settingsshare

Kế Hoạch Dưỡng Thành Sesshomaru Chương 33: Chuyển trường

Kagome đi hẹn hò ! (Lời tác giả: Nghe được từ Sota! )

Giữa trưa, Kagome lại đột nhiên chạy về, điều này làm ta nhớ tới trong nguyên tác, nàng đúng là giữa chừng trở về.

Quả nhiên, trực tiếp nhảy vào trong giếng. Ta thấy nàng đang định nhảy vào, liền kêu lên: "Kagome, bảo Inuyasha dọn sạch miệng giếng, tớ cũng không muốn lại phải chen chúc với cái cây..." Con chưa nói xong nàng đã nhảy, thật sự là gấp gáp

Nhưng ta lập tức cảm thấy áp lực rất lớn , bởi vì Kagome không mang theo ba lô, nghĩa là khi ta đi sẽ phải mang theo hai cái ba lô nặng trịch a!

Quả nhiên, dì Higurasi nói: "Kagome đi rồi sao, balo của con bé còn ở nhà, còn có hộp cấp cứu. Nếu bị thương thì làm sao bây giờ!"

"Vậy thì cháu mang hộ vậy"

"A, vậy thật cám ơn cháu, tiểu đồng."

Được rồi, hiện tại dì đã trực tiếp gọi ta tiểu đồng .

Ngày hôm sau, ta mặc quần đồng phục. Quả nhiên là trường học tư nhân quý tộc, chỗ nào cũng tràn đầy hai chữ 'Hoa lệ' a!

Làm ta ngoài ý muốn chính là, hiệu trưởng cực kỳ trẻ tuổi, hơn nữa là soái ca khó gặp.

Tóc đen mềm mại xinh đẹp, trên mũi cao thẳng xinh đẹp mang mắt kính màu tơ vàng. Cử chỉ thành thục nội liễm, áo sơ mi màu trắng không vết nhăn khiến ta cảm giác hắn là người nghiêm cẩn cực cẩnthận (Tojikachan: nam xứng lên sàn a mọi người, vỗ tay!)

"Là học sinh Dịch Tiểu Đồng sao?" Thấy ta tiến vào, hai tay hắn cầm giáo án tùy ý đặt trên đùi, sau đó một đôi mắt xuyên qua thấu kính nhìn ta.

Ánh mắt nội liễm của hắn hình như có thể nhìn thấu người ta vậy, ta không thích cảm giác như vậy, thoáng tránh đi ánh mắt của hắn, gật đầu nói: "Đúng vậy!"

"Mời ngồi, tôi là hiệu trưởng Kyosai Illumi. Tư liệu của em, tôi đã thu được, tính đem em phân vào năm thứ hai, xin hỏi còn vấn đề nào không?" Thanh âm của hắn rất êm tai, có sự thành thục khiến thiếu nữ tâm động mê hoặc!

"Được!" Không biết vì sao, ta rõ ràng am hiểu dông dài nhưng đứng trước mặt hắn lại trở nên câu nệ, không dám nhiều lời. Kỳ quái, khi đối mặt với nam nhân lạnh lùng khốc như Sess, ta lại không có cảm giác như vậy. Chẳng lẽ, nguyên nhân là vì từ nhỏ nhìn hắn lớn lên sao?

"Đồng học, đồng học?"

Không tốt, thất thần . Ta vuốt vuốt đầu ngượng ngùng vội vàng cười nói: "Thực xin lỗi, thầy vừa mới nói cái gì?"

Hiệu trưởng Kyosai không tức giận, ngược lại mỉm cười nói: "Không có gì, tôi chỉ là muốn nói mấy ngày nữa em nên an bày tốt thời gian để vào lớp"

"Được, cám ơn thầy. Như vậy, em có thể đi rồi sao?" Đối với hiệu trưởng, phải luôn khách khí, dù sao về sau sẽ đột nhiên vài ngày không đến lớp, hắn sẽ không nhớ nổi ngươi để mà làm khó!

Hiệu trưởng nói: "Có việc gì gấp sao? Nếu không có, vẫn nên làm quen trường học một chút, nếu không sẽ rất dễ bị lạc đường" Nói xong hắn lấy mắt kính xuống, hơn nữa cố ý vô tình hất mấy ngọn tóc trước trán không nghe lời.

Ta cảm giác được cổ họng có chút khô, nam nhân này cũng quá mê người. Động tác này tuy vô tình, nhưng cũng đã đủ làm nữ nhân cảm thấy ngộn nhạo. Hơn nữa, dung mạo của hắn rất tinh xảo, khiến ta có cảm giác hình như đã gặp qua ở đâu rồi.

Tìm tòi trí nhớ, tựa hồ chưa nhìn thấy qua người như vậy, nếu gặp qua nhất định sẽ nhớ kỹ .

"Dịch đồng học, đồng học! Đồng học Dịch Tiểu Đồng!"

Lại được những tiếng gọi đánh thức, phát giác bản thân lại thất thần, mặt đỏ lên ngượng ngùng cười nói: "Thực xin lỗi, thầy vừa nói cái gì sao?"

Hiệu trưởng Kyosai đã mang mắt kính lên, cười nói: "Lần đầu tiên, lần đầu tiên có cô gái ở trước mặt ta lại nhìn cái bàn mà ngẩn người." Ngữ khí của hắn vui đùa, nhưng là ta lại ngây ra , nói: "Thực xin lỗi" Một chút cũng không cảm thấy lời hắn nói là khoa trương, nếu đổi là cô gái khác, sợ rằng sớm đã đắm chìm bên trong nụ cười của nam nhân này, hắn quả thật có loại mị lực này.

Nhưng đại khái nhìn cha con Sess lại thêm Dạ ly lâu rồi, nên đối với soái ca vẫn có chút miễn dịch! Hiện tại nghĩ đến, cũng không biết nên cảm thấy may mắn hay là bi thương.

Cốc cốc cốc, có tiếng gõ cửa vội vã ở bên ngoài

"Mời vào." Hiệu trưởng Kyosai nói xong, một nữ sinh mở cửa ra. Nàng mặc đồng phục, đi vào nói: "Hiệu trưởng, gọi em đến có chuyện gì sao?"

"Vị này là hội trưởng hội học sinh Kyosai Mina, cũng là em gái của tôi. Vị này mới chuyển đến, Dịch Tiểu Đồng, là đàn em lớp dưới của em, có thể mang Dịch dồng học đi tham quan trường sao?" Hiệu trưởng Kyosai cười nói.

Anh em nhà này thật đúng là người chuyên đoạt đôi mắt người ta a, tin tưởng vô luận đứng ở chỗ nào cũng sẽ luôn được người khác nhìn chăm chú.

"A! Em! Chị hình như gặp qua ở thì phải, ở đâu nhỉ?" Mina bắt đầu vắt óc suy nghĩ.

Ta thấy nàng nhớ vất vả, liền nói: "Em tin là chúng ta lần đầu tiên gặp mặt..."

"Quên đi, chúng ta vẫn nên đi ra ngoài, đứng lâu ở đây cũng không tốt"

"Mina" Trong thanh âm của hiệu trưởng Kyosai mang theo sự trách cứ cùng bất đắc dĩ, mà Mina mặc kệ, lôi kéo ta chạy ra khỏi văn phòng hiệu trưởng.

Đây là chuyện gì? Cứ như là ở trong văn phòng hiệu trưởng sẽ có nguy hiểm vậy.

"Thật nguy hiểm thật nguy hiểm! Nói cho chị, thời gian em vừa ở văn phòng hiệu trưởng là bao lâu." Nói xong đánh giá ta từ trên xuống dưới.

"Ước chừng khoảng 20 phút."

"Cái gì?" Mina lộ ra biểu tình không thể tin được, sau đó kích động nắm tay ta nói: "Em là người duy nhất mà chị thấy, người duy nhất lần đầu tiên nhìn thấy tên kia còn có thể cùng hắn cô nam quả nữ ngốc cùng một chỗ 20 phút còn có thể bảo trì trấn định, quần áo cũng ăn mặc chỉnh tề!"

"A?" Không hiểu, hiệu trưởng kia xem ra không xấu, tuy ánh mắt có chút bức người nhưng cũng không phải độc xà mãnh thú a!

"Em không biết, lực sát thương của tên kia đối với con gái là 100%. Nhưng xem em vẫn không sao cả! Hiện tại hẳn là xem như 99% !" Mina nói xong sang sảng nở nụ cười, nói: "Xem ra tên kia đang buồn bực !"

Ta run rẩy, nói: "Vậy... Vậy sao?" Thật khoa trương a!

"Em thực là thần tượng của chị a! Đúng rồi, vì sao em không thích anh trai chị, là vì có ban trai suất khốc hơn cả hắn? Hay là hắn làm chuyện gì khiến em chán ghét? Hoặc là..." Mina rối rắm, xem ra nàng là thật không rõ ta vì sao không lộ vẻ háo sắc.

"Không có gì, em hôm nay không mang kính sát tròng." Điểm ấy hẳn được coi là bình thường!

"A?" Nhìn thấy biểu tình như muốn nuốt cả trứng gà của Mina, ta thật vất vả nén cười .

"Vậy em về sau nếu có cơ hội gặp anh trai chị, không mang theo nó là được, chị sợ em sẽ trở thành người bị hại." Mina vỗ vai ta nói.

Con người của hội trưởng hội học sinh không tệ, ta mỉm cười nói: "Đã biết, cám ơn chị."

Mina mang theo ta xem phòng học, sau đó là sân vận động, thậm chí ngay cả các thành viên hội học sinh đều giới thiệu một chút.

Trường học rất lớn, nếu đi hết trường thì ngay cả người có thể lực tốt như ta cũng cảm thấy chân đau nhức. Lại nhìn Mina, kính nể a! Mặt không đổi sắc, cao thủ a!

Thật vất vả đào thóat khỏi tay nàng, sau đó chạy trên đường mua rất nhiều thứ hữu dụng

Vốn là tính ba ngày nữa mới đi sang bên kia, nhưng ta vì làm việc quá nhanh nên hết thảy đã xong, chuẩn bị cũng tốt . Ta chờ không kịp , nên buổi tối cõng hai cái balo to đùng nhảy giếng.

O(╯□╰)o

Nào biết lại gặp phải tình huống xấu hổ này, bởi vì lưng mang hai balo to khủng bố, cho nên bị mắc kẹt ở giữa giếng, nửa vời...

Làm sao bây giờ? Kêu to cứu mạng? Dì Higurasi bọn họ hẳn là đã nghỉ ngơi , lúc đi ta còn là để lại thư.

Thật vất vả đi thông, sau đó xuyên qua giếng đi lên, trên chân buộc một cái balo, trên tay cầm một cái balo.

Chiến quốc bên kia cũng là trời tối, ta gắng ném một cái balo ra trước, sau đó mang balo còn lại ra khỏi giếng.

Nhấc chân nhảy ra, kết quả nghe được một tiếng hét...

Đất dưới chân sao lại mềm như vậy, đáng lẽ là cứng chứ? Cúi đầu, nhìn thấy một đôi chân, bộ phận thân thể còn lại toàn bộ bị vùi bên dưới balo. Nhưng cho dù là một đôi chân, ta cũng có thể biết được hắn là Jaken. Vội vàng nhảy xuống khỏi người hắn, sau đó cầm lên balo nói: "Không sao chứ?"

Jaken đã bị ép mỏng dính, thật vất vả phồng dậy nói: "Ngươi muốn giết ta sao?"

"Ta làm sao mà biết ngươi ngồi xổm bên cạnh giếng. Đúng rồi, ngươi tới nơi này làm cái gì?"

"Ta làm sao mà biết, Sesshoumaru sama đột nhiên đến đây, sau đó bảo ta ngồi xổm bên cạnh giếng không được đi đâu. Chẳng lẽ ngài muốn ta chờ..." Lời còn chưa dứt, chỉ thấy một thanh âm lạnh lùng vang lên: "Jaken, câm miệng!"

"Vâng Sesshoumaru sama!." Jaken lập tức không dám nói nhiều .

Chẳng lẽ Sess đang đợi ta? Trong lòng mừng thầm, đột nhiên nghe Sess nói: "Nghe nói móng vuốt của rồng là cứng nhất , ngươi có một con."

Thì ra không phải là đón ta, mà là đón Xích Diễm. Ta lập tức nhảy ra sau, nói: "Đừng đánh chủ ý gì với Xích Diễm của ta, ta sẽ không để nó xuất ra cho ngươi khảm. Hơn nữa, trên thế giới chẳng lẽ không còn thứ gì thích hợp để ngươi làm đao sao? Ngươi đi rút móng của hắn a, làm gì muốn khảm Xích Diễm..."

"Không để nó xuất ra phải không?"

"Tuyệt đối không được, nó là tuyệt chiêu của ta, không thể cho ngươi."

"Đi thôi!" Lạ là Sess cũng không nói gì thêm, xoay người đi rồi.

Dễ dàng vậy, cứ thế buông tha sao? Ta gãi gãi đầu, theo lý Sess làm chuyện gì cũng sẽ không khinh địch như vậy, không chịu buông tha cho mới đúng a! Vậy thì chỉ có hai loại tình huống, thứ nhất là hắn không muốn để ta nghĩ rằng hắn ở đây là vì chờ ta, nên lấy Xích Diễm làm cớ. Thứ hai là hắn cho rằng không thể thành công chém móng vuốt của Xích Diễm trong tay ta, nên mới bỏ qua !

Nghĩ như thế nào, khả năng thứ hai lớn hơn một ít.

Có thể là bởi vì thất thần, ta không chú ý tới Sess đột nhiên dừng lại xoay người. Cho nên không đầu không đuôi đụng phải hắn, thẳng tắp chui vào lòng hắn.

O(╯□╰)o

Đại khái là vừa vặn đụng vào cơ bắp hắn, nên thật đau. Nhưng hành động yêu thương nhung nhớ này hình như rất chủ động, ta hoàn toàn đơ ra.

Chờ Sess cử động, nhưng không biết hắn là cố ý hay là thật sự không muốn động, cho nên hắn không hề nhúc nhích. Ta hít một hơi, chậm rãi ngẩng đầu xoa cái mũi của mình, cười cười: "Thực xin lỗi, không chú ý..."

Hắn thật là cao, nhớ mấy trăm năm trước khi rời đi, hắn còn thấp hơn ta một ít, nhưng hiện tại ta lại chỉ tới ngực hắn.

"Mùi này..." Sess nhìn một phương hướng nói, đột nhiên nhấc lên vạt áo phần eo của ta trực tiếp bay đến phương hướng đó.

Ta buồn bực, đến khi nào thì hắn mới có thể ôn nhu chút a!

May mà đoạn đường không xa, hắn dừng trước cửa vào một sơn động nhìn vào trong. Ta cũng chú ý tới, sơn động này chẳng lẽ chính là nơi mà con nhện đã đem thân thể hiến cho lũ yêu quái? Hơn nữa khối khí thực tà ác, tuy đã qua rất nhiều năm nhưng vẫn làm người ta cảm giác được ghê tởm


Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ