settingsshare

Kế Hoạch Dưỡng Thành Sesshomaru Chương 43: Tàn sát hàng loạt dân trong thành

"Cho ngươi" Sess lấy trong áo ra một viên Trân Châu, to bằng lòng bàn tay vậy. Trân Châu lớn như vậy rất khó gặp, hẳn là giá trị rất nhiều tiền. Nhưng hắn chưa bao giờ mang những thứ của con người, sao giờ lại có?

"Từ đâu đến vậy?" Hẳn là không ai sẽ cho hắn mấy thứ này a!

"Trên người đạo tặc." Sess nhàn nhạt nói, lại hại cằm ta kém chút nữa là rơi trên đất. Lấy tính cách của hắn, liền tính người khác hai tay cầm kính dâng cho hắn, hắn cũng lười nhận, huống chi là bản thân động thủ lấy. Ta cầm Trân Châu đùa nghịch trong tay, nhìn nhìn, cười nói: "Thứ này là món quà thứ hai ngươi đưa ta, cho nên ta không bán đi, lúc về sẽ gia công làm thành vòng cổ."

Thân mình Sess hơi run một chút, nói: "Quà thứ hai?"

"À, quà thứ nhất là răng sữa của ngươi..." Đã làm thành Luyện Nha , tùy thời mang theo bên người, cảm giác cực kỳ an toàn.

Ta đi phía trước cùng hắn vào thành, đúng hơn là kéo hắn vào thành. Nhưng Sess cũng không phản kháng, chậm rãi đi bên cạnh ta, tựa hồ đối xung quanh làm như không thấy. Dù là thời kỳ chiến loạn, nên thành này cũng xem như thập phần phồn hoa , nhìn rất nhiều đồ ăn ngon lại không mua được, sờ sờ bụng, đúng là chịu tội.

Sess cũng không nhìn ta, lại nói: "Nếu ngươi thích, lần sau cho ngươi cái khác, bán nó đi!"

"Không nên a." Ta nhìn khắp, tìm người có thể xuống tay kiếm chút.

Trùng hợp, một chiếc xe ngựa đi qua, mà trên xe ngựa đó có võ sĩ trông rất giàu. Ta mỉm cười, là nó !

Trước nên cách Sess vài bước, để cho người khác nhìn ra là bọn họ không quen biết nhau. ( Lời tác giả: Đồng chí, có nhìn thấy quần áo của ngươi không, trang phục tình lữ đó. )

Chậm rãi đến gần xe ngựa, định ngã dưới chân võ sĩ kia. Nếu là nam nhân, hẳn sẽ rất ôn nhu nâng ta dậy, đến lúc đó liền nhân cơ hội cướp đi túi tiền, hết thảy rất hoàn mĩ .

Nhưng không dự đoán được, võ sĩ này lại trực tiếp xuất đao bổ về phía cổ ta.

Thật muốn khóc, chẳng lẽ trông ta không điềm đạm đáng yêu sao, lại đi trực tiếp động thủ giết người. May mà ta không yếu đến mức không tránh được một đao này, nhẹ xoay người một cái tránh đi. Xe ngựa kia cũng ngừng lại, lập tức ta bị vài tên võ sĩ vây quanh.

Tình huống này, chẳng lẽ ta phải chịu đói bụng đánh nhau với họ?

Gãi gãi đầu, sau đó rũ mắt nhỏ giọng: "Thực xin lỗi, ta không phải cố ý trượt chân. Xin hãy tha thứ, ta không có ý cản trở các ngươi" Như vậy hẳn là không cần đánh nhau, ta lễ phép như vậy cơ mà.

Nhưng đối phương lại trầm giọng nói lớn: "Kẻ nào phái gian tế tới hại thành chủ đại nhân!?"

Thành chủ? Thì ra người ngồi trong xe ngựa chính là thành chủ, chả trách bọn họ kích động như vậy. Ta giơ lên hai tay nói: "Ta thật sự không phải cố ý , cho nên... Không phải gian tế cũng không phải địch nhân."

"Đường cái bằng phẳng, ngươi lại đột nhiên trượt chân, làm gì có ai tin?" Võ sĩ cầm chặt trường đao, nói lớn.

Ta nhìn nhìn đường cái, quả nhiên bằng phẳng, vì thế quay đầu nhìn thoáng qua Sess đang run khoé miệng, nói: "Bởi vì ta đói đi không nổi, cho nên mới ngã sấp xuống..."

Cúi đầu, thật sự rất mất mặt.

Trong xe ngựa đột nhiên truyền đến tiếng cười, một thanh âm cực kỳ dễ nghe vang lên: "Nếu đã như vậy, ta mời ngươi ăn cơm?"

Có cơm ăn đương nhiên là tốt, nhưng tại sao sau lưng lãnh khí đột nhiên tăng lên. Nhịn không được rùng mình, vội vàng xua tay nói: "Không cần... Không sao, không cần đâu, cám ơn."

Nhưng màn xe ngựa xốc lên, một nam tử mặc trang phục màu lam nhô đầu ra. Tóc hắn đen như thác nước, lại mềm mại phiêu dật. Nhịn không được bội phục hắn, tóc như vậy cho dù mỗi ngày đi làm bảo dưỡng cũng khó có a! Hâm mộ a! Trong mắt ta đầy sao, thấy hắn cầm quạt xếp, dung mạo kia lại càng suất đến mức thiên địa khó chứa.

Xuyên qua quả nhiên tuyệt a, có thể gặp được nhiều nam nhân suất khốc như vậy. Nhưng hắn chỉ liếc ta một cái rồi nhìn Sess đang đứng sau ta.

Chính xác, tuy Sess luôn không nói gì, nhưng sự tồn tại của hắn không bao giờ nhạt.

"Nhưng mời cả bạn của ngươi cùng nhau đến không phải cũng tốt sao?" Thành chủ mỉm cười với Sess, tươi cười rất sâu.

Ta lui lại đến bên cạnh Sess, nói: "Không cần , cảm ơn!"

Sess đã bắt đầu đi tiếp, không có khả năng hắn muốn dây dưa với con người . Nhưng thành chủ kia đột nhiên vẫy tay, chúng võ sĩ mạnh mẽ lập tức che trước mặt chúng ta, muốn dùng bạo lực lưu chúng ta lại. Sess nheo lại mắt: "Tránh ra"

Đám võ sĩ kia hẳn là có kinh nghiệm chiến trận, đối mặt với lãnh khí của Sess cũng không lui ra sau, nếu tiếp tục như vậy, nhất định Hỏa Tinh sẽ chạm vào địa cầu , ta vội vã nói: "Được, ta đồng ý."

Thành chủ cười nói: "Tại hạ là Kuroda, mời hai vị vào thành."

Có người mời ăn cơm đương nhiên là tốt, nhưng nếu bên người còn có Sess thì lại cực kỳ không tốt . Nhưng vì phòng ngừa đánh nhau bên đường, chỉ có thể đi theo bọn họ. Nếu vị bên cạnh thật sự nổi điên, thì những người chung quanh chỉ sợ sẽ gặp phải tao ương.

Thành này được xây ở giữa sườn núi, rất có khí phách.

Không nghĩ tới một nam nhân bề ngoài nho nhã lại có thể cai trị một cái thành phồn hoa như vậy, thật ngoài ý muốn. Có lẽ vì đã có người phân phó trước, nên sau khi chúng ta vào thành đã an bày tốt.

Người vừa ngồi xuống, Kuroda liền vẫy tay, một nhóm vũ nữ đi lên.

Ta cũng không thích vũ điệu cổ của Nhật Bản, vì cảm thấy điệu mũ quá mức theo đuổi mỹ cảm mà mất tự nhiên, giống như muốn chụp ảnh vậy, dừng rồi lại động, động được tí lại dừng! Nhưng yến hội rất hoàn mĩ, ta căn bản không có thời gian xem múa, chỉ cúi đầu ăn.

Kurod chỉ mỉm cười, một lát sau, múa xong rồi, hắn gọi vũ cơ ngồi xuống, hầu hạ bên cạnh Sess. Nhưng Sess căn bản ngay cả mí mắt cũng không động, vũ nữ kia nâng chén rượu nửa ngày cũng không được hắn liếc một cái. Kuroda bưng chén rượu nói: "Thì ra hai vị là người yêu, nên vị tiên sinh này mới đối Vũ cơ tuyệt sắc làm như không thấy sao?"

"Khụ!" Ta vừa mới uống lên chén nước trà, giờ thì toàn bộ nước văng lên.

Vội vàng xua tay nói: "Không! Không phải!"

Kuroda vẫy vẫy tay, chỉ thấy đằng sau bình phong, một mĩ nhân tuyệt sắc đi ra. Dung mạo của nàng kiều mị, từng bước đi đều làm cho người ta cảm giác mĩ miều. Nhưng ta lại nhíu nhíu mày, tuy rằng rất yếu, nhưng rõ ràng cảm giác được yêu khí trên người nàng.

"Đây là thị thiếp của ta-Minaco, hai vị này là khách quý của ta, rót rượu cho họ." Kuroda chỉ chúng ta, sau đó bảo mỹ nữ Minaco kia đến bên cạnh chúng ta.

Một mỹ nữ yêu quái vì sao lại ở trong thành con người, nàng có mục đích gì? Ta nhíu mày, nói: "Ta không uống rượu."

"Hắn cũng không thể." Khi mỹ nữ định đi đến bên cạnh Sess, ta cũng vội vàng mở miệng nói.

Có thể thấy được, khi Minaco đến gần Sess, Minaco cực kỳ do dự, hình như đang sợ hãi gì đó.

"Thì ra tiên sinh sẽ không uống rượu, Minaco, nàng trở về đi!" Kuroda hướng Minaco vẫy tay, sau đó chậm rãi nói: "Thành này tuy không to lớn như các nơi khác, nhưng cũng là tâm huyết của ta, do một tay ta làm ra, nếu tiên sinh không ngại, có thể lưu lại không?"

Thì ra hắn nhìn trúng Sess, nên mới muốn lưu hắn lại làm quân dưới trướng phục vụ hắn. Hắn thật tinh mắt a. Đang nghĩ, lại nghe thấy hắn nói tiếp: "Ta đã chuẩn bị cho hai ngươi một địa vị tốt, điều kiện thì chính ngươi đề ra, cái gì cũng được. Cho dù ngươi muốn Minaco, cũng được."

Sess hơi cứng lại, hắn không nhìn Kuroda mà là nhìn Minaco. Ta run rẩy, quả nhiên nam nhân luôn không có khả năng miễn dịch đối với nữ nhân xinh đẹp. Mà Minaco lại nói: "Xin đừng, đại nhân Kuroda đối với đại nhân..."

Kuroda xua tay cười nói: "Nhân phẩm của vị tiên sinh này chẳng lẽ không xứng với nàng sao?"

"Không phải vậy, mà là trong thân thể Minaco đã dựng dục đời sau của đại nhân Kuroda, cho nên xin đừng..." Minaco cúi đầu, vẻ mặt ưu thương.

"Nàng..." Mặt Kuroda biến đổi, vội vàng nói: "Thực xin lỗi tiên sinh , nếu..."

"Không cần ." Ta đứng lên nói: "Đa tạ thành chủ mời chúng ta ăn cơm, nhưng vị cô nương này nếu đã không đồng ý thì thỉnh không nên miễn cưỡng nàng, hơn nữa, cho dù nàng đồng ý, ta cũng không cho phép hắn muốn một nữ nhân mà trong lòng nàng có người khác."

Kuroda run một chút, có hứng thú nhìn ta nói: "Từ xưa, nữ tử nên ôn nhu thuận theo mới nhận được yêu thương, cô nương tựa hồ rất cứng rắn."

"Đa tạ thành chủ chỉ giáo, ta sẽ học tập . Chúng ta đi thôi..." Xoay người nhưng Kuroda lại lên tiếng: "Khoan!" Chỉ một câu nói của hắn, lập tức đã có người chặn chúng ta.

Không thể không nói, Kuroda là một thành chủ trẻ tuổi đầy hứa hẹn, tại thời loạn thế này, hắn cũng có thể xây dựng lên giang sơn riêng cho mình. Nhưng hiện tại ta đã ăn no uống, nên ta càng không lưu thủ đối với thuộc hạ của hắn. Ta lập tức ra tay, ba gã võ sĩ kia bị một chiêu của ta bức lui mấy bước.

Kuroda chấn động, hẳn là hắn không nghĩ tới ta lại lợi hại như thế. Hắn đi xuống, ra lệnh ngừng công kích, nói: "Ta không nghĩ tới cô nương này cũng có công phu lợi hại như vậy, kỳ thực ta không muốn là khó các ngươi, chỉ là gần đây trong thành gặp phải đại họa, vì bảo vệ người dân trong thành nên ta mới muốn lưu lại hai người để giúp ta."

"Đại họa gì?" Nhìn vẻ mặt hắn, ta biết người này không nói dối, nên ta dừng lại, hỏi.

"Mời ngồi, hãy nghe ta nói hết mọi chuyện." Kuroda vươn tay ý mời ta ngồi xuống, ngữ khí và vẻ mặt khác ban nãy rất lớn. Ta ngồi bên cạnh Sess, sau đó nói: "Mời nói"

Thì ra bên cạnh Ngự thành này còn có thành Quỷ Vực, thành chủ sớm đã có tâm thôn tính Ngự thành, nhưng đấu tranh lâu rồi cũng không thành công. Gần đây, chủ thành Quỷ Vực không biết mời một yêu quái từ đâu đến, có thể khống chế binh sĩ con người biến thành con rối, không biết đau không biết sợ hãi, công vô bất khắc.

Sau mấy trận giao chiến, Kuroda bại lui, mà thành chủ Quỷ Vực hạ cảnh cáo, nếu trong ba ngày mà không đầu hàng, liền tàn sát hàng loạt dân trong thành để vào. Mà ngày mai, là kỳ hạn cuối cùng!

"Nếu là như thế, vì sao không đem thành giao ra." Nếu đã đánh không lại thì nên đầu hàng, miễn cho bọn họ tàn sát hàng loạt dân trong thành.

"Không thể, thành này là do thành chủ Kuroda sở kiến, vô luận là bình dân hay là binh sĩ đều có quan hệ với gia tộc Kuroda, nếu bọn họ vào thành, chỉ sợ cũng sẽ không dễ dàng buông tha cho những người này." Lần này không phải là Kuroda trả lời mà là một võ sĩ lớn tuổi hồi đáp.

Nói cách khác, cho dù đầu hàng thì dân chúng cũng không tránh được cái chết, cho nên mới tình nguyện hợp lại chống trả.

"Được, chúng ta có thể lưu lại hỗ trợ, nhưng có điều kiện ." Ta vỗ tay một tiếng.

"Điều kiện gì?" Kuroda nói.

"Thứ nhất, chuẩn bị cho ta mười cây kim diệp. Thứ hai, phải luôn để tiểu thư Minaco bên cạnh ngươi. Thứ ba, ngày mai, các ngươi không được ra khỏi thành." Rốt cục có tiền, mười cây kim diệp này cũng đủ để ta mua nhiều thứ cần dùng.

"Mười cây quá ít , ta sẽ dâng hai mươi cây. Về phần Minaco, nàng đã dựng dục đời sau của ta nên ta sẽ luôn để nàng trong cung của ta. Về phần điều thứ ba, hai vị có thể đối phó với hơn một ngàn binh sĩ sao? Cho nên..." Kuroda hẳn là cảm thấy ta đang thổi phồng nên mới lo lắng nói.

Ta xua tay nói: "Ta không muốn có ngộ thương, tin tưởng ta." Kỳ thực nàng không muốn thêm phiền toái, chỉ có chút kỳ quái, vì sao thân là yêu quái, Minaco lại ở bên cạnh Kuroda.

Nếu ta muốn giúp thì Sess nhất định sẽ lưu lại , nhưng nếu để hắn ra tay, thì càng nhiều con người cùng phe sẽ càng là phiền toái.

Kuroda bán tín bán nghi, nhưng vẫn an bài nơi nghỉ ngơi cho chúng ta. Khi hắn hỏi tên chúng ta, ta chỉ nói: "Ta là Dịch Tiểu Đồng, hắn là Sesshoumaru."

"Sesshoumaru?" Minaco kinh hô một tiếng, khi thấy Kuroda đang nhìn nàng thì lập tức cúi đầu.

Nàng nhất định là có nghe qua tên Sesshoumaru, cũng khó trách, bạch khuyển tộc ở yêu giới cực kỳ có tiếng, huống chi là tộc trưởng đương nhiệm Sesshoumaru.

Kuroda an bày hai phòng gần nhau cho chúng ta, ta tắm rửa, sau đó mặc quần áo đi vào phòng Sess, sau đó đơ một chút. Bên trong có hai mỹ nữ đang trải giường chiếu cho Sess!

"Ta có nên về phòng của ta?"

"Dông dài." Sess nheo lại mắt, hai mỹ nữ sợ hãi, lập tức hành lễ lui ra ngoài.

Ta ngồi quỳ ở trước mặt Sess, nhỏ giọng hỏi: "Nói thật đi, có phải ngươi quen biết Minaco."

Sess lãnh đạm nói: "Tiểu yêu quái trong núi của Bạch Khuyển tộc"

"Là yêu quái gì?" Trong núi cũng chỉ có thuộc hạ của khuyển tộc.

Sess nói: "Đào yêu."

"Vậy, nàng vì thích Kuroda nên mới lưu lại sao?"

"Ngươi tự hỏi nàng." Sess đột nhiên phất tay, một cánh cửa bay ra ngoài. Mà đào yêu Minaco đang quỳ gối ở cửa, nàng hành lễ nói: "Đào yêu Minaco bái kiến thiếu chủ."

"Nói cho ta vì sao ngươi ở đây?"

"Thiếp thân một năm trước ở trong núi gặp được đại nhân Kuroda đang săn thú, vừa nhìn thấy hắn, thiếp thân liền không muốn rời hắn đi, nên mới đi theo hắn xuống núi." Ngụ ý rất rõ ràng, nàng là thích Kuroda nên mới cùng hắn xuống núi. Nhưng, Kuroda tựa hồ chỉ để nàng làm thiếp thị bình thường mà thôi.

Đột nhiên cảm thấy nàng thật đáng thương, rõ ràng là yêu quái nhưng lại vâng lời đứng ở bên cạnh Kuroda. Nhưng chuyện tình yêu thật sự rất khó nói, ta chưa bao giờ thể nghiệm qua nên ta vô pháp lí giải.

"Ngươi thật sự hoài thai con của hắn?" Ta hỏi

"Vâng."

Lại một cái bán yêu sinh ra , ta nhìn thoáng qua Sess, hắn không tiếng động.

"Thiếp thân đến để đa tạ hai vị đã đồng ý giúp Ngự thành, yêu quái kia rất lợi hại, thiếu chủ xin hãy cẩn thận." Minaco lại cúi đầu hành lễ, sau đó chậm rãi lui ra.

Nhưng cánh cửa bị phá kia thì làm sao bây giờ? Ta run rẩy khoé miệng, nói: "Vào phòng ta ngủ đi, giống như trước kia vậy."

"Nhàm chán." Tuy Sess nói như thế, nhưng vẫn đi theo đến phòng ta. Hắn rất ít nằm xuống nghỉ ngơi, hiện tại cũng như thế, ở bên cạnh ngồi xuống nhắm lại hai mắt.

Ta nằm ở trong chăn, nói: "Ngươi như vậy thật sự thoải mái sao?"

"..."

Run rẩy khoé miệng, cầm lấy chăn đi đến bên cạnh hắn, nói: "Trước kia ta luôn ôm ngươi ngủ ..." Nói thì nói vậy, nhưng nhìn Sess ta lại nghẹn. Hắn bây giờ, ôm ta ngủ còn có thể, ta lại chỉ có thể ôm một cái cánh tay để ngủ.


Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ