settingsshare

Kế Hoạch Dưỡng Thành Sesshomaru Chương 45: Khai phòng

Rất rõ ràng, mấy người này là đầu gấu.

Ta vẫn nên ra tay, hay là nhẫn nại đây? Ra tay, đánh vài người này không đủ, sau đó nhất định ta sẽ nổi danh ở trường học.

Kết quả nổi danh chính là, việc giả bộ tiểu bạch sẽ hỏng. Cái gọi là mũi tên bắn chết chim đầu đàn, đến lúc đó sẽ có N chuyện tình tìm đến cửa, ngay cả thời gian đi Chiến quốc gặp Sess sẽ không có thời gian.

Vì thế đành phải tỏ ra nhu nhược, lắc đầu nói: "Sẽ không, tôi tuyệt đối sẽ không nói ra ngoài, thả tôi được không." Phải khách khí, khách khí đến mức ta cũng nhịn không được thấy bản thân đáng thương

Dịch Tiểu Đồng liền lộ ra khuôn mặt loli đáng yêu, cười rộ lên lộ hai má lúm đồng tiền, hai mắt đầy nước rưng rưng, không tin các ngươi không trúng tên. Nhưng ta sai lầm rồi, bởi vì quá coi thường lực miễn dịch của bọn người kia. Yamaguchi lại không mở miệng bảo chúng cho ta ra ngoài, ngược lại đi tới nâng mặt ta lên, nói: "Nhìn kỹ thì cũng đáng yêu đấy chứ, chi bằng tôi làm bạn trai của cô?"

"Không nên..." Ta vội vã lắc đầu.

"Không là cô vừa vặn thất tình, còn bị bệnh gì đó? Nhưng nếu có tôi làm bạn trai, thì hẳn là có thể bình phục!"

"Không cần..." Tiếp tục lắc đầu, tuy Tóc Hồng đẹp trai, nhưng giữa ta và hắn tuyệt đối không có cái gọi là cảm giác sét đánh, cho nên vẫn là quên đi.

"Thật sự không cần?" Yamaguchi cúi đầu, mang khuôn mặt tiến gần ta, hỏi.

Dùng sức gật đầu, mùi khói thật nồng, rất muốn ho khan!

"Vậy thì cởi hết quần áo của cô ta, ngay cả quần lót cũng cởi!" Hắn nói xong rồi ngồi lại chỗ, mà mấy tên còn lại thật sự động thủ, nháy mắt, áo đồng phục đã bị cởi ra.

Kenichi cười nói: "Bề ngoài thì giống loli, không nghĩ tới bên trong lại rất có dáng." Hắn nhìn chằm chằm ngực của ta, ta không nói được gì hỏi ông trời, nam hài này cũng quá trực tiếp.

"Tôi đồng ý." Không phải chỉ là bạn trai sao, từ nhỏ đến lớn còn chưa quen với bạn trai nào, cũng nên nếm thử xem sao. Hơn nữa, tin chắc chắn đối phương cũng chỉ là chơi đùa, chẳng phải nghiêm cẩn .

Yamaguchi hất đầu, Kenichi ném áo khoác cho ta. Ta vội vã mặc vào, nói vội: "Vậy thì tôi đi trước."

"Khoan! Nếu đã là người yêu, thì chúng ta nên cùng nhau xuống." Yamaguchi đột nhiên đi tới ôm lấy vai ta rồi mở cửa đi xuống thang lầu.

Tư thế này thật sự không dễ đi đường, ta đi bước nhỏ, sợ ngã xuống thang lầu, sẽ rất xấu mặt . Vốn tưởng rằng đi tới nơi có người, hắn sẽ buông ta ra! Ai ngờ, hắn cứ ôm ta rêu rao khắp nơi, khiến tất cả mọi người nhìn chằm chằm. Hắn không thèm để ý nói: "Nhìn cái gì, chưa thấy qua người ta yêu đương sao?"

Đúng vậy, tất cả mọi người nhìn thấy, nhưng mọi người lại dùng ánh mắt hèn mọn nhìn ta, cứ như là người bị hiếp bức là ta vậy! Nhìn thế nào thì ta cũng là người bị hại mà!

Đang nghĩ, một thân ảnh xuất hiện trước mặt chúng ta, là Mina. Nàng nhìn ta, hỏi: "Tiểu Đồng, hắn thật là bạn trai em?" Nàng hỏi xong bình tĩnh nhìn ta, tựa hồ chỉ cần ta nói không là nàng sẽ động thủ đả đảo tiểu tử này.

Bả vai bỗng đau, bên tai có người nói nhỏ: "Nếu cô dám nói không, thì trên mạng sẽ có hình nude của cô."

55555555555 hình nude khẳng định không có, nhưng ta lại đoán được vài cái đầu heo, rồi động tay động chân dùng máy tính chuyển đầu heo thành đầu ta a!

Chậm rãi gật gật đầu, sau đó cắn răng cúi đầu. Hỏng bét, tay đã run lên, thật muốn đánh người a! Nhưng nghe thấy Mina thở dài nói: "Chị chỉ là muốn nói cho em, tuy người này là người nối nghiệp của gia tộc Yamaguchi, nhưng hắn muốn có bao nhiêu bạn gái liền có bấy nhiêu, chị sợ em sẽ thương tâm. Nhưng nếu hắn dám khi dễ em thì lập tức tới tìm chị." Nói xong cho ta một cái mỉm cười cổ vũ rồi xoay người đi.

Bạn tốt! Mắt ta đầy sao, vô luận là ai nói có tình bạn là chuyện tốt, ta cũng không tin, nhưng hôm nay thì tin rồi, bởi vì Mina khẳng định có thể trở thành bạn tốt của ta.

Đột nhiên nhận ra Mina là bạn tốt, ta cảm giác dưới gốc cây tốt đẹp kia không biết khi nào thì lại mọc lên sinh vật béo phệ, không cần nói cũng biết đó là Yamaguchi - kẻ chuyên làm cho người ta vừa thấy đã ghét.

Hắn liếc ta một cái, sau đó co rúm khóe miệng: "Cô cười cái gì?"

"Thế giới thật tốt đẹp." Tình bạn thật kỳ diệu.

"Có phải khi biết tôi là người thừa kế gia tộc Yamaguchi nên mới cảm thấy có được bảo vật? Vậy thì thật xin lỗi, chơi đùa thì được, nhưng nữ nhân như cô thì làm không nổi vợ của tôi ."

"Khụ!" Ta không nghĩ tới bị nước miếng của mình sặc đến, sau đó ngẩng đầu vẻ thật bất đắc dĩ nói: "Thật là tiếc a!"

"Vậy tại sao tôi không nhìn ra cô tiếc nuối?" Yamaguchi đột nhiên đứng lại ở cửa lớp nhíu mày hỏi.

Ngươi đoán đúng rồi, sức quan sát rất tốt!

Đang tán thưởng trong nội tâm thì hắn mở cửa, lại cảm thấy hắn căn bản không có sức quan sát gì. Bị nhiều người nhìn chằm chằm như vậy chẳng lẽ không có một chút cảm giác gì sao? Ta chịu không nổi bị người nhìn chăm chú , lập tức cúi đầu ngồi lại chỗ ngồi của mình nghiêm cẩn nghe giảng, làm học sinh ngoan ngoãn.

Buổi chiều, vị này không làm khó ta , kỳ thực cũng không cần, bởi vì lúc này toàn bộ ban đều biết ta là bạn gái hắn. Bởi vì trong thời gian nghỉ ngơi, ta bị một đống nữ sinh thi nhau kéo ta vào toilet hỏi ta cùng một vấn đề .

Phần lớn là, ngươi và hắn kết giao đã bao lâu.

Trầm mặc! Mở miệng trả lời biểu hiện là không sợ hãi , bởi vì khí thế của đối phương làm ta sợ hãi.

Còn có người hỏi, Yamaguchi-kun rốt cuộc coi trọng ngươi chỗ nào nhất.

Trầm mặc! Ta giống nữ xứng, ngự tỷ mặt loli sao, vì sao cảm thấy càng ngày càng giống a. Đương nhiên, bị khinh bỉ là bình thường , đang nghe lời nói làm cho người ta nhàm chán, sau khi chuông vào lớp vang 1 giây cuối cùng, ta mới chạy vào lớp.

Hoàn hảo, không có phần tử bất hảo, ném rau xanh vào người ta, hay nước bẩn gì đó. Không hổ là trường học quý tộc có tiếng, các học sinh rất có phong phạm quý tộc.

"Sau khi tan học, đến nhà của tôi, hay là tìm nơi khác thoải mái hơn?" Yamaguchi không hề để ý thầy giáo đang giảng bài đằng trước, cứ thế kéo tóc của ta trực tiếp hỏi.

Đánh nhau, đương nhiên nên tìm nơi không ai quấy rầy, ta lo lắng một chút rồi nói: "Đương nhiên là nơi thoải mái , yên tĩnh."

Yamaguchi ngẩn ra, không nghĩ tới cô ta thật sự trả lời hắn. Chẳng qua hắn rất nhanh trấn định lại vừa cười hỏi: "Vậy cô thích một người, hay là nhiều người?"

Ta đánh giá Yamaguchi từ trên xuống dưới, vóc dáng thân cao, nhưng gầy. Gầy như vậy thì đánh kiểu gì, vạn nhất chỉ một quyền là té xỉu, vậy thì thật là nhàm chán a!

"Tùy"

"Không nghĩ tới cô thật lợi hại, sau giờ học nói với thầy giáo là chúng ta có việc phải làm, thế là được" Yamaguchi nói xong, thầy giáo ho nhẹ một tiếng mới hồi phục tinh thần lại tiếp tục lên lớp.

Hôm nay vốn là ta trực nhật, nhưgn chỉ một câu nói của Yamaguchi, ta liền được nghỉ lao động chân tay, sửa thành lao động trí óc !

Bởi vì cùng Yamaguchi đi từ lớp đến cổng trường mất tinh thần tương đối nhiều, di động nhận được tin nhắn, ta lấy ra xem, là hiệu trưởng Kyosai, hắn hỏi ta hôm nay có rảnh hay không, có thể đến phòng vẽ tranh của hắn không? Đương nhiên là không rảnh, hôm nay đã hẹn tốt đi đánh nhau , vì thế ta trả lời thư.

Cứ như vậy bị Yamaguchi mang ra xe riêng, đương nhiên đồng hành còn có Kenichi bọn họ. Nhật Bản Đông Kinh có một cái phố, bên trong là các hàng quán to nhỏ, có đúng hạn thu phí cũng có ngày nghỉ. Ta bị mang vào một nhà hàng tương đối xa hoa, mà Yamaguchi ngồi ở quầy bar, khi bồi bàn tiểu thư hỏi thì hắn nhìn nhìn ta nói: "Ba giờ sau có thể chứ?"

Ba giờ sau? Ta quên đi tính toán, vài cái tên này còn rất trẻ, đánh nhau thì chỉ sợ phải cần thời gian rất lâu để nghỉ ngơi ở đây. Vì thế, ta dè dặt cẩn trọng nói: "Vẫn là cả đêm đi, tôi sợ..." Lời tiếp theo còn chưa nói, phía sau ba nam nhân đã thi nhau huýt sáo.

Bồi bàn tiểu thư liếc ta một cái, sau đó nói: "Như vậy, các vị muốn phòng như thế nào phục vụ?"

"Đương nhiên phải ăn no trước mới có khí lực." Yamaguchi hướng về phía ta cười, sau đó chọn rất nhiều đồ ăn. Đếm đếm, hẳn là lên một vạn!

Kẻ có tiền ra tay quả nhiên hào sảng. Ta hâm mộ trong lòng, nhất là đối với món pizza mà hắn chọn kia. Nếu không ăn, chỉ sợ ngay cả tâm tình đánh nhau ta cũng không có .

Đây là một gian phòng, có một giường cực kỳ lớn. Cả gian phòng đều là sắc phấn hồng, cực kỳ chói mắt.

"Ngồi..." Yamaguchi bỏ đi áo khoác nói với ta.

Trong phòng không có sofa hay ghế dựa, ta liền trực tiếp ngồi trên giường.

"Chưa bao giờ thử qua?" Yamaguchi phát hiện ta cực kỳ tò mò nhìn chung quanh, cho nên mở miệng hỏi.

Gật gật đầu nói: "Ừ, lần đầu tiên."

"Vậy trước kia nơi cô và bạn trai làm ở đâu?" Kenichi ngồi bên cạnh ta nhẹ nhàng kháp một chút quần áo của ta hỏi.

Bạn trai? Lắc lắc đầu nói: "Kỳ thực tôi không có bạn trai" Yamaguchi đang uống nước trong tủ lạnh, nghe ta nói như vậy liền phun nước ra, cười to: "Cô đang đùa phải không, không có bạn trai, vậy thì cái chứng yêu đương gì đó là thế nào?"

Ta ở Nhật Bản hiện đại cũng không lâu, nếu nói dài thì vẫn ở thời kỳ Chiến quốc mới gọi là dài, khi đó nữ nhân còn chưa cởi mở như vậy, làm gì nói được chuyện yêu đương . Tuy ta lớn như vậy nhưng thật chưa yêu bao giờ, không có bạn trai thật sự là kỳ quái sao? Ta mặt đỏ hồng, nói: "Vì tôi xa nhà, gia gia nói dối để giúp tôi thôi"

Yamaguchi nói: "Nếu cô nói thật, vậy lần đầu tiên của cô là cùng ai làm ?"

Kenichi cũng gần sát ta nói: "Thật là kỳ quái, chưa có bạn trai bao giờ còn lớn mật như vậy, nhất định là rất có kinh nghiệm , nói đi, là ai? Chúng ta sẽ không nói đi ra ngoài , thậm chí tôi có thể nói cho cô biết lần đầu tiên của tôi là cùng ai nữa cơ?" Nam sinh khác vừa nghe liền cười to, nói: "Ai chẳng biết lần đầu tiên của cậu là cùng với gia sư tại nhà, một nữ nhân đã hơn ba mươi tuổi, cậu còn không biết xấu hổ mà còn nói ra."

Kenichi cũng không yếu thế: "Hừ, mấy người còn không biết chỗ tốt của nữ nhân thành thục..." Sau đó hắn nói một đống nữ nhân thành thục có chỗ tốt gì, đương nhiên còn dẫn theo một ít tiết mục "vàng" ngắn. Ta lần đầu tiên nghe đến mấy cái này, mặt đã sớm đỏ hồng .

Đang nghĩ định hiện tại động thủ, mà Yamaguchi lại chú ý tới cái gì đột nhiên nói: "Cô sẽ không phải là lần đầu tiên đi..."

Hộc máu... Này cũng có thể nhìn ra, ta nhìn nhìn toàn thân, không có một chỗ nào biểu hiện ra là bản thân vẫn là xử nữ a! Không đúng, dựa theo tư tưởng của người Trung Quốc, xử nữ tuổi này là thật bình thường a! Nghĩ lạnh nhạt, nói: "Đúng thì thế nào?"

Kenichi bọn họ cũng sợ run: "Lần đầu tiên?"

Bọn họ nhìn ta như thể phát hiện đại lục mới vậy, sau đó nói: "Thật lợi hại, lần đầu tiên cũng dám thử 5P."

"..." Ta không tính toán thử 5P, ta là đến đánh người, nhưng thứ ta mong muốn sao giờ còn chưa tới. Đang nghĩ, có người gõ cửa.

Nhìn pizza nóng hầm hập tiến vào, ta nhịn không được nhảy xuống cầm một cái ăn. Vừa ăn vừa nói: "Có thể chờ... tôi ăn no rồi nói."

Kenichi nói: "Đương nhiên có thể."

Một bên Yamaguchi nói: "Cô nếu hối hận thì giờ còn kịp, lần đầu tiên tốt nhất không nên kịch liệt như vậy."

"Không sao, tôi rất lợi hại ..." Oa, ăn ngon thật! Ăn đồ ăn thời chiến quốc đã lâu lắm , cơm Tây cái gì đều nhanh thành mây bay .

Chỉ chốc lát sau, nửa khối pizza bị tiêu diệt . Ta liếm liếm ngón tay, cười nói: "No rồi!"

Kenichi nuốt nuốt nước miếng, kéo qua ngón tay ta đặt ở miệng hắn hút nói: "Chúng ta cũng có thể bắt đầu rồi!"

"Ừ, có thể bắt đầu, ai trước đến?" Ta vốn là thiện ý hỏi một câu, nhưng bốn gã thiếu niên lại sợ run một chút. Kenichi bọn họ nhất tề nhìn về phía Yamaguchi, mà Yamaguchi có chút rối rắm nhìn nhìn ta, nói: "Bởi vì cô là lần đầu tiên, nên vẫn là tôi đến trước, bọn họ rất thô bạo , sợ cô bị thương..."

Bởi vì ăn thật no, ta đứng lên hoạt động hai cái, sau đó ngoắc ngón tay nói: "Đến đây đi!"

Lần này đến phiên Yamaguchi do dự , nhưng bị nhóm Kenichi đẩy mãi mới chậm rãi đến gần ta, còn rất ôn nhu nói: "Đừng sợ hãi." Nói xong đưa tay nhẹ nhàng đáp lên vai ta.

Bắt đầu chiến đấu, ta ăn no có khí lực, lập tức bắt lấy tay hắn dùng sức nhấn hắn ngã xuống một cái. Yamaguchi kinh nghi, bị trực tiếp ấn nằm xuống. Kenichi bọn họ cũng sợ run một chút: "Thì ra cô thích lên trước..."

O(╯□╰)o

"Đúng vậy, rất thích!" Dẫm chân lên 'thi thể' của Yamaguchi, một cái đá khiến Kenichi bị ngã ở trên giường. Sau đó ta thuận tay thu thập hai mái tóc đủ màu đủ dạng kia .

Lúc này Yamaguchi đứng lên, không nghĩ tới sức chịu đựng của hắn lớn như vậy.

"Cô làm gì vậy?"

"Đánh người a, ở trường học tôi sợ mấy người kêu thảm thiết sẽ đưa tới sói, không đúng, là đưa tới người. Nhưng nơi này thì khác, mấy người sẽ bị đánh cho thật thích, tin tưởng tôi..." Đá tới, nhưng Yamaguchi lại né được. Nhưng thà không né còn hơn, bởi vì chiêu tiếp theo là thuận phách, chân qua đầu hắn trực tiếp đá xuống, Yamaguchi lại nằm bẹp trên đất.

Lần này hắn đại khái phải nằm chốc lát , ta vỗ vỗ tay nói: "Bởi vì mấy người mời tôi ăn pizza nên tôi thủ hạ lưu tình, mấy người cứ ở trong này chậm rãi ngoạn BL (boy love), tôi phải đi về ăn cơm chiều ... À, hình như vẫn còn no, xem ra nên chạy về nhà ." Nếu không, dì Higurasi nhất định sẽ hỏi ta cùng ăn với ai.

Đây là lần đầu tiên ta đánh người ở thế giới này, đáng giá kỷ niệm a. Vừa chạy vừa nhìn ảnh chụp, trong lòng một trận thích thú. Thế này thì về sau ta sẽ không bị khi dễ, toàn bộ người trong ban cũng sẽ yên tĩnh .

Ngày hôm sau, khi ta bước vào lớp, tất cả mọi người mang ánh mắt 'có sắc' nhìn ta.

Mạc danh kỳ diệu!

Chú ý thấy kẻ duy nhất không dùng loại ánh mắt này nhìn ta là bốn kẻ ngày hôm qua bị đả kích, nhưng hôm nay nhìn bọn hắn, lại cảm thấy vui vẻ, mặt xanh tím sưng vù, ngày hôm qua ta ra tay nặng đến vậy sao?

"Ngay bây giờ lên sân thượng." Yamaguchi đột nhiên đứng thẳng nói lớn.

"Được." Ta đi phía sau hắn, thuận theo đi lên sân thượng, kết quả, vừa lên đến nơi hắn đã trực tiếp quay đầu đánh một quyền, bị ta tránh được.

"Đem ảnh chụp ngày hôm qua lấy ra."

"Ảnh chụp gì, à, cậu đang nói ảnh chụp bốn người song song nằm ở trên giường, không mặc gì, rất giống đang chơi BL sao?" Vừa nói vừa nhìn sắc mặt bọn hắn, thật phấn khích, có thể so với phép biến hóa 72 phép của Tôn Ngộ Không vậy.

"Cô!" Bốn người bốn miệng đồng thanh quát.

"Tôi sẽ phát tán chúng lên mạng , nếu mấy người bất lợi với tôi hoặc làm ra chuyện quá đáng, thì tôi sẽ..."

"Phát ra đi!" Bốn người lại bốn miệng đồng thanh quát.

"Thông minh, cho nên a, khi tôi đến đọc sách thì trong phòng học phải yên tĩnh. Mấy người không thể đi đầu nháo, người khác nháo thì tôi mặc kệ. Thứ hai, đừng tìm tôi gây phiền toái, như vậy rất đơn giản đúng không!" Ta nói xong liền mở cửa sân thượng nói: "Tốt lắm, chúng ta có thể trở về."

Tuy bốn người bị chụp ảnh BL cực kỳ phẫn nộ, nhưng bởi vì yêu cầu ta đưa ra cũng không quá mức, nên chỉ nhìn nhau, rồi đáp ứng.

Một ngày yên tĩnh cứ như vậy mà triển khai!

Buổi tối khi tan học, ta lại nhận được tin nhắn của Kyosai, hắn hỏi hôm nay có rảnh không, nên thừa dịp mọi người không chú ý liền chui vào văn phòng hiệu trưởng. Hắn nhìn thấy ta đến, cực kỳ cao hứng, nói: "Thật sự là rất khó , không nghĩ tới em đã có bạn trai còn có thời gian đến đây."

Run rẩy khoé miệng, nói: "Chuyện đã đáp ứng thầy thì em nhất định phải làm được."

Chúng ta lên lầu, Kyosai bắt đầu vừa vẽ vừa nhìn ta, một lát sau đột nhiên buông bút vẽ, mang chén trà sữa đặt ở trên tay ta nói: "Chuyện của em, thầy đã nghe Mina nói, hiện tại thấy lấy thân phận bạn bè muốn nói cho em một chuyện." Hắn ngồi đối diện ta, tiếp tục nói: "Em có biết vì sao thành tích học tập Yamaguchi tốt nhưng lại bị phân ở lớp có thành tích không bằng không?"

Thành tích học tập của hắn tốt lắm sao? Lắc lắc đầu, ta chỉ mới chuyển đến, không biết là bình thường.

"Bởi vì hắn từng khiến một nữ sinh có thai, trường đã phạt hắn từ ban 1 chuyển xuống ban 7."

"Oa, thật là lợi hại!" Sau khi thốt ra, đã thấy Kyosai nhíu nhíu mày, lập tức sửa lời nói: "Không phải em nói hắn lợi hại về cái kia, em là nói..." Hình như ta đúng là nói hắn rất lợi hại về cái kia, tuổi nhỏ như vậy mà đã làm nữ sinh lớn bụng, chính xác mà nói thì nữ sinh hẳn là cũng không dễ có thai a.

"Đối với những nữ hài mà nói thì hắn là người rất hấp dẫn, nhưng cũng giống như đang hút độc vậy." Kyosai cũng không nói rõ ràng, bởi vì hắn từ trước đến nay luôn ổn trọng thâm trầm, nếu không phải ta là người mẫu của hắn, thì những lời này cũng sẽ không thể nghe được. Hắn thật tốt với ta, thoáng cảm động: "Em sẽ chú ý ." Nhưng ta chú ý cái gì? Run rẩy khoé miệng, lời này tựa hồ như muốn nói ta phải chú ý không được cùng hắn hoài thai tiểu hài tử vậy

o(╯□╰)o

"Vậy là tốt rồi!" Kyosai mỉm cười, ta lập tức cảm thấy mùa xuân hoa lại nở. Tay khẽ run lên, chén trà sữa kia rơi xuống.

"Nóng!" Soái ca, chẳng lẽ ngươi không biết lực sát thương nụ cười của ngài rất cao sao, không có chuyện gì sao lại cười tươi như vậy cho người khác xem.

"Không sao chứ?" Kyosai buông bút vẽ vừa cầm xuống, vội vàng cầm lên tay của ta, phát hiện cũng không có vết phỏng mới nói: "Dùng nước trong rửa một chút, thầy đi lấy quần áo Mina cho em mặc." Nói xong kéo ta vào phòng bếp, sau đó mới đi lấy quần áo.

Nhưng sau khi ta rửa xong mới phát hiện thứ hắn lấy không phải quần áo Mina, mà là của hắn.

"Quần áo của Mina đã dọn đi rồi, nên chỉ có thể ủy khuất em mặc của quần áo của tôi. Đồng phục của em cứ giao cho thầy, rất nhanh sẽ khô ." Nói xong, hắn đưa áo sơmi của hắn cho ta.

"Không sao." Run lẩy bẩy, cũng không rõ ràng.

Kyosai cười nói: "Vẫn nên thay đồ đi, thời gian lâu, vết trà sữa sẽ rất khó tẩy sạch."

Ta vốn không có mấy thời gian, nên chỉ có thể gật gật đầu nói: "Được." Vì thế vào toilet thay áo sơ mi của Kyosai.

Hắn cười, cầm áo và váy của ta đi vào, nói: "Em ngồi xuống đi, rất nhanh quần áo sẽ khô."

Thật sao, ta chỉ ngồi hơn mười phút là thấy hắn đi ra, trên tay cầm quần áo khô đi ra, chỗ dính trà sữa đã hoàn toàn sạch sẽ.

"Thật lợi hại, thầy làm thế nào vậy?"

Kyosai đưa ngón tay đặt ở môi, cười nói: "Bí mật"

Mê hoặc a, nam nhân này thật hiếm khi bình thường, trái tim lại bắt đầu đập! Vội vàng lấy đến quần áo "Cám ơn thầy!" Đổi xong quần áo, thời gian cũng không còn sớm, ta phải về nhà.

Nhưng Kyosai lại nói trời đã gần tối, vì thế liền yêu cầu đưa ta trở về.

Không từ chối được, ta tới cổng trường đứng đợi, 2 phút sau Kyosai lái xe đến. Hắn biết thần miếu Higurashi, nên trực tiếp đưa đến dưới chân núi. Ta lễ phép mời hắn lên chơi, nhưng hắn từ chối, cười nói: "Bài vở và bài tập rất quan trọng, lần sau nếu có chuyện gì muốn nghỉ thì có thể trực tiếp xin phép ta, không cần dùng lý do kỳ quái, biết không?"

"Vâng!" Thân ái gia gia a, ta mặt đỏ.

Trở về nhà, ngày hôm sau thấy Kagome cũng đã trở lại, nàng cũng đã đi qua trường học, hơn nữa đang chuẩn bị để đi luôn. Ta nhớ lại, thấy chưa lần nào cùng đi đến Chiến quốc với nàng, nên cũng cõng theo balo: "Như vậy thì cùng đi đi!" Lúc đi ta còn nói với gia gia: "Gia gia trực tiếp gọi điện thoại cho hiệu trưởng của ta là được, không cần lại nghĩ ra bệnh kỳ quái gì đó"

Gia gia gật đầu nói: "Tốt lắm, cháu yên tâm."

Kagome vừa đi vừa nói: "Mỗi lần đều nói như vậy, lần trước lại nói là tớ bị chứng bệnh kinh tế mất cân đối"

Ta tiếp lời nói: "Lý do cho tớ càng đáng sợ, là chứng thất tình mất tinh thần gì gì đó, khiến các đồng học đều cho rằng tớ là tên ngốc thất tình..."

Hai người cứ như vậy vừa liệt ra các loại chứng bệnh vừa nhảy giếng, vừa đến bên kia ta liền cảm giác được hai cổ yêu khí rất quen.

Một cỗ là Inuyasha , một cái khác thì hơi giống Kagura.

Chẳng lẽ là Naraku tìm tới? Bởi vì ta đã ở trong câu chuyện, nên mọi chuyện ta đều có chút lạ lẫm. Kagome là pháp sư cũng có một chút cảm giác: "Tớ muốn đi tìm Inuyasha, hình như hắn gặp phải phiền phức."

"A..." Người đã chạy ra, ta chỉ có thể theo sau. Chạy chạy , đột nhiên một nhánh cây đột nhiên bắt được thắt lưng Kagome nâng nàng lên.

Chính là yêu khí này, ta ngẩng đầu thấy một nam tử phi thường tuấn mỹ, trong mắt đầy kích động, vẻ mặt hắn có chút điên cuồng nhìn Kagome: "Chính là nữ nhân này! Ta muốn có được nàng!"

Nhện quỷ! Ta nhìn hắn, hiểu ra trên người hắn vì sao có yêu lực giống Naraku.

"Buông Kagome ra!" Inuyasha chém đứt cái tay kia của hắn, nhưng rất nhanh nó lại được kết hợp lại.

Ta nâng Kagome dậy, nói: "Đi!" Nhện quỷ cố gắng bắt lấy Kagome, tuy hắn yêu Kikyo, nhưng Kagome cũng là kiếp sau của Kikyou.

Chưa bao giờ thấy qua yêu quái thích bị khảm như vậy. Chém lại ghép, ghép lại rồi bị khảm. Rồi hắn lại thành lỏa nam, còn cả gương mặt yêu nghiệt kia nữa, ta nhịn không được mặt đỏ hồng. Inuyasha quả nhiên là tâm ngoan thủ lạt a, nam tử như vậy mà hắn nói khảm liền khảm, thật là...

Nhìn quỷ nhện mà ta run rẩy khoé miệng, thời đại này thật sự là kỳ quái!

Về Phong Thương, Inuyasha hiện tại đã nắm giữ , nói động thủ liền động thủ, hơn nữa còn uy lực mười phần. Hắn đang trưởng thành, thật là làm cho người ta kinh ngạc.

Chả trách sau này Sess có vài phần tôn trọng hắn, quả thật hắn là đứa em trai có thực lực

Mọi người bởi vì cái yêu quái tên Onigumo đột nhiên mất tích mà cực kỳ lo lắng, bởi vì hắn luôn muốn bắt Kagome, cho nên Inuyasha muốn nàng trở lại thế giới hiện đại.

Nhưng Kagome lại muốn biết rõ sao lại thế này, vì thế cùng bà Kaede và ta đi đến nơi Nhện Quỷ chết. Bởi vì bọn họ cho rằng dấu ấn con nhện sau lưng Onigumo rất có khả năng liên quan đến nhện quỷ!

"Cẩn thận!" Ta cảm thấy được trong động có cỗ yêu khí, vội vàng ngăn trở hai người. Nhưng Onigumo đã đi từ trong động ra, nói lớn: "Ta đã biết, ta đã nhớ ra nữ nhân mà ta muốn là Kikyo" Sau đó hắn thấy được Kagome: "Vì sao ngươi giống nàng? Vì sao?"

Bà Kaede lên tiếng: "Đi mau! Kagome!" Nói xong liền bắn ra một mũi tên.

Kagome thấy Onigumo vươn tay định tấn công bà Kaede liền nói lớn: "Bà Kaede! Tiểu Đồng! Chạy mau!"

Phân thân của Naraku xác thực rất khó đối phó, nhất là vị Onigumo này, cái tay kia của hắn cùng chướng khí trên người đều làm cho người ta cảm thấy ghê tởm. Nhiều năm kinh nghiệm, ta biết những yêu quái ghê tởm đều cực kỳ đáng sợ. Nhìn hắn vươn tay hướng về phía Kagome, ta rút ra luyện nha, hô: "Thương Long phá!" Điện long đánh về phía Onigumo, mà lúc này bầu trời có người kêu lên: "Tán hồn thiết... A!!!"

Run rẩy khoé miệng, đây là hiểu lầm, ai bảo ngươi đột nhiên nhảy ra chắn đường.

Inuyasha nhảy dựng lên, chỉ vào cái đầu đen xì dựng đứng của mình mà hét lên với ta: "Ngươi muốn giết ta sao!?"

Cảm thấy yêu lực trên người Onigumo đang tăng lên, ta nói lớn: "Inuyasha, cẩn thận hắn!"

"Địch nhân của ngươi là hắn!" Dời đi mục tiêu, ta và bà Kaede lui lại mấy bước, vẫn nên tránh xa nhóm yêu quái đang đánh nhau nếu không muốn bị khảm lây hay bị bắn máu tung tóe lên người

Lại một lần nhìn thấy nam nhân không ngừng biến thành từng khối, rồi lại hợp lại!

Ta rốt cục nhớ ra nguyên tác, hơn nữa cũng thấy được, mỗi lần Onigumo sống lại, các khối thịt đều tập trung vào hình con nhện trên lưng hắn mà đến hợp lại. Chuyện này bị Miroku nhận ra, hắn đúng là người cực kỳ cẩn thận. Nhưng tuy hắn nhận ra được, nhưng một đao cuối cùng của Inuyasha lại bị Kagura phá hỏng. Inuyasha cũng không còn cơ hội chém khối thịt có hình con nhện nữa. Mà trùng độc từ trên trời cũng bay tới, mang theo khối thịt có hình con nhện đi mất.

Inuyasha nhanh chóng đuổi theo, Miroku cũng đi theo

Ta vốn cũng muốn đi cùng bọn họ, nhưng đột nhiên nghe được trong rừng cây truyền đến một tiếng kêu. Là A-un, nó ở đó có nghĩa là Sess đã tìm tới. Ta xoay người, nói: "Xin lỗi, ta phải đi trước , Kagome nhớ cẩn thận!" Vẫy tay hướng họ, sau đó chạy vào rừng cây.

Quả nhiên, Sess đứng ở nơi đó lên tiếng: "Phân thân của Naraku?"

"Ừ, nhưng Inuyasha đã đuổi theo ."

"Vậy thì chúng ta đi thôi!"

Ta theo đi lên, đi được chốc lát, đột nhiên Sess đứng lại quay đầu nói: "Trên người ngươi có mùi nam nhân, là ai?"

Mùi nam nhân? Ta chợt ngẩn ra, vừa rồi không hề tiếp xúc với Miroku và Inuyasha, chẳng lẽ là do ngày hôm qua ta mặc quần áo của Kyosai. Đã qua một ngày, hơn nữa ta còn tắm rửa, hắn vẫn có thể ngửi ra sao? Ta nâng tay lên ngửi ngửi, mùi gì cũng không có a!

"Là ai?" Sess lại hỏi một câu, rất ít khi thấy hắn không có tính nhẫn nại như vậy, vì thế ta vội nói: "Là hiệu trưởng trường học của ta, ngày đó quần áo của ta bị bẩn, hắn lấy quần áo của hắn đưa cho ta mặc..."

"Vậy sao?" Sess tiếp tục đi, mà Jaken vốn không ra tiếng lại lên tiếng: "Các ngươi nơi đó cởi mở đến mức đó sao, nữ nhân có thể tùy tiện mặc quần áo nam nhân sao?"

"Không phải là tùy tiện, là vì quần áo bẩn!"

"Hắn chiếu cố ngươi như vậy, chẳng lẽ hắn là chồng tương lai của ngươi?"

Mặt đỏ , hiệu trưởng Kyosai quả thật là nam nhân tốt, nhưng ta cũng chưa bao giờ nghĩ đến chuyện kết giao. Lúc này Jaken vừa nói như vậy, ta lại ngẫm nghĩ. Nhưng ta lập tức phủ định ý nghĩ này, bởi vì người ta ưu tú như vậy, chỉ sợ sớm đã có bạn gái . Nữ hài tử Nhật Bản rất lợi hại , một khi các nàng đã nhìn trúng nam nhân tốt thì sẽ không bao giờ khách khí với người khác, trực tiếp xông đến đoạt trước.

"Mới không phải."

"Vậy tại sao mặt ngươi đỏ?" Jaken lại nhìn ra, ta sờ sờ mặt mình, nói: "Ta chỉ là đột nhiên cảm thấy, kỳ thực hắn cũng là nam nhân tốt lắm... A! Đau đau đau!" Vì sao rõ ràng Sess đang đi bình thường lại đột nhiên đứng lại, ta liền bị đụng phải.

"Jaken!"

"Có!" Jaken vội vàng nói, nhưng Sess đột nhiên nhất tay áo, Jaken biến thành sao bay vào bờ dòng sông nhỏ bên cạnh.

Khụ! Ta lập tức lui ra sau, trực giác cho thấy Sess đang rất tức giận.

"Ngươi muốn gả cho hắn?"

Đột nhiên bị hắn hỏi như vậy, ta lại cảm thấy có chút buồn cười, thì ra hắn cho là thật sao? Ta vội vàng vung loạn hai tay nói: "Tuy hắn là soái ca tốt bụng, nhưng ta còn nhỏ, vẫn còn là học sinh trung học, sao có thể lập gia đình sớm như thế. Tuy sống ở đây vài chục năm, nhưng mà... ta ngay cả bạn trai đều không có, lại càng không muốn nói kết cái gì hôn , vẫn sớm vẫn sớm!"

"Vậy sao?" Sess xoay người đi tiếp, đột nhiên lại nói: "Ngươi coi như là người Bạch Khuyển tộc, nếu xuất giá thì phải thông tri khuyển tộc biết, hiểu chưa?"

"Hiểu rồi, nói như vậy thì Sess Sess ngươi vẫn coi ta là thân nhân của ngươi đi, đúng không đúng không?" Cao hứng a, tuy biết đánh chết hắn, hắn cũng sẽ không thừa nhận. Quả nhiên, mỗ yêu hừ một tiếng, nhưng cước bộ lại nhanh hơn bình thường.

Vụng trộm cười nhanh chóng đuổi theo, ở dưới ánh trăng, hai cái bóng dáng in trên đất thật dài, mang cảm giác rất hài hòa. Bởi vì chỉ nhìn bóng mà ngẩn người, hoàn toàn quên mình đang đi trong rừng cây, hậu quả là vấp phải cục đá, té lăn trên đất.

Ngực bị ấn về một chút, cũng không cảm thấy đau. Định đứng dậy, đã thấy Jaken đáng thương đang bẹp dí ở đó, mắt đều là sao. Ta lấy tay vỗ vỗ mặt hắn "Còn sống không, Jaken?" Tiểu gia hỏa này đúng là thật không hay ho a .

"Nhìn đường." Thanh âm của Sess có chút bất đắc dĩ, đứng lại nhìn một người một yêu ngã lăn thành một đoàn trên đất.


Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ