settingsshare

Khom Lưng Chương 2: Giấc mộng kiếp trước



“Man Man, Man Man, Man Man, tỉnh lại đi”

Bên tai vang lên giọng nói dịu dàng mang theo lo lắng, sau đó nàng bị đánh thức.

Tiểu Kiều mở mắt ra, phát hiện mình vẫn nằm ở đây, trên chiếc giường mà nàng đã ngủ suốt hai mươi năm, có điều cả người nàng như vừa bước ra từ trong nước, mồ hôi dầm đìa.

Người bên canh ngủ cùng nàng, vừa rồi lại đánh thức nàng chính là đường tỷ Đại Kiều, con gái của bá phụ thứ sử Duyệt Châu, nhũ danh A Phạm, năm nay mười bấy, lớn hơn nàng ba tuổi. Hai tỷ muội cùng nhau lớn lên từ nhỏ, tình cảm rất tốt, vì thế thường xuyên ngủ cùng nhau.

Đại Kiều thấy nàng cuối cùng cũng tỉnh, sờ trán nàng một cái, thấy đều là mồ hôi lạnh, vội khoác áo xuống giường, cũng không đánh thức thị nữ đang ngủ ở phòng ngoài, tự đi thắp đèn dầu, cầm khăn cẩn thận lau mồ hôi cho em họ, lại sợ nàng nhiễm lạnh, giúp Tiểu Kiều đổi một chiếc áo lót sạch sẽ, cuối cùng rót một ly nước đưa cho nàng.

Tiều Kiều đang khát, cảm kích nhận lấy. Đại Kiều ngồi mép giường nhìn nàng uống nước, thở dài: “Lại bị bóng đè à? Man Man, tỷ nhớ trước đây muội ngủ rất an ổn, gần đây chẳng hiểu sao muội hay bị bóng đè vậy, có phải ở bên ngoài vô tình gặp phải thứ gì không sạch sẽ rồi không? Hay là mai tỷ nói với mẫu thân, mời bà đồng đến xem sao?”

Mẹ Tiều Kiều bệnh qua đời từ mấy năm trước, bá mẫu Đinh phu nhận hết sức thương yêu Tiều Kiều, thường ân cần hỏi han.

Tiểu Kiều vội lắc đầu: “Tỷ không cần đâu, Muội không sao”

Đại Kiều nhận lấy chén cái chén, đặt lên bàn, vẫn không yên lòng: “Rốt cuộc vừa nãy muội mơ thấy gì? Sao cả người lạnh ngắt như vậy?”

Giấc mộng như thế này, vẫn thường xuyên xuất hiện kể từ khi Tiều Kiều bất ngờ trọng sinh về năm 14 tuổi.

Nhưng nàng biết, nó không đơn giản là cơn ác mộng. Cảnh tượng đáng sợ trong mộng chính là cảnh cuối cùng trước khi chết ở kiếp trước của mình.

Nó đẫm máu mà lại chân thực đến đáng sợ. Lưu phi, cô bé chết dưới đao của cung nhân mới chỉ mười ba tuổi, cái ánh mắt quỷ dị chòng chọc nhìn mình khi chết ấy, đến giờ phút này- dù đã tỉnh lại vẫn khiến nàng rợn tóc gáy.

Ngực của nàng dường như vẫn lưu lại cảm giác đau thấu tim và lạnh lẽo lúc chuôi kiếm sắc bén đâm vào.

Nàng không muốn nhớ lại nữa, cuộn tròn dựa vào Đại Kiều, lẩm bẩm: “Muội mơ thấy mình bị con hổ dữ đuổi theo mà thôi...”

Đại Kiều cười trìu mến vuốt tóc nàng, nghiêng người qua thổi đèn, mò mẫm chui vào chăn, ôm Tiều Kiều nhẹ nhàng vỗ lưng nàng, dịu dàng nói: “Đừng sợ, tỷ ngủ cùng với muội”

Tiều Kiều ừ một tiếng, dựa vào thân thể mền mại ấm áp của Đại Kiều, từ từ nhắm mắt.

Tiếu Tiểu Hàn tháng 11 năm Đinh Khang thứ 7 ở Đại Hán, ánh trăng len qua lớp giấy dán trên cửa sổ lặn lẽ đổ bóng trên sàn nhà. Lòng Tiều Kiều dần yên ổn, nhắm mắt lại.

Nàng lại ngủ không yên giấc, Đại Kiều ở bên hình như cũng giống nàng. Nàng cho là Tiểu Kiều đã ngủ, nhẹ nhàng dém chăn thay em họ, còn bản thân lại trở mình, mãi về sau vẫn chưa ngủ.

Tiểu Kiều nghe tiếng hít thở của Đại Kiều, biết nàng có tâm sự.

Hai nàng Kiều ở Duyệt Châu nổi tiếng xinh đẹp, tiếng vang khắp Hà Nam, người đương thời có câu: “Lạc thủy thập phân thần, song Kiều chiếm bát phần”. Lúc Đại Kiều mười tuổi đã định hôn ước với còn trai của thái thú Thôi gia- một thế lực rất lớn ở Đông Bình lúc bấy giờ. Không ngờ hai năm trước, lúc Đại Kiều mười lăm tuổi chuẩn bị xuất giá thị Đông Bình bị Nhâm thành tấn công, cha con Thôi thái thú đều tử trận, hôn sự đành chấm dứt.

Thoáng cái hai năm đã trôi qua, Đại Kiều mười bảy tuổi, người khắp chốn đến cầu hôn đạp nát cả ngưỡng của, bá mẫu hi vọng có thể sơm tìm ra một mối hôn sự tốt cho con gái, nhưng bá phụ dường như chẳng sốt ruột. Cho đến nửa tháng trước, Đại Kiều mới biết một chuyện, phụ thân đã quyết định gả nàng cho Ngụy Thiệu, người vừa chiếm được Hà Bắc hồi đầu năm, lấy hôn nhân cùng với địa thế của Duyệt Châu làm lợi thế, thỉnh cầu Ngụy Thiệu cơ hội thảo phạt Nhâm thành.

Lúc này sứ giả đã bị phái đến chỗ Ngụy Thiệu ở Ký Châu, bá phụ đang lo lắng bất an chờ đồi phương trả lời.

“Tỷ làm muội thức giấu à?” Đại Kiều thấy Tiều Kiều cũng không ngủ áy náy hỏi.

“Không phải” Tiểu Kiều nhẹ giọng đáp.

Một lát sau, trong đêm tối mờ mịt, Tiều Kiều nghe nàng thở dài, tựa như hỏi nàng, lại tựa như đang nói với chính mình: “Ngụy hầu và nhà ta có thù oán, hắn sẽ không chấp nhận cuộc hôn nhân này, đúng không...”


Tiều Kiều trầm mặc.

Mấy tháng trước, sau khi ý thức được mình trở lại thời thiếu nữ, nàng vẫn âm thầm hu vọng những chuyện trong ký ức liên quan đến kiếp trước, hoặc nói là chuyện tương lại, chỉ là giâc mộng. Nhưng thời gian trôi qua, nàng hoảng sợ phát hiện tất cả đều là sự thật.

Mọi chuyện đang từng bước từng bước phát triển dựa theo điều nàng biết ở kiếp trước. Nếu như không có gì thay đổi, thì Ngụy Thiệu sẽ chấp nhận cuộc hôn nhân này. Nhưng sau khi Đại Kiều gả qua, như số phân đã định trước kết cục thậm chí bi thảm hơn mình.

Từ ngày đầu tiên nàng gả đến Ngụy gia, phu quân Ngụy Thiệu chẳng chạm vào nàng dù chỉ một ngón tay. Sáu năm sau Ngụy Thiệu xưng đế, khi đó cả nhà họ Kiều đều chết hoặc ly tán, Đại Kiều nuốt vàng tự sát, Ngụy Thiệu lập một nữ nhận khác làm hoàng hậu.

Lúc đó Đại Kiều chỉ mới hai mươi bốn tuổi mà thôi, đã kết thúc cuộc đời mình. Tiểu Kiều mò mẫn tay đường tỷ, ngón tay nàng chạm đến cũng lạnh như băng, không chút hơi ấm.

Ngày thứ hai, đệ đệ song sinh của là Kiều Từ, từ Yến thành vội vã chạy về Đông quận, lúc về đến nhà đã là buổi tối.

Hai tỉ đệ Tiểu Kiều tình cảm rất tốt, mặc dù Kiều Từ mới 14 nhưng lại cao hơn Tiểu Kiều nửa cái đầu, đứng lên là một thiếu niên oai hùng dũng mãnh. Hai tháng trước, cậu được cha là Kiều Bình phái đi Yến thành rèn luyện. Nghe có người nói công tử trở về, Tiểu Kiều bèn tìm tới, đến cửa thư phòng của phụ thân, xa xa đã nghe giọng nói kích động của đệ đệ: “Phụ thân, Nhâm thành tuy binh cường mã tráng, nhưng Duyệt Châu có hai mươi vạn quân dân, lần trước bại trận ở Bạch Mã không tính, thắng bại là chuyện thường tình của nhà binh, nếu đồng tâm hiệp lực liều chết đánh một trận cũng không phải không có phần thắng. Con nguyện đánh trận đầu, nghe nói bá phụ sợ hãi, lại đinh thỉnh cầu Ngụy Thiệu? Hắn là tên lòng lang dạ sói, sau khi thâu tóm Ký Châu thế lực đã vươn đến Hà Bắc, nếu nhờ cậy hắn, Duyệt Châu coi như có thể yên bình một thời gian, nhưng lâu dài thì tính sao? Huống chi hai nhà lại có thù cũ, không nói đến chuyện sau khi đại tỷ gả qua sẽ thế nào, hắn có thể thật lòng giúp đỡ chúng ta vượt qua sao?”

Tiểu Kiều ngừng lại, đi tới cửa vào trong nhìn thấy phụ thân đang chắp tay sau lưng đứng trước cửa sổ, còn đệ đệ thì kích động đi tời đi lui trong phòng.

Nói tới thù cũ của hai nhà Kiều- Ngụy phải kể đến 1o năm trước. Phụ thân của Ngụy thiệu là Ngụy Kinh, làm quan đến tam phẩm Hồ Nha tướng quân, lúc đó là thứ sử U Châu, phụng mệnh triều đình, cùng thứ sử Duyệt châu lúc đó- cũng chính là ông nội Tiều Kiều đi chinh phạt quân nổi loạn Trần quận Lý Túc. Thanh thế của Lý Túc rất lớn, thế lực mạnh mẽ, Ngụy Kinh và Kiều Khuê kết liên minh, ước định hai bên cùng nhau xuất binh tấn công Trần quận, không ngờ lúc lâm trận Kiều Khuê biết được Lý Túc có viện binh đang tới, xem xét tình hình rút lui trở về, án binh bất động. Ngụy Kinh và con trưởng Ngụy Bảo không biết chuyện, ít không thể chống lại nhiều, cuối cùng bị bao vây tử trận, lúc ấy Ngụy Thiệu chỉ mới mười hai tuổi cũng theo cha anh ra trận, được gia thần liều mình ra sức bảo vệ cuối cùng mới thoát khỏi vòng vây, lui về U Châu.

Kiều gia tự biết mình đuối lý, sau này dùng mọi cách giải thích, nói là lúc ấy đã phái người đưa tin nhưng sứ giả trên được gặp mai phục bị giết, lúc đám tang còn đưa hậu lễ đên Ngụy gia.

Bốn năm trước, được xưng tụng là “tiểu bá vương” Ngụy Thiệu mười tám tuổi tự mình lãnh binh, một đường truy kích, cuối cùng cũng tiêu diệt hết cả nhà Lý Túc ở bờ sông Đông Hải.

Nghe nói Lý Túc đầu tiên bị lăng trì, Ngụy Thiệu tự mình cầm đao, sau ngàn đao mới chết, khi chết bị băm thành thịt vụ cho cá ăn. Lại nghe nói, không lâu sau, lúc ông nội Tiều Kiều chết, Ngụy Thiệu đang tấn công Hoàng Hà nghe được tin tức, lạnh lùng nói một câu: “Lão tặc đầu bạc, chết là xứng đáng”

Có thể thấy rõ thù hận củ Ngụy Thiệu sâu đến mức nào.

“Phụ thân, ngay cả ngài cũng nhát gan đến mức vậy sao, một tiếng cũng không dám nói? Người không nói, con đi nói với bá phụ” Kiều Từ thấy phụ thân chậm chạp không lên tiếng, nắm chặt tay, xoay người định ra ngoài.

“Hồ đồ, con đứng lại cho ta” Kiều Bình chợt xoay người lại quát con trai, “Nhâm thành binh mạnh ngựa tốt, trước chiếm đoạt Đông Bình, cơ nghiệp Thôi gia hủy trong chốc lát, tháng trước mới thắng trận ở Bạch Mã, sĩ khí đang cao, nay thế binh như lên đã lắp vào cung, nếu quay lại thảo phạt, công thêm Ngụy Thiệu ở Hà Bắc như hổ rình mổi, hai mươi vạn quân dân Duyệt Châu sao có thể chống lại?”

“Chẳng lẽ không có cách nào, chỉ có thể dựa vào Ngụy Thiệu? Con không đành lòng để đại tỷ gả đi như vậy”

Kiều Bình trầm ngâm chốc lát, thở dài một tiếng: “Vi phu cũng biết xin Ngụy Thiệu giúp là không thỏa đáng. Con nghĩ phụ thân chưa từng cố gắng ư? Vì phụ thân từng đề nghị liên kết với Trương Phục dốc toàn lực đánh một trận, chưa chắc không có phần thắng. Vì phu đã từ kết giao với Trương Phục từ nhỏ nên nguyện ý đi trước thuyết phục. Nhưng bá phụ con và những gia thần kia không muốn đánh...”

“Phụ thân, xin người khuyên bá phụ lần nữa”

Tiểu Kiều nhịn không được đẩy cửa vào, quỳ trước mặt phụ thân. Nếu không làm gì cứ mặc chuyện phát triển tiếp như vậy, tuy giải được nỗi lo gần nhưng cả đời Đại Kiều sẽ lập tức bị hủy, mà mấy năm sau nhà họ Kiều cũng không thể sống sót. Tiểu Kiều nhớ đầu tiên là phụ thân chết trận, còn đệ đệ - vì để mình và phu quân sau này là hòa đế Lưu Diễm thuận lợi thoát thân, đã liều mình dụ truy binh, cuối cùng bị binh lính của Ngụy Thiệu bao vây, chết trong loạn tiễn.

Phụ thân Kiều Bình năm nay mới ba mươi lăm tuổi, là một nam nhân vô cùng anh tuấn nho nhã. Thân là quận trưởng Đông quận, sau khi mẫu thân qua đời từ mấy năm trước đến nay không hề có ý định tục huyền, cả ngày chỉ lo giải quyết công việc trong quận, chấp pháp công chính, yêu mến quận dân, thêm vào đó Kiều gia 3 đời đóng ở Duyệt Châu, được nhân dân vô cùng kính trọng. Hơn nữa, phụ thân ặc dù thiên phú làm thơ nhưng không phải một thư sinh ẻo lả, khoác trên mình chiến bào liền trở thành bạch y tướng quân.

Đời này có phụ thân và đệ đệ như vậy, một khi đã biết số phận tương lai của họ, sao nàng có thể cam tâm mất đi họ theo cách như vậy lần nữa.

Kiều Bình không ngờ con gái đột nhiên xông tới quỳ xuống với mình thì sửng sốt.

“Phụ thân, đệ đệ nói đúng lắm, xin người” - Kiều Từ cũng “bịch” một tiếng, quỳ xuống cạnh Tiều Kiều.

Kiều Bình cau mày, đi đến bên cửa sổ, cuối cùng nói: “Cũng được, để ta đi khuyên lại lần nữa”.


Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ