settingsshare

Hứa Tiên Chí Q.1 - Chương 25: Giang Nam Đệ Nhất Tài Tử

Hứa Tiên có chút hăng hái nhìn ngân phiếu năm trăm lượng trước mặt, cười nói:

- Tử Kỳ thật quyết đoán, dùng năm trăm lượng bạc này cho thấy ngươi khí sâu nghĩa nặng. Nhưng ngươi nói tiệc rượu hôm qua Minh Ngọc mời hết bao nhiêu bạc đây?

Hạ Tử Kỳ trong lòng mơ hồ, không biết sao Hứa Tiên lại lôi ra chuyện này, nhưng vì hiện tại có việc nhờ vả, đành nhẫn nại nói:

- Đại khái không dưới trăm lượng.

Hứa Tiên vỗ tay cười nói:

- So với việc cho vàng, ai cũng biết việc biến đá thành vàng còn tốt hơn nữa, Minh Ngọc rộng rãi như vậy, ta đi theo hắn ăn uống miễn phí, chẳng phải là sung sướng hơn.

Hạ Tử Kỳ cả người phát run, đồ vô sỉ hắn từng thấy nhiều, nhưng đã vô sỉ còn ngang nhiên như vậy hắn đúng là lần đầu thấy, cố nén lại suy nghĩ muốn chửi ầm lên, Hứa Tiên đã biến mất, ngân phiếu trong tay đã bị vo thành một cục, đợi tới khi sực tỉnh lại mới rên rỉ:

- Ngân phiếu của ta.

Hứa Tiên vừa đi vừa đoán món cơm trưa, vừa tới một chỗ rẽ, một thân ảnh thanh cao đang đứng đó. Hứa Tiên ngẩng đầu lên, Phan Ngọc đang cười cười nhìn hắn.

- Minh Ngọc à, chúng ta đi ăn cơm đi! Nghe nói đầu bếp ở đây là đại trù sư đặc biệt đấy.

Nhưng Phan Ngọc lại kéo Hứa Tiên ra ngoài:

- Chúng ta đi ra ngoài ăn đi!

Hứa Tiên cảm thấy ngạc nhiên, nói:

- Ngày ngày đi ăn tiệm, ngươi không sợ phá sản à?

- Làm sao lại không đi cho được, làm mất năm trăm lượng kia của Hứa huynh, mà không đền bù lại, huynh cho ta nhẫn tâm vậy sao!

Sắc mặt Hứa Tiên đỏ lên:

- Ngươi, ngươi nghe lén?

Phan Ngọc chỉ lỗ tai mình cười nói:

- Quên à, ta có võ công, trong vòng một trăm bước thì ruồi nhặng cũng khó thoát.

Lời này mặc dù là thật, nhưng nếu không phải nàng ngưng thần vận khí thì sao có thể nghe rõ ràng được.

Hứa Tiên vò đầu:

- Ta nói đùa, chúng ta trở về ăn đi!

- Ai, Phan Ngọc ta cũng tới giá năm trăm lượng bạc rồi, nếu tên tiểu tử Hạ Tử Kỳ kia chịu trả hơn chút, không chừng ta đã bị bán mất rồi sao!

Phan Ngọc dáng vẻ thương tâm nói.

Hứa Tiên cũng biết nàng đang nói đùa, cười nói:

- Chúc Anh Đài trong tay ta, sao có thể dể dàng cho tên Mã Văn Tài chiếm tiện nghi chứ!

Phan Ngọc không hiểu hỏi:

- Chúc Anh Đài, Mã Văn Tài là ai?

Hứa Tiên vỗ đầu một cái, lúc này còn chưa có câu chuyện tình yêu kinh điển này đâu.

- Tối đi, tối kể cho ngươi nghe một chút, đảm bảo ngươi nước mắt lưng tròng.

Phan Ngọc cũng chỉ gật đầu không hỏi thêm, thầm nghĩ: Nước mắt lưng tròng? Ngươi đại khái không biết ta bao nhiêu năm rồi còn chưa từng khóc đi?

Hứa Tiên đang đứng ở cửa của một phiên bản kiểu như căng tin của trường đại học cổ đại, hít một hơi thật sâu, mùi thơm thức ăn tràn đầy trong mũi, cảm giác thật là thỏa mãn. Cuộc sống cơm áo không phải lo kiếp trước lại không làm cho hắn không mấy vui vẻ, nhưng mất đi mới biết đường quý trọng!

Lúc này, một người trung niên đi vào phòng ăn, làm cho học sinh rối rít hành lễ xưng tiên sinh.

Người trung niên kia tiêu sái nho nhã, mặt như quan ngọc, có vẻ là được chăm sóc khá tốt, chính là vị tiên sinh hôm nay giảng bài trên lớp. Lúc này đã không còn nghiêm túc kính cẩn như ở trên lớp, mà mặt mỉm cười, khẽ vuốt cằm, cho thấy khí độ bất phàm. Hắn chính là đại nho nổi danh Giang Nam, nghe nói khi còn trẻ nổi danh đệ nhất tài tử Giang Nam.


Lý Tư Minh mới vừa ngồi xuống, vừa thấy Phan Ngọc đứng ở cửa, hai mắt sáng lên, vung tay áo nói với Phan Ngọc:

- Đến đây, Phan Ngọc, ngươi này hậu Giang Nam đệ nhất tài tử đến học viện cũng không bái kiến Tiều Giang Nam đệ nhất tài tử ta đây, đúng là quá không hiểu quy củ!

Phan Ngọc cười sang sảng nói:

- Học sinh chỉ biết có một, còn không biết cái gì mà tiền- hậu đâu.

Vừa nói vừa kéo Hứa Tiên đến bàn Lý Tư Minh ngồi xuống, hiển nhiên là rất tinh tường.

- Thật là phí công sư phụ dạy dỗ, nhớ năm đó vi sư là bạn của Văn Hội, đánh bại hắn mới lấy được danh hào, ngươi nghĩ đơn giản ngồi xuống nhưng cũng không dễ dàng thế chứ!

Phan Ngọc cười một tiếng noí:

- Chuyện của ngài năm đó học trò đã nghe tám trăm lần, mà xem nay thủ đoạn thế nào, còn ngồi vững danh vị Giang Nam đệ nhất tài tử hay không.

- Được được được, cũng có mấy phần hào khí của ta năm đó, vậy xem biểu hiện năm nay của ngươi.

Lý Tư Minh liên tục nói ba chữ được, tỏ ra vô cùng vui vẻ.

Hứa Tiên thấy lạ, Phan Ngọc ngày thường vô cùng khiêm tốn sao lại đột nhiên xuất khẩu cuồng ngôn vậy, hơn nữa không nói lời nói của họ, không khỏi hỏi:

- Minh Ngọc, năm nay có chuyện gì sao?

Phan Ngọc còn chưa trả lời, Lý Tư Minh đã cướp lời nói:

- Ngươi chính là Hứa Tiên à! Lương ngọc không theo ngoan thạch, nếu là không tài không đức thì hãy cách xa đồ đệ của Giang Nam đệ nhất tài tử ta đây một chút, tránh thị phi.

Nói xong cũng không thèm nhìn Hứa Tiên, nhấp lấy một ngụm trà.

Hứa Tiên vò đầu bứt tóc, sao lại có người như vậy, nhìn nhìn Phan Ngọc, Phan Ngọc đang định giải thích cho hắn, Hứa Tiên lại quay đầu mặt mũi nghiêm túc nhìn Lý Tư Minh, rồi chậm rãi đưa tay phải ra, nhéo mặt, le lưỡi làm một cái mặt quỷ.

- Phốc! Khụ... Khụ khụ...!

Lý Tư Minh còn chưa nuốt xong ngụm trà liền toàn bộ phun ra, sặc tới mặt đỏ bừng, không ngừng chật vật ho khan. Ánh mắt của mọi người cũng bị hấp dẫn, Hứa Tiên như không có chuyện gì xảy ra, mỉm cười nhìn mọi người tỏ vẻ ngoài ý muốn.

Bởi vì bàn ở trong góc, chỉ có Phan Ngọc với Lý Tư Minh nhìn thầy mặt quỷ của Hứa Tiên, Phan Ngọc vừa vỗ lưng cho Lý Tư Minh, vừa liếc mắt về phía Hứa Tiên, trên mặt cũng không nhịn được nở nụ cười.

Lý Tư Minh rốt cục cũng ngừng ho, Phan Ngọc ngồi nguyên đó, trừng mắt Hứa Tiên, hiện tại hắn hiểu hàm ý ánh mắt kia của Hứa Tiên. Thầm nghĩ: Ai bảo ngươi dễ dàng bị bắt nạt, như vậy muốn bắt nạt cũng không được. (Chưa hiện nguyên hình, thôi thì tôn trọng ý tứ của người ta, gọi hắn cho giống nam tử khựa)

Hứa Tiên không ngờ chính là Lý Tư Minh bị sặc nước xong còn cười nói với Phan Ngọc:

- Được được, cũng là ta nhìn sai rồi, tiểu tử này còn ngông cuồng hơn ngươi mấy phần.

Rồi xoay mặt nói với Hứa Tiên:

- Chúng ta coi như hòa nhau, ta bình sinh đúng là chán ghét hạng người hèn yếu vô năng, xem ra ngươi cũng tạm được.

Phan Ngọc ở một bên giải thích:

- Hứa, Lý tiên sinh còn có một nhã hào, chính là “cuồng Nho”, tính tình một khi không kiểm chế được mới rồi chẳng qua là đùa ngươi, ngươi đừng để ý.

Hứa Tiên nhún vai tỏ vẻ không sao, Lý Tư Minh hai mắt tỏa sáng, cảm giác động tác này rất đặc biệt, tiêu sái không nói nên lời, tán thành nói:

- Thốt nhi gia chi nhi bất kinh, vô cố gia chi nhi bất nộ. Tuổi còn trẻ có được tâm tính như vậy, hiếm có, hiếm được. Vừa rồi chẳng qua là thử tính tình của ngươi, đừng trách.

Dứt lời lấy trà làm rượu, tự phạt một chén.

Hứa Tiên lạ lùng nói:

- Thử học trò? Sao phải thử?

Trong lòng hắn nói thầm: Giống như hơn chút tuổi cũng làm bộ bày đặt! Nhưng mà nếu bàn về số tuổi, nếu cộng cả hai kiếp lại thì đúng là nhiều, nhưng không có kinh nghiệm về kết hôn sinh con, chung quy cũng không tính là đại thúc được.


Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ