settingsshare

Hứa Tiên Chí Q.1 - Chương 19: Trầm Dạ (1)

Đột nhiên trong bóng tối có một bàn tay thô ráp nắm lấy tay Phan Ngọc, trong lòng hắn hốt hoảng đang muốn tránh ra, thầm nghĩ chẳng lẽ Hứa Tiên này lại có xu hướng đồng tính, trong lòng đột nhiên thấy chán ghét, đang nghĩ cho dù không thể kết giao cũng phải dạy dỗ hắn một trận nên thân.

- Suỵt, đừng dừng lại, có người đi theo chúng ta.

Tiếng nói của Hứa Tiên truyền đến, mới làm cho Phan Ngọc thả lòng tâm tư, chẳng qua là hắn cũng không có chút e ngại nào, ngược lại cười nói:

- Có thần uy của Hứa huynh, bọn họ không dám tới đây.

Không chút dấu vết nào tránh khỏi tay Hứa Tiên.

Hứa Tiên thầm mắng tên côn tử bột này được nuông chiều tự bé không biết trời cao đất rộng, ta thì nhiều nhất cũng chỉ bị dồn đánh, nhiều lắm là liều mạng, nhưng ngươi mà rơi vào tay tên biến thái đó thật đúng là muốn sống không được, muốn chết không xong!

Hứa Tiên linh thức hơn xa người bình thường, cảm thấy những người đó từ từ tiến lại gần, hơi lo lắng nói:

- Đợi lát ta nói ngươi chạy, ngươi nghe lời ta chạy, ngàn vạn đừng có dùng dằng.

- Chúng ta là tú tài thư viện Cận Thiên, bọn họ không dám vọng đậu đâu!

Giọng nói của Phan Ngọc bình tĩnh như trước, không chút nào sợ hãi, dưỡng khí công phu đúng là bất phàm.

Hứa Tiên thấy tên công tử bột này lại là dáng vẻ không chút nào hoảng hốt, không khỏi cả giận nói:

- Ngu ngốc! Người ta mà dám vây lại, thì còn sợ tú tài hay sao!

Phan Ngọc đúng là lần đầu tiên trong đời bị mắng là ngu ngốc! Hắn không khỏi sửng sốt, lại không tức giận:

- À, vậy theo ý ngươi đi.

Thanh âm mang theo chút giọng cười.

Một văn sĩ đứng ở một cái dốc nhỏ âm trầm nhìn màn đêm, gió đêm lay động trường bào, cho dù ai thấy cũng chính là chí sĩ lo cho dân cho nước, chỉ có ánh mắt mới lộ ra thân phận “giang hồ hảo hán” của hắn. Nửa đời hắn thi không đỗ, nên vào rừng làm giặc cướp, vốn là quân sự, sau tên đứng đầu bị bắt, hắn dựa vào mưu lược thủ đoạn liền lãnh đạo đám đạo tặc.

Lần này mang theo huynh đệ tới thành Hàng Châu này làm việc, không ngờ lại gặp được chuyện như vậy, Nhị đương gia Long Dương dưới tay hắn, ở tửu quán thấy một tên thư sinh tuấn tú, liền tiến đến đùa giỡn. Hắn vốn không muốn sinh sự, nhưng cũng không tiện quá gò bó thủ hạ, vốn định tùy ý hắn chơi đùa một phen là được. Chẳng qua là không ngờ tên thư sinh ngồi cạnh kia lại cương liệt như thế, không ngờ không nói hai lời liền động thủ. Lão nhị vốn công phu không tệ lại bị đánh bại, việc này như vậy đã trở nên nghiêm trọng, nếu không báo thủ này, uy tín của hắn sẽ mất hết.

Không khỏi thầm mắng tên thư sinh kia xé to chuyện, hắn lại không nghĩ muốn người ta không muốn chịu nhục. Nếu như Hứa Tiên có thể nén giận, thì cùng lắm cũng chi là bị đùa giớn mà thôi.

Đều nói cổ nhân bảo thủ, thật ra thì thời cổ đại hậu nam phong thậm liệt, càng là phồn hoa thịnh thế thì càng vậy, hơn nữa không giống như tình yêu đồng tính luyến ái còn phải che dấu, có một số người bị như vậy trước mặt người khác cũng là nhục nhã. Đặc biệt là đám sĩ phu thì càng là như thế.

- Tiên sinh, hai con dê béo kia sắp tới.

Hắn mặc dù là thủ lĩnh đạo tặc, nhưng cũng không thích danh hiệu giang hồ rung người, chỉ cho phép gọi là tiên sinh.

- Đại, đại ca, tiên sinh, chờ ta lăng trì tên tiểu tử kia, rồi làm thịt tên còn lại một phen,

Tên bị đánh hung ác nói. Võ nghệ của hăn vốn là rất tốt, chỉ là lúc đó bất ngờ không kịp phản ứng, bị Hứa Tiên đánh ngay trước mặt huynh đệ, thì sao có thể không nghiến răng nghiến lợi.


Trong bóng tối đột nhiên truyền đến tiếng hô từ trạm canh gần đó:

- Chạy, tiên sinh, hai người kia chạy!

- Con mẹ nó, còn không đuổi theo!

Trong rừng rậm tối om, Hứa Tiên kéo Phan Ngọc một đường chạy như điên, không ngừng bị cây cỏ làm thương cũng không hề để tâm, Phan Ngọc tùy ý Hứa Tiên kéo tay, cảm nhận được nhiệt độ trong lòng bàn tay truyền tới, trong lòng không khỏi có cảm giác lạ lạ.

Hứa Tiên cảm thấy âm thanh xôn xao phía sau cũng là càng lúc càng gần, trong lòng vạn phần lo lắng. Hắn vốn định dựa vào năng lực đêm tối vẫn có thể thấy rõ của mình, đối phương đúng là không đuổi kịp mình trong đêm tối, lại không ngờ hôm nay trăng sáng quá, những người đó lại quen truy tung, làm sao cũng không thoát được, còn bị đuổi càng ngàng càng sát, nhưng tên công tử yếu ớt như Phan Ngọc này thế nào cũng không chạy nhanh được.

Hứa Tiên đột nhiên dừng lại, kéo Phan Ngọc tới chỗ trũng sườn núi, có một tảng đá đen lớn. Đẩy mạnh Phan Ngọc nói:

- Ngươi trốn ở đây, ngàn vạn đừng lên tiếng, ta dẫn chúng rời đi, ngươi chờ chúng rời đi thì nhớ chạy theo hướng ngược lại.

Trong bóng tối Phan Ngọc đôi mắt sáng ngời nhìn Hứa Tiên, rồi lại thanh u như đầm sâu, mở miệng định nói:

- Ta...

Hứa Tiên còn cũng không nhiều lời, chạy đi xa.

Rất xa nghe thấy tiếng Hứa Tiên hét lớn một tiếng, giống như ngã nhào.

Phan Ngọc khóe miệng mỉm cười,

- Ở đâu? Ơ đâu? Đừng để hắn chạy thoát.

Trong bóng tối, đám người bước nhanh hơn, vội vã chạy tới.

Phan Ngọc trong bóng tôi không cả thấy rõ tay hắn, cái gì cũng không thấy được, chỉ có một chút lành lạnh quanh quẩn lòng bàn tay. Thở dài, đi ra, vẻ mặt như cũ không sợ hãi, còn giống như đang đi bộ ngắm hoa trong vườn vậy, đi về hướng Hứa Tiên.

Trong rừng cây thưa thớt, trên một mảnh đất trống, Hứa Tiên nhìn bốn phía, đâu cũng dày bóng người, hắn bị vây quanh ở giữa. Ánh đao sáng loáng dưới trăng. Lòng bàn tay Hứa Tiên cũng toát mồ hôi, hắn biết những người này không phải là côn đồ vô lại như Lý Tứ, mà là sơn tặc. Mặc dù nghe nói không có gì khác nhau, nhưng những người nàng càng không cố kỵ điều gì.

Một văn sĩ đi ra từ bóng tối, cười nói:

- Tại hạ chẳng qua chỉ là muốn mời công tử nói chuyện, công tử cần gì khiếp đảm như thế đâu?

Hứa Tiên sửng sốt, không nghĩ là còn có người như vậy, nhưng đối phương không động thủ, hắn đương nhiên vui mừng trì hoãn thời gian cho Phan Ngọc gọi cứu viện, mặc dù cũng không kịp, bình thản nói:

- Không biết tiên sinh muốn hàn huyên điều gì?

- Công tử làm bị thương người của ta, chẳng lẽ cứ như vậy bỏ đi sao?


Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ