settingsshare

Khuynh Thế Hoàng Phi Chương 4: Ám nhiên kỷ hồi thủ

Lần này trở về Tô Châu chúng ta lựa chọn thủy lộ mà về. Nghe Vân Châu nói, đi theo thủy lộ chỉ cần mười ngày đường, so với ngồi xe ngựa mỗi ngày xóc nảy đến buồn nôn tốt hơn nhiều, huống hồ đi xe ngựa tới Tô Châu cần những mười lăm ngày, đi thủy lộ có thể tiết kiệm được những năm ngày đường. Cuối cùng hai ta lựa chọn một hạm thuyền to lớn, xa hoa, đầu rồng đuôi phượng, trên thân thuyền điêu khắc từng lớp vảy rồng tinh tế, kim quang rạng rỡ, tựa như một con huyễn long ngao du giữa biển hồ.

Bố trí trong thuyền hệt như một tửu lâu, chia làm hai tầng, tầng dưới cùng là nơi giúp chúng ta no bụng, tầng trên là dãy sương phòng – nơi mọi người nghỉ ngơi. Hôm nay đã là ngày thứ tư trên thuyền, liên tục ba ngày nay ta đều ngủ rất ngon giấc, nằm ở trên giường có thể nghe thấy những âm thanh thiên nhiên tuyệt diệu cách ta cả một tấm ván gỗ dày, âm thanh lúc lên lúc xuống, lúc kích động lúc trầm thấp, tựa một khúc nhạc thôi miên, làm ta bình yên đi vào giấc ngủ, thẳng đến lúc mặt trời lên cao mới mơ mơ màng màng bị Vân Châu đánh thức để đi ăn trưa.

Hôm nay lại là một ngày nhưng ba ngày qua, ta lại ngủ thẳng một mạch đến khi mặt trời lên cao, lúc tỉnh lại đã thấy Vân Châu không có ở trong phòng. Ta cùng với Vân Châu giả dạng thành những cô nương thường dân, nguyên bản chính là vì không muốn thu hút sự chú ý của người khác, càng không ngờ lại trở thành tiêu điểm của mọi người trên thuyền. Trong mắt bọn họ, hai chúng ta chỉ có hai từ “Đặc biệt”. Có thể bước lên thuyền này không phải quan lại thiên kim, cũng là phú gia công tử, mà chúng ta lại là hai kẻ “hủ lậu nghèo kiết xác”. Nha đầu Vân Châu này, khi không lại lựa ngay một chiếc thuyền hạng sang như thế này, khiến ta dù không muốn bị chú ý cũng không còn cách nào khác.

Ta bước đến bên cầu thang xuống lầu, toan nghe tiếng cãi vả, hướng tầm mắt ngưng tụ về phía âm thanh cãi vả vang ra, một vị cô nương đang cãi nhau với vài tiểu nhị, cãi đến mặt đỏ tai hồng, cũng không ai bước ra nói giúp nàng đôi lời. Vị kia cô nương không phải ai xa lạ, chính là Vân Châu. Ta chạy như bay, lao nhanh xuống lâu, đẩy những tiểu nhị đang vây quanh Vân Châu, nhỏ nhẹ hỏi nàng có chuyện gì xảy ra.

Vân Châu tức giận chỉ đám tiểu nhị, đôi môi nhếch lên, biểu tình đáng yêu đến kinh người :“Cô nương, bọn họ không cho gọi bàn”.

Bọn tiểu nhị hèn mọn khinh khỉnh đưa mắt liếc chúng ta một cái : “Hai con nha đầu nghèo mạt các ngươi còn muốn ngồi bàn ở đây mà ăn cơm, không thấy nơi đây chỉ có những người như thế nào ngồi sao ?”.

Ta một tiếng hừ lạnh:“Nha đầu nghèo mạt?”. Thanh âm của ta vang lớn khiến mọi người đang ngồi đó trong phút chốc yên lặng, từ trong ống tay áo, ta lấy ra viên nhân ngư tiểu minh châu mấy ngày trước Hàn chiêu nghi tặng ta đặt giữa lòng bàn tay, bày ra trước mặt bọn họ. Dạ minh châu tại đây diễm dương cao chiếu, dù bây giờ còn là ban ngày nhưng lục quang vẫn rực rỡ như trước. Không chỉ mấy tên tiểu nhị nhìn hạt châu chằm chằm đến mức hai tròng mắt muốn rớt ra, đến nỗi quan gia tiểu thư, phú gia công tử cũng đều trợn tròn mắt. Ta đối với trang sức châu báu cũng có chút nghiên cứu, Hàn chiêu nghi tặng cho hạt châu này, giá trị của nó đủ để ta mua cả một tòa thành.

Những tên tiểu nhị lập tức hướng ta cúi đầu khom lưng, còn nhanh chóng bày bàn cho chúng ta, thái độ so với lúc trước quả cách biệt một trời một vực. Thậm chí những món ăn ngon cứ món này tiếp món khác, lần lượt được bày ra: phù dung kê phiến, tuyết y ngân ngư, phượng vĩ yến thái, phỉ thúy long hà, thanh thang ngư sí.

Ta cùng Vân Châu ngồi trước một bàn đầy thức ăn ngon, thức ăn không chỉ bày trí tinh tế, công phu mà hương vị còn tuyệt vời khó tả. Vừa ăn thức ăn ngon, vừa lắng nghe nữ tử sau bức màn mỏng manh phía trước tấu một khúc Dương Xuân Bạch Tuyết, khi ôn uyển tựa lưu thủy, khi khí thế vang động núi sông, khi như đan phụng dang cánh, xuyên thẳng bầu trời cao vợi, tựa một bài ca tuyệt mỹ, tựa một vũ khúc động nhân tâm, giai điệu lúc nhanh như quân hành một khúc, lúc chậm như chút tình nhân gian nỉ non, tuyệt đến không còn từ ngữ để diễn tả. Đến cả một nữ tử như ta, cũng vô cùng tò mò muốn biết được hoa dung nguyệt mạo của vị cô nương đang tấu khúc nhạc này, đáng tiếc dung nhan lại ẩn giấu sau màn lụa mỏng, hư hư thực thực mông lung không thấy rõ, chỉ thấy thấp thoáng dáng hình nhu mì, chân mỹ.

“Phong quang vô hạn hảo, hữu nữ tấu huyền cầm, cầm thanh do động thính, chỉ dục đổ phương dung” – Quả là rắm chó kêu to … nhưng cứ tạm kêu cái thứ này là thi thơ đi, tiếng đàn tuyệt vời đang ngân nga vang vọng, bỗng lại có một công tử trang phục ngăn nắp, diện mạo xấu xí đứng lên phóng đãng mà ngâm tụng, sắc mặt đầy tự tin, thi thơ vừa ngâm, tiếng đàn liền im bặt.

“Lý thiếu gia quả thật bác học đa tài, lời thơ thiên cổ tuyệt phú như vậy vẫn có thể phú ra, tuyệt diệu tuyệt diệu” – Vị công tử ngồi cùng bàn với hắn cũng ầm ĩ tán dương, quả thật đều là kinh thế diệu ngữ a.

“Tuyệt, rất tuyệt” . Càng hoành tráng hơn chính là những công tử ngồi gần đó đều trầm trồ ngợi khen, vỗ tay tán thưởng. Nhìn thấy cảnh này, ta chỉ muốn chết vì buồn cười, quả thực chỉ là một thứ thùng rỗng kêu to, tự coi bản thân có một bụng thi thư, thế mà vẫn có kẻ đem hắn ca ngợi, nâng lên đến tận trời.

Cũng không biết do ta cười quá lớn, hay xung quanh ta quá im lặng, thế là tiếng cười của ta bị họ nghe được.

Hắn quắc mắt, trừng trừng liếc thẳng ta : “Ngươi cười cái gì, thơ của bổn thiếu gia chẳng lẽ không hay?”.

“Rắm chó kêu to, cái gì mà thiên cổ tuyệt phú, bổn cô nương tùy tiện làm còn hay hơn” – Ta không hề yếu thế, lên tiếng khích bác hắn một câu, hắn liền tức giận đến đỏ cả mặt, miệng mở ra rồi chỉ có thể đóng lại, không nói được gì.

“Lý thiếu gia bớt nóng giận, để ta đi giáo huấn nàng” – Nam tử vừa nãy lên tiếng tán thưởng hắn liền bước ra trấn an, rồi thẳng hướng ta bước tới, trên gương mặt ưa nhìn trưng ra một nụ cười giả tạo. Nhìn nụ cười của hắn lại khiến ta nhớ tới nụ cười của Đỗ hoàng hậu, bất giác khiến ta mất cả khẩu vị, cả một bàn mỹ thực liền trở nên vô vị.

“Nói vậy, xem ra cô nương đây tài cán thượng thừa, chắc hẳn cô nương không ngại trổ tài làm một câu để chúng ta thưởng thức” – Hắn nhíu mày cười khẽ, dường như chắc chắn rằng ta sẽ phải xấu mặt trước toàn thể mọi người.

Ta tiện tay bóc vỏ một con tôm, bỏ vào miệng ăn, nhai nhai rồi nuốt xuống, hương vị so với lúc nãy quả thật đã khác biệt “Sung đường chi phương, phi u lan sở nan. Nhiễu lương chi âm, thật oanh huyền sở tư. Như oán như mộ, như khấp như tố. Dư âm niểu niểu, bất tuyệt như lâu”.

Trên mặt hắn thoáng nét bối rối, nhưng vẫn cố gắng cười giả lả, rồi lại hướng ta xưng tên Tử Hoành, chẳng biết để làm gì. Trong lúc này, nữ tử tấu đàn ban nãy đã vén lớp khinh sa bước ra, phong cốt cơ thanh, dung nhan tựa tiên nữ giáng hạ phàm trần, đôi hài thêu song phụng hoàng ẩn hiện dưới lớp váy dày, nhịp nhàng theo từng bước chân, nàng nhẹ nhàng bước về phía chúng ta, trên mặt hàm chứa biểu tình khâm phục nhìn ta : “Không thể tưởng tượng được cô nương lại tài tình như thế”.

Tử Hoành cố gắng điều chỉnh cho gương mặt trở nên bình thản, liền bảo chúng ta cùng lấy vị tuyệt thế nữ tử này làm đề mà ngâm đối. Vừa nói xong, hắn liền dùng âm thanh ôn nhuận, thoải mái cười ngâm : “Xảo tiếu thiến hề mỹ mục phán hề dục tiêu hồn, đại phong khởi hề vân phi dương hề vũ nghê thường. Hoành phi: Phong hoa tuyệt đại”.

“Minh my hạo xỉ, sở nữ yêu chi Việt nữ tai. Phấn đại chu thần, phấn nhan song nhị tấn trung khai. Hoành phi: Tuyệt đại giai nhân”- Ta không chút lo lắng ứng đối.

“Kiểm sấn đào hoa, thu ba trạm trạm yêu nhiêu thái tự Nguyệt Lí Thường Nga. Phát ti như tả, xuân duẩn tiêm tiêm kiều mị tư nhược uyển biên Tây Thi. Hoành phi: Xuất thủy phù dung”.

Ta bất giác mỉm cười, đối tiếp: “Băng tuyết chi tâm, lan quế chi khí, cánh kiêm thu thủy vi thần ngọc vi cốt. Đào lý kì mạo, vân hà kì y, tự thị phi tiên như thái liễu như yên. Hoành phi: Ngọc cốt băng thanh”.

Sắc mặt hắn đột nhiên đại biến, hắn định nói gì đó nhưng liền bị mỹ nữ tử kia cắt ngang : “Không cần so tài thêm nữa, vị cô nương này thắng”. Rất nhiều người cảm thấy bất minh, ta và hắn làm thơ đều tinh tế tuyệt diệu, bất phân cao thấp, hà cớ gì nàng lại ngắt ngang mà phân xử rằng ta thắng.

Nàng chậm rãi nói : “Công tử ngươi nói lấy vẻ đẹp của ta để làm đề đối, thế mà vế thứ nhất ngươi đối ‘Dục tiêu hồn’ – lỗ mãng lại mang sắc khinh phù, vế thứ hai ngươi lại đối ‘Yêu nhiên, kiều mị’, xin hỏi ngài đối ngược về ta sao?” – Thanh âm của nàng tựa hoàng anh xuất cốc, khiến những người đang ngồi đây ai ai cũng đều bừng tỉnh. Tử Hoành hiểu rõ liền khom người hướng ta thi lễ, nhận thua, ảm đạm rời đi.

Ta dùng ánh mắt khâm phục nhìn vị cô nương này, nàng cũng có thể nhìn ra chỗ bại bút của Tử Hoành. Dung mạo nàng tuy “mỹ” nhưng không “yêu”, thật chứ không ảo, trên người lại toát ra một khí chất cao nhã, khiến người ta chỉ dám nhìn mà không dám chạm tới, mà hắn lại dùng những từ như “tiêu hồn”, “yêu nhiên”, “kiều mị” để miêu tả nàng, cũng khó trách thất bại trước ta.

Ta cảm thấy có một ánh mắt sắc bén đã luôn nhìn theo ta từ lúc ta bắt đầu lên tiếng, nhưng khả dĩ bây giờ nhìn khắp xung quanh lại không thấy bóng dáng nào khả nghi, chẳng lẽ là ta quá đa nghi?

Ta và vị cô nương này vừa gặp mà dường như đã có duyên từ thưở nào, nàng cho biết bữa cơm trưa nay nàng thay ta chi trả, còn nhiệt tình mời ta vào khuê phòng nàng cùng thưởng thi họa. Sau đó ta được biết, nguyên lai nàng là thiên kim của thuyền chủ, tên gọi Ôn Tĩnh Nhược. Thuở nhỏ đã đọc bách gia thi từ, giám thưởng danh họa, tinh thông âm luật, thông hiểu ca vũ. Quả là khó gặp tri âm, mãi đến hôm nay gặp ta, liền cảm thấy tìm được một con người khác của chính mình.

Ta cùng nàng tâm tình đến giờ Hợi ba khắc mới trở về, lúc gần đi nàng còn hẹn ta ngày mai lại tiếp tục phẩm thi thưởng họa, ta vui vẻ đồng ý, dù sao cùng nàng ngồi nói chuyện phiếm cũng là một chuyện khiến ta cảm thấy thực vui vẻ.

Trở lại sương phòng, vừa đẩy cửa ra, một mùi hương thoảng nhẹ xộc vào mũi, ta không nhớ trong phòng có bày hoa tươi. Ánh mắt ta bắt đầu mơ mơ màng màng, cơn buồn ngủ trào đến, ta dùng sức lắc đầu thật mạnh cố gắng lay tỉnh bản thân.

Tầm mắt ta đảo một vòng quanh phòng, chợt thấy Vân Châu đang nằm bất động trên mặt đất, lại thấy một nam tử đang tĩnh tọa trên giường ta, ta bỗng cảm thấy hoảng hốt khi hình ảnh hắn dần biến thành một, hai, ba … người.

“Đã lâu không gặp, Phức Nhã công chúa!” – Ngữ khí của hắn bình tĩnh nhưng lại tràn ngập tiếu ý, hắn chậm rãi từng bước hướng tới gần ta.

Hai chân mềm nhũn, thân người chẳng mấy chốc không thể trụ vững mà ngã xuống, thầm nghĩ bản thân sẽ như Vân Châu, ngã sấp trên một sàn nhà vừa cứng vừa lạnh tanh, nhưng tại sao lại không đau đớn như ta nghĩ, ta ngã vào một vật gì vừa ôn nhu vừa âm áp. Lúc này ta đã hoàn toàn mất ý thức, chỉ nghe thấy hắn ở bên tai ta thì thào gì đó, ta lâm vào một mảnh hắc ám sâu không đáy.

Máu tươi cùng hài cốt xơ xác tiêu điều, những mũi lao sắc nhọn ẩn hiện trong tầng tầng lớp lớp sương mù, khắp nơi bao trùm một màu đỏ sẫm, ta dùng sức túm chặt tay phụ hoàng, lại bị ngài vô tình gỡ ra, phụ hoàng nắm chặt trường kiếm xông ra ngoài, mãi đến khi ngài ngã xuống đất, loạn đao còn cắm đầy trên người, huyết nhục mơ hồ, thương tích đầy mình.

“Phụ hoàng, phụ hoàng……” – Ta nỉ non than nhẹ, toàn thân nhịn không được co rúm run bần bật.

“Tiểu thư, tiểu thư ?” – Thanh thanh lo âu kêu gọi từ lúc ban đầu rất nhỏ dần dần rõ ràng hơn, là ai đang gọi ta? Là Vân Châu sao?

Chậm rãi mở mắt, trước mặt lúc này là một gian phòng cổ kính, một hương vị xa lạ thấm vào ruột gan, mi mắt hơi cay. Nhớ rõ đêm đó cùng Ôn Tĩnh Nhược nói chuyện phiếm đến đã khuya mới về phòng, vừa đẩy cửa liền bị một mùi hương thơm ngát xông vào mũi, cuối cùng đứng không vững, là mê hương!

Vừa tỉnh ngộ, ta liền bật mạnh mà ngồi dậy, dùng ánh mắt chằm chằm nhìn vào hai cô nương đang đứng ở đâu giường, dùng ánh mắt lo lắng nhìn ta, ta khàn khàn hỏi:“Đây là đâu, các ngươi là ai ?”.

“Tiểu thư chớ sợ, đây là Biện Quốc Thừa tướng phủ.”

“Chúng ta là người do Thừa tướng phái tới hầu hạ người, ta tên là Lan Lan, nàng ấy là U Thảo”.

Nụ cười tươi tắn, ngọt ngào, ánh mắt trong suốt, các nàng cũng không giống người có tâm kế sâu xa, ta cũng dần buông sự đề phòng trong lòng, lập tức lại nhớ ra điều gì đó, toàn thân hóa đá cứng ngắc, nhớ mang máng lúc ngất xỉu, người trước mặt có gọi ta làm Phức Nhã công chúa, đợi chút … Nếu nơi này là Biện Quốc Thừa tướng phủ …

“Biện Quốc Thừa tướng là người mang ta đến đây ?” – Ta mờ mịt nhìn chằm chằm hai nàng, hơi khẩn trương hỏi, hy vọng có thể tìm được một tia giả dối lừa gạt trong mắt hai nàng, lại không ngờ các nàng ánh mắt sạch sẽ không giấu giếm tạp niệm mà thẳng thắn trả lời ta. Đây là sự thật.

Cuối cùng, một tia hy vọng mong manh tan biến, đôi môi khẽ run lên, rốt cuộc phát không ra thanh âm gì, vị Biện Quốc Thừa tướng này chính là hôn phu của ta – Liên Thành.

Thiên hạ chia làm Kỳ Quốc, Biện Quốc, Hạ Quốc – ba quốc gia hùng mạnh, những tiểu quốc khác chỉ cần có dấu hiệu quật khởi liền bị ba nước này dẫn binh tiêu diệt, dễ như trở bàn tay.

Lấy tình thế lúc này mà suy xét, trong ba nước, Kỳ Quốc là quốc gia có thực lực hùng hậu nhất, bất luận binh lực, tài phú, lãnh thổ, dân tâm đều là thiên hạ đệ nhất, hai nước còn lại không thể sánh được.

Biện Quốc lãnh thổ mặc dù không thể so sánh cùng hai nước rộng lớn, nhưng là lại có đội quân thiết giáp uy mãnh, binh lực xếp đầu trong ba nước, bất luận là hệ thống chiến thuật quân sự, hay địa thế công thủ, cùng tường đồng vách sắc, làm cả Kỳ Quốc thực lực cường đại nhiều lần xuất binh cũng không xuyên thủng nổi.

Mà Hạ Quốc … từ năm năm trước đã thần phục Kỳ Quốc, cùng ký kết khế ước hai mươi năm không giao chiến, trong tam quốc – Hạ Quốc là nước yếu nhất, nhưng dân sinh yên vui, dân chúng cơm no áo ấm, mãi đến một năm trước, Hạ Quốc một hồi kinh thiên binh biến, đẩy con dân Hạ Quốc vào cảnh dầu sôi lửa bỏng.

Từ khi Hạ Quốc thần phục Kỳ quốc đến ngày đó đã tròn năm năm, một người tự xưng Biện Quốc Thừa tướng, tên gọi Liên Thành đã bí mật đến Hạ Quốc, hắn yêu cầu Biện Quốc cùng Hạ Quốc liên thủ tiêu diệt Kỳ Quốc, chia đôi thiên hạ. Mà hoàng thượng đã sớm không cam lòng hàng năm dâng tặng bạch ngân, tơ lùa, cắt nhường lãnh thổ, chịu Kỳ Quốc áp bức, liền lập tức đáp ứng, còn định ra hôn ước : Vị công chúa được Hạ Quốc hoàng đế thương yêu nhất – Phức Nhã công chúa gả cho Biện Quốc Thừa tướng Liên Thành làm vợ, cùng nhau giao ước liên minh.

Mà ta, đúng là Hạ Quốc Phức Nhã công chúa.

Hết thảy mọi chuyện đều bí mật tiến hành, lại không biết vì sao tin tức bị bại lộ ra ngoài, rơi vào tai hoàng đế Kỳ Quốc. Hoàng đế giận dữ. Phụ hoàng vì dã tâm của mình mà trở nên trơ trẽn trong mắt dân chúng, nháy mắt dân tâm thụt lùi, nghìn người chỉ trích. Đến nỗi lúc hoàng đế Kỳ Quốc phái binh thảo phạt Hạ Quốc cũng không nghĩ đến, Hạ Quốc đã bắt đầu nội loạn. Thân đệ của Hạ Quốc hoàng đế – tức Thuần vương nhị hoàng thúc của ta đã dẫn quần thần cùng hai mươi vạn tinh binh duệ giáp thẳng bức Chiêu Dương môn, lấy lý do phụ hoàng “Hoang dâm vô đạo, tin lời gian nịnh, sủng hạnh quyền thần” mà bức phụ hoàng thoái vị. Phụ hoàng đối mặt cùng trận binh biến bất ngờ này cũng quyết không thúc thủ chịu trói, ngược lại còn ra sức chống cự, cuối cùng bị loạn đao chém chết giữa Cam Tuyền điện, mẫu hậu ta cũng tự tử quyên sinh cùng phụ hoàng.

Hạ Quốc, một đêm liền đổi chủ.

Nguyên bản ta trốn thoát kiếp nạn này, chính là nhờ đệ nhất cao thủ Hạ Quốc – Dịch Băng, hắn dùng tuyệt thế khinh công mang ta thoát khỏi hoàng cung, mà Thuần vương lại muốn diệt cỏ tận gốc, sợ xuân phong thổi đến lại sinh trưởng, suốt dọc đường đi phái sát thủ đến giết chúng ta. Tuy rằng Dịch Băng là đệ nhất cao thủ Hạ Quốc, nhưng đối mặt cùng hàng loạn cuộc đuổi giết điên cuồng vẫn mấy lần suýt chết, huống hồ hắn còn mang một người không biết một chút võ công nào như ta. Ta có mất mạng cũng không muốn hắn dính dáng với ta thêm nữa, nếu không hắn nhất định toi mạng. Hắn luôn nói, hoàng hậu nương nương đối hắn có ân, hắn là quyết không bỏ lại nữ nhi của nàng, mặc kệ không lo.

Cuối cùng, vào lần đuổi giết thứ sáu, Dịch Băng rốt cuộc chống đỡ không nổi, ta thấy lưỡi đao của bọn sát thủ đã gần kề ngay cổ, ta cứ nghĩ rằng mình sẽ chết, lại không ngờ được một vương gia Kỳ Quốc trên đường lãnh binh đến Hạ Quốc cứu mạng.

Hắn vừa gặp ta, đã liền nói : “Phức Nhã công chúa phải không, chúng ta cùng làm một giao dịch, nàng thấy thế nào ?” – Khẩu khí hỏi mà như khẳng định, có lẽ ta bị sự tự tin tràn đầy trong mắt hắn hấp dẫn, lại có lẽ là vì hắn là ân nhân cứu mạng của ta, ta cùng với hắn bắt đầu nhất bút giao dịch.

Hắn dùng thời gian nửa năm đem ta biến thành nữ nhi của Diêm vận sử Lưỡng Giang – Phan Ngọc, ta chỉ nghe theo mệnh lệnh của hắn mà làm việc, những việc khác ta không hỏi đến, hà tất nhiều lời. Đến hơn một tháng sau, Kim Lăng thành truyền đến một tin tức, thái tử cùng chư vương muốn tuyển phi … Lúc này đây, ta nguyên bản nên ở Tô Châu chờ đợi bước tiếp theo, lại bị Biện Quốc Thừa tướng bắt đến nơi này. Vân Châu tỉnh lại mà không thấy ta, nàng thể nào cũng lo lắng tìm kiếm ta. Nếu Kỳ Hữu biết ta mất tích, liệu kế hoạch đó của hắn có bị ảnh hưởng hay không ?

Tháng sáu ở Biện Quốc so với Hạ, Kỳ hai nước mà nói, quả nóng hơn mức bình thường, mỗi khi Lan Lan cùng U Thảo mỏi tay dừng quạt cho ta, thì cơn nóng lại ùa đến khiến đầu ta ong ong, toàn thân khô nóng, tính tình cũng càng ngày càng điên tức mà phát hỏa, nhưng cơn điên tức của ta không phải chỉ vì trời nóng mà phát.

Ta ở Thừa tướng phủ tựa như hoàng yến bị nhốt trong lồng, suốt năm ngày, ta chỉ có thể cùng Lan Lan, U Thảo gặp mặt nói chuyện phiếm, không thể rời khỏi Thính Vũ Các dù chỉ bước. Ta rất muốn giáp mặt Liên Thành để hỏi mục đích hắn bắt ta đến Thừa tướng phủ, ta lúc này đã không còn là Hạ Quốc công chúa, hôn ước cùng hắn cũng đã trở thành vật phế thãi. Hắn vì sao còn muốn bắt ta đến Biện Quốc, chẳng lẽ muốn giao ta cho Hạ Quốc hoàng đế đổi lấy chút ích lợi?

Mỗi khi hỏi hai kẻ đang kè kè sau ta như hình với bóng – Lan Lan và U Thảo rằng Thừa tướng đi đâu vậy, các nàng vĩnh viễn chỉ có một câu: “Thừa tướng bề bộn nhiều việc!”. Ta lại không tin hắn có thể làm việc đến mức không cần hồi phủ đi ngủ.

Đặt tay xuống bàn tùy tiện viết hai câu cảm khái, nét bút cứng cáp hữu lực, cứ một nét phẩy rồi lại nét thẳng, một chút cũng không thua cho nam nhi. U Thảo đang quạt cho ta cũng rướn cổ liếc mắt nhìn một cái, nhẹ nhàng khen ngợi: Nét chữ nhỏ nhắn lại thuần mỹ, dùng ngôn ngữ bình thường thật không tài nào diễn tả hết cái đẹp. Tựa hồng nhạn trên trời lại như vân ngư dưới nước, nhưng lại thấp thoáng nét u sầu.

Tà dương độc ỷ tây lâu, dao san kháp đối liêm câu

Nhân diện bất tri hà xứ, lục ba y cựu đông lưu.

(Tà dương chiếu ánh Tây lâu, một bầu rượu, một cần câu mà đối cùng núi cao

Trước sau nào thấy bóng người, sông xanh vẫn cứ chảy về hướng Đông)

“Nét chữ của tiểu thư trong chữ có “lửa”, xuất thần nhập hóa, lại yêu mị tựa ma quỷ …”

Ta nhẹ buông bút lông trong tây, bất đắc dĩ chen ngang Lan Lan đang thao thao bất tuyệt tán thưởng: “Không cần khoa trương như vậy, hôm nay đã là ngày thứ năm, chủ tử các ngươi vì sao chậm chạp không chịu lộ diện gặp lại ta ?”.

“Ta còn thắc mắc vì sao không cho ai đến gần Thính Vũ Các, nguyên lai là kim ốc tàng kiều (lầu vàng có giấu mỹ nhân) !”. Cửa lim nguyên bản khép hờ, nay lại có người đẩy ra, một trận gió thổi vào, đem tờ giấy ta vừa viết thổi bay, phiêu phiêu dạo mấy vòng, cuối cùng vô tình nằm trên mặt đất.

Một nữ tử tuổi còn thanh xuân, mắt liễu mày ngài trừng mắt nhìn ta. Dù trưng ra bộ dáng giận dữ nhưng nét xinh đẹp lại không giảm sút, khiến ta cảm thấy có phần kỳ dị.

Lan Lan và U Thảo nhân sợ hãi quỳ trên mặt đất, thân hình run rẩy: “Phu nhân !”

Nguyên lai là Liên Thành phu nhân, khó trách khoi thấy ta nàng lại tức giận đến vậy, ta nhận thấy được trong mắt nàng ẩn giấu nét ưu thương, ảm đạm

Nàng áp chế cơn tức giận, bước tới gần ta, đem ta từ trên xuống dưới nhìn quét một lần: “Ngươi là ai, vì sao lại ở Thính Vũ Các?”

“Vậy phải hỏi Liên Thành, là hắn bắt ta đến”. Đồng thời trong lúc nàng đánh giá ta, ta đã quan sát nàng. Da trắng như tuyết, dung nhan tỏa sáng tựa ánh dương, môi đỏ má đào, quốc sắc thiên tư, phong nhã do tuyệt.

Ánh mắt của nàng một trận tan rã, khẽ nhắm mi mắt, khóe miệng giật giật như còn muốn nói cái gì đó, nhưng lời như kịp nói, sau lưng nàng đã vang lên một âm thanh:“Ai cho nàng đến đây ?!”. Ngữ khí mặc dù bình tĩnh lại gấu giếm sắc bén.


Gương mặt như tạc bằng ngọc, viền môi cứng cáp, mắt xếch uy mãnh. Đôi mắt thanh nhã cao quý,tỏa sáng đến chói mắt. Ta tin tưởng trên đời cũng chỉ có hắn mới xứng với danh hiệu “Khuynh thế mỹ nam” bốn chữ, cũng chính vì hắn sở hữu dung mạo khiến nữ tử cũng phải ghen tỵ, nên một năm trước ta chỉ đứng từ xa nhìn hắn một cái liền ghi khắc kỹ rằng người này là Biện Quốc Thừa tướng – Liên Thành.

“Có lá gan to như vậy, lại không có can đảm cho ta biết ?” – Nàng hừ lạnh.

“Linh Thủy Y!” – ba chữ này thốt ra từ miệng hắn mang nét uy hiếp lạ thường, nhưng ngữ thanh vẫn bình thản, ta lại cảm giác được, đây là dấu hiệu đầu tiên của một trận cuồng phong.

Ta không nghĩ bọn họ vì ta mà mâu thuẫn, liền cất bước chen vào giữa hai người, vốn muốn khuyên can bọn họ không nên tiếp tục khắc khẩu. Nàng ta lại không chút cảm kích đem ta đẩy ra, khiến ta một phen lảo đảo suýt ngã sấp xuống, may mắn thay, U Thảo vốn đang quỳ lại chạy đến đỡ ta.

“Đừng có mà làm càn!” – Ngữ khí càng thêm phần sắc bén, hơn nữa đã không thể vãn hồi.

“Ngươi dám hung dữ với ta, ta lập tức bảo hoàng huynh phế chức của Thừa tướng ngươi!”.

Hiện tại ta im lặng đứng một bên nhìn bọn họ ngươi một lời, ta một câu, cứ thế khắc khẩu, quả thật rất có ý tứ. Còn nhớ rõ một năm trước phụ hoàng tứ hôn, hắn còn không có thê thất, chỉ chớp mắt một cái đã liền cưới một thê tử hung hãn như vậy, trong lời nói của nàng, ta nghe ra Linh Thủy Y cô nương này quả là thân phận tôn quý – đường đường là công chúa, là muội muội của Biện Quốc hoàng đế.

Thẳng đến khi nàng cả mặt đẫm lệ chạy khỏi Thính Vũ Các, trận khắc khẩu này mới ngừng lại. Chỉ thấy Liên Thành bảo Lan Lan và U Thảo lui ra, nặng nề mà thở hắt một hơi, chưa đợi hắn bày tỏ mệt mỏi trong lòng, ta liền thấp giọng chất vấn hắn vì sao phải đem ta nhốt tại nơi này.

“Bởi vì, ngươi là vị hôn thê của ta.” Thần sắc của hắn vẫn bình thường, nhìn không ra cảm xúc, thấy hắn ôn nhiên cười, ta không khỏi nhìn đến ngu ngốc. Người ta nói nữ tử khuynh quốc khuynh thành, nhưng hiện tại trước mắt ta đã có một nam tử khuynh quốc chi mạo.

“Từ một năm trước, ta đã không còn rồi” – Ta sửa lại sai lầm trong lời nói của hắn.

“Hôn thư do phụ hoàng nàng lập cho chúng ta vẫn còn, tại sao không phải chứ ?”

Ta không nói gì, chỉ trừng mắt nhìn hắn, trong lòng bàn tay nhè nhẹ truyền đến một đợt mồ hôi lạnh, cảm thấy kinh hoảng lại không biết làm sao. Ta chỉ có thể trầm mặc mà đối diện hắn, nếu không, hắn mà giận dữ sẽ đem thân phận của ta phơi bày tại Biện Quốc, chẳng khác nào lại khiến cho nhị hoàng thúc đuổi giết. Ở Kỳ Quốc, nhiệm vụ của ta còn chưa hoàn thành, tại đó, còn có người ta muốn gặp lại.

“Đừng dùng ánh mắt u oán như vậy nhìn ta” – Hắn trở nên vô thố trước ánh mắt của ta, hoảng sợ né tránh mà nói.

“Thả ta trở về!”

“Nếu ta nói không thì sao ?”

“Cầu ngươi …”

Cuối cùng, ta gần như ăn nói khép nép khẩn cầu cũng không giành được một tia đồng tình từ hắn, vẫn bị cấm chừng tại Thính Vũ Các như trước, hai tiểu nha hoàn theo sát ta như hình với bóng. Ta cơ hồ cũng bị các nàng tra tấn đến phát bệnh. Tâm tình cũng từ từ âm trầm, buồn bực, cuối cùng rõ ràng liên tục mấy ngày mấy đêm cũng không nói chuyện, cũng không để ý các nàng.

Trăng như hàn băng, trăng non uốn hình lưỡi liềm, ta vén váy ngồi xổm tại cây cầu nhỏ bên hồ nước trong Thính Vũ Các, làn bích thủy soi ánh ngại nguyệt, lượn lờ khói sóng yên ba. Bóng người soi trong lòng nước, phía sau, hai nha hoàn vẫn như cũ, đứng thẳng sau lưng ta, tất cả hình ảnh đều hiện lên trên mặt hồ. Ta khẽ động làm chấn động mặt hồ, gợn sóng lan tràn, đem bóng dáng ba người chúng ta đánh nát, ta cứ vậy, một lần rồi lại một lần, đánh nát ảnh ảo kia, không ngại việc này quá phiền hà, quá thừa thải. Có lẽ thật quá nhàm chán, ta chỉ có thể làm mấy chuyện này để đêm bớt nhàm chán.

Từ lần trước, Linh Thủy Y đến nháo một phen rồi gặp qua Liên Thành đến bây giờ đã hơn một tháng, sau đó ta chỉ gặp qua hắn hai lần, lần đầu tiên hắn lộ diện là lúc ta thật sự chịu không nổi cảnh giam giữ cấm chừng, thừa dịp cả hai nàng không chú ý liền tự thân trốn chạy, ta leo lên ngọn cây gần bức tường cao, tưởng từ đó có thể chạy trốn ra ngoài, nhưng từ lòng bàn chân truyền đến một cảm giác đau, ta liền nặng nề rớt bịch xuông, ngay cả khí lực để kêu lên đau đớn cũng không có. Nhờ thế, hắn mới có thiện tâm đến xem qua ta một cái, may mắn chân bị trặc nhẹ, không có gì nghiêm trọng, chỉ là của thắt lưng của ta đau âm ỉ, nằm trên giường những năm ngày liền mới có thể miễn cưỡng xuống giường đi lại. Nghĩ đến cũng ngốc, cho dù ta ra khỏi Thính Vũ Các thì thế nào, Thừa tướng phủ có bao nhiêu thủ vệ, ta làm sao có thể ra ngoài.

Khi vết thương đã không còn đau, ta bắt đầu biểu đạt sự bất mãn đối với Liên Thành, bắt đầu tuyệt thực, bất luận Lan Lan, U Thảo khuyên như thế nào, ta vẫn liên tục mấy ngày không ăn không uống, khiến cho bản thân mệt mỏi đến ngất xỉu. Khi ta tỉnh lại liền phải đối mặt cùng đôi mắt ủ dột, bất đắc dĩ của hắn. Hắn nói: “Ngươi thật sự rất muốn chết? Ngươi không cần phục quốc sao? Ngươi muốn buông xuôi?”. Chỉ vì những lời này của hắn, ta một lần nữa nhặt lên bát đũa, đem một ngụm cơm trắng đưa vào miệng mà nuốt.

“Tiểu thư, ngươi nói cùng chúng ta một lời đi!” – Lan Lan lựa lúc mở miệng, ta quả thật đã quá lâu không nói qua một câu với các nàng.

“Chúng ta chỉ là phụng mệnh theo sát người, người đừng tức giận nữa!” – Thanh âm của U Thảo dường như là nức nở, nếu là trước kia ta nhất định đau lòng, nhưng hiện tại ta đã không còn dư tâm tư để đi thương tiếc người khác.

U Thảo thấy ta không nói lời nào, thanh âm tiếp tục chùng xuống: “Có lẽ người không biết, sau khi Hạ Quốc đổi chủ, chủ tử luôn đi khắp nơi tìm kiếm người, hiện tại rốt cuộc đã tìm được người, bởi vì rất quan tâm người cho nên mới sợ người rời đi. Người cũng đừng dỗi chúng ta nữa!”. Ta thực kinh ngạc vì nàng ta biết thân phận của ta, có thể thấy được hai nàng là người có vị trí không nhỏ bên cạnh Liên Thành.

“Cho nên hắn có thể đem ta tùy ý nhốt sao?” – Thoáng chốc hận ý của ta nảy lên trong lòng, trào lên mãnh liệt. Cái chết của phụ hoàng và mẫu hậu chẳng lẽ hắn không có trách nhiệm sao, nếu không phải hắn dụ dỗ phụ hoàng phản Kỳ, nhị hoàng thúc làm sao có cớ tạo phản, dân tâm như thế nào thụt lùi, phụ hoàng một đời anh minh làm sao có thể chôn vùi trong biển lời khiển trách của vạn nhân ?!

“Ngày mai ta mang ngươi ra ngoài dạo một chút, cho ngươi nhìn ngắm Biện Kinh” – Hắn mang theo ý cười, vô thanh vô tức xuất hiện phía sau ta, ta nhìn vào phản chiếu trên hồ mà nhận thức, hắn cứ vậy đem ta nâng dậy. Hai đầu gối của ta bởi vì ngồi lâu mà vô duyên duyên vô cớ sinh đau, ta thét lớn một tiếng.

Nhìn hắn ngồi xổm xuống trước mặt ta, ta còn cảm thấy kỳ quái, không biết hắn định làm gì, hắn đã dang hai cán tay trắng nõn lực lưỡng đặt lên hai chân của ta, mềm nhẹ vuốt ve, bấm huyệt. Kinh ngạc nhìn hắn, không còn từ ngữ gì để nói nữa, đường đường Thừa tướng một nước, lại vì ta mà ngồi xuống xoa chân.

“Chạy trốn cũng được, tuyệt thực cũng được, nhưng đừng thương tổn chính mình” – Trong thanh âm của hắn ẩn chứa nhè nhẹ nhu tình, từng câu từng chữ đều lộ ra nét thân thiết.

“Cho ta trở về đi” – Ta nhẹ cất tiếng, vừa nhắc lại chuyện đó, chỉ cảm thấy hai bàn tay đang đặt trên đùi ta bỗng cứng đờ, động tác đình trệ.

“Nếu ta nói … ta có thể giúp ngươi phục quốc!”

Ngồi trước bàn trang điểm, ta khoan thai một mình chải đầu, nhưng trong đầu vẫn thủy chung suy tư về ý tứ trong lời nói của Liên Thành. Hắn nói hắn có thể giúp ta phục quốc, điều kiện duy nhất là ta cả đời này ở lại bên hắn. Ta chẳng những không vui vẻ chấp nhận, còn là một từ cũng không nói liền trở lại phòng. Nếu là ta của trước kia, nhất định sẽ lập tức đồng ý, nhưng hiện tại ta lại do dự.

“Phức Nhã, ngươi có thể kiên trì sống sót, không phải là nhờ cừu hận dày đặc trong tim sao?” – Ta nỉ non nói chuyện với chính mình, cơn đau âm ỉ truyền đến lồng ngực, đau đến ngay cả hô hấp đều khó khăn.

Hắn quả nhiên không có nuốt lời, sáng sớm đã đến Thính Vũ Các đem ta ra ngoài Thừa tướng phủ, cũng không có tùy tùng đi theo, chỉ có ta cùng với hắn. Nhưng ta biết, vô số cao thủ danh tiếng đang mai phục bốn phía, thứ nhất là bảo hộ Thừa tướng an toàn, thứ hai là tránh cho ta chạy trốn. Sở dĩ phải cho bọn họ ẩn thân trong tối chứ không quang minh đi cùng cũng là sợ ta không vui, hắn thật đúng là dụng tâm lương khổ. Nhưng ta một chút biểu cảm cũng không có, cùng hắn sóng vai đi trên ngã tư đường rộn ràng tiếng người ồn ào, tất cả những nơi chúng ta đi qua, dân chúng đều ghé mắt liếc nhìn chúng ta vài lần, tất cả là vì tuyệt mỹ dung nhan của hắn, mỗi lần ta nhìn thấy dung mạo của hắn đều phải nảy sinh đố kỵ, một nam nhân như thế nào lại tuyệt mỹ như vậy.

“Trông đẹp lắm sao?” – Hắn trịnh trọng hỏi, khiến ta có chút quái lạ.

Ta không lập tức trả lời, chỉ dừng lại trước thềm một tiểu quán, tùy tay cầm lấy một cái tượng đất, trông nó thật giống Kỳ Hữu. Hắn thấy ta cầm mãi trên tay luyến tiếc không để xuống, liền muốn vì ta mua bức tượng này, lại bị ta cự tuyệt.

Ta đem tượng đất đặt lại chỗ cũ, thản nhiên hỏi: “Ngươi thật sự nắm chắc?”

“Đối với chuyện bản thân không nắm chắc, ta tuyệt đối không hứa hẹn.”

“Hảo, ta đáp ứng ngươi!”

“Bốn năm, ngươi nguyện ý chờ sao?” – Hắn cho ta một thời gian hứa hẹn. Bốn năm! Ở Kỳ Quốc, ngay cả một kẻ luôn cao cao tự phụ như Kỳ Hữu hứa hẹn với ta cũng đã là tám năm, nhưng hắn lại khẳng định chỉ cần bốn năm, thời hạn giảm đi những một nữa.

Tuy rằng không tin, nhưng vẫn nặng nề gật đầu, ta phải tin tưởng hắn. Lại đi thêm vài bước, dưới bụng truyền đến một trận quặn đau, đau đến khiến ta mất cả tri giác, hắn lập tức ôm lấy ta hướng đến hiệu thuốc gần nhất, đại phu bắt mạch cho ta, bảo không có gì trở ngại, chỉ là thể chất quá mức nhu nhược, bốc mấy phương thuốc bổ điều dưỡng thân mình là tốt rồi. Thần sắc nghiêm trọng của hắn cuối cùng cũng thả lỏng, ta cũng không nói gì thêm.

Vì thân thể của ta không khoẻ, dọc suốt đường đi đều là hắn cõng ta hồi Thừa tướng phủ, trước ánh mắt kinh ngạc, hâm mộ, đố kỵ của mọi người, hắn cứ vậy cõng ta lưng hồi Thính Vũ Các.

Hắn nhẹ nhàng đem ta đặt xuống giường, chống lại đôi mắt thâm thúy sâu thẳm của hắn, câu dẫn hồn phách của người khác, khiến ta cảm thấy một trận run rẩy dị thường.

Hắn thay ta vén những sợi tóc mai vương trên trán: “Phức Nhã, kiếp này nếu có ngươi bên cạnh làm bạn, như vậy ta đã mãn nguyện rồi”.

Ta chỉ cười không nói.

Tay phải mơn trớn hai má của ta, đồng thời cúi đầu hôn lên đôi môi đang hé mở, mềm nhẹ cẩn thận, sợ bị ta cự tuyệt. Ta hai tay nắm chặt thành quyền, cuối cùng vẫn là vô lực buông ra, nhẹ nhàng đặt tay nơi thắt lưng tinh tế của hắn, nhẹ nhàng khẽ đáp lại nụ hôn của hắn, hắn vừa thấy đã được cho phép, từ sự cẩn thận ban đầu chuyển thành bá đạo mà chiếm đoạt, thế nhưng vẫn không mất đi sự ôn nhu.

Bị hắn hôn đến thở không nổi, dùng sức mở miệng hít thở một hơi sâu, hắn thừa cơ đem đầu lưỡi nóng bỏng vói vào trong miệng ta, rê khắp miệng ta mà cắn, hút. Thanh âm của ta bị chìm ngập trong giao triền, hóa thành những tiếng thở nhẹ. Khi ta sắp vì hôn mà thở không thông, hắn đã buông lỏng cánh tay, hít sâu một hơi, áp chế dục vọng đang tràn ngập trong đáy mắt, khàn khàn nói: “Sớm đi nghỉ ngơi, ngày mai ta lại đến tìm nàng”.

Nhìn theo hắn từng bước rời khỏi gian phòng, nụ cười trên mặt vẫn đạm bạc như trước, mãi đến Lan Lan và U Thảo cầm trên tay một bữa tối với phong phú các món tiến vào, trên mặt lộ vẻ ái muội cùng thập phần hài hước, ta vô thức mà đỏ ứng hai gò má. Ta như thế nào lại quên các nàng vẫn luôn đi theo ta như hình với bóng, chuyện vừa nãy chẳng lẽ các nàng đều thấy cả?

Trên bàn ăn đồ ăn được bày trí đẹp mắt khắp bốn góc, hương thơm tỏa ra ngào ngạt, ta đưa ngón trỏ nhẹ đẩy một mâm trong suốt tựa lưu ly châu ngọc, so với những thức ăn khác trên bàn màu sắc không đồng nhất mà hỏi: “Đây là cái gì?”

“Hồi tiểu thư, đây là tam sắc ngư hoàn!” – Dứt lời, Lan Lan cầm lấy thìa, múc thức ăn đưa vào miệng, đây là quy củ của Thừa tướng phủ, để tránh có người hạ độc vào đồ ăn của chủ tử, cho nên nha hoàn phải thử trước đồ ăn.Quy củ của Thừa tướng phủ cùng Hoàng cung quả có nét tương đồng.

Lại chỉ một cái, một dĩa thịt màu đỏ sậm óng ánh mỡ, dù nhiều mỡ như vậy cũng không làm mất nét thu hút của món ăn: “Còn đây?”

“Nó gọi là đường thố cô lỗ nhục” – U Thảo cũng múc lấy một muỗng đưa vào trong miệng, gương mặt khoan thai, tựa hồ hương vị của món này thật sự rất ngon.

Ta gật đầu, đem mọi đồ ăn trên bàn hỏi qua một lần, các nàng cũng đều nhất nhất trả lời, nhất nhất thử thức ăn.

“Tiểu thư người ăn nhanh đi, nguội sẽ mất ngon!” – Lan Lan nhắc nhở ta, còn nói – “Những món này là do chủ tử đích thân căn dặn nhà bếp làm, chủ tử nói người thân thể quá hư nhực, cần hảo hảo bồi bổ” – Nàng tựa hồ cố ý muốn nói cho ta một điều: Hắn đối với ta vô cùng có thành ý.

“Lần đầu tiên ta thấy chủ nhân quan tâm tới người khác như vậy” – U Thảo không khỏi giấu đi nét hâm mộ cùng một thiểm bi thương nơi đáy mắt. Cùng nàng ở chung hơn một tháng, ta xem ra nàng đối Liên Thành là chân tâm chân ý, vừa kính vừa yêu, chỉ tiếc Liên Thành chưa bao giờ chân chính chú ý nàng.

“Những điều này ta đều biết …” – Lời của ta mới nói được một nửa, chỉ thấy Lan Lan nhắm mắt lại, vô lực té trên mặt đất, U Thảo cả kinh, muốn chạy tới nâng nàng dậy, nhưng cũng vô lực đứng không vững mà té trên mặt đất.

“Nhưng ta phải rời đi!” – Ta thì thào nói nốt phần dang dở của lời nói ban nãy, lúc này các nàng đã hoàn toàn mất đi ý thức.

Từ đêm qua ta đã hảo hảo vạch ra kế hoạch chạy trốn cho hôm nay, ở ngã tư đường ta cố ý giả vờ đau bụng, Liên Thành quả nhiên không chút nghi ngờ đem ta đến hiệu thuốc chẩn bệnh, lúc hắn cùng với đại phu lấy thuốc là lúc ta vụng trộm lấy hai vị thuốc mà khi hòa cùng nhau có thể khiến người ta hôn mê bất tỉnh.

Mới vừa rồi Liên Thành rời đi, ta đem hỗn hộp thuốc mê dạng bột phấn đó thoa vào ngón tay, lúc hỏi đồ ăn, ta lén ma sát vào các chén thức ăn, đem thuốc mê vô thanh vô tức bỏ vào đó, chỉ cần giải quyết được hai nàng, chuyện rời khỏi Thừa tướng phủ liền dễ dàng hơn.

Vừa rồi, khi Liên Thành hôn ta, ta vòng tay đến bên hông hắn, trộm lấy lệnh bài, chuyện lừa gạt các thủ vệ bên ngoài Thính Vũ các không còn là chuyện gì khó khăn, ta đã có thể rời khỏi nơi quỷ quái đã giam giữ ta suốt một tháng.

Ta bình tĩnh tiến đến đại môn Thừa tướng phủ, tuy rằng trong lòng thực khẩn trương, nhưng ta không thể hoảng, nếu thất thố dù chỉ một chút, ta liền thua ván cờ này.

“Cô nương, chúng ta không thể để người đi ra ngoài”.

Khi ta nghĩ đến có thể thuận lợi rời khỏi Thừa tướng phủ là lúc bị quản gia đang canh giữ ngoài cửa ngăn trở đường đi, cho dù có lệnh bài của Liên Thành cũng không được. Lòng ta một phen băng lạnh, ta nhẹ nhàng đem mắt nhắm lại, Liên Thành, ngươi thật sự muốn giữ ta ở lại thế này sao?

“Lý thúc, để nàng ta đi đi”.

Kinh ngạc mở mắt, dù muốn hay không, trước mặt ta lúc này là gương mặt cao ngạo của Thừa tướng phu nhân – Linh Thủy Y.

“Phu nhân, Thừa tướng có lệnh …” – Hắn khó xử nhíu mày.

“Thừa tướng sợ dù nàng cầm lệnh bài các ngươi cũng không để nàng đi cho nên đặc biệt phân phó ta đến xem xem” – Nàng nhẹ nắm lấy tay ta, thong dong cất tiếng, từ lòng bàn truyền đến là cảm giác lạnh lẽo cùng run rẩy, nguyên lai nàng đang cố gắng tỏ ra kiên cường.

“Để thủ hạ đi hỏi qua Thừa tướng …”

Linh Thủy Y dù đang run sợ cũng trừng mắt nhìn hắn một cái, hắn bị dọa đến không dám nói gì thêm nữa.

“Ta là Biện Quốc công chúa, Thừa tướng phủ nữ chủ nhân, ngay cả lời nói của ta cũng không tin sao?” – Lời của nàng vừa dứt, trong mắt quản gia lại như trước – tồn tại do dự.

“Có chuyện gì, ta nhất định gánh vác!” – Mãi đến lúc nàng nói ra những lời này, quản gia mới thả ta đi.

Linh Thủy Y tiễn ta khỏi phủ, kiên quyết đưa cho ta mấy chục lượng bạc bảo rằng đường xá diệu vợi, nàng bảo ta không cần cảm tạ nàng, nàng làm điều này là vì chính nàng. Nàng không muốn tâm tư trượng phu của mình phải vĩnh viễn bị ta tác động, không muốn ta chiếm lấy tâm hắn.

Nàng còn nói, nàng thực chán ghét ta.


Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ