settingsshare

Hứa Tiên Chí Q.1 - Chương 24: Người Nói Mơ

Mà người nói câu này chính là con của Thông Phán Hàng Châu, tên là Hạ Tử Kỳ, là nhân vật hơn hẳn đám người kia.

Phan Ngọc sao lại không biết tâm tư mấy người này, trong ngày thường cũng không thấy gì nhưng giờ phút này thấy chúng nói Hứa Tiên trong lòng không khỏi cười lạnh: Các ngươi ngày thường chơi gái thanh lâu còn ra vẻ phong lưu, ngâm hai câu thơ thì xưng cái gì tài tử. Hứa Tiên gan dạ sáng suốt tài hoa sao các người có thể đánh giá được.

Nhưng trên mặt chẳng qua làm mỉm cười nói:

- Lời này Hạ huynh nói sai rồi,, người sở được không cùng, không thể cưỡng cầu.

Cho dù Hạ Tử Kỳ là người giỏi về sát ngôn quan sát cũng không đoán được tâm tư đằng sau nụ cười của Phan Ngọc, nhưng hắn cũng biết Phan Ngọc không phải là loại người nói bậy sau lưng người khác, còn tưởng rằng nói không bàn mà lại hợp ý Phan Ngọc, trong lòng không khỏi đắc ý.

“Đang” một tiếng chuông vang, đã đến lúc giảng bài, đám học sinh rối rít vào giảng đường, Hứa Tiên quay về phía Phan Ngọc khẽ mỉm cười, chỗ ngồi của bọn hắn cũng là gần nhau.

Phu tử tiên sinh trên bục giảng chẳng qua cũng chỉ tầm trên dưới bốn mươi tuổi, giảng Nho gia đệ nhất Kinh điển “Luận ngữ”. Quyển sách này mặc dù là quan trọng trong Nho gia, nhưng những người đang ngồi đây không phải được học từ bé, gọi một người tùy ý đứng lên cũng có thể chỉ ra chỗ sai.

Nhưng không hổ là tiên sinh dạy học quan học trung học, nếu như lúc đầu còn có khinh thường, theo nhưng lời giảng giải trầm bổng, đủ loại nghĩa lý tinh thâm của Nho gia cũng từ từ rõ ràng, mọi người nghe, quả thực có cảm giác như vừa tỉnh khỏi giấc mộng, hiểu được những đạo lỹ mà trước kia mình biết, quả thực không đáng giá chút nào.

Hứa Tiên cũng âm thầm cảm thán như vậy, mặc dù là cổ đại, nhưng tài nghệ giáo dục này cũng lại không hề kém, nếu nói về nho học thì những giáo sư chuyên gia kiếp trước cũng chỉ có thể bái tiên sinh đang đứng trên bục kia làm sư phụ.

Kiếp trước vô số người bàn về Nho gia, Lỗ gia, nhưng phần lớn ngay cả “Luận ngữ” cũng chỉ đọc qua một lần, đừng nói dến bậc nắm giữ nho gia tinh thâm kinh điển. Nhưng trên đời này giả nho toan nho quá nhiều, đến triều Thanh, lại là một đám cẩu nho, nghĩa lý chân chính của Nho gia cũng đã sớm không còn sót lại chút gì rồi. Nên mới khó tránh khỏi thuyết pháp “ăn thịt người” của Lỗ Tấn.

Mặc dù là dù thân là xuyên việt giả, không thể nào hoàn toàn đồng ý cách nhìn nhận của cổ nhân, nhưng lại làm cho Hứa Tiên thu lại lòng coi thường, chân chính coi trọng mấy học vấn này. Không phải là vì công danh, là vì mấy đạo lý nhân nghĩa này hợp ý của hắn mà thôi.

Sau khi nghe xong một bài học, Hứa Tiên có chút cảm giác ý do vị tẫn, thầm than nếu như kiếp trước thày cô giáo đều như vậy, thì còn lo lắng cái gì vấn đề giáo dục, nhưng nghĩ lại, học viện Cận Thiên này chẳng khác gì là tụ điểm của một châu, một năm cũng chỉ dạy mấy chục người này, vậy thì muốn danh sư cũng khó khăn gì?

Đúng lúc Hứa Tiên đang thu dọn đồ đạc chuẩn bị rời đi, một thanh âm nói:

- Hứa huynh, xin dừng bước.

Hứa Tiên quay đầu lại chỉ thấy một thanh niên nho nhã đang khoát tay với mình, hôm qua mặc dù thoáng gặp qua trên bàn rượu, nhưng Hứa Tiên cũng chỉ lo ăn uống không để trong lòng, không khỏi buồn bực nói:

- Ngươi là?

Trong lòng Hạ Tử Kỳ có chút không vui, nhưng vẫn cười nói như cũ nói:

- Hạ Tử Kỳ.

Hứa Tiên chắp tay coi như chào, nói thẳng:

- Hạ huynh, không biết có gì chỉ giáo.

- Hứa Tiên, đây là con trai của Thông phán phủ Hàng Châu đấy!

Vương An ở một bên nhắc nhở.

- Hạ Thông phán chính là gia phụ, nhưng Hứa huynh gọi ta là Tử Kỳ là được rồi.

Hạ Tử Kỳ kính cẩn như cũ, nhưng trong mắt cũng là không che dấu ý đắc ý.

Hứa Tiên sững sờ nói:

- Tử Kỳ à, chuyện gì, nói nhanh lên, ta còn đang vội đi ăn cơm!


Phan Ngọc vẫn đứng ngoài chú ý, nghe vậy thiếu chút nữa bật cười, thầm nghĩ: Ngươi cũng không thèm khách khí.

Hạ Tử Kỳ trên mặt nhất thời hiện chút không vui, nhưng vẫn miễn cưỡng cười nói:

- Kính xin nói mấy câu, xong ta mời huynh đi Thính Nguyệt Lâu uống một phen.

Hứa Tiên mặc dù cũng đã nghe đại danh của Thính Nguyệt Lâu, coi như là tửu quán nổi tiếng nhất hàng châu, là nơi tốt để đi thưởng rượu.

Hứa Tiên khẽ mỉm cười nói:

- Cảm tình thật tốt, con người ta đã không ăn thì thôi, đã ăn thì ăn đồ đắt tiền nhất.

Hạ Tử Kỳ trong lòng khó chịu, mà Phan Ngọc thì nụ cười lại càng sâu thêm.

Hai người tới một nơi thanh tịnh, Hạ Tử Kỳ lập tức lạy một cái nói:

- Chuyện này xin Hứa huynh nhất định phải giúp Tử Kỳ một tay.

Trong tưởng tượng của hắn, cái lạy này rất nhanh Hứa Tiên cũng sẽ đi đỡ lên, nhưng lại đợi trong vô vọng.

Hứa Tiên sờ cẳm đánh giá tên trước mặt:

- Tử Kỳ à, nghiêm túc nói chuyện đi!

Trong lòng Hạ Tử Kỳ khó chịu, gượng cười:

- Ta với Minh Ngọc từ nhỏ chính là bạn tốt tri giao, vốn muốn vào quan học, mỗi ngày cùng hắn cầm đuốc soi dạ đàm. Chẳng qua là trời lại không thuận lòng người, lại không được phân tới chung phòng, ta muốn cùng Hứa huynh đổi lại phòng, mong rằng Hứa huynh đồng ý.

Thông phán mặc dù là đang là thiên đại quan ở Hàng Châu, nhưng so sánh với Phan gia danh giá cũng chẳng đáng gì. Trong lòng Hạ Tử Kỳ chính là muốn nương vào con thuyền lớn này, con đường làm quan tương lai đương nhiên được trợ lực lớn rồi, nên nhất định không muốn để một tên tiểu tử thôn quê chiếm tiện nghi. Loại chuyện nhỏ nhặt này hắn đương nhiên không mất nhiều công sức, nghĩ rằng Hứa Tiên sẽ đồng ý tâm nguyện của mình.

Hắn vốn dĩ lấy thân phận của hắn, chỉ cần cung kính một chút, Hứa Tiên sẽ thụ sủng nhược kinh, hám lợi trước mắt, bảo đảm giải quyết gọn gàng việc này.

Hạ Tử Kỳ nhưng lại không biết suy nghĩ của Hứa Tiên. Hắn dù sao cũng là người của hai thế giới, sao không nhận ra tên này xấc láo. Dù sao cũng là người tới từ xã hội hiện đại, người người bình đẳng, mặc dù thực tế hiện tại có rất nhiều chênh lệch, nhưng quan niệm đã xâm nhập lòng người, đặc biệt ở trong hoàn cảnh như trường học này, người trong nhà điều kiện tốt càng phải giấu diếm gia cảnh, hòa mình cùng quần chúng. Nếu thật lại nay nói cha ta là gì đó, mai nói ông ta làm gì đó, thì chỉ có chơi một mình thôi!

Hứa Tiên thở dài nói:

- Con người Minh Ngọc, tại hại cũng là khuynh tâm không dứt, xem ra bữa cơm này là không ăn được rồi, vẫn là trở về ăn cơm trường đi!

Nói xong tiếc hận lắc đầu, quay người muốn rời đi.

- Hứa huynh dừng bước, đây chính là tiểu lễ, kinh xin Hứa huynh lại suy nghĩ một chút.

Hạ Tử Kỳ nói xong moi từ trong ngực áo ra một tờ giấy.

Hứa Tiên nhìn thấy chính là một tờ ngân phiếu ba trăm lượng, không khỏi cảm thán cái gọi là giàu nghèo chênh lệch. Tỷ tỷ nuôi ta thành người, hao tốn mười mấy năm công sức sợ là cũng không tới con số này. Tên công tử bột nằm chỗ cũng có thể tùy ý lấy ra tiêu sài.

Không biết Hứa Tiên trong lòng cảm thán, Hạ Tử Kỳ còn tưởng rằng Hứa Tiên đang do dự, trong lòng càng thầm coi thường tức giận, khẽ cắn răng lấy ra thêm ngân phiếu hai trăm lượng. Năm trăm lượng bạc, ngay cả hắn cũng thấy đau lòng, nhưng vì tương lai sau này, còn phải hạ quyết tâm.


Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ