settingsshare

Khoái Nhạc Trạch Cấp Tốc Chương 1



CHƯƠNG 1

Ánh nắng buổi trưa thật gay gắt, tỏa ra nhiệt độ bức người.

Lưu Bộ Tiến mới từ ngoài cửa chạy vào văn phòng, liền thở hồng hộc vọt đến tiếp điện thoại.

“Dịch vụ giao hàng cấp tốc Khoái Hoạt xin nghe!” (= =")

“Hừ, dịch vụ khoái hoạt của các ngươi, thật đúng là làm cho người ta một chút khoái hoạt cũng không có a.”

Tiếng nói trầm thấp đầy từ tính vang lên, từ đầu bên kia điện thoại lạnh lùng truyền đến.

“A?”

Lưu Bộ Tiến nghe vậy nhất thời há hốc mồm.

Là nhân viên mới vào làm tại công ty, nên đối với lời châm chọc của khách hàng, hắn không biết phải làm như thế nào để ứng phó.

“A cái gì? Các ngươi vừa đưa đến cho ta một cái thùng bị lủng một cái lỗ lớn như bị chó cắn, làm đồ của ta bên trong đều bị đập hư hết rồi, ngươi nói coi, công ty các ngươi phải bồi thường như thế nào?”

“Cái gì? Có loại sự tình này sao, thật xấu hổ quá, tiên sinh có thể vui lòng cho tôi biết bản kê hàng hoá của ngài hay không?”

“3470289”

“Vâng ta lập tức kiểm tra, xin chờ một chút.”

Thiệt là, là đồng sự nào lại không cẩn thận như vậy a?

Căn cứ theo quy định của công ty, nếu đồ vật bị hư gì đó thì nhân viên phụ trách sẽ phải bồi thường, nếu tình tiết nghiêm trọng, bị khách hàng trách cứ, nói không chừng có thể còn bị cuốn gói khỏi công ty!

Hiện tại công việc như vậy khó tìm, đồng sự kia cũng thật là... Chả cẩn thận gì cả!

Lưu Bộ Tiến một bên nhập mã số kê khai hàng hoá vào máy vi tính, một bên chửi thầm trong lòng.

Cha mẹ ơi!

Trên màn hình máy tính liền hiện ra tên của nhân viên giao hàng, Lưu Bộ Tiến thiếu chút nữa đã ngã lăn trên mặt đất!

Ô... Thảm rồi! Như thế nào... Như thế nào lại là tên của ta a?!

Lưu Bộ Tiến, nam, ba mươi lăm tuổi, nhị lưu cao chức tốt nghiệp.

Cuộc đời không có chí hướng, thầm nghĩ trở về quê hương, trốn luôn trong nhà xướng để an nhàn bán hàng, ai ngờ xưởng cũng bị đóng cửa, đáng thương thất nghiệp suốt một năm trời, vất vả lắm hắn mới được người quen giới thiệu cho công việc làm, một tuần trước vừa được nhận vào làm khoái đệ viên công tác trong công ty “Giao Hàng Cấp Tốc Khoái hoạt”.

Đang trong thời gian thử việc, hắn phải thật cẩn thận mà làm việc mới đúng, vậy mà không ngờ lại sắp đánh mất bát cơm.

Không nghĩ tới... Ô, vẫn là bị khách hàng gọi điện thoại đến trách cứ!

Không được! Ta nhất định phải bình tĩnh xử lý, ngàn vạn lần không thể để bị công ty phát hiện!

“Hác tiên sinh, thật là có lỗi, bây giờ ta sẽ lập tức đi qua giúp ngươi xử lý!”

“Hừ, vậy ta chờ ngươi.”

Điện thoại bị một tiếng răng rắc cắt đứt.

Lưu Bộ Tiến lau mồ hôi lạnh đang xuất đầy trán, lập tức xoay người chạy ra ngoài –

Thân là tác giả của các tác phẩm nổi tiếng được cả thế giới khen ngợi, Hác Lập Hải sống tại một khu cao ốc vô cùng sang trọng, tại đây có thể nhìn thấy được khung cảnh ban đêm phi thường xinh đẹp.

Nhưng đêm nay hắn lại một chút cũng không còn tâm tình thưởng thức.

“Đại tác gia của ta, hôm nay tiến độ thế nào a?”

Một vị thanh niên mang đôi mắt kính đen, cười cười hỏi một câu.

“Chẳng ra gì.”

Hác Lập Hải nhìn nam tử ngồi trên ghế sa lon với ánh mắt khó chịu, thấy hắn đang cố ý lộ ra vẻ tươi cười ngây thơ, tức giận phun ra một câu ngắn gọn.

“Chẳng ra gì là sao, đã viết được mấy chương rồi?” Nam tử tiếp tục cười cười hỏi.

“Một chương cũng chưa viết.”

“Ai u, ta không nghe lầm chứ?”

Hắn nhăn mặt lấy ngón tay khoa trương ngoáy ngoáy cái lỗ tai: “Không ngờ tiên sinh Hác Lập Hải luôn được công ty tôn sùng là một con người mô phạm, Hác đại tác phẩm gia, thế nhưng cũng có thời điểm này sao? Oh, my god!”

“Hết thảy chuyện này còn không phải do ngươi ban tặng sao? Tần đại biên tập!”

Hác Lập Hải cười lạnh một tiếng.

“A, sao lại nói như vậy?”

Tần Lấy Thủ ra vẻ kinh ngạc hỏi.

“A Thủ chết bầm! Ngươi còn dám tỏ ra mình vô tội? Nếu ngươi không bắt ta viết về chủ đề BL (boy love) thì kẻ có nhiều năm công lực như ta, đến một chữ vì sao cũng không viết ra được chứ? Nực cười!”

“Ai nha, oan uổng cho ta, đây không phải là chủ ý của quản lí sao? Hắn nói a, Boy Love hiện tại đang rất thịnh hành, các nhà xuất bản khác ở thời điểm này cũng đang xuất bản nam x nam tình sắc đầy rẫy ra kìa, lần này do chính” Tình sắc hoàng đế “của chúng ta ra tay, tuyệt đối sẽ gây náo động. Quả nhiên, chúng ta vừa mới công bố tin tức này, đơn đặt hàng từ khắp nơi lập tức ùn ùn kéo tới, nhất là Nhật Bản, một hơi đã đặt đến mười vạn quyển sách a!”

“Mười vạn quyển sách? Hừ, nếu ta lại không viết ra được, cam đoan ngươi ngay cả một quyển cũng không có mà bán.”

http://truyenCuatui.net/
“Kỳ quái, như thế nào lại không viết ra được cái gì?”

Tần Lấy Thủ thật sự buồn bực.

Kẻ mà hắn đã kết giao bạn bè từ thời trung học đến giờ, đúng là thiên tài sáng tác trời sinh.

Nhất là bộ dạng y thật cao lớn tuấn mỹ, mị lực khôn cùng, bên người lúc nào cũng có oanh oanh yến yến vây quanh, điều kiện tốt như vậy nhưng không ai lí giải nổi vì sao y đối với nam và nữ hình như vẫn một mực lạnh nhạt. Năm năm truớc y sáng tác bản tiểu thuyết tình sắc đầu tiên, ngay lập tức đã nổi tiếng, mấy quyển sách tiếp theo sau khi xuất bản cũng đều được bán hết sạch, nhanh chóng thu hút được một số lượng lớn fan hâm mộ, sau đó được phong làm “Tình sắc hoàng đế”!

Năm năm qua, thư hâm mộ gửi đến khen ngợi hắn nhiều đến chất đống, mỗi lần xuất bản tác phẩm mới lại thu được thêm nhiều sự chú ý. Một tác giả tài năng như thế, vì sao lại bị chủ đề nam x nam làm khó dễ?

“Thiệt là, Lập Hải, nói tới nói lui chính là do ngươi thiếu kinh nghiệm thực tế thôi, cái này cũng dễ lắm, ngươi cứ tìm một nam nhân đến rồi bảo hắn làm cho xem không phải là tốt lắm sao!”

“Có thể a, cũng không cần đi tìm đâu xa, ngươi liền làm đi! Hắc hắc...”

Hác Lập Hải cười *** đãng một tiếng, làm bộ muốn tiến lên phía trước.

“Hắc hắc, lão Đại a, thỏ thì không ăn cỏ héo, huống chi ta đây là loại cỏ vừa già lại vừa cứng, không tốt để ăn, nếu không...”

Tần Lấy Thủ liền đảo ánh mắt: “Lần trước có một cậu nhóc tới đây sửa ống nước, gương mặt xinh xắn thật dễ nhìn a, ta thấy hắn với ngươi đúng là trời sinh một cặp!”

“Xứng cái đầu ngươi!”


Hác Lập Hải một phen run sợ: “Đó chính là bảo bối tâm can của tên Lí Anh Kiệt đó, ta mà động đến một cọng lông tơ, hắn còn không thiến ta sao.”

Lí Anh Kiệt là hàng xóm trên lầu của y, hai người thường trò chuyện với nhau thật vui, từ hàng xóm đã biến thành bạn tốt của nhau.

“A, thiếu chút nữa đã quên mất.”

“Thiếu chút nữa đã quên? Ta nghĩ ngươi muốn xem thiên hạ đại loạn thì có.”

Hác Lập Hải lạnh lùng cười.

“Hảo hảo, không nói nữa không nói nữa, bằng không thì tìm người khác đi, tối nay ta sẽ đưa ngươi đến quán ăn nổi tiếng nhất, bằng tư sắc của ngươi, còn không dụ dỗ được một đống ruồi bâu tới.”

“A Thủ chết tiệt! Cái gì ruồi bâu hả, ngươi cho rằng Hác Lập Hải ta là cái gì? Một khối thịt thối sao?”

“Sao lại là thịt thối a? Ngươi chính là món thịt kho tàu thơm ngào ngạt ấy chứ! Tóm lại, ngươi phải tới đó một chuyến, câu dẫn một tên dễ nhìn về nhà để cho hắn làm, cam đoan ý tứ sẽ tràn ra ồ ạt, tha hồ vùng vẫy mà sáng tác!”

“Ta đã thử qua rồi.”

“Oa oa oa! Thử qua? Thế nào? Mùi vị như thế nào?”

Tần Lấy Thủ hưng phấn mà nhảy dựng lên!

Hắn biết y ngay cả làm tình với nữ nhân còn chưa trải qua, cũng không gần nam sắc, nên không khỏi tò mò mà truy hỏi.

“Mùi vị gì chứ? Ngay cả ăn còn ăn không vô, làm sao biết được mùi vị!”

Hác Lập Hải không kiên nhẫn mà liếc hắn một cái.

“Ăn không vô? Ý của ngươi là nói... Cái ấy không cứng lên được sao?”

“Nếu làm chuyện ấy với một tên có hai cái khỏa cầu và một cây côn thịt mà ngươi có thể cứng lên được, ta liền ăn ngươi!”

Hác Lập Hải đương nhiên biết Tần Lấy Thủ cũng giống mình đều không phải đồng tính luyến ái.

Nhớ lại ngày đó y đến quán ăn đêm mà ngàn chọn vạn tuyển, thật vất vả mới chọn được một tên mĩ thiếu niên để mang đi khai phòng, không nghĩ tới hắn hầu hạ mình nửa ngày, mà cái kia của y vẫn một mực bãi công, không chịu đứng thẳng lên, thật sự là xấu hổ muốn chết.

“Vậy làm sao bây giờ? Hác đại tác phẩm gia của ta, ngươi ngàn vạn lần không thể mở cho ta cửa sổ trên mái nhà a, nếu ngươi không bị độc giả mắng đến chết, ta trước sau cũng bị quản lí chém chết!”

“Yên tâm đi, ta đã có cách để tìm cảm hứng.”

“Thật sao? Làm sao tìm được?”

“Dùng đạo cụ a. Ta đặt mua một đống đạo cụ *** dành cho nam với nam khi mập hợp, xem qua có thể nảy sinh được vài ý tưởng để sáng tác đó.”

“Oa, thật tốt quá! Hác đại tác phẩm gia của chúng ta đúng là có tinh thần chuyên nghiệp a!”

Tần đại biên tập mặt ủ mày ê từ nãy đến giờ, lúc này mới bắt đầu hớn hở hẳn lên: “Ê, mau lấy ra cho anh em nhìn một cái với nào, ta lớn như vậy rồi, nhưng chưa từng xem qua đạo cụ *** của nam nhân bao giờ. Ngươi mua ở đâu vậy?”

“Của bọn người ở CLB ấy. Ở nhà bọn họ loại đồ vật này đa dạng chồng chất, ta nhìn hoa cả mắt, vất vả lắm mới chọn được một ít, không ngờ...”

“Không ngờ cái gì?”

“Không ngờ lại bị một tên giao hàng phá hủy!”

“Có lầm không vậy? Phải bắt hắn bồi thường chứ!”

“Đương nhiên, ta đã gọi điện thoại rồi.”

Leng keng –

Chuông cửa đột nhiên vang lên.

“Hừ, Hắn đến rồi.”

Hác Lập Hải hừ lạnh một tiếng.

“Người nào a?”

“Cái tên mà ta vừa nhắc đến đấy.”

Đối với yêu cầu mỹ học nghiêm khắc của Hác đại tác phẩm gia mà nói, người có thể chia làm ba loại hình.

Đệ nhất đẳng, tướng mạo xuất chúng, xem qua khó quên.

Đệ nhị, tướng mạo bình thường, nhìn qua đã chán chết.

Đệ tam, tướng mạo dung tục, khỏi phải nhìn.

Đứng ở cửa, là một người khoảng trung niên, mặc chiếc áo đồng phục màu đỏ, hắn chính là thuộc loại thứ hai, cũng là loại người mà Hác Lập Hải tuyệt đối không muốn lãng phí một giây phút nào để tiếp xúc.

“Hác... Hác tiên sinh, nhĩ hảo, ta là nhân viên của ‘Dịch vụ giao hàng Khoái Hoạt’ Lưu Bộ Tiến.”

Nam tử mới vừa báo cáo xong danh tính, bên trong lập tức có người thổi phù một tiếng bật cười.

“Ha ha... Như thế nào lại có người sở hữu cái tên buồn cười như vậy a?”

“Tần đại biên tập, ta phải xử lý sự tình, ngươi không nên quấy nhiễu. Nếu nhàn rỗi không có chuyện gì làm, người hầu của ta đang nghỉ phép ba ngày, ngươi vừa vặn có thể đi giúp ta sửa sang lại phòng bếp một chút được không?”

Mẹ ơi, phải nấu cơm trong bếp quả là địa ngục trần gian, Tần Lấy Thủ không ngốc đến nỗi tự chui đầu vô lưới!

“Ai nha, xem trí nhớ của ta này, công ty còn có một cuộc hội nghị rất trọng yếu, thiếu chút nữa đã quên mất, thôi ta đi trước! Bye bye!”

Tần Lấy Thủ vội vơ lấy chiếc cặp rồi chạy biến ra cửa.

“Tốt lắm, hiện tại chỉ còn hai người chúng ta.”

Hác Lập Hải mỉm cười.

Ô... Mẹ ơi, khách nhân này như thế nào lại có nụ cười quỷ dị đến vậy a?

Sẽ không phải là... Muốn giết ta diệt khẩu chứ?

Ô... Ta không muốn chết a! Lưu Bộ Tiến ta lớn đến như vậy còn chưa có cưới bà xã mà.

Lưu Bộ Tiến khẩn trương run rẩy nhìn y, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.

“Vào đi, xem sự tình nên giải quyết như thế nào.” Hác Lập Hải xoay người đi vào trong phòng.

Ô... Là giải quyết vấn đề, hay là giải quyết ta a?

“Nhanh lên coi! Còn đứng đó làm gì??”

Nhìn thấy trên mặt nam nhân lộ vẻ không kiên nhẫn, Lưu Bộ Tiến trong lòng hoảng hốt, theo bản năng chạy theo phía sau.

—————————————————

Truyện này có liên quan đến truyện Thủy Tiết Bất Thông á ^^
Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ