tự tìm đường chết.”

Bất quá lời này của nàng còn chưa nói xong bao lâu, liền thấy Lâm Thủy Lam từ ngoại điện đi tới: "Vị đệ tử kia của Lăng Vân các hạ tới, dường như muốn cùng chúng ta thương nghị chuyện đại sự.

“Hắn?”

Liên tưởng đến vị nam tử với thủ đoạn kinh người, phất tay liền diệt sát hơn một trăm ba mươi vị đại kiếm sư, Lâm Tuyết lập tức nói: “Mau mời vào.”

“Không cần, ta tự mình vào được.”


Lời còn chưa dứt, thân hình Lăng Vân đã tiến nhập bên trong, phía sau hắn, còn có Lâm Nhược Nhược đang thở dốc: “Ngươi kẻ gia hỏa này, thế nào lại vô lễ như thế?”

Lâm Tuyết vội vã phất tay nói: “Nhược Nhược không được làm càn.”

Lăng Vân liếc nhìn nàng một cái, vẫn chưa đáp lời, mà là trực tiếp nhìn lướt qua Lâm Tuyết và Hải Lâm điện hạ: “Thời gian khẩn cấp, ta liền nói ngắn gọn. Ta cần các ngươi đả khai phòng hộ tráo của Hải Sâm thủ đô, để cho ta đi ra ngoài.”

Lâm Tuyết cùng với Hải Lâm điện hạ đồng thời sửng sốt, tựu ngay cả Lâm Thủy Lam và Lâm Nhược Nhược cũng là làm ra vẻ mặt kinh ngạc. Trong chốc lát sau, Lâm Nhược Nhược đã phản ứng trước tiên, nhịn không được nói: “Ta không có nghe sai chứ, ngươi nói muốn đã khai phòng hộ tráo của Hải Sâm thủ đô cho ngươi ra ngoài. Ngươi điên rồi sao? Phòng hộ tráo một khi mở ra, chí ít cũng phải tồn tại nửa canh giờ, hiện tại ở bên ngoài chừng trên vạn chiếc chiến hạm của Vân Lai đế quốc. Một khi đem phòng hộ tráo đả khai nửa canh giờ, người của Vân Lai đế quốc tất nhiên sẽ cuồn cuộn xông vào, đến lúc đó toàn bộ chúng ta đều xong đời cả.”

“Nếu các ngươi hiện tại cứ kiên trì chống lại như thế, có thể chống đỡ được bao lâu?”

Hải Lâm điện hạ có chút suy nghĩ rồi nhìn Lăng Vân liếc mắt một cái: “Các hạ, chúng ta có thể hay không biết rõ một chút nguyên nhân mà ngươi muốn đã khai phòng hộ tráo, ngươi hẳn là biết rõ, việc này quan hệ đến sinh tử tồn vong của Hải Sâm đế quốc chúng ta, bởi vậy...”

“Để cho ta đi ra ngoài, chỉ cần yểm hộ ta một đoạn thời gian, ta có biện pháp đẩy lùi trên vạn chiếc chiến hạm kia.”

Cái này đừng nói là Lâm Nhược Nhược, tựu ngay cả Hải Lâm điện hạ cũng khó mà tin.

“Các hạ, ta tuy rằng rất cảm kích người tại mấy tháng trước đã góp phần giúp cho Hải Sâm đế quốc thủ đô được yên ổn một thời gian. Thế nhưng... Hiện tại cũng không phải là thời gian để mà nói đùa.”

Lăng Vân nhíu nhíu mày: “Ngươi nghĩ ta đang nói đùa sao?”

“Thực sự là thế, ở bên ngoài không chỉ có trên vạn chiếc chiến hạm, còn có vô số đại kiếm sư cường giả, trong đó còn gồm tồn tại thánh kiếm sư cấp bậc. Loại đội ngũ như thế này, dù cho các hạ là thánh kiếm sư, cũng không có khả năng đem địch nhân đẩy lùi được.”

Lâm Nhược Nhược bĩu môi: “Trừ phi đúng là Lăng Vân thiếu gia đến, bằng không, trên thế gian này, không ai có bản lĩnh giải nguy cho Hải Sâm thủ đô.”

Lời này mặc dù có chút khoa trương, bất quá trước mắt số lượng địch nhân như thế, đích xác không phải là cửu giai lĩnh vực cường giả có thể phá được.

“Lúc này các ngươi đã không có lựa chọn nào khác, thành trì sớm muộn gì cũng sẽ bị phá. Nếu là các ngươi nhất định phải đợi đến lúc thành bị phá, tạo thành vô số tử thương, vậy cứ tùy theo các ngươi đi. Cũng không phải là ta không có tận lực, mà là các ngươi không để cho ta tận lực.” Lăng Vân nói xong, trực tiếp xoay người định ly khai.

Ngay khi hắn có ý niệm ly khai, Lâm Thủy Lam lại bỗng nhiên nói: “Chờ một chút, việc này quan hệ trọng đại. Xin cho ta và mấy vị tỷ muội cùng với Hải Nhạc bệ hạ thương nghị trong chốc lát. Tin tưởng rằng sẽ cho các hạ một câu trả lời thuyết phục!”

Lăng Vân gật đầu, việc này quan hệ với vinh nhục của một quốc gia, đích xác cũng không phải mấy vị nữ tử bọn họ có khả năng làm chủ được.

Việc thương nghị cũng không có kéo dài vài ngày như tưởng tượng. Vẻn vẹn không tới nửa canh giờ, mấy người bọn họ đã tập trung tại đại sảnh. So sánh với lúc trước, thần sắc của mấy bị nữ tử có chút dị thường, mục quang hướng về phía Lăng Vân, đều có ẩn tàng một loại kỳ vọng rất lớn.

“Xem chừng, các ngươi đã có quyết định.”

Là người đại diện, Lâm Tuyết bình phục một chút tâm cảnh của mình, dừng lại trong chốc lát, nàng nói có chút thăm dò: “Các hạ, việc này quan hệ trọng đại, sợ rằng...”

Lăng Vân nhướng mày, ngữ khí này hiển nhiên là thương nghị gặp phải sự bất đồng, các nàng vừa nảy mới lộ ra biểu tình như thế là có ý tứ gì.

Bất quá, không giống như phải làm hắn nhíu mày, sắc mặt của đám người Lâm Tuyết đồng thời hiện ra một tia cuồng hỉ khó có thể ngăn chặn, Lâm Tuyết ngay tại đương tràng lập tức sửa đổi lại ngữ khí: “Đối với thực lực của các hạ, chúng ta tất nhiên là có sự tin tưởng tuyệt đối, chỉ cần các hạ phân phó, bất luận thời khắc nào chúng ta cũng có thể khai mở phòng hộ tráo.” (Cái này gọi là khôn chợ dại nhà - DG)

Lăng Vân có phần sửng sốt, bất quá dựa theo phản ứng quái dị của các nàng, có thể là thoái quen cau mày của mình đã làm lộ ra cái gì đó, xem chừng đúng là giấu không nổi mà.

“Cho dù là cải biến diện mạo và thân hình bên ngoài, thế nhưng thói quen nếu không để ý cũng có thể đem ta bán đứng.” Lăng Vân trong lòng thầm nghĩ, cũng không có giải thích, chẳng qua là nói một câu: “Càng nhanh càng tốt, nếu như có thể, tận lực điều động quân đội thay ta yểm hộ.”

Nếu như lúc trước, Lâm Tuyết đối với đề nghị này khẳng định là do dự nhiều lần, thế nhưng hiện tại, cũng không có chút chần chờ: “Cứ như vậy, ta liền bẩm báo Hải Nhạc bệ hạ, để cho bệ hạ chuẩn bị phản công toàn diện, đồng thời đi tới Thần điện, để cho Thần điện giáo chủ khai mở phòng hộ tráo.”

Lăng Vân gật đầu, Lâm Nhược Nhược lúc này cũng cấp tốc tiến tới, vẻ mặt xấu hổ cúi đầu nói: “Xin lỗi các hạ, vừa mới ban nãy là ta nói năng thất lễ, thỉnh các hạ chớ phiền lòng.”

Lăng Vân phất phất tay, trực tiếp hướng nơi thành lâu mà đi, đám người Lâm Tuyết có ý cùng đi, lại bị hắn phất tay cự tuyệt.

Cũng chẳng biết đám người Lâm Tuyết đến tột cùng là vận dụng biện pháp gì, không bao lâu, toàn bộ quân lực của Hải Sâm đế quốc thủ đô được điều động, dồn dập từ trong nội thành đằng không bay lên. Cho dù là chiến hạm tư gia của một ít quý tộc cũng không ngoại lệ, cấp tốc tụ họp, tổng số cũng hơn ba nghìn!

Chiến hạm của Vân Lai đế quốc thấy Hải Sâm đế quốc lần này bày ra cử động như thế, các tướng lĩnh nhất thời hết sức phấn chấn, đều ào ào đằng không bay lên, toàn bộ tinh thần đề phòng, làm tốt chuẩn bị cho việc nghênh địch.

Tại lúc song phương có động tác, cũng là lúc tầng phòng hộ tráo bao phủ trên bầu trời của tòa thành thị này đột nhiên xuất hiện một trận nhộn nhạo, rồi phai nhạt dần dần, cho đến khi tiêu thất vô tung vô ảnh!

Thay vì lo trước lo sau, không bằng buông tay đánh cược một lần! (Có vốn mới dám đánh cược chứ, không có vốn đố HSĐQ dám thế -DG)

- -----------------------


Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ