settingsshare

Khẩu Vị Nặng Chương 14: Xin lỗi

Em trai lớp dưới vì được sủng ái mà kinh sợ theo đuôi tôi trở về. Sau khi trở về liền đặc biệt ân cần chạy vòng quanh tôi, tôi. . . . . . Xem ra tôi phải tìm một cơ hội tỏ rõ thái độ thôi. Tôi không thích chơi trò mập mờ giống những người khác, đối với tôi mà nói, thích chính là thích, không thích chính là không thích, nếu tôi không thích cậu ta, thì không thể để cho cậu ta ảo tưởng, như vậy đối với cậu ta hay với tôi đều không tốt. Nghĩ đến đây tôi lại cảm thấy hình tượng của tôi hơi bị chói lọi, ít nhất còn hơn cái người nào đó, hừ hừ. =.=

Bởi vì một câu nói của Tiền Đường, trò chơi buổi chiều tôi cũng không còn hứng thú tham gia, một mình ngồi một góc miễn cưỡng nhìn bọn họ. Tiền Đường cũng không chơi, cậu ta ngồi bên kia, cách tôi rất xa, nhưng tôi vẫn có cảm giác cậu ta đang nhìn về phía tôi. . . . . . Lắc đầu, nhất định là ảo giác, bên cạnh cậu ta còn ngồi một em gái xinh đẹp kia mà, đúng là mỡ treo miệng mèo.

Buổi tối, tôi báo cáo thành quả hôm nay cho lũ biến thái hệ vật lý, Phạm phong tình cho ra kết luận cuối cùng: ” Tiền Đường nhà cậu thích con gái thuần khiết chăng?”

Trương Phú bà gật đầu phụ họa, “Đoán chừng là vậy, hiện tại nam sinh tuổi này còn chưa có khẩu vị nặng như vậy.”

Khẩu . . . . . .khẩu vị nặng, có ý gì, chẳng lẽ dáng dấp tôi thuộc loại khẩu vị rất nặng sao? Tôi 囧囧 đứng ở trước gương, quay một vòng, hỏi: “Tôi không thuần khiết sao?”

Phạm phong tình: “Nếu như có giải phẫu hút mỡ bộ ngực thì. . . . . . Cậu cũng có thể coi là thuần khiết.”

Tôi không bỏ cuộc, nâng cằm lên nhìn cô nàng, “Mặt thì sao? Mặt của tôi không thuần khiết sao?”

Phạm Phong tình: “Éc. . . . . . Nếu như có thể loại bỏ khí chất bỉ ổi đi. . . . . .”

. . . . . . Mẹ nó!

Buổi tối tôi lăn qua lộn lại không ngủ được, luôn nghĩ tới ánh mắt Tiền Đường nhìn tôi lúc ban ngày, có xa cách, có khó chịu, còn có cự tuyệt nhàn nhạt, cậu ta còn bảo tôi cách xa cậu ta một chút. T_T nói thật, tôi cảm thấy thái độ của Tiền Đường đối với tôi rất quái dị, bình thường cậu ta cũng khôn tỏ rõ thái độ bài xích, thỉnh thoảng rõ ràng vẫn thể hiện sự xa lánh, nhưng có lúc lại vô cùng thân cận, thân cận đến độ không giống bạn bè bình thường. Là tôi suy nghĩ quá nhiều, hay là cậu ta suy nghĩ quá nhiều? Được rồi, nếu tôi thích cậu ta, như vậy bất kể cậu ta nghĩ nhiều bao nhiêu cũng bình thường thôi.

Nhưng vấn đề mấu chốt là, rốt cuộc cậu ta đã nghĩ đến trình độ nào rồi? Đã phát hiện được không khí giữa chúng tôi có một chút quái dị, hay là đã cảm giác được tình cảm của tôi dành cho cậu ta? Hoặc là tất cả đều là ảo giác của tôi, tôi TM có chứng mơ mộng hão huyền?

Như vậy, nếu tôi là Tiền Đường, phát hiện có một con nhóc tự kỷ thích mình, mà trong lòng mình lại có một người khác, mấu chốt là người này đã có bạn trai, mình lại không thể công khai thọc gậy bánh xe. . . . . . Tôi sẽ làm sao bây giờ? Không có khả năng phát sinh tình cảm với con nhóc kia, lại không thể tuyệt giao, nếu cự tuyệt thẳng thừng, hai bên đều cảm thấy lúng túng. Còn có thể làm sao bây giờ? Giả ngu! Vừa giả ngu vừa ám hiệu cho đối phương, tôi không có ý gì với cậu, cậu mau tỉnh mộng đi thôi. . . . . .

Hừ! Thì ra kết quả là như vậy! Quả nhiên Tiền Đường đã phát hiện! Không chỉ phát hiện, cậu ta còn cự tuyệt tôi!

Tôi đột nhiên phát hiện cuộc đời của tôi rất bi kịch, lần đầu tiên trong đời thích một người, còn chưa kịp thổ lộ, đã bị người ta cự tuyệt. Cự tuyệt thì cự tuyệt đi, mấu chốt là tôi hoàn toàn không thấy đau lòng, còn cảm thấy chuyện như vậy là đương nhiên thôi, tôi đúng là kẻ thích bị ngược, hết thuốc chữa rồi!

Như vậy hiện tại vấn đề ở trước mắt là, tôi có cần tiếp tục kế hoạch cưa đổ Tiền Đường nữa không? Chẳng lẽ tôi nhất định phải nghe chính miệng cậu ta nói”Cốc Vũ tôi không thích cậu, chúng tôi hãy làm bạn bè bình thường đi” mới chịu bỏ qua? Hơn nữa cho dù cậu ta nói những lời như vậy, tôi cũng sẽ không chết tâm? Nhưng vấn đề cậu ta là Tiền Đường, cậu ta sẽ động lòng sao? Vấn đề sĩ diện tôi không thèm quan tâm, mấu chốt là tôi phí công tốn sức có mang đến hiệu quả gì không? Có thể phản tác dụng, lại càng khiến cậu ta chán ghét thêm hay không? Tôi quá rõ tính tình của Tiền Đường, cái cậu ta không thích, cậu càng ép cậu ta , cậu ta càng chán ghét.

Nghĩ như vậy, tôi phát hiện tiền đồ của tôi vô cùng ảm đạm.

. . . . . .

Sáng ngày thứ hai, tôi mang cặp mắt thâm quầng về nhà, vừa xuống ký túc xá, liền nhìn thấy Tiền Đường đứng dưới lầu. Cậu ta thản nhiên cười, giống như chưa từng phát sinh chuyện gì.

Tôi vừa nhìn thấy cậu ta liền nổi giận, hơn nữa thái độ của cậu ta khiến tôi vừa thất vọng vừa buồn phiền, vì vậy tôi quét mắt nhìn cậu ta một cái, sau đó mắt nhìn thẳng lướt ngang qua.

“Tiểu Vũ.” Tiền Đường níu cánh tay của tôi lại.

Tôi hất cậu ta ra, tiếp tục đi đường của tôi.

Tiền Đường vẫn không từ bỏ ý định theo sát phía sau tôi, mặt dày nói: “Còn giận sao?”

Hừ!

Tiền Đường: “Ngày hôm qua không phải tôi cố ý.”

Hừ!

Tiền Đường: “Thật sự là tâm tình tôi không được tốt lắm.”

Tôi nghiêng đầu, chống nạnh giận dữ trừng cậu ta, trả lời cậu ta nói ngày hôm qua lại cho cậu ta: “Cậu có thể cách xa tôi một chút không? TM Tôi nhìn thấy cậu là thấy phiền rồi!”

Tiền Đường sửng sốt, đứng tại chỗ không nhúc nhích, đôi môi run run, giống như là muốn nói cái gì, cuối cùng lại không nói gì cả.

Tôi không để ý đến cậu ta, xoay người tránh ra. Hiện tại tôi rất khó chịu, hết sức khó chịu, giống như trong tim có một con sâu, từng chút từng chút cắn trái tim của tôi, vừa đau vừa nhột, còn rất vô lực, tôi sắp điên rồi.

Tiền Đường không thích tôi, nhưng không cách nào ngăn cản tôi thích cậu ta, nhưng tôi không muốn thích cậu ta nữa, tôi không muốn khiến mình trở nên nhạy cảm, lo được lo mất như thế, tuyệt vọng. . . . . . như thế.

Về đến nhà, lười biếng chào ba mẹ tôi một tiếng, liền cong lưng chuồn vào trong phòng của mình. Vừa mới đóng cửa lại, liền bị một người từ phía sau ôm lấy, tôi sợ hết hồn, vừa định kêu to”Sắc lang”, Tiền Đường đã dùng một loại giọng nói cầu xin thì thầm sau tai tôi: “Chị ơi. . . . . .” Vừa gọi chị còn vừa dùng cằm cọ cổ của tôi.

Bà mẹ nó! Tiền Đường đang làm nũng! Cậu ta đang làm nũng!

Tôi hóa đá ngay tại chỗ, thật lâu sau cũng không thể phản ứng. Mặc dù tuổi Tiền Đường nhỏ hơn tôi, nhưng cậu ta vẫn cho mình là người lớn, từ sau mười tuổi cũng rất ít sử dụng loại hành động nhõng nhẽo này, bình thường tòan là người làm chị tôi đây làm nũng với cậu ta, nhưng hôm nay. . . . . .

Tiền Đường a Tiền Đường, cậu điên rồi.

Trong nháy mắt tôi bộc phát, đẩy cậu ta ra, xoay người nhìn cậu ta , “Cậu tám tuổi hay mười tám tuổi?”

Một tay Tiền Đường chống trên cửa, thân thể hơi nghiêng về phía trước, tạo thành một tư thế chèn ép. Cậu ta cách tôi rất gần, gần đến nỗi tôi có thể cảm nhận được hô hấp của cậu ta phả vào cổ áo tôi, chậm chạp, trầm ổn, từng phát từng phát, mang theo nhiệt độ của ánh mặt trời. . . . . .

Tôi biết tôi khẳng định đã đỏ mặt, thật may là Tiền Đường quay lưng về phía ánh sáng, thân thể của tôi bị bao phủ dưới bóng cậu ta , nên cậu ta không thấy được sắc mặt của tôi. Lúc này cậu ta đưa lưng về phía đèn bàn, ánh đèn màu vàng ảm đạm khảm quanh thân cậu ta một vầng sáng vàng nhàn nhạt, khiến cho cậu ta giống như thiên thần. Tôi nhìn không rõ ánh mắt của cậu ta, nhưng mắt cậu ta sáng đến dọa người, giống như có thể làm tôi bị thương.

Nếu như thời gian có thể dừng lại ở giờ khắc này thì tốt biết bao nhiêu, như vậy anh có thể vĩnh viễn nhìn em, trong mắt của anh cũng chỉ có em.

Tôi đột nhiên cảm thấy bi ai. Tiền Đường như vậy không phải của tôi, bất kể tôi thương cậu ta bao nhiêu, cậu ta cũng không phải là của tôi, cho dù như vậy, tôi vẫn không có cách nào ngănmình yêu cậu ta, loại cảm giác này khiến tôi rất khổ sở, khổ sở đến muốn rơi lệ.

Loại không khí yên lặng này duy trì một lát, Tiền Đường lên tiếng trước: “Tiểu Vũ, đừng nóng giận được không, thành thật xin lỗi, sau này tôi sẽ không đối xử với cậu như vậy nữa, không nói những lời khiến cậu thương tâm nữa, cũng sẽ không nổi giận với cậu .”

“Tiền Đường, về sau chưa được sự cho phép không nên tùy tiện vào phòng của con gái.”

“Còn giận sao?”

Tôi cố làm ra vẻ thoải mái mà cười thật tươi tắn, “Làm sao lại thế, tôi là người nhỏ mọn như vậy ư, chỉ là một câu nói thôi mà, tôi coi như cậu nổi điên.”

Tiền Đường thở phào một hơi thật dài, cậu ta xoay người đi vài bước, hoàn toàn không coi mình là người ngoài mà nằm lên giường của tôi, sau đó làm bộ thở dài, nói: “Cậu nói rất đúng, tôi điên rồi, điên thật rồi.”

Người này, thật xấu xa!

Tôi đi tới, vỗ vỗ mặt của cậu ta , “Tiền Đường, về phòng của cậu đi.”

Tiền Đường không động đậy.

“Tiền Đường? Tiền Đường?” Tôi bóp chặt mũi của cậu ta, cậu ta vẫn không động đậy như cũ.

Lúc này Tiền Đường nhắm mắt, hô hấp thật dài, không có cảm giác khẩn trương và áp bách mới vừa rồi, chỉ là một thiếu niên bình thường đến không thể bình thường hơn, chưa qua cả sinh nhật mười tám tuổi.

Tôi lại cảm thấy hôm nay mình hơi quá đáng. Nói cho cùng Tiền Đường còn là một đứa trẻ, ngày hôm qua đoán chừng là tâm tình cậu ta thật sự không tốt, tôi giận dỗi với cậu ta cái gì, dầu gì tôi cũng làm chị, tại sao có thể không độ lượng như vậy được! Tự tôi khinh bỉ tôi! =.=

Nghĩ tới đây tôi liền thản nhiên, lại thấy Tiền Đường ngủ say như vậy, tôi cũng cảm thấy mệt rã rời theo, tối ngày hôm qua tôi hầu như không ngủ. Vì vậy tôi nằm úp sấp trên một đầu khác của cái giường, nhanh chóng liền ngủ thiếp đi.

Buổi trưa tôi bị Tiền Đường đánh thức dậy ăn cơm trưa. Thằng nhãi này đặc biệt ân cần theo sau ba tôi chạy đông chạy tây, nhìn một cái là biết hôm nay cậu ta tính ở nhà tôi ăn chực rồi. Nhưng dù sao cậu ta cũng ăn chực đến quen mặt rồi, có lúc cậu ta không đến, ba mẹ tôi lại thấy thiếu thiếu.

Lúc ăn cơm, mẹ tôi dùng chiếc đũa hất tóc của tôi, không ngừng nhìn cổ tôi chằm chằm. Tôi quay đầu, “Mẹ, ngay cả thân thể con gái mẹ cũng đùa giỡn sao?”

“Con nhóc thối, không biết lớn nhỏ, ” mẹ tôi dùng chiếc đũa gõ đầu của tôi, tôi phát hiện, thứ gì đặt trong tay bà cũng đều thành vũ khí, “Này từ khi nào thì ký túc xá của các con có muỗi vậy, ngày mai mang bình nước hoa theo.”

“Ai ôi, hiếm khi ngài quan tâm tiểu nhân như vậy, tiểu nhận thật sự không thích ứng kịp.”

“Con nhóc chết tiệt kia!” Mẹ tôi trợn mắt nhìn tôi một cái, quay đầu ngó Tiền Đường, cười híp mắt nói, “Tiểu Đường à, con xem Cốc Vũ nhà chúng ta. . . . . . Tiểu Đường?”

Lúc này một nhà ba người chúng tôi cùng nhau dùng một loại ánh mắt hoảng sợ nhìn Tiền Đường chằm chằm. . . . . . Cậu ta cậu ta cậu ta, cậu ta đang làm gì?

Ba tôi xào đậu cô-ve luôn luôn cay siêu cấp, mà Tiền Đường bình thường rất ít khi ăn cay, nhưng lúc này. Ặc, cái tên không ngừng nhét đậu cô-ve vào miệng trước mắt này, thật sự là Tiền Đường sao?

Ba tôi lo âu thọt Tiền Đường, “Tiểu Đường à, con biết con đang ăn cái gì sao?”

Tiền Đường trợn to hai mắt nhìn chằm chằm đậu cô-ve trong chén một lát, đứng dậy lấy tốc độ chạy nước rút một trăm mét chạy vào phòng vệ sinh.

. . . . . .

Tiền Đường như đại gia tựa vào trên ghế sa lon, ngước đầu hưởng thụ sự phục vụ của tôi. Tôi dùng cây tăm chấm thuốc bôi lên làn môi của cậu ta, đôi môi thằng nhãi này thật non, cay một cái liền sưng thành như vậy.

Tiền Đường ngưỡng mặt nhìn tôi chằm chằm, nhìn đến tim tôi nhảy loạn hô hấp không thông, tôi đành phải trừng cậu ta , “Chớ có nhìn tôi chằm chằm, khó chịu.”

Tiễn Đường nghe lời rũ mắt xuống. Một lát sau tôi cảm thấy có cái gì đó không đúng, cúi đầu nhìn theo ánh mắt của cậu ta , sau đó tôi liền thấy được cổ áo sơ mi của mình có cái gì đó như ẩn như hiện . . . . . .

Tôi bỏ lại bông băng, che cổ áo nhảy qua một bên, “Tiền Đường đồ lưu manh, cậu nhìn chỗ nào vậy hả!”

Tiền Đường quay đầu đi, bình tĩnh cong khóe miệng lên, trong mắt lóe lên một tia ranh mãnh: “Vóc người không tệ.”
Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ