settingsshare

Hotgirl Lưu Lạc Giang Hồ Chương 2: Chương 2

Khi hai người dừng ở trước một hang đá thì Hoàng Thi Hàm quả thực không thể tin được cảnh tượng mình nhìn thấy trước mắt .

Hang đá này ước chừng bằng mười bình , là một hình vuông . Bên phải hang đá lộ ra một cái đèn dầu to , ngay giữ có một giường đá hình chữ nhật xanh biếc , ngoài ra , ở trong hang đá không còn vật gì nữa.

“Sau này ta sẽ phải ở nơi này sao?” Hoàng Thi Hàm lập tức choáng váng .

Vừa rồi ở trên đỉnh núi không khí tươi mát , tầm nhìn thoáng đáng , nhưng ở trong hang đá này lại tối đen , đưa tay khó nhìn được năm ngón; nếu không phải bên trong có một chén đèn dầu , Hoàng Thi Hàm cảm thấy bản thân cũng sắp thành người mù mở mắt rồi.

“Đừng nóng vội , đây chỉ là tạm thời.” Lão thái bà đi đến dưới giường đá , lấy ra mấy miếng thịt cứng rắn như sắt , đưa cho Hoàng Thi Hàm . “Ngươi đừng coi khinh cái động này , trên thực tế nó là được lão thân mất hơn nửa năm mới phát hiện ra .”

“Thế đây là cái gì?” Hoàng Thi Hàm giơ miếng thịt trên tay lên , khó hiểu hỏi.

“Đó là thịt nai khô.” Lão thái bà cười nói “ Có thể ngươi sẽ thích ăn , hơn nữa đã đói bụng một thời gian rồi.” Hoàng Thi Hàm xé xuống một ít trên mảng thịt , cho vào trong miệng từ từ nhai , thấy lời bà ta nói không sai chút nào , chất thịt ngon , cảm giác thích vô cùng .

“Ừ , cái này ăn thật ngon , trước giờ tôi chưa từng được nếm qua .” Hoàng Thi Hàm lại xé xuống một miếng lớn , bỏ vào trong miệng .

Lão thái bà mong mỏi liếc mắt nhìn nàng một cái . “ Sau này ngươi cứ an tâm ở đây , lão thân sẽ xử lý hết thảy mọi việc cho ngươi , chẳng qua lão thân có hai yêu cầu, hi vọng ngươi phải tuân thủ. Trên thạch bích có rất nhiều hình vẽ hành công và khẩu quyết của lão thân , nếu ngươi theo bức vẽ luyện công , nhanh thì nửa năm , nội lực nhất định sẽ đạt tới cảnh giới thu phát tự nhiên , đến lúc đó lão thân sẽ dạy ngươi kiếm thuật , ám khí , quyền pháp , cẩm nã…” Bà nói một chuỗi dài , Hoàng Thi Hàm một câu cũng không nghe vào . Giờ phút này , nàng chỉ muốn ngủ một giấc thật ngon .

Uh… Hoàng Thi Hàm không chút để ý đáp ứng , từ dưới giường đá lấy ra một ống trúc. “Nước này tôi có thể uống không?”

Lão thái bà không đáp , nói tiếp “Yêu cầu thứ hai ngươi phải làm là ngươi chỉ có thể nằm ngủ trên giường đá này.”

“Cái gì ?” Hoàng Thi Hàm sững sờ “Ngay cả tôi ngủ ở đâu bà cũng muốn quản ?”

Lão thái bà vẫn rất ôn hòa nhã nhặn nói : “Đây là một khối hàn ngọc vạn năm hiếm thấy trong võ lâm Trung Nguyên , vì ngươi có cửu huyền âm mạch giống lão thân , nếu nằm ở trên ngọc thạch thời gian dài , tất có thể tăng cường nội lực cho ngươi ; chính là bởi như thế , lão thân mới dám nói không cần hai năm , ngươi nhất định có thể trở thành tuyệt thế cao thủ.”

Hoàng Thi Hàm vốn định mở miệng nói gì đó nhưng lão thái bà đã đoạt trước nói : “Ngươi ngoan ngoãn ở chỗ này , lão thân đi chuẩn bị một chút vật phẩm ngươi có thể dùng được …” Vừa dứt lời , lão thái bà lập tức đi tới ngoài động , khẽ quát một tiếng , lao xuống sườn dốc.

“Này” Hoàng Thi Hàm lắc đầu “Bà thật sự để tôi ở đây một mình…” Trải qua một phen chịu khổ , kỳ thật Hoàng Thi Hàm sớm đã mệt lả . Nhưng mặc kệ thế nào , sau khi ăn uống no đủ , nếu có phải làm chuyện gì nữa cũng phải ngủ một giấc dậy rồi tính sau , dù sao bây giờ nàng vẫn là một nữ tử bình thường .

Nhưng mà , ngay khi ngồi xuống khối ngọc thạch , người chưa nằm xuống thì cả người đã như một quả bóng da bắn xuống dưới , trên mặt của nàng lộ ra một nét khó hiểu .

Trời ạ ! Ngọc thạch này làm bằng nước à , vì sao lại có thể lạnh đến vậy ? Khối Ngọc thạch không biết tên này quá lạnh , quả thực là lạnh như băng , thấu tận xương tủy , khó trách nàng chỉ nhìn thôi cũng cảm thấy lạnh người , gì thì gì cũng không muốn tiếp tục nằm trên đó .

Tuy nói như thế , nhưng cơn buồn ngủ vẫn tuôn đến trong lòng của nàng , quên đi ! Dù sao trước hết tìm một chỗ nằm rồi nói sau …. Lập tức tìm một góc,nằm xuống .

Toàn bộ những chuyện bất ngờ xảy đến , sớm đã khiến cho tinh thần Hoàng Thi Hàm đi xuống .Bởi vậy , ngay khi vừa nằm xuống chỉ trong nháy mắt Hoàng Thi Hàm đã đi vào mộng , một hồi mộng ngao du sướng khoái.

Trong lúc ngủ mơ , nàng vẫn còn trải qua những việc kỳ ngộ không thể lý giải kia , đặc biệt nhất là cuối cùng trong lúc nàng nhận lấy thịt mà lão thái bà đưa cho nàng , sảng khoái ăn thì mùi vị ngọt ngào tuyệt vời làm cho nàng đang ở trong mộng thoáng hiện lên một nụ cười .

Nhưng mà , nụ cười trên mặt không giữ được lâu , nguyên nhân là giữ trừng nghe thấy thanh âm hoảng hốt của Lão thái bà , khiến nàng không thể không từ trong mộng tỉnh lại .

“Cô gái trẻ ! Cô gái trẻ ! Sao mới ngày đầu tiên ngươi đã quên yêu cầu của lão thân …” Thanh âm kia như có như không , vừa như mơ lại vừa như thật .

Hoàng Thi Hàm ngồi dậy , lắc lắc đầu , đem con sâu ngủ đuổi ra sau , sau đó mới đáp lại : “Đang yên đang lành , bà làm gì thế làm cho người ta không ngủ được !”

Trong không khí hồi lại thanh âm của Lão thái bà : “Cô gái trẻ , chẳng lẽ ngươi đã quên ước định trước đó chủa chúng ta ? Ngươi không muốn phối hợp cùng lão thân ?”

“Bà có phiền hay không a !” Hoàng Thi Hàm quát một tiếng “Tôi đang mệt chết đi được , bà lại còn khiến tôi không thể ngủ được…” Nàng lập tức nằm xuống , gáy to ngủ.

Thật kỳ quái , tiếp sau đó nàng thật sự không còn tiếp tục nghe thấy thanh âm của lão thái bà . Chỉ sau một lúc , nàng lại tiếp tục đi vào thế giới trong mộng .

Lúc này , chỉ sợ trời sập xuống cũng vô pháp đánh thức được nàng dậy !

Khi tỉnh ngủ , đã gần đến hoàng hôn.

Hoàng Thi Hàm định thần nhìn cảnh vật bốn phía một lúc , nàng bất giác kêu ra tiếng quái lạ : “Trời ạ ! Mình thật sự không phải đang nằm mơ , mình … mình thật sự đi tới Minh triều , tại sao có thể như vậy được ?” Nàng lắc đầu , thở dài .

Nàng hi vọng bao nhiêu sau khi tỉnh khỏi giấc ngủ , sẽ phát hiện mình vẫn còn đang ở Đài Đông , bên cạnh còn có Tiểu Linh cùng Tú Tú ; đáng tiếc ý nguyện không thành , nàng thật sự đang nằm ở trong động , dù là ai , cũng không có cách nào thay đổi sự thật này .

Hoàng Thi Hàm từ từ đứng lên , chán nản đi tới cửa động nhìn xung quanh . Chỉ thấy dưới sườn dốc trắng xóa một mảng , mây trôi dày đặc , lộ rõ một cách cố ý mới có thể tả thành cảnh tượng đặc thù thế này .

“Này , lão bà bà , bà ở đâu …” Hoàng Thi Hàm kêu to , nhưng không nghe thấy Lão thái bà đáp lại .

Nàng sẽ không phải thả bồ câu đấy chứ , để mình một mình ở nơi này rồi mặc kệ ! Hoàng Thi Hàm nghĩ .

Hoàng Thi Hàm nghĩ đi nghĩ lại , nghĩ thế nào cũng nghĩ không ra một kết luận . Theo lý mà nói , Lão thái bà nếu có chút ý nghĩ muốn hại mình , sao phải tốn nhiều thủ tục bắt mình tới tận đây chứ ? Thế chẳng phải là quá tốn cổng rồi sao .

Nếu bà ta không muốn hại mình , thì tại sao thừa dịp mình ngủ say lấy hết đồ ăn thức uống trong động đi , hơn nữa hoàn toàn không có để lại thư từ gì ?

Hoàng Thi Hàm nghĩ không ra nguyên do , chỉ biết ngồi lặng người trước cửa động , trong lúc bất tri bất giác , bóng đêm yên tĩnh đã buông xuống mặt đất.

Cũng không biết đã qua bao lâu , Hoàng Thi Hàm đã cảm thấy bụng đói kêu ùng ục , hơn nữa cái loại cảm giác miệng lưỡi khô đắng lại càng khiến nàng không thể chịu đựng được .

“Này , bà già , bà rốt cuộc ở đâu? Mau trả lời tôi!” Hoàng Thi Hàm lớn tiếng gào thét , đáng tiếc vẫn không thấy bà ta đáp lại , cơn tức không sao tránh được lập tức bốc lên.

“Này , bà già chết tiệt , bà rốt cuộc chết ở đâu rồi? Mau lên tiếng !”

“Ngươi gọi hồn ai !” Người theo tiếng hiện ra , chỉ thấy Lão thái bà đột nhiên từ trên trời giáng xuống , bất ngờ xuất hiện ở trước mắt Hoàng Thi Hàm

Bất luận là kẻ nào nghe thấy người khác kêu to chính mình như vậy khẳng định sẽ bị chọc giận gần chết , nhưng ngoài dự liệu chính là , thần sắc Lão thái bà không thay đổi , giống như tuyệt đối không tức giận .

“Chuyện gì ? Ngươi kêu lão thân làm cái gì ?” Lão thái bà nhìn chằm chằm nàng .

Hoàng Thi Hàm làm ra biểu tình thực cổ quái . “Bà không phải sư phụ tôi sao? Bây giờ tôi sắp chết dói , sao bà không quan tâm chút nào ?”

Lão thái bà không đáp hỏi lại . “Ngươi trái một câu bà già chết tiệt , phải một câu bà già chết tiệt ; trong mắt ngươi có thể coi ta đây là sư phụ sao ?”

“Tôi ...” Hoàng Thi Hàm nói quanh co một hồi , sau đó lúng túng nói : “Lão bà bà , ngươi đừng nóng giận chứ … Ngươi không rõ , ở niên đại của tôi lớn lên , rất ít dùng đến danh từ ‘sư phụ’ này , thật sự là tôi gọi không quen miệng thôi .”

“Được , nếu vậy sau này ngươi có thể gọi là là lão bà bà , lão thân không miễn cưỡng .” Lão thái bà dừng lại một lúc , tiếp đó lại nói : “Vấn đề ăn uống của ngươi , ngươi yên tâm , việc lúc trước lão thân đáp ứng với ngươi tuyệt đối làm được,” Lời vừa dứt , bà đưa tay vào trong tay áo , lấy ra một bình sứ trắng , mở ra , một viên sáp cầu to trơn xuất hiện trong lòng bàn tay.

“Đây là cái gì?” Hoàng Thi Hàm khó hiểu.

Lão thái bà không đáp , ngón tay nhẹ nhàng sờ , viên sáp cầu kia vỡ ra thành hai nửa , chỉ thấy một viên thuốc đen to chừng hạt châu từ sáp cầu lăn ra .

Ăn nó ngươi sẽ không cảm thấy đói khát . Lão thái bà cười dài đem viên thuốc màu đen đưa tới .

Hoàng Thi Hàm không chút nghĩ ngợi đưa tay tiếp lấy , lập tức để sát mũi trước mũi hút hà , “đây là vật gì ? Ngửi mùi cũng thật thơm đấy”

Lão thái bá vẫn tránh mà không đáp “Ngươi chắc là đói bụng lắm rồi! Mau ăn nó , đừng hỏi nhiều như vậy” Hoàng Thi Hàm trầm ngâm một chút , dù sao đang đói bụng cái gì ăn đều ngon , lập tức đưa tay lên , đem viên thuốc màu đen to bỏ vào trong miệng .

Viên thuốc màu đen vừa vào miệng quả nhiên thần kỳ . Hoàng Thi Hàm chỉ cảm thấy cảm giác đói khát khó chịu ban đầu không thấy đâu nữa , kế tiếp là tay chân cảm thấy khoan khoái khó hiểu .

Sau khi Lão thái bà thấy nàng ăn viên thuốc , trên mặt đột nhiên thoáng xuất hiện một nụ cười cực kỳ quỷ dị , “Lão thân đi ra ngoài một chút , nếu ngươi có chuyện gì , kêu to ta một tiếng là được …” Nói xong , bà đã bước một bước dài biến mất khỏi cửa động .

“Này , sao bà có thể nói đi là đi …” Nói đến đây , một luồng máu nóng phút chốc từ lòng bàn chân Hoàng Thi Hàm cuộn lên , thẳng tới ót ; sau đó toàn thân nàng bỗng nhiên có một loại khô nóng không có cách nào kháng cự .

Cái loại cảm giác này giống như đang đặt mình ở giữa liệt hỏa đang hừng hực cháy , máu trong cơ thể càng giống như núi lửa đang sôi trào điên cuồng , khiến cho người khác không thể chịu đựng được .

Tại sao lại như vậy ? Hoàng Thi Hàm nghĩ hoài không hiểu .

Nàng nghĩ đây chỉ là một loại hiện tượng ngắn ngủi , nhưng thân thể của nàng càng lúc càng nóng hơn , giống như bất cứ lúc nào cũng có thể bốc cháy , cuối cùng hóa thành tro tàn.

“Trời ạ ! Mình sắp chịu không nổi … Mình sắp nóng chết mất …” Chỉ qua một thời gian ngắn , lý trí của nàng hiển nhiên bởi vì cơ thể không thể chịu đựng được cảm giác khô nóng khó hiểu này , thân bất do kỷ cởi xiêm y .

Trong chớp mắt , Hoàng Thi Hàm đã cởi xuống hết , trần như nhộng . Nhưng mà , hiệu quả rõ ràng không được .

“Này , bà già , vừa rồi bà cho tôi ăn là cái gì ?” Mơ hồ , Hoàng Thi Hàm cuối cùng cũng nhớ tới mấu chốt của vấn đề , nhưng không biết có thể tìm được đáp án hay không .

Nàng rống lớn , cảm giác khô nóng trong cơ thể sinh sôi không ngừng lan tràn khắp cơ thể nàng tới từng tế bào , mỗi một lỗ chân lông , khiến cho nàng hoàn toàn đánh mất lý trí.

“Oa…” Hoàng Thi Hàm gào thét lên , bỗng nhiên bước một bước dài phóng tới cửa động , nàng sống cũng không bằng chết .


Nàng chuẩn bị nhảy xuống núi tự sát , giải thoát khổ sở bản thân đang phải chịu đựng . Trên thực tế , cái loại thống khổ này nàng không có khả năng chịu được .

Ngay khi thân thể của nàng sắp đến gần cửa động , một trận quái phong bỗng phóng ra trước mắt , không khoan nhượng thổi nàng vào trong động , đồng thời trong không trung vang lên thanh âm của lão thái bà : “Đúng là vô dụng , như vậy mà đã muốn tự tìm cái chết , tương lai sao có thể tựu thành đại sự!”

“Tôi không muốn chịu khổ như thế , để cho tôi chết đi …” Hoàng Thi Hàm vẫn quyết ý hướng về phía cửa động .

Kết quả giống nhau lần nữa phát sinh , cả người Hoàng Thi Hàm đổ xuống.

Nàng không biết quái phong này là chưởng lực của lão thái bà , chỉ cho là ông trời đang cản trở nàng , lập tức đem tam tự kinh mà bản thân biết đem ra mắng , còn không có ý muốn dừng lại .

Mắng mắng , ý thức của nàng đã dần mơ hồ , nàng hoàn toàn không biết tâm mạch của mình sắp tê liệt mà chết ; thân hình cũng ngăn không được run rẩy co rúm.

Ngay khi nàng sắp hôn mê trong nháy mắt từ không trung lại vang lên thanh âm của lão thái bà : “Cô gái trẻ , ngươi có phải nóng đến chịu không nổi nữa hay không ? Chẳng lẽ ngươi đã quên Hàn Ngọc Sàn vạn năm sao ?” Một câu bừng tỉnh người trong mộng .

Đúng vậy , Hoàng Thi Hàm từng nằm qua giường ngọc kia , vẫn còn nhớ lúc đấy lạnh đến mức nhảy khỏi giường , lúc này nàng sao không suy nghĩ đến thì ra giường Ngọc Thạch có thể có công dụng kỳ diệu chứ ?

Hoàng Thi Hàm không lãng phí phút nào , lập tức lảo đảo hướng đến Hàn Ngọc Sàng vạn năm , sau đó động tác cực kỳ nhanh nằm xuống .

Nói cũng kỳ quái , thân thể của nàng vốn đang khô nóng khó chịu , nhưng vừa nằm xuống khối giường Ngọc Thạch , lại dần dần bình ổn , chẳng qua kết quả vẫn lúc lạnh lúc nóng , khiến trái tim nàng không thể chịu nổi , cho nên ngất đi .

“Tôi… Tôi hôn mê trong bao lâu?” Hoàng Thi Hàm từ trong mộng tỉnh lại , hé mắt ra liền nhìn thấy Lão thái bà ngồi ở mép giường , trên mặt hiện ra vẻ hiền lành hòa ái trước giờ chưa từng thấy .

“Không lâu , mới bảy ngày mà thôi” Lão thái bà cười nhạt , “ Bây giờ ngươi cảm thấy thế nào ? Có chỗ nào … không khỏe không ?”

“Bảy ngày? Tôi ngủ mê bảy ngày ?” Hoàng Thi Hàm cả người hơi tỉnh táo , bất ngờ phát hiện mình mặc trên người xiêm y quái dị , hình như là đồ hóa trang diễn ca tứ hí* ( một loại kịch địa phương ở Đài Loan và Phúc Kiến)

“Đúng rồi ! Tôi quên hỏi bà ….” Hoàng Thi Hàm giống như là nhớ ra điều gì đó , “Tôi trước giờ chưa gặp qua việc lạ như vậy , vì sao …” Không đợi nàng nói hết , Lão thái bà đã đoạt trước nói : “Lão thân thấy ngươi không chịu nằm ở trên giường lớn , cho nên đành phải cho ngươi ăn – Liệt Dương Đan- vào . Cũng may ngươi có năng lực thích ứng tốt , lại có thể nằm trên giường này tới bảy ngày bảy đêm, không những hóa giải độc tính Liệt Dương đan , đồng thời cũng nhận được âm mạch khí trong Hàn ngọc , thật sự là đáng mừng .”

“Hả ?” Hoàng Thi Hàm không hiểu “Vậy thì có gì đáng mừng?”

Lão thái bà nét mặt đầy vẻ nghiêm túc . “Bây giờ nội lực của ngươi đã đủ tám phần hảo hầu , nếu vận dụng đúng , là đạt tới chi cảnh thu phát tự nhiên ; đến lúc đó lão thân sẽ tiếp tục giúp ngươi một tay , đả thông hai mạch Nhâm Đốc , từ đó ,lại phối hợp thêm quyền cước kiếm thuật , trong thiên hạ , ai dám cùng ngươi tranh phong nội lực chứ?’

Hoàng Thi Hàm nhịn không được cười ha ha “Lão thái à , đừng nói giỡn với tôi , vì sao tôi luôn nghe thấy ngươi nói chuyện buồn cười vậy ?”

“Chẳng lẽ ngươi không tin những gì lão thân nói ?” Lão thái bà thực ra cũng không cảm thấy bất ngờ .

“Tôi không tin” Hoàng Thi Hàm không muốn giấu diếm , nói lời ngay thật.

“Được , vậy bây giờ chúng ta sẽ chứng thật một chút !” Ngay tức khắc , Lão thái bà bỗng nhiên phát chường nhanh như điện , bàn tay to vung lên , chén đèn dầu trên thạch bích tức khắc chợt lóe , dập tắt . Trong động tức thì rơi vào trong bóng đêm , đưa tay không thấy được năm ngón.

Tuy nhiên , khi Hoàng Thi Hàm nỗ lực trừng lớn đôi con ngươi , đánh giá bốn phía một lần thì không ngờ phát hiện thấy bích họa trên tường , văn tự lại càng thấy rõ ràng .

“ Di ? Vì sao tôi nhìn thấy ?” Hoàng Thi Hàm tim thình thịch đập , không hiểu thế nào .

“Đó là bởi vì ngươi đem lực chú ý tập trung lên trên mắt , khí trong cơ thể liền tự nhiên ngưng tụ , cho nên ngươi mới có thể nhìn thấy trong bóng đêm .” Lão thái bà chậm rãi nói . “Nói cách khác , nếu ngươi hiểu được cách sử dụng hòa tan nội lực vào trong huyết mạch , tập trung ở hai tay , tự nhiên có thể dễ dàng nâng vật nặng ; tập trung ở hai chân , như vậy chân của ngươi nhanh hơn rất nhiều so với người bình thường, sau đó đạt tới cảnh giới bước đi như bay.”

Lời nói khiến Hoàng Thi Hàm nghe cảm thấy hứng thú . “Nếu vậy , phải tới khi nào tôi mới có thể tùy tâm sở dục vận dụng nội lực , đạt tới loại cảnh giới mà bà nói ?”

Lão thái bà không nghĩ ngợi gì nói : “Nếu ngươi kiên trì hăng say tu luyện , hành công khẩu quyết trên thạch bích , nhanh thì nửa năm , tất có thể đạt tới tuyệt hảo ; ngược lại thì vô kỳ , lão thân cũng không dám nói xằng .”

“Nửa năm a! Lâu như vậy !” Hoàng Thi Hàm lè lưỡi “đó thực là những năm tháng buồn chán đó!”

Lão thái bà không cho là đúng . “Chỉ cần ngươi toàn tâm toàn ý tu luyện nghiêm túc , thời gian lẽ nào còn có thể tồn tại .” Hoàng Thi Hàm chăm chăm nhìn bà , cẩn thận nhai nuốt từng câu từng chữ.

Lão thái bà mỉm cười với nàng , “ngươi giống với lão thân , đều là người có cửu huyền âm mạch trên người , cho nên lão thân có thể hiểu suy nghĩ của ngươi . Ngươi yên tâm đi ! Nói không chừng bằng tư chất của ngươi không đến nửa năm liền có thể thành , bây giơ cần làm bản thân bối rối chứ ? Nếu cần cái gì , gọi ta một tiếng là được .” Lão thái bà chỉ tay lên trên thạch bích , cười nói : “Ta sẽ ở trên đầu!”

Hoàng Thi Hàm men theo tay bà ngưng mắt nhìn lại , lúc này mới phát hiện phía trên có một cái động nhỏ , khó trách lúc trước bà ta luôn như có như không nhưng lại biết nàng không nằm ở trên giường Ngọc Thạch , thì ra là như vậy .

“Cô gái trẻ ! văn tự trên tín bích cùng hĩnh vẽ ngươi hãy thu hết lại , ngươi chỉ cần theo thứ bản thân nhìn thấy , tuần tự diễn luyện từng chút , tin rằng trong tương lai không lâu , nội lực trong cơ thể ngươi sẽ đạt tới cảnh giới thu phát tự nhiên . Lão thân tại đây chúc ngươi thành công .” Nói xong những lời này , Lão thái bà lại thâm sâu liếc mắt nhìn nàng một cái , lập tức thả người , vọt khỏi động , bóng dáng tức thì biến mất .

Mình thật sự có nội lực ? Hoàng Thi Hàm ngây ngốc ngồi ngẩn người trên giường Ngọc thạch , lập tức liền rơi vào thế giới mơ mộng của bản thân .

Khí tức là cái gọi là nội lực . Tuy rằng theo khoa học Phương Tây nghiên cứu lý luộn nó là không có căn cứ , nhưng nó đích xác có tồn lại là một loại vật vô hình .

Âm khí ? Cửu huyền âm mạch ? Dung nhập vào cơ thể ? Chân khí ? Nội lực ? Mấy thứ này Hoàng Thi Hàm không phải muốn là hiểu được .

Suy nghĩ của nàng cùng lực chú ý khi này đã bất tri bất giác dừng ở trên một bức họa .ánh mắt chuyên chú thế này , so với nàng năm đó học thi lên đại học K thì chỉ có hơn chứ không kém ; nàng đã hoàn toàn bị bức họa kia làm cho hấp dẫn.

Đó là một bức tranh giống như khỏa thân , khắp thân đầu những điểm hồng nhỏ , phân biệt các tên khác nhau ; văn tự phía dưới thì lý giải từng công năng mỗi cái .

Hoàng Thi Hàm cũng không vội đọc giải thích cùng công năng mà đem lực chú ý đặt ở điểm đen trong điểm nhỏ .

Dựa vào lời dặn của mũi tên , điểm đen nhỏ này là phương hướng , lộ tuyến của huyết mạch chạy đi .

Học một biết mười , giả sử nói được người ngoài dùng lục điểm trúng , như vậy chỉ cần lấy nội lực trong cơ thể , chạy theo lộ tuyến bình thường , là có thể thoát được việc bị kiềm chế . Hoàng Thi Hàm nghĩ thầm : Wow , nếu vậy xem ra , trong phim võ hiệp là đều có lý mà làm theo a .

Đúng như những lời lão thái bà nói : Chỉ cần ngươi toàn tâm toàn ý tu luyện nghiêm túc , thời gian có lẽ là không còn tồn tại . Mà khi này , Hoàng Thi Hàm nhìn không rời mắt ở bức họa , sớm đã tiến vào chi cảnh vong ngã chưa tỉnh .

***

Hửng sáng , mặt trời mới lên . Một mảnh sương mù xuyên thủng tầng tầng mây trôi , chỉ thân hai thân ảnh như ưng giương cánh , một đường từ dưới cách nhanh chóng như bão tố . Chỉ bằng trong nháy mắt , song song bình yên vô sợ dừng trên đỉnh núi.

“Lão bà bà , ngày hôm nay sao không buộc ta trở lại chuồng chó tối tăm kia ?”

“Không cần ! Chẳng lẽ ngươi không nhớ rõ , ngươi đã ở chỗ đấy bao lâu?”

“Đương nhiên nhớ rõ a ! Thiếu ba ngày nữa là được nửa năm …Chẳng lẽ bằng công lực hiện tại của ta , đã không cần phải tiếp tục chờ đợi ở nơi đấy nữa sao ?”

“Không sai , nội lực của ngươi đã đủ hỏa hầu , kế tiếp là diễn luyện chiêu thức …” Trải qua gần nửa năm khổ tâm tu luyện , khi này Hoàng Thi Hàm đã không mông muội như ngày xưa , không chỉ có thể vận dụng nội lực đúng cách , đạt tới cảnh giới thu phát tự nhiên , thậm chí còn có thể dùng chưởng đánh đá , khinh công lại càng không thể nói xuông .

Lão thái bà thấy nàng thành thục nội lực , chiêu thức khẩu quyết ở trong động đã ghi nhớ trong lòng , bởi vậy mới đưa nàng lên thẳng đỉnh núi , hảo tu luyện võ công cao sâu nhất , như kiếm thuật , quyền pháp , ám khí và cẩm nã.

“Cầm nó !” Lão thái bà đưa cho nàng một đoản kiếm một thức hai thốn , dặn dò nói : “ Bộ này là Ngọc Nữ thần kiếm chia làm mười ba chiêu , gặp cường thì cường , gặp yếu thì yếu . Lão thân diễn luyện trước một lần , ngươi phải nhìn cho rõ …” Dứt lời , kiếm đã xuất thủ .

Bà chỉ sợ Hoàng Thi Hàm không kịp nhìn kỹ , bởi vậy đem chiêu thức chậm dần . Nhưng từ toàn thân nàng phát tán ra khí khách khiến người xem đến khiếp sợ , bộ Ngọc Nữ thần kiếm ẩn hàm lưới kiếm chặt chẽ , ở giữa chiêu thức biến ảo , lại càng khó có thể tìm được chút sơ hở nào.

“Bộ Ngọc Nữ thập tam kiếm vốn là chỗ đứng của lão thân trên giang hồ , là bí mật không truyền , người trong giang hồ muốn tìm lão thân tuyền thụ nhiều vô kể . Bây giờ ngươi may mắn trở thành đệ tử độc truyền của lão thân , hi vọng sau khi học thành , tiếp tục phát huy loại trừ những chỗ yếu của nó , giữ gìn tinh thần công lý chính nghĩa của võ lâm Trung Nguyên , vì dân chúng mưu phúc lợi…” Lão thái bà trong miệng thì thào nói xong , nhưng chiêu thức trong tay chưa nghỉ , một lần lại một lần , để Hoàng Thi Hàm ngắm nhìn như si như say .

Trong Binh khí phổ , đao xếp hạng nhất , kiếm thứ hai , nhưng tuyệt không phải kiếm khó địch với đao . Kiếm nhẹ hơn so với đao , khi sử dụng linh hoạt xảo quyệt hơn , đó là điều mà đao cồng kềnh không theo kịp.

“oh !” Hoàng Thi Hàm nhịn không được nói leo “Vậy đao có ưu thế là gì?”

“Đao làm người , nội lực trong đó tất phải có chỗ hơn người , bởi vậy đao phần lớn là binh khí mà nam nhân lựa chọn để tu luyện. Điều kiện đòi hỏi trước tiên là , nam nhân nhờ vào dương cương khí , nội lực chung quy so với một cô nương vẫn thâm hậu hơn . Khi ngươi ứng đối cùng với người dùng đao thì chỉ cần tránh va chạm với binh khí , một khi nội lực không bị lưu mất , không bị đánh tan ,sẽ tìm ra sơ hở trong đao pháp của đối phương , một kích đắc thủ , đấy là con đường nhất định thắng .” Lão thái bà kiếm chiêu vừa phát vừa thu lại , xoạt một tiếng , kiếm đã vào vỏ . “Vi sư đã diễn luyện xong , ngươi có thể nhìn ra những thứ gì ?” Hoàng Thi Hàm lắc đầu “Thực ra ngươi chưa luyện xong , tổng cộng ta nhìn được mười hai chiêu kiếm của ngươi .”

Lão thái bà ha ha cười . “Hảo nhãn lực , vì sư quả nhiên không nhìn nhầm , ngươi quả nhiên là kỳ tài khó gặp .” Trên mặt bà tràn ngập vui mừng .

Dừng một lúc , tiếp đó nàng lại nói : “Chiêu thức mười ba vốn là tinh túy của Ngọc Nữ thần kiếm , chiêu thức vừa ra , kiếm tất thấy máu mới có thể trở vào bao. Bởi vậy , vi sư dự định chờ ngươi học xong mười hai chiêu thức trước , sau khi thuần thục sẽ tiếp tục truyền thụ cho ngươi .”

“ Còn học nữa?” Hoàng Thi Hàm sững sờ.

“Thực ra đây cũng không phải học gì , mà là cần chiêu kiếm sắc bén , trên đỉnh núi tuy là đất cằn sỏi sạn , nhưng luôn có nhiều chim bay thú chạy . Vi sư không muốn vô cớ tổn thương tới sinh linh vô tội , cho nên mới trên đường thu chiêu , không muốn lại bị ngươi liếc mắt một cái là nhìn thấu .” Trải qua nửa năm ở chung , Hoàng Thi Hàm cảm giác được lão bà bà thực ra là một người cực thiện lương . Nhưng mà nàng không rõ , vì sao lão bà bà lại coi trận luận võ kia là mục tiêu lớn nhất cuộc đời mình ? bà hẳn phải là người không màng tới danh lợi mới đúng chứ!

“Tiểu nha đầu , ngươi lại đang suy nghĩ cái gì ?” Lão thái bà nhìn nàng.

“À , không … không có gì .”Hoàng Thi Hàm kéo suy nghĩ lại , “ Thật hy vọng ta vĩnh viễn không cần phải học chiêu thứ mười ba của Ngọc Nữ thần kiếm , như vậy , chẳng phải càng hợp tác phong của người ?” Lão thái bà nghĩ một chút , lại thì thào nói : “Một ngày nào đó ngươi sẽ phải xuất ra chiêu này …” Ánh mắt của nàng thâm thúy mà xa xôi , dồng thời ẩn hàm một vẻ bi thương nhàn nhạt.

Hoàng Thi Hàm không biết bà đang suy nghĩ điều gì , hoặc là , nhớ tới điều gì , đành phải nói sang chuyện khác : “Đương nhiên rồi ! Ta nếu muốn không phải xuất ra chiêu thứ mười ba , nhất định phải đem mười hai chiêu thức phát huy đến tận cùng .”

“Đó là đương nhiên !” Lão thái bà phục hồi tinh thần , mắt sáng như đuốc . “Người kế thừa Kiếm hậu đích truyền từ đời này sang đời khác , nếu ngay cả bọn đạo chích ngang ngược cũng không thể đánh bại , ước hẹn Đoạn Hồn Lĩnh ngươi sao có thể đối mặt được !” Bà càng nói âm điệu cũng dần lạnh như băng .

Hoàng Thi Hàm lè lưỡi , bộ dạng giả bộ cười khẽ , “ Ngươi đừng hung dữ như vậy nha , ta hảo hảo luyện công là được , tương lai nhất định sẽ không để cho người mất mặt đâu !” Lão thái bà bất vi sở động , vẫn là biểu tình nghiêm túc , “ Một khi đã như vậy , vậy ngươi còn đứng đấy làm gì ? Mau luyện!” “Vâng , tuân mệnh !” Hoàng Thi Hàm theo tiếng sau đó không hề để bà liếc mắt một cái nữa , rút kiếm ra khỏi vỏ , bắt đầu một lần diễn luyện.


Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ