settingsshare

Khí Phi Khuynh Thành Của Vương Gia Chương 41: Tội gì làm khổ

Bàn tay Hàn Thiên Mạch cầm vò rượu hơi khựng lại, gương mặt tuấn dật thoáng hiện lên vẻ phức tạp, khẽ mím môi, trên trán thoáng luồng gió hiện qua “Ngươi đã tra ra chuyện gì?”

Phong Mạc Thần lạnh lùng cười một tiếng, cầm vò rượu bên cạnh Hàn Thiên Mạch mở ra, mùi rượu nhẹ nhàng bay trong gió, hắn khẽ ngửi “Tất cả chuyện trong hai năm trước của ngươi, ta đã điều tra rõ ràng.”

Tay Hàn Thiên Mạch không ngừng dùng sức bóp chặt vò rượu, ánh sao trong đôi mắt tuyệt mỹ lóe lên vẻ tàn độc rồi biến mất ngay, gần như bùng nổ, bên tai truyền đến thanh âm hài hước của Phong Mạc Thần.

“Bất kể hai năm trước ngươi và Ly Nhược quen biết ra sao nhưng chuyện giữa các ngươi đã qua rồi, nếu để cho Bổn vương biết Hàn Thiên Mạch ngươi có ý đồ bất chính, ta cũng sẽ không niệmtình huynh đệ giữa hai chúng ta!”

Hàn Thiên Mạch khẽ thở phào nhẹ nhõm, ngửa đầu uống một ngụm rượu thật lớn, quay đầu nhìn phong Mạc thần bên cạnh nói “Thần vương, ngươi không tin tưởng chính bản thân mình, sợ Nhược nhi cùng ta bỏ trốn sao?”

Môi Phong Mạc Thần khẽ mở, nhấp nhẹ một ngụm rượu, ánh mắt vụt sáng, nhìn Lạc Hoa viện nói “Bổn vương cảm thấy Ly Nhược sẽ không đi cùng với ngươi, trừ phi nàng không quan tâm đến mạng của hàng trăm người Bạch gia.”

“Thật vậy không? Hai năm trước ta đã bỏ lỡ nàng một lần, hiện tại ta nuốn thử xem bản thân có thể mang nàng đi không đây.” Nụ cười Hàn Thiên Mạch quỷ dị, giơ vò rượu lên trước ánh trăng, ngắm nghía mê say, tư thái ưu nhã.

Trên trán Phong Mạc Thần nổi lên gân xanh, vò rượu nắm trong tay không ngừng dùng sức, “xoảng” một tiếng, vò rượu vỡ tan tành, những giọt rượu đổ xuống bên người, hắn gằn từng chữ nói “Hàn Thiên Mạch, tội gì mà ngươi phải đối địch cùng Bổn vương?”

Hàn Thiên Mạch ngồi dậy, nụ cười cô đơn. “Tiểu Thần, người ngươi yêu là Bạch Thanh Loan mà, cớ gì phải thương tổn nàng, thả nàng đi, thành toàn cho chúng ta không phải tốt hơn sao?”

Mắt phượng của Phong Mạc Thần lộ ra lạnh lẽo, cơ hồ như sắp cắn nát miệng, hai bàn tay nắm chặt thành hai đấm đến nỗi ngón tay trắng bệch, cố nén tức giận “Hàn Thiên Mạch, ngươi đi chết đi cho ta, ta yêu người nào căn bản không quan trọng, quan trọng là... Bạch Ly Nhược là Vương phi, giữa các ngươi, vĩnh viễn không thể nào”

“Phải không?” Hàn Thiên Mạch đứng lên ném vò rượu trong tay, vò rượu trong đêm đen giữa không trung vẽ ra một đường cong tuyệt đẹp rơi xuống bãi cỏ ở xa, từ tốn nói “Phong Mạc Thần, trừ phi ngươi nói với ta rằng, ngươi cũng đã yêu Nhược nhi, nếu không thì không ai có thể ngăn cản ta mang nàng đi cả!”
Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ