settingsshare

Hứa Tiên Chí Q.1 - Chương 15: Tiệc Rượu (1)

Theo chế độ khoa cử ngàn năm, cuồng sinh như Kim Thánh Thán cũng không mấy người, không giống như cuộc thi tốt nghiệp trung học, năm nào còn có một vài người tự cho mình giỏi. Nhưng nếu để những người này đến trường thi, sợ là muốn tiêu sái cũng không nổi.

Trong trường thi chỉ có tiếng bút lông đưa trên giấy, các thí sinh cũng múa bút thành văn, Hứa Tiên cũng chỉ là một người vô cùng tầm thường trong số những người này.

Kết thúc cuộc thi, Hứa Tiên đặt bút xuống, bài thi được thu lại, đầu tiên là giám thị tiên sinh đọc một lượt, sau đó là tầng tầng truyền đọc, cuối cùng đưa tới trong tay viện thủ.

Trong một cái sân thanh nhã, một người trung niên cầm một bài thi xem xét cẩn thận, trên đó đề tên Hứa Tiên. Sau khi xem xong, nhẹ nhẹ đặt lên bàn, cười với những người bên cạnh:

- Văn Thụy, môn sinh này của ngươi, văn chương tuy không tệ, nhưng cũng không có gì đặc sắc.

Văn Thụy kia chính là Vương Học chính lão sư của Hứa Tiên, lúc này mỉm cười đưa ra một bài văn:

- Đứa cháu này cũng viết được văn chương cẩm tú.

Trên bài thi đề hai chữ Phan Ngọc.

Hai người, một người là Tổng đốc, một người là Học chính, chức vị chênh lệch thật lớn, nếu không phải năm xưa là đồng song bạn tốt, hơn nữa gia thế Vương gia khá lớn, chỉ sợ không thể ngang hàng như thế. Bất quá, quan trường chìm nổi, có thể gặp lại nhau một lần nữa quả là duyên phận khó được. Kỳ thi nhỏ này vốn không tới phiên bọn họ đến xem, nhưng vừa lúc cuộc thi này đều có hai hậu bối, lấy ra bình luận một phen, thỏa mãn cái tâm háo thắng.

Vương Học chính nói sang chuyện khác:

- Hình như ngươi đã quên cách đọc văn năm đó lão sư dạy chúng ta sao? Trước xem chữ, sau xem văn.

Phan Tổng đốc cười nói:

- Mặc dù Hứa Tiên này chữ đẹp, nhưng cũng không phải ta thiên vị, bất quá, chữ của cháu ta cũng vẫn đẹp hơn một chút.

Vương Học chính lắc đầu liên tục:

- Sai rồi sai rồi, lão sư nói, xem chữ không phải là đọc chữ, mà là xem tính tình. Ngươi xem, chữ của cháu ngươi tuy tốt, nhưng bút ý khúc chiết, khí âm nhu quá nặng, lòng dạ sợ là quá sâu. Vẫn là Hứa Tiên, chữ viết khoáng đạt không câu chấp, thái độ làm người sẽ đoan chính hơn.

Phan Tổng đốc cười mắng:

- Giỏi cho Vương Văn Thụy ngươi, vẫn cái tính không chịu thua ai. Ngươi đã quên năm đó lão sư nhận xét chữ ngươi thế nào rồi sao? “Quá cứng dễ gãy, quá nhọn dễ mài” Lại nói tới hai người này, lòng dạ sâu một chút chẳng lẽ là chuyện xấu?

Nói lại, lão cũng có chút cảm xúc, đọc sách thánh hiền, có mấy ai không có ý chí đem ra tế thế an dân? Chẳng qua là thế sự khó khăn, đến được cuối cùng cũng chỉ có lòng dạ ngày càng sâu.

Vương Học chính cũng cười nói:

- Thì ra ngươi vẫn nhớ, kệ chuyện bọn tiểu bối đi! Hôm nay muốn đòi ngươi vài chén rượu đây!

- Cầu còn không được, cầu còn không được. Ngươi cứ ở đây nghỉ ngơi cho tốt, ngày sau tự sẽ lên mây.

Không nói gì nữa, hai vị tri giao nâng cốc ngôn hoan.


Trong thư viện, Vương An đang hối tiếc vì dùng sai điển cố trong cuộc thi.

Hứa Tiên ở một bên khuyên bảo, Vương An vẫn ấm ức không vui.

- Người không phải thánh hiền, ai có thể không có lỗi. Khảo quan cũng có thể thông cảm thôi, Vương huynh không cần lo lắng nhiều.

Hứa Tiên cùng Vương An đều sửng sốt, quay đầu nhìn lại, một thanh niên cực kỳ tuấn mỹ đang thi lễ với mình, chính là Phan Ngọc.

Hứa Tiên thầm tán thưởng sự trưởng thành sớm của người xưa, Phan Ngọc này thoạt nhìn cũng không quá mười sáu mười bảy tuổi, ở thời đại này cũng chỉ là một học sinh cấp ba ngây thơ, nhưng xem lời nói cử chỉ của Phan Ngọc, đã rất có phong cách quý tộc, chỉ đứng cùng y một lát đã có cảm giác dễ chịu như tắm gió xuân. Hơn nữa, dung mãi tuấn mỹ hoàn hảo, khiến cho người ta không khỏi nhớ đến bốn chữ “quân tử như ngọc”

Phan Ngọc nói nói cười cười, mặc dù mục tiêu là Hứa Tiên, nhưng tuyệt sẽ không để cho Vương An cảm thấy bị lãng quên. Y âm thầm đánh giá Hứa Tiên, nếu bàn về dung mạo thì cũng bình thường, chỉ là ánh mắt trong suốt mà sáng rực, mang theo cảm giác thẳng thắn vô tư, cũng là hiếm thấy trong số những thư sinh này...

Hơn nữa y cũng cảm thấy, từ trong cử chỉ của Hứa Tiên cũng mang theo khí chất bất đồng, nhưng không nói ra cụ thể được. Phan Ngọc không biết, linh hồn của con người hiện đại đương nhiên mang theo thói quen của người hiện đại, nhún vai khi bất đắc dĩ, cách dùng từ đặt câu, thậm chí còn có chút hài hước kiểu Tây phương, cũng khiến cho hắn có hơi có chút ý tứ khác biệt.

Tất cả những cái này đều hội tụ lại, mỗi thứ một chút, khiến cho người ta có cảm giác nếu một người rách rưới thảm thương ngồi bất động ở bên đường, còn có người có thể nhìn thấy được cái gì đó như “Ánh mắt thâm thúy” từ y, thì đó mới thực sự là thiên hạ bái phục.

- Sau này mọi người là đồng môn rồi, hôm nay tại hạ làm chủ, muốn mời mọi người tụ tập một chút. Không biết hai vị có nể mặt không?

Sóng mắt Phan Ngọc khẽ động, cuối cùng dừng lại trên khuôn mặt Hứa Tiên.

- Vậy thì đa tạ Phan huynh rồi. Ta đã sớm đói bụng.

Hứa Tiên nhếch miệng cười đáp. Hắn cảm thấy, khi đi học liên hoan tụ tập cũng là chuyện rất bình thường.

Phan Ngọc sửng sốt, đây chỉ là lời nói khách khí một chút, không nghĩ rằng Hứa Tiên lại thẳng thắn như thế, cũng cười nói:

- Hứa huynh cũng rất thống khoái. Ta phải đi mời thêm xem có ai đi nữa. Nói thật ta cũng hơi đói bụng.

Vương An bên cạnh hơi đỏ mặt, sau khi Phan Ngọc đi thì oán giận.

Hứa Tiên không khách khí nói:

- Có ăn thì ăn, nhiều lời như vậy làm gì!

Vương An tiếp tục than thở, nhưng Hứa Tiên cũng không để ý, mới vừa rồi cuộc thi còn đông đúc, nhưng bây giờ đã không còn một mống.

Thư viện Cận Thiên cách Tây Hồ không xa, trong Vọng Nguyệt lâu bên hồ, mọi người rối rít ngồi xuống. Tiệc rượu đã sớm chuẩn bị tốt, chỉ một lát trên bàn đã bày đầy thức ăn.

Con sâu tham ăn trong bụng Hứa Tiên không nhịn được nữa rồi, mặc dù nơi này cũng có xuất thân nghèo khổ, nhưng hắn vốn là người hiện đại, mặc dù gia cảnh bình thường, nhưng ở tiệm ăn, đồ ăn mặn cũng là bình thường. Kể từ khi xuyên việt, chỉ có một tỷ tỷ lo cho gia đình như thế, bữa ăn có cơm đã là không tệ rồi, nếu còn chê thì...


Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ