settingsshare

Huyết Vũ Vi Phong Chương 26: Vụ Án Người Dẫn Chương Trình Lời Nói Ác Độc Bị Giết 02

“Thẩm vấn thế nào rồi?” Min Tae Yun kiểm tra hiện trường xong quay về, đến phòng thẩm vấn xem thử tình hình hỏi cung Ok Boh Wan, kết quả lại thấy Hwang Soon Bum sắp khóc đến nơi ngồi ngoài cửa.

“Anh, sao thế?” Min Tae Yun nhìn tình huống bên trong, không hiểu gì cả.

“Tae Yun à…” cảnh sát Hwang đứng dậy, chiếu lại tình cảnh Đường Vũ Tân lấy khẩu cung Ok Boh Wan ban nãy.

“…” Xem xong, Min Tae Yun thấy rối mù, cái gì mà họ Choi với chả họ Wo! Nói gì mà lung tung vậy!

“Tae Yun à, rốt cuộc công tố Đường gặp kích thích gì ở hiện trường vậy?” Hwang Soon Bum dùng ánh mắt chất vấn nhìn Min Tae Yun.

Chịu kích thích gì hả… Min Tae Yun trợn trắng mắt, là anh chịu kích thích mới phải! Đến giờ Min Tae Yun còn thấy hai cái răng nanh của mình lành lạnh…

Thấy vẻ mặt Min Tae Yun âm u, Hwang Soon Bum càng không thể hiểu, có điều anh nhận ra Min Tae Yun không muốn trả lời, bèn hỏi nữa: “Nói xem cậu ở hiện trường có nhìn thấy gì không?”

“Không thấy gì hết.” Lần này Min Tae Yun trả lời khá nhanh.

“Cái gì?! Gì cũng không thấy?! Thật à?! Không lẽ một hình ảnh mờ mờ cũng không thấy?” Không thấy? Vì sao không thấy? Cảnh sát Hwang nghĩ đến đó đột nhiên liếc Đường Vũ Tân trong phòng thẩm vấn, chỉ tay hỏi: “Chẳng lẽ vì cô ấy nữa?”

“Không phải. Lúc Choi Wook chết hình như bị thủy tinh làm hư mắt.”

“Vậy sao giờ? Cả vụ án bị hẫng sao? Ôi trời, nhìn xem, đang kiểm tra lại bị cướp mất phao, còn dùng được cái gì mà lấy mười điểm hả?”

“Cái gì kiểm tra, cái gì phao?” Đường Vũ Tân ra khỏi phòng thẩm vấn thì nghe thấy đoạn đối thoại đó.

“Khụ, không có gì, công tố Đường thẩm vấn sao rồi?” Cảnh sát Hwang còn chưa biết Đường Vũ Tân đã biết thân phận Min Tae Yun, nên lái sang chuyện khác.

“Thì vậy đó, người này không phải hung thủ, thật tình đến quấy rối thôi.” Đường Vũ Tân liếc Ok Boh Wan ngồi trên bàn tạo dáng.

“Dựa… dựa vào vấn đề đó thôi?” Hwang Soon Bum mù mờ… chỉ dựa vào việc thảo luận ngài có tồn tại hay không là biết người này không phải hung thủ?

“Đương nhiên là không rồi!” Đường Vũ Tân đột nhiên cảm thấy IQ của cảnh sát Hwang thấp quá mức, “Đương nhiên là thông qua tâm lý học tội phạm rồi, cảnh sát Hwang!”

“Ờ ờ…” Hwang Soon Bum hơi xấu hổ vò đầu, anh quên mất vị công tố viên trước mặt là người lão luyện tâm lý học tội phạm…

Reng…

Điện thoại công tố Min đột ngột reo lên.

“A lô, ừ, được, biết rồi.” Vài từ ngắn gọn, công tố Min ngắt điện thoại nói: “Bác sĩ Sok gọi đến, nói chúng ta tới nghe báo cáo nghiệm xác.”

“Ừ, vậy chúng ta đi thôi.”

“Gọi Woo Jung In đi.” Công tố Min nói xong bước ra ngoài.

Để lại Đường Vũ Tân và Hwang Soon Bum đầu óc mù tịt.

“Tóm lại là kêu ai?” Cảnh sát Hwang hỏi.

Đường Vũ Tân chỉ nhún nhún vai, bám gót Min Tae Yun.

“…”

“Miệng vết thương hẹp lại có dấu tròn, chắc là thứ gì đó giống như khoan điện.” Sở pháp y, người đẹp bác sĩ đứng canh thi thể, cúi đầu lộ ngực.

“Là tuốc nơ vít à? Hiện trường không thấy loại đó?” Hwang Soon Bum vất vả dời mắt đi chỗ khác, hỏi.

“Thông thường tội phạm sẽ không để hung khí lại hiện trường hả?” Yoo Jung In nhìn theo ánh mắt cảnh sát Hwang, cũng nhìn thấy khu vực hùng vĩ của bác sĩ Sok, nhìn cảnh sát Hwang lộ ra vẻ mặt khinh thường, không thể tin được.

“Bác sĩ Sok, tôi ngửi thấy mùi thuốc tẩy trắng ở hiện trường, còn nhìn thấy chai thuốc tẩy nổi trong bồn tắm nữa, hung thủ xóa toàn bộ dấu tay rồi sao?” Đường Vũ Tân quyết định coi như không biết hai tên háo sắc Hwang Soon Bum và Choi Dong Man.

“Đúng thế! Trên người nạn nhân phát hiện thành phần thuốc tẩy, xem ra nạn nhân và hung thủ có va chạm cơ thể, đến đó mới ngẫu nhiên xảy ra việc giết người. Nhưng dùng thuốc tẩy xóa dấu vết phạm tội, cái này thật khiến người ta bất ngờ, có khoảng cách với việc ngẫu nhiên gây án.”

“Hung thủ liệu có phải người bên cạnh Choi Wook không?” Đường Vũ Tân đứng cạnh thi thể đột ngột hỏi.

“Vì sao?” Yoo Jung In hỏi lại.

“Nếu căn cứ theo tình huống ngẫu nhiên phát sinh, hung thủ và nạn nhân tiếp xúc thân thể rất nhiều, như vậy nếu không phải người thân cận sao có thể tiếp xúc thân thể nhiều được chứ? Nhiều đến nỗi cần ngâm cả người nạn nhân trong thuốc tẩy?” Đường Vũ Tân nói xong ngẩng đầu nhìn công tố Min chứng thực.

“Cũng không loại trừ khả năng này.” Công tố Min gật đầu.

“Tóm lại, từ điểm thuốc tẩy này mà suy ra, khả năng kẻ tình nghi có trí tuệ rất cao.” Người đẹp bác sĩ hơi đâu mà quan tâm thân nhân hay là người ngoài, có thể suy ra trình độ thông minh của kẻ tình nghi đã là cực hạn của cô rồi.

“Choi Dong Man, cậu tới hiện trường, lấy dấu tay trên gương trong nhà tắm về đây.”

“Vâng.”

“Anh, anh đi thẩm vấn Ok Boh Wan.”

“Cái gì?” Cảnh sát Hwang lập tức xù lông lên.

“Có vấn đề?”

“Không… không phải… Tae Yun à, vừa rồi không phải cậu nhìn thấy rồi sao, đó là một tên điên… tôi nghĩ tôi không ứng phó được cái chuyện vô tích sự này, để công tố Đường tiếp tục đi.”

“Tôi không đi!” Đường Vũ Tân từ chối ngay tắp lự, khỏi cần nghĩ.

“Vì sao? Ban nãy không phải biểu hiện của công tố Đường rất tốt sao? Cái gì Wo cái gì Choi đó…”

“Tôi sao bì được với 20 năm kinh nghiệm hình sự của cảnh sát Hwang chứ, tôi tin năng lực của cảnh sát Hwang anh còn mạnh hơn tôi nữa.” Đường Vũ Tân nói xong còn không quên vỗ vai Hwang Soon Bum.

“Công tố Đường à, cô không nên dễ dàng tin tưởng người khác như thế, nhất là kiểu người như tôi. Tôi thế này mà cô cũng tin à! Trí thông minh của tôi đến mẹ tôi còn không tin được nữa, cả trường học cũng không dám để tôi đến, cứ bắt tôi học ở nhà đấy!”

“Ôi chao, cảnh sát Hwang khiêm tốn quá! Tuổi ngài chừng này còn có thể đến nhậm chức ở Tổ công tố chứng tỏ IQ của ngài đủ đứng chung với những người ở đây! Càng già càng dẻo dai mà! Cho nên nhiệm vụ này không ai có thể làm được ngoài ngài, trách nhiệm lớn bằng trời nhé! Cảnh sát Hwang tôi thấy anh được đó! Fighting!!”

“Được rồi!” Min Tae Yun đứng cạnh thật tình hết chịu nổi cái màn đối đáp mất dinh dưỡng của hai người, chỉ đạo: “Đường Vũ Tân còn có việc khác, anh, lần này nhờ anh vậy.”

“Ôi trời, hai người thật là…” Hwang Soon Bum tức anh ách, hai người này một người diễn vai trắng một người vai đen đúng là tuyệt!

“Yoo Jung In!”

“Tôi đi làm gì?”

“Kết qủa bên gia đình anh ta thế nào?”

“Con của Choi Wook bị ung thư dạ dày, đang nằm viện, tình trạng vợ anh ta cũng không tốt.” Yoo Jung In có chút đau lòng.

“Ừ, đi tìm hiểu tình huống một chút nữa, xem quan hệ gia đình Choi Wook ra sao.”

“Rõ.”

Choi Dong Man, cảnh sát Hwang và Yoo Jung In mạnh ai nấy nhận nhiệm vụ mà đi, để lại mỗi Đường Vũ Tân đứng lơ ngơ ở đó chờ Min Tae Yun giao việc.

“Cô không cần đi nghỉ một chút sao?” Ai ngờ Min Tae Yun mở miệng lại hỏi câu này.

“Hở? Vì sao tôi cần nghỉ chứ?” Đường Vũ Tân ngơ ngác.

Min Tae Yun ngẩng đầu nhìn cổ Đường Vũ Tân vẫn còn quấn băng, nói: “Vết thương đỡ chưa?”

“Vì cái này á?” Đường Vũ Tân cười, “Yên tâm, tôi không có yếu xìu vậy đâu. Miệng vết thương đóng vảy rồi, quấn băng để phòng viêm nhiễm thôi. Hơn nữa ông chủ Ra nói với tôi trước khi lành hẳn không được mở băng ra, tránh hoài nghi.”

“Được rồi, cô đã kiên trì như vậy thì đi gặp mấy người kia với tôi.” Cuối cùng Min Tae Yun thỏa hiệp, không có cách nào khác, anh rành tính cô gái này quá rồi. Nếu thả cô đi một mình, không biết còn gây ra chuyện gì nữa, không bằng dắt theo bên mình chắc ăn hơn.

“Gặp mấy người kia… là mấy vị khách quý của show Lời nói ác độc hả?”

“Đương nhiên, không thì đi gặp ai?” Min Tae Yun cười khen ngợi, nói chuyện với người thông minh thật khỏe.

“Ôi…” Đi hết một vòng quay về, Đường Vũ Tân mệt sắp đứt hơi, không phải là điều tra mệt, mà là cách đám người đó nói chuyện, với cô mà nói thật đúng là một kiểu tàn phá, IQ cái gì đều vất!! Trong số đó có hung thủ sao? Đương nhiên là không…

“Mệt rồi?” Min Tae Yun nhìn Đường Vũ Tân vặn vẹo thắt lưng, mắt thoáng ấm áp. Đây là người đầu tiên biết thân phận ma cà rồng của anh mà không biểu lộ bất kỳ cảm xúc khác lạ gì… không sợ hãi không hoảng hốt không hiếu kỳ cũng không có gì đặc biệt, ngay cả Hwang Soon Bum lúc biết anh là ma cà rồng cũng kinh ngạc mất một thời gian. Nhưng cô gái này lại không có, cô vẫn như trước, đối xử với anh như người bình thường, điều này khiến trong lòng Min Tae Yun cảm thấy cực kỳ thoải mái…

“Phiền chết được! Công tố Min, tôi nói với anh, đám người này chắc chắn không có ai là hung thủ, bọn họ đơn giản là một lũ ngu mà!” Đường Vũ Tân căm phẫn.

Nghe Đường Vũ Tân oán giận, Min Tae Yun cười càng vui vẻ, “Sao có thể so được với IQ của công tố Đường?”

“Ừ ừ ừ! Trời ạ!” Min Tae Yun nói xong Đường Vũ Tân giống như phát hiện được lục địa mới, mở to mắt nhìn Min Tae Yun.

“Sao thế?” Min Tae Yun không hiểu phản ứng của cô.

“Thì ra công tố Min anh cũng biết nói đùa nha!!” Đường Vũ Tân lộ ra vẻ mặt như lần đầu tiên gặp Min Tae Yun.

“…” Min Tae Yun quyết định, lần sau, lần sau nhất định anh không cho cô gái này sắc mặt dễ coi nữa!!

“Nói lại, số 39 Lee In Chul sao không liên hệ được nhỉ?” Thấy mặt Min Tae Yun thoắt cái đã đen lại vội vàng di chuyển đề tài.

“Nói thế nào?”

“Nghe nói là mất tích lâu rồi, hình như trước khi khởi quay tiết mục Lời nói ác độc này.”

“Đến tòa nhà CY xem tiết mục kia của anh ta đi.” Min Tae Yun kết luận.

“Đã nắm rõ vụ án của Lee In Chul, hôm nay đến là?”

“Nghe nói lúc trước Lee In Chul giết chết vợ mình? Chúng tôi chỉ biết đến đó. Nhưng nghe nói hình như tìm được luật sư giỏi, sau hai năm đã được thả ra vì vô tội rồi.”

“Chỉ là vô tội trên pháp luật mà thôi.”

“Cũng tức là nói tìm đúng luật sư đúng không?” Đường Vũ Tân hơi hơi hiểu, gật đầu.

“Vốn dĩ có tôi, nhưng trên luật pháp là vô tội sao?” Min Tae Yun cười châm chọc.

“Pháp luật vô tình, không phải sao? Công tố viên các vị hẳn là hiểu rõ hơn tôi chứ?”

“Tôi thấy lạ, nếu căn cứ theo các tiết mục trình chiếu lúc đó, vì sao Lee In Chul lại muốn diễn Lời nói ác độc nhỉ? Căn bản không có khả năng?”

“Là chúng tôi giở trò trong đó. Nếu diễn tiết mục đó, lúc đầu sẽ bị đả kích, dần dần tự nhiên sẽ nói ra chuyện giết vợ, tự anh ta cũng muốn mượn cơ hội này để làm sáng tỏ sự thật. Kịch bản cũng đã vạch sẵn rồi, nhưng lại bị người đó thay đổi.”

“Ai? Choi Wook sao?”

“Người đó không rõ… tìm thấy rồi, cái này là show Lời nói ác độc kỳ đó, vẻ mặt này mà cắt bỏ thì tiếc thật.”

“Choi Wook hưng phấn như vậy, chẳng lẽ là vì bản thân cũng bị lây cảm xúc sao?” Đường Vũ Tân nghĩ, chẳng lẽ lúc này người yêu của Choi Wook đã qua lại với người chủ trì tiết mục Lời nói ác độc rồi?

“Tôi cũng không rõ.”

“Tôi nghĩ, cuốn băng này chiếu ra, tỷ suất xem đài nhất định rất cao.” Là người ai cũng có tính hiếu kỳ, chỉ dựa vào kết quả mà suy luận lý do thật tình không phù hợp với khẩu vị của người xem, chắc hẳn Choi Wook cũng nắm bắt chuẩn xác tâm lý người xem mới lâm thời sửa đổi kịch bản?

“Xem ra công tố viên cũng nắm vững đạo lý trong đó. Không sai, tập này chiếu xong tỷ suất rất cao, hơn nữa vụ án Lee In Chul ám độ trần thương lần nữa bị lật lại. Thu được tỷ suất cao tất nhiên chúng tôi rất cao hứng nhưng gia đình Choi Wook lại vì thế mà bất hạnh.”

“Chẳng lẽ Choi Wook bị Lee In Chul uy hiếp?”

“Đúng thế, Lee In Chul đe dọa giết cả gia đình Choi Wook.”

“Đường Vũ Tân, cô liên lạc Yoo Jung In, kêu cô ấy hỏi chuyện có liên quan đến Lee In Chul. Tốt nhất là thuyết phục được vợ Choi Wook chuyển viện cho con.”

“Được.” Đường Vũ Tân lên tiếng, móc điện thoại gọi cho Yoo Jung In.

“Chúng ta đi đâu đây?” Đợi ngồi lên xe rồi, Đường Vũ Tân biết mà còn hỏi Min Tae Yun.

“Đến nhà Lee In Chul.” Min Tae Yun khởi động xe, tăng tốc phóng vút đi.

Đêm khuya, tòa nhà đổ nát.

“Sao Lee In Chul lại ở cái chỗ tồi tệ này chứ?” Đường Vũ Tân bĩu môi ghê tởm.

“Đã thân bại danh liệt rồi, chẳng lẽ còn ở biệt thự hoa viên.” Min Tae Yun tùy tiện trả lời Đường Vũ Tân, thận trọng đi lên lầu.

Nhà Lee In Chul còn tệ hơn trong tưởng tượng của Đường Vũ Tân, tốt xấu gì cũng từng là người giàu có, sao có thể chịu đựng được nhà mình loạn đến mức này?

Không biết Min Tae Yun nghĩ gì trong đầu, ánh mắt anh sớm bị mẩu tin dán trên tường thu hút.

“Xem ra Lee In Chul không đe dọa suông.” Đường Vũ Tân nhìn theo ánh mắt Min Tae Yun, cũng phát hiện số tin trên tường.

Nhìn tới nhìn lui hai người đều cảm thấy không đúng, bởi vì bọn họ nhìn thấy được thứ rất trầm trọng…

“Bệnh viện Han Joong phòng 201, Choi Min Ho…” Đường Vũ Tân gỡ miếng giấy nhớ màu xanh lá xuống.

“Xem ra, Yoo Jung In bọn họ hình như gặp nguy hiểm rồi…

Đường Vũ Tân bình tĩnh nhìn Min Tae Yun nói.


Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ