settingsshare

Huyết Vũ Vi Phong Chương 39: Có Thứ Tình Cảm Gọi Là Lương Thiện

Sáng sớm hôm sau.

“Anh, tình trạng cô ấy thế nào rồi?”

“Về cơ bản thì ổn định rồi, còn hơi sốt.” Ông chủ Ra cất nhiệt kế, thở hắt ra “Nhưng lúc nào tỉnh thì không nói trước được.”

Nghe ông chủ Ra nói xong Min Tae Yun cũng thở phào nhẹ nhõm “Em cần làm gì?”

“Cố gắng cho cô ấy ăn đồ bổ máu.” Ông chủ Ra trầm tư một chút “Mới đầu ăn đồ cứng có lẽ hơi khó, mua thức ăn lỏng cho cô ấy. Nhớ kỹ, cô ấy không muốn ăn cũng bắt ăn, nếu không sẽ không bù được lượng máu đã mất nhanh chóng.”

“Vâng, em biết rồi.” Min Tae Yun ghi nhớ kỹ, anh biết người bệnh thường không có khẩu vị gì nhưng nếu không hấp thu dinh dưỡng, cơ thể sẽ không chịu đựng nổi. Anh quyết định mặc kệ là dùng cách gì đều phải ép Đường Vũ Tân ăn!

“Tình trạng cô ấy cơ bản đã ổn, anh về trước đây.” Dọn đồ xong, ông chủ Ra nhìn Min Tae Yun, hỏi: “Sao em còn chưa đi?”

“Đi đâu?”

“Em xem mấy giờ rồi.” Ông chủ Ra chỉ lên đồng hồ treo tường.

“Hôm nay em không đi làm, vụ án vừa kết thúc xong.”

“Ồ…” Ông chủ Ra kéo dài giọng đầy ẩn ý, “Xem ra quyết định tối qua của anh là chính xác.”

“Quyết định gì?”

“Tối qua anh cầm thêm mấy bịch máu cho em làm thức ăn dự trữ. Hiện giờ nó đang nằm yên trong tủ lạnh nhà em, có phải quyết định đó rất sáng suốt không?”

Min Tae Yun quyết tâm phớt lờ ông chủ Ra, vì sao anh cứ thấy ông chủ Ra nói cái gì cũng có mấy phần bóng dáng Đường Vũ Tân trong đó? Thói xấu đáng đánh đòn trên người Đường Vũ Tân sao bị ông chủ Ra học nhanh thế? Không lẽ đúng là học cái tốt thì khó cái xấu thì dễ sao?

“Tae Yun, đừng quên vụ cá cược của chúng ta.” Ông chủ Ra vỗ vai Min Tae Yun, đi ra khỏi phòng.

‘Nếu em thua, em hãy chú ý nhiều hơn đến người chung quanh, dùng tâm cảm nhận thế giới chung quanh, đừng tự mình đi trên con đường báo thù nữa, thỉnh thoảng hãy lưu tâm thưởng thức phong cảnh hai bên đường.’

“Lưu tâm thưởng thức phong cảnh bên đường ư…” Min Tae Yun cười chua chát, mình thật sự có thể thản nhiên tiếp nhận phần tình cảm này sao?

“Kỳ lạ, sao đến giờ này rồi mà cả công tố Min và công tố Đường đều chưa đến?” Tổ công tố, Choi Dong Man nhìn phòng làm việc trống trơn, thắc mắc.

Yoo Jung In nghe Choi Dong Man nói, ánh mắt tối lại, không phải tối qua mình nói quá nặng nên hôm nay Đường Vũ Tân không đi làm chứ? Nhưng hình như không có nói gì quá đáng mà?

“Cảnh sát Hwang, biết hai công tố viên đi đâu không?” Choi Dong Man hỏi.

“Khụ, cái này á…” Sáng sớm Hwang Soon Bum đã nhận được điện thoại của Min Tae Yun, biết được chuyện xảy ra tối qua nhưng làm sao giải thích được với người trong tổ? Nếu mình nói công tố Đường bị bệnh, công tố Min muốn ở nhà chăm sóc cô ấy, khoan nói đến chuyện mọi người hiểu lầm quan hệ của họ, hai vị trước mắt đây chắc chắn sẽ ầm ỹ đòi đến nhà thăm, như vậy chẳng phải vụ ma cà rồng phơi bày ra hết?

“Sao người ít vậy? Công tố Đường và công tố Min chưa tới à?” Jang Chul Oh định xem phản ứng hôm nay của Min Tae Yun ra sao, ai ngờ đẩy cửa vào chẳng thấy Min Tae Yun đâu, lòng Jang Chul Oh chợt căng thẳng. Không lẽ tối qua mình quá mức rồi? Đường Vũ Tân thật sự có chuyện sao?

“Chúng tôi cũng không rõ lắm.” Yoo Jung In lắc đầu.

“Cảnh sát Hwang Soon Bum, anh qua đây một chút.” Jang Chul Oh gọi người duy nhất có khả năng biết chuyện, Hwang Soon Bum ra ngoài. Tuy ông không cần biết sự việc đã xảy ra nhưng ông cần một cái cớ, một cái cớ có thể giúp ông đi xem tình trạng của Đường Vũ Tân.

“Rốt cuộc xảy ra chuyện gì?” Phòng làm việc, Jang Chul Oh hỏi Hwang Soon Bum bằng giọng nghiêm nghị chưa từng thấy, bởi vì chỉ có vậy mới đạt được kết quả ông muốn trong thời gian ngắn nhất.

“Tôi cũng không rõ lắm…” Hwang Soon Bum ấp úng.

“Cảnh sát Hwang Soon Bum, anh có tin tôi có cả ngàn lý do để anh vĩnh viễn mất nghề cảnh sát này không?” Jang Chul Oh nheo mắt.

“…” Hwang Soon Bum nghe xong đổ mồ hôi lạnh, trưởng phòng Jang chắc ăn là anh biết rõ sự tình, hơn nữa hình như nếu không nói sẽ cách chức anh? Hwang Soon Bum vẫn chưa tin, nếu thật không nói ông ta có đuổi việc anh không?!

“Tôi không biết thật mà.” Hwang Soon Bum ngửa mặt nhìn trần nhà “Tôi có gọi cho hai người nhưng không liên lạc được.”

“Được rồi.” Jang Chul Oh gật đầu, “Anh đi viết đơn từ chức đi.”

“Cái gì?” Hwang Soon Bum sửng sốt nhìn Jang Chul Oh, thằng cha này dám?

“Lừa dối cấp trên, thẩm vấn bạo lực… nội hai điều này thôi đã đủ cho anh vác đơn hầu tòa rồi, tôi kêu anh viết đơn từ chức là lời cho anh rồi đấy.” Jang Chul Oh liệt kê từng chiến tích hiển hách trong quá khứ của Hwang Soon Bum ra, trong bụng thì cười thầm, còn dám giấu không?

Nghe trưởng phòng Jang liệt kê từng thành tích quá khứ của mình ra, trán Hwang Soon Bum đổ mồ hôi, trong lòng đấu tranh kịch liệt. Kế đó khi anh ta nghe mấy câu “Nếu Anh Vẫn Không Nói, Sẽ Không Có Chuyện Từ Chức Đơn Giản Như Vậy, Tôi Sẽ Tìm Người Nhà Của Những Kẻ Tình Nghi Từng Bị Anh Sử Dụng Bạo Lực Nói Chuyện” Hwang Soon Bum nhanh chóng thỏa hiệp.

“Tôi nói là được chứ gì, tôi nói…” Tae Yun à, cậu đừng trách tôi không đủ nghĩa khí…

Thế là, dưới uy quyền của Jang Chul Oh, Hwang Soon Bum nói tất tần tật chuyện lớn chuyện nhỏ. Jang Chul Oh nghe mà nhíu mày, Hwang Soon Bum này đúng là thiên tài ăn nói, chuyện đơn giản như vậy qua miệng anh ta biến thành nguy hiểm liên tục?

“Sự việc đại khái là như thế… trưởng phòng Jang có thể đừng báo cáo lên bộ không?”

“Ừ, tôi biết rồi, anh đi ra ngoài đi.”

Đợi Hwang Soon Bum đi ra, Jang Chul Oh ngồi trong phòng làm việc suy nghĩ một lát, kế đó ông không chần chừ cầm chìa khóa xe lên chạy ra khỏi trụ sở viện kiểm sát.

‘Anh nghĩ đến lần cô ấy đỏ hoe mắt tối đó, chắc trong trí nhớ của em và anh đều còn mới mẻ. Chứng tỏ Đường Vũ Tân cũng có hồi ức đau khổ không ai biết song tính cách của cô ấy không phải là kiểu không bệnh mà rên. Có lẽ chính vì đã trải qua mới biến cô ấy thành người kiên cường, có lẽ đã từng trải qua mới khiến cô ấy biết cái gì gọi là bao dung. Cũng có lẽ đã trải qua rồi, cô ấy mới có thể thản nhiên chấp nhận thân phận của em, chẳng những không có biểu hiện lạ thường mà còn không hề làm bộ làm tịch, hoàn toàn không để ý điều đó…’

“Không phải giả vờ không để ý, mà là thật sự không quan tâm… rốt cuộc em là người thế nào vậy?” Min Tae Yun ngồi bên giường nhìn Đường Vũ Tân yên tĩnh ngủ say… không quen, Đường Vũ Tân như thế này anh không quen chút nào.

“Em thật sự không quan tâm tôi là người thế nào sao? Vì sao lại…” Vì sao lại thích người như tôi chứ? Thậm chí tôi không thể tự nhận mình là con người nữa…

‘Rốt cuộc con người và ma cà rồng khác nhau chỗ nào?’ Bên tai dường như loáng thoáng giọng nói của Đường Vũ Tân.

“Trong mắt em thật sự không khác biệt sao?” Tay Min Tae Yun vuốt ve khuôn mặt tái nhợt của Đường Vũ Tân, lẩm bẩm: “Tôi chìm vào vực thẳm đã lâu, có thể cứu rỗi được sao?”

“Em từng nói với tôi, không cầm cô lập mình, chuyện gì cũng muốn một mình gánh vác. Em từng nói tôi phải yêu bản thân nhiều hơn… nhưng vì sao em không nghĩ cho mình chứ? Còn đi nói tôi…” Min Tae Yun nói một hồi, đột nhiên bật cười, nhưng hai giọt nước mắt từ khóe mắt anh lăn xuống má, đến khóe môi “Ít nhất… ít nhất lần này để tôi có cơ hội chia sẻ được không?”

Min Tae Yun vùi đầu vào chăn, anh quyết định chờ sau khi Đường Vũ Tân tỉnh lại, anh sẽ bảo vệ cô thật tốt, nỗi đau này anh không muốn trải qua lần nào nữa…

“Anh khóc sao…” Đột nhiên bên tai Min Tae Yun vang lên giọng nói thều thào, kế đó anh cảm nhận được một bàn tay vuốt ve đầu anh “Anh khóc ư, vì tôi sao?”

Min Tae Yun ngước lên, thấy Đường Vũ Tân mỉm cười yếu ớt với mình.

“Tôi…” Min Tae Yun còn chưa kịp trả lời, tiếng chuông cửa đột ngột reo inh ỏi.

“Mở cửa trước đi.” Đường Vũ Tân huơ tay chỉ về phía cửa.

Min Tae Yun đứng dậy đi ra mở cửa, chỉ thấy Jang Chul Oh vẻ mặt nặng nề đứng bên ngoài.

“Trưởng phòng Jang?” Min Tae Yun ngạc nhiên.

“Tôi đến thăm Vũ Tân, đừng trách cảnh sát Hwang.” Nói xong Jang Chul Oh bước vào nhà, đi thẳng vào phòng Đường Vũ Tân đang nằm.

“Cảm thấy thế nào?” Đến phòng ngủ, nhìn Đường Vũ Tân nằm trên giường, sắc mặt tái nhợt, đột nhiên Jang Chul Oh có cảm giác khổ sở không nói nên lời.

“Cũng được, chưa chết.” Đường Vũ Tân cười hiền lành.

Thấy Đường Vũ Tân mỉm cười với mình, Jang Chul Oh bỗng cảm thấy nơi mềm yếu trong lòng bao nhiêu năm chưa từng bị ai chạm vào giờ phút này có cái gì đó xông thẳng vô.

“Cùng một người gây ra vụ án bảy năm trước ư?” Jang Chul Oh quay đầu hỏi Min Tae Yun vừa đi vào phòng, cố gắng dằn cảm giác khó chịu xuống.

“Chắc là vậy.” Min Tae Yun gật đầu.

Jang Chul Oh đi đến bên giường, đưa tay sờ đầu Đường Vũ Tân hỏi: “Nghe nói cô đã bị tấn công hai lần.”

“Phải.” Đường Vũ Tân trong lòng phỉ nhổ Jang Chul Oh, hai lần đó không phải do ông làm à?

“Cô… hận hắn ta sao?”

Đường Vũ Tân biết Jang Chul Oh cảm thấy lần này mình làm quá đáng nên mới hỏi một câu ngu ngốc như thế, bèn không hề chần chừ buột miệng: “Không hận.”

“Vì sao?” Lần này người hỏi không phải là Jang Chul Oh mà là Min Tae Yun.

Đường Vũ Tân cười cười, ngọ nguậy muốn ngồi lên. Min Tae Yun đứng bên cạnh thấy cử động của cô, lập tức bước lên đỡ cô ngồi tựa vào đầu giường, lại chèn một cái gối sau lưng cô.

“Cảm giác hận không phải một người có thể tùy tiện không chế được.” Hơi thở Đường Vũ Tân hơi dồn dập, cô hít sâu một hơi “Con ma cà rồng đó, tôi không hề hận hắn.”

Đường Vũ Tân ngoẹo đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt không có điểm dừng, dường như xuyên qua cả bầu trời nhìn thấy vũ trụ bao la “Mỗi người chúng ta đều tồn tại độc nhất vô nhị trên thế giới này, từ tầng lớp bình dân đến cấp cao, thậm chí là chủng loại khác. Mỗi sinh vật đều tồn tại độc nhất vô nhị, thế nên ý nghĩ của mỗi người đều khác nhau, phương thức tư duy cũng không giống. Cách làm đương nhiên cũng sẽ khác, thế giới quan của từng người tất nhiên bất đồng.”

Đường Vũ Tân quay đầu nhìn hai người “Giết người, là bởi vì có người cùng thế giới quan của mình rời đi, hơn nữa còn ảnh hưởng đến mình. BỊ giết, bởi vì bản thân làm chuyện gì đó khiến người khác không cách nào nhẫn nhịn. Nhưng, nếu mọi người có thể đứng ở vị trí đối phương mà suy nghĩ, có lẽ thế giới này sẽ không xảy ra nhiều bi kịch như thế.”

Đường Vũ Tân động đậy cơ thể một chút, để bản thân thoải mái hơn, tiếp tục nói: “Nhất định tôi đã làm chuyện gì đó khiến con ma cà rồng đó căm ghét, nên mới rơi vào tình cảnh này. Nhưng tôi cũng đã làm chuyện mình cho là đúng. Vì thế, tôi không hận con ma cà rồng đó, cũng không hối hận chuyện mình đã làm, bởi vì tôi không có lỗi với lương tâm của mình.”

“Có lẽ, hắn tấn công cô không phải vì cô làm chuyện hắn chán ghét.” Giọng Jang Chul Oh trầm xuống, dường như đang dằn xuống tâm tình nào đó: “Cô đừng quên, hắn là ma cà rồng, một con quái vật hút máu.”

“Vậy tôi càng không có lý do để hận.” Đường Vũ Tân bất ngờ cười rạng rỡ. Rốt cuộc Jang Chul Oh cũng thừa nhận lần này tấn công cô hoàn toàn không vì muốn giảm bớt nghi ngờ của Min Tae Yun.

“Vì sao?” Min Tae Yun càng thắc mắc.

“Bởi vì hắn là ma cà rồng mà. Chẳng phải hắn đang làm chuyện mà một con ma cà rồng nên làm sao?” Đường Vũ Tân đột nhiên khôi phục lại giọng điệu không nghiêm túc ngày thường, cười nói với mọi người.

Nhìn nụ cười sáng lạn của Đường Vũ Tân, cuối cùng Jang Chul Oh cũng biết từ sau khi nhìn thấy Đường Vũ Tân, cảm giác khó chịu trong lòng kia là gì. Ông làm tổn thương một người lương thiện trong trẻo như nước, hơn nữa rốt cuộc ông đã hiểu, nơi mềm mại nhất trong lòng ông bị cái gì chiếm cứ, đó là hạt giống thiện lương.

“Xin lỗi.” Jang Chul Oh đột ngột nói, câu này là nói với Đường Vũ Tân, đồng thời… nói với Min Tae Yun.

Nói xong, Jang Chul Oh không chịu nổi bầu không khí dịu dàng bao dung này thêm chút nào nữa, chạy trốn khỏi nhà Min Tae Yun…


Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ