settingsshare

Kế Hoạch Dưỡng Thành Sesshomaru Chương 26: Chuyển trường

Tojikachan: Có một vấn đề, đấy là xưng hô, hiện đại thì theo ngôn ngữ hiện đại (kiểu mẹ-con- cha), còn chiến quốc thì ngôn ngữ quá khứ nha (kiểu ngươi-ta), thế nhe~

Linh hồn Dịch Tiểu Đồng* kết hợp nhất thể, hiện thân ở chúng ta trước mặt.

(*: Đồng này là k phải nữ chủ nha mọi người, mà là linh hồn mà nữ chủ phải vượt thời không để tìm)

Đã trải qua trăm năm với Sess, ta lại không biết làm thế nào để tiếp nhận hiện thực trước mắt, ta biết là sẽ có lúc phải về thế giới của mình. Trí nhớ của con người thật kỳ quái, phụ mẫu là người sinh ta và dưỡng ta, nhưng hiện tại nghĩ đến lại cảm thấy gương mặt bọn họ ta lại hoàn toàn không vui vẻ bằng nhìn thấy khuôn mặt của Sess.

Về sau sẽ không còn được gặp lại hắn

Linh hồn Dịch tiểu đồng vừa hiện thân lập tức rụt lui lại, nói lớn: "Không! Vì sao còn muốn cứu tôi! Tôi không muốn sống lại! Tôi không muốn đối mặt với những thứ kinh khủng đó!"

"Đồng..." Dịch Tiểu Minh đau lòng kêu tên con gái, sau đó ngẹn lời không nói được gì.

Trừ tà là kế thừa huyết mạch truyền thống, nên cũng không có cách nào khác.

"Đều tại mọi người! Đều là lỗi của mọi người! Tại sao muốn sinh ra tôi!" Linh hồn Dịch Tiểu Đồng gào thét lớn, cự tuyệt tiến hành nghi thức dung hợp với thân thể.

"Thực xin lỗi, Tiểu Đồng, nhưng con không thể để Đồng xinh đẹp (Đồng này là nữ chủ) không thể quay về thế giới của nàng, cho nên..." Hậu Đằng Tinh là người ôn nhu, cho dù đối với nữ nhi hắn cũng nghiêm khắc không nổi

"Không muốn không muốn không được!" Linh hồn Dịch Tiểu Đồng liên tục hét, lui ở góc tường không chịu đi ra. Xem ra nàng ấy đã chịu đựng đủ, cũng dọa đủ! Nhưng ta đã quen.

Thật sự là vui đùa a, nếu hai ta đổi chỗ thì thật hoàn mĩ .

Đột nhiên ngẩn ra, đó có lẽ là một biện pháp tuyệt vời. Ta cắn răng nói: "Ta có một biện pháp, nhưng không biết mọi người có đồng ý hay không."

"Biện pháp gì?" Dịch Tiểu Minh hỏi.

"Để nàng thay thế ta, còn ta lưu lại."

Dịch Tiểu Minh bọn họ trầm mặc , nhưng Hậu Đằng Tinh lập tức nói: "Biện pháp này tốt, nhưng con sẽ chịu ủy khuất."

Ta phe phẩy hai tay nói: "Không, con cũng không ủy khuất, ở trong này con đã quen ."

Dịch Tiểu Minh nhìn ta: "Nếu con trở về, Xích Diễm cũng sẽ đi theo con trở về, dù sao chủ nhân mà nó nhận định là con. Mà thế giới của con lại là thế giới hòa bình, Tiểu Đồng ở đó có lẽ sẽ được sống yên ổn. Mẹ cũng đồng ý!" Nàng ấy cũng quyết định rất nhanh.

Mọi người nhìn linh hồn Dịch Tiểu Đồng, nàng nói nhỏ hỏi: "Nơi đó không có quái vật và u linh sao?"

"Có lẽ có, nhưng cô không thể nhìn ra." Thân thể kia của ta quả thật không nhìn thấy mấy thứ đó.

"Vậy con muốn đi, ba mẹ, thực xin lỗi, con không muốn phải trải qua mấy chuyện kinh khủng đó ."

"Chúng ta biết."

"Đồng, thay tôi chiếu cố cha mẹ tôi, cám ơn! Đã để cô phải thay tôi tiếp tục sống ở đây, khiến cô gặp phải phiền toái, thật sự xin lỗi." Dịch Tiểu Đồng rất có lễ phép hành lễ với ta, nữ hài Nhật Bản luôn có lễ phép a, ta xấu hổ !

Dịch Tiểu Minh nhìn nhìn con gái, sau đó lôi kéo tay của ta nói: "Từ hôm nay, con là con gái của chúng ta, Tiểu Đồng." Nói xong, nàng niệm chú ngữ, linh hồn Dịch Tiểu Đồng liền biến mất

Nhìn ánh mắt của Dịch Tiểu Minh bọn họ, ta có chút mất tự nhiên, ăn ngay nói thật: "Thực xin lỗi, con sở dĩ lưu lại cũng không phải toàn bộ là vì mọi người, con thật ích kỷ, con vô pháp quên đi người đã cùng con sinh hoạt mấy chục năm, con muốn lưu lại, là vì muốn ngày nào cũng có thể nhìn thấy hắn..."

(Tojikachan: Câu này JQ nặng à nha~)

"Chỉ cần con lưu lại, chúng ta sẽ không mất đi con gái, cám ơn!" Dịch Tiểu Minh vừa nói xong, liền bị Hậu Đằng Tinh ôm vào trong ngực, mà ta bị nàng kéo vào trong dạ.

Hậu Đằng Tinh nói: "Tiểu Đồng, hôm nay thực xin lỗi, năng lực của cha và mẹ hiện tại đã gần như hao hết, nên ngày mai mới có thể giúp con triệu hồi kim cương long."

"Không sao cả!" Ta gật gật đầu, bọn họ có thể duy trì ta đã tốt lắm rồi.

Tắm nước ấm, sau đó ngủ trên giường, thật sự là thoải mái.

Hiện tại Sess đang làm gì a, có phải cực kỳ lạnh nhạt đi về? Đối với một con người mà nói, vài chục năm là rất trọng yếu, nhưng đối với yêu quái, đại khái chỉ là muối bỏ biển! Nghĩ nghĩ liền mơ mơ màng màng ngủ mất. Nhưng con người rất chú trọng thói quen, giường rất thư thái ngược lại ngủ không được ngon. Nửa đêm bị tỉnh, sau đó đứng lên đi toilet.

Vì sao đèn thần miếu còn sáng, ta mặc áo khoác đi về hướng thần miếu, thấy Dịch Tiểu Minh cùng Hậu Đằng Tinh hai người ngồi mặt đối mặt, biểu tình rất ngưng trọng.

Chẳng lẽ đã xảy ra chuyện gì, nghe nói thời gian mà ta rời đi thế giới chỉ có hai ngày, hẳn là không phát sinh chuyện gì mới đúng. Ta khinh thủ khinh cước đi đến cửa sau nghe lỏm, sau một lúc lâu mới nghe Dịch Tiểu Minh nói: "Anh thật sự quyết định ?"

Hậu Đằng Tinh nắm tay Tiểu Minh nói: "Tiểu Minh, em hẳn là nhìn ra biểu tình của Tiểu Đồng, con bé nhất định không muốn rời xa người quan trọng nhất. Cho nên, chúng ta nhất định phải đưa con bé trở về."

"Nhưng thân thể của anh..."

"Làm con gái của chúng ta rất khó, dù thân thể này chịu nguy hiểm, chúng ta cũng phải thực hiện nguyện vọng của con." Hậu Đằng Tinh cười nhẹ , làm ta nhớ đến cảnh tượng cha của Hậu Đằng Tinh vì cứu hắn mà hy sinh.

Ta rất muốn gặp Sess, nhưng cũng không muốn hy sinh người nào để thành toàn hạnh phúc của mình. Nhẹ nhàng đi vào, đứng ở cửa nói: "Không cần, con không cần trở về, không sao cả."

Quay đầu chạy ra, ngực buồn muốn chết, đau muốn chết.

Chỉ chốc lát sau, Dịch Tiểu Minh mở ra cửa phòng ta nói: "Tiểu Đồng, thật sự không muốn quay về sao?"

"Con rất muốn trở về, nhưng cũng không muốn vì trở về mà phải hy sinh ba ba."

"Cũng không phải là nhất định sẽ có chuyện không may."

"Nhưng có nguy hiểm không phải sao?"

"Vậy con lưu lại không phải là không có ý nghĩa sao?"

"Sẽ không a, có ba ba có mẹ còn có em trai." Ta ngẩng đầu ngây ngô cười.

Dịch Tiểu Minh vỗ nhẹ đầu ta nói: "Ngốc!"

Trầm mặc một chút, đột nhiên ma xui quỷ khiến ta hỏi: "Mẹ biết thần miếu Higurashi sao?"

"Thần miếu Đông Kinh Higurashi?"

A! Ta lắp bắp kinh hãi, nàng biết? Như vậy hai cái thế giới này cũng có nơi tương thông ? Kích động gật đầu nói: "Đúng vậy, thần miếu Đông Kinh Higurashi!"

Dịch Tiểu Minh nhìn ta kích động như vậy liền nghĩ, nói: "Đương nhiên biết, đó là nhà chị mẹ."

"Chị?"

"Chính là dì của con, mấy ngày hôm trước có tới, còn mang theo đứa con trai nữa, lúc ấy con vội vã đi ra ngoài nên chỉ chào một câu."

"Dì Higurasi? Con trai của dì ấy gọi là gì?" Trong trí nhớ bà Higurasi hình như là người rất ôn nhu, tên con trai của dì lúc ấy Dịch Tiểu Minh có giới thiệu, nhưng ta hoàn toàn quên

"Sota"

"A!" Đúng vậy, đã nói lúc ấy cảm thấy tên này rất quen, đó chẳng phải là tên của em trai Kagome sao

"Dì có phải có con gái không, con gái dì tên là gì?" Tim đập thật nhanh, có lẽ còn có thể nhìn thấy Sess, chỉ cần nhìn thấy Kagome.

"Kagome, hơn con hai tháng, là chị con..."

OY! Ta trực tiếp ngồi thẳng dậy, kích động nói: "Con muốn chuyển trường! Con muốn đi Đông Kinh! Có thể chứ có thể chứ?"

"Đương nhiên có thể, nhưng vì sao?"

"Bởi vì con có lẽ đã tìm được biện pháp gặp lại hắn." Tuy bên kia tựa hồ đã qua mấy trăm năm, nhưng hắn hẳn là vẫn còn nhớ được ta!


Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ