settingsshare

Kế Hoạch Dưỡng Thành Sesshomaru Chương 12: Rồng

Chậm rãi đi qua, tiểu Sess tuy rằng nhỏ nhưng phản ứng rất nhanh, hắn đột nhiên quay đầu thấy được ta, sau đó hừ một tiếng, cái gì cũng không nói, tiếp tục trừng cổ thụ.

Ta run rẩy khoé miệng, nói: "Sess, ngươi không đúng rồi, còn chưa nói với ta, đã vụng trộm xuất ra khi dễ lão nhân gia."

Móng vuốt của tiểu Sess nắm thật chặt, cổ thụ run rẩy lợi hại hơn.

"Thiếu chủ, thật sự không thể." Cổ thụ run lợi hại hơn, mắt thấy toàn thân lá cây của nó đều bị rụng gần hết, không khỏi muốn cười, nhưng lại cười không nổi.

"Ân?" Tiểu Sess tuy nhỏ, nhưng một từ "ân?" này áp lực thật lớn.

Ta tuy không biết tiểu Sess muốn làm gì, nhưng vẫn thật thân thiết nhắc nhở: "Cây tiên sinh, lá cây của ngươi sắp rụng hết a!"

Cổ thụ mắt ngẩng lên, sau đó đau lòng! Nước mắt của cây rơi xuống, nói: "Chờ một chút! thiếu chủ, ta lập tức đưa ngài, trước hãy thả ta được không?"

Tiểu Sess thu hồi móng vuốt, hừ lạnh một tiếng.

Vì thế, ta nhìn thấy một cảnh tượng kỳ lạ. Cây cổ thụ thật sự khóc, vừa khóc vừa lấy một ống trúc hứng lấy nước mắt của mình. Nhưng cây cổ thụ hình như thật sự thương tâm, đổ đầy cái ống trúc rồi nhưng vẫn còn khóc.

"Đủ" Tiểu Sess đứng dậy cắn cái kia ống trúc, lấy nắp đắp lại rồi đi về phía ta.

Nhưng cây cổ thụ còn chưa ngừng, bên cạnh đã chảy thành một cái dòng suối nhỏ, chậm rãi chảy xuống cái sông nhỏ bên cạnh. Con sông nhỏ kia nước cực kì trong suốt, lóng lánh dưới ánh mặt trời xuyên qua rừng cây.

"Cho ngươi." Tiểu Sess vung, ống trúc dừng ở trên tay ta.

"Ta không khát." Nước mắt mặn , uống lên cũng không thể giải khát. Hơn nữa thấy cổ thụ khóc thương tâm như vậy, số nước mắt này dù mặt dày cũng uống không xuống a!

"Ngu ngốc, nó dùng để rửa mặt ." Tiểu Sess khinh miệt hừ một tiếng, liếm móng vuốt, nói.

"Chẳng lẽ là dùng để trị vết thương của ta?"

"Phải, nước mắt của cây khỏa có tác dụng trị liệu miệng vết thương." Tiểu Sess đơn giản trả lời.

Nguyên lai hắn mất tích là vì lấy thuốc từ cây cổ thụ, tuy phương pháp thật sự có chútđáng sợ. Nhưng trong lòng ta vẫn có một thút cảm động nho nhỏ, cười nói: "Cám ơn ngươi."

Tiểu Sess hừ một tiếng, vung lên cái đuôi, ánh mắt nhìn nơi khác.

"A! Ngươi vừa nói nước mắt này có tác dụng trị liệu miệng vết thương? Cái sông nhỏ kia hẳn là cũng có hiệu quả đi!" Ta hưng phấn chỉ vào sông nhỏ hỏi.

"Đã rơi xuống đất, bẩn!"

Cổ thụ nghe xong run rẩy nói: "Sông này là từ nước mắt của ta cùng nước sẵn có hợp lại, chẳng những có thể trị liệu miệng vết thương, còn có hiệu quả mĩ dung. Đối với con người, tác dụng càng cao"

"Thật sao?" Ta kích động hỏi.

"Phải, nhưng thiếu chủ không cần nước kia, bắt ta khóc một hồi." Nói xong nước mắt lại ào ào chảy.

Ta an ủi nó, nói: "Thỉnh ngài lão nhân gia nén bi thương." Sau đó đi đến bờ sông đưa tay chạm vào, lạnh như băng, nhưng cảm giác dòng nước tới tay rất thoải mái.

Quyết định , ta mỉm cười bắt đầu cởi quần áo.

"Tên ngu ngốc ngươi làm cái gì?" Tiểu Sess ngẩng đầu thấy ta đang cởi quần áo, nhảy lên nói lớn.

"Tắm rửa a! Trên người ta cũng có thương, hơn nữa vị lão nhân gia này nói có tác dụng mĩ dung, nên không nên bỏ lỡ cơ hội." Đặt kimônô ở một bên, tiếp tục cởi nội y.

Cổ thụ cũng nín khóc, nói: "Da thịt nữ hài tuổi trẻ thật đẹp"

Ta run rẩy khoé miệng, quả nhiên cùng là thuộc hạ giống lão Myouga, đều háo sắc giống nhau.

"Nhắm mắt lại! Nếu không ta chém ngươi!" Tiểu Sess lạnh lùng nói.

Ta quay đầu lại, Cổ thụ quả nhiên nhắm mắt lại, trên mặt lại thập phần rối rắm.

"Cùng tắm đi, nước rất thoải mái ." Ta vẫy vẫy tiểu Sess, nhưng hắn lại hừ nhẹ một tiếng, không để ý.

Miệng vết thương trên người có chút nóng, tuy nước lạnh như băng nhưng ngâm mình còn thoải mái hơn so với ôn tuyền. Phía trên tiểu Sess đột nhiên nói: "Quần áo rách."

"Còn không phải vì tìm ngươi, ở rừng cây đi rất lâu, không rách mới là lạ."

"Vật liệu may mặc của con người đương nhiên sẽ rách." Tiểu Sess nói xong, đột nhiên nói tiếp: "Uy, đưa ta da của ngươi"

Ân! ? Ta lập tức đưa hai tay ôm ngực, nhưng phát hiện tiểu Sess không phải nói với ta mà là với cổ thụ.

Cổ thụ từ từ nhắm hai mắt, nước mắt lại chảy xuống

"Ngươi động thủ hay là ta đến?"

"Ta bản thân động thủ." Cổ thụ quơ quơ thân mình, một đống nhánh cây rơi xuống.

Tiểu Sess quay đầu nói với ta: "Ta lập tức quay lại, ngươi chờ một chút."

"Không nên đi xa, nếu không ta lại phải đi xung quanh tìm ngươi."

"Hừ!" Tiểu Sess chạy vào rừng sâu, ta tiếp tục ngâm tắm. Nhưng ngâm ngâm thế nàolại ngủ trên thạch bích.

Trong mộng, xuất hiện một đôi mắt màu vàng và vòi nước màu vàng . Từ khi ta đi đến thế giới đã biết một chuyện, đó là giấc mộng của pháp sư thỉnh không phải mộng bình thường. Huống chi xuất hiện lại là thời không chi long.

"Kim Cương Long ngươi tìm ta có việc sao, chẳng lẽ có manh mối kiếp trước kiếp trước của ta?"

Kim Cương Long liếc ta một cái, nói: "Không phải, lúc trước mở ra thời không chi môn gặp sai lầm, ta lầm đem ngươi đưa đến thời gian 100 năm trước so với kiếp trước kiếp trước của ngươi."

Ta hộc máu, nói: "Vậy thì làm sao bây giờ, mở lại một lần nữa thời không chi môn sao?"

"Năng lượng của ta vô pháp mở lại một lần."

"Vậy làm sao bây giờ? Một trăm năm sau ta sẽ chết , còn có phụ mẫu ta cũng xong rồi."

"Sẽ không, thời gian của ngươi đã dừng lại từ lúc đi qua thời không chi môn, chỉ cần không có tai nạn gì bất ngờ xảy ra thì sẽ không chết được. Mà khi ngươi tiếp xúc với kiếp trước kiếp trước, năng lượng của ta sẽ ngay lập tức đưa ngươi trở về ."

"Ý của ngươi là ta phải ở chỗ này chờ 100 năm sau?"

"Đúng vậy."

"Tuy nghe được tin tức này ta thật cao hứng, có thể ở cùng tiểu Sess, nhưng một trăm năm a..." Ta đây chẳng phải thành lão yêu quái?

"Hiện tại ngươi thân ở yêu giới, nên lúc này linh lực của ngươi đang tăng lên, ta vô pháp tiếp xúc được với ngươi, nên về sau gặp chuỵên gì thì tự giải quyết lấy." Hắn co rụt lại liền biến mất .

"Ngươi chờ một chút..." Ta bừng tỉnh, trong tay cầm lấy một vật, mềm mềm ... Mở to mắt đã thấy s một đôi mắt màu vàng của tiểu Sess đang kinh ngạc nhìn nàng.

Nhìn lại tay mình, thứ cầm phải đó là cái bụng của tiểu Sess! Nơi đó vốn không có rông, làn da màu trắng bóng loáng, ta nhịn không được lại nhéo sờ!

"Buông tay!" Tiểu Sess đột nhiên trảo chụp vào ta, bởi vì có kinh nghiệm hai lần trướ, ta rất nhanh thu tay lại. Ta chú ý tới cái bụng của hắn đã biến thành màu phấn hồng, ngay phần thịt dưới móng vuốt phía dưới cũng biến thành màu đỏ. Chẳng lẽ cái bụng là chỗ mẫn cảm của tiểu Sess?

Tựa hồ bắt được nhược điểm của tiểu Sess, trong lòng ta như nở hoa, trên mặt lại vô tội nói: "Thực xin lỗi, ta ngủ hơi sâu."

Tiểu Sess đứng trên tảng đá bên cạnh sông, toàn thân ướt đẫm còn nhỏ giọt nước xuống. Hắn cắn răng nanh phát ra hừ hừ thanh âm, sau một lúc lâu mới dừng lại nói: "Nữ nhân, ngươi muốn ngủ chết ở trong nước sao?"
Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ