settingsshare

Hoàng Đế Nan Vi Chương 11: Tiểu tài

Chuyện của Vệ thái hậu được dàn xếp ổn thỏa, rốt cục Minh Trạm cũng được đền bù như mong muốn.

Phượng Cảnh Kiền vừa xoay người liền đem ba hoàng tôn và một hoàng tôn nữ tuyên triệu vào cung, lớn nhất là thứ trưởng tử của Phượng Minh Lan: Phượng Huyền Hằng, năm nay bốn tuổi; kế tiếp là đích tử của Phượng Minh Lan: Phượng Huyền Khác, ba tuổi; nhỏ nhất là trưởng tử của Phượng Minh Thụy: Phượng Huyền Khiểm, chỉ mới hai tuổi.

Một hoàng tôn nữ duy nhất chính là hài nữ của Phượng Minh Tường, hai tuổi, vẫn còn chưa kịp đặt tên.

Để đám tức phủ trở về Vương phủ tiếp tục thủ tiết, Phượng Cảnh Kiền đem tôn tử của mình đến Thọ An cung của Vệ thái hậu, thỉnh Vệ thái hậu hỗ trợ nuôi nấng. Tôn nữ thì đưa lão nương của mình dưỡng dục, cũng nhân tiện có thể giải sầu.

Vệ thái hậu đương nhiên mỉm cười đồng ý, còn cùng Phượng Cảnh Kiền trò chuyện với nhau thật vui, thu xếp gia yến để Minh Trạm nhận thức hoàng điệt và hoàng điệt nữ.

Rốt cục Minh Trạm cũng thấy được cái mặt heo bầm tím của An Định Hầu, âm thầm chậc chậc hai tiếng, người ta vẫn nói nữ nhân lập gia đình là lần thứ hai được đầu thai, không ngờ người này thú thê lại chẳng khác nào đầu thai lần thứ hai.

Lần đầu thai thứ hai này của An Định Hầu còn có chút mất đi sự cân bằng của huyết thống, Minh Trạm cũng chỉ có thể đồng tình một chút, thưởng An Định Hầu thuốc trị thương, đợi An Định Hầu đưa bản mặt già nua đỏ ửng cảm tạ ân điển thì Minh Trạm lại hỏi hắn chuyện thuế muối.

An Định Hầu đã sớm có chuẩn bị, tự lấy ra một quyển sổ nhỏ ở trong lòng rồi dâng lên, “Ghi chép trong ba năm đều ở đây.”

“Ghi chép không phải trọng điểm.” Minh Trạm căn bản không nhìn quyển sổ kia, thoải mái nói, “Quyển ghi chép này có thể xem bất cứ khi nào. Thuế muối ở Vân Quý đã dần dần cải cách, nghe nói thành quả cũng không tệ lắm, giá muối đã giảm xuống bốn mươi đồng, đợi sang năm sau nhất định còn có thể giảm nữa. Đế đô đang là sáu mươi đồng, nếu không phải ta thương nghị với Vân Nam tạm thời không được buôn muối ra ngoài thì e rằng nha môn thuế muối sẽ sụp đổ quan môn. Đám diêm thương nói như thế nào?”

An Định Hầu kính cẩn đáp, “Thật ra có không ít người hỏi thăm vi thần về chuyện hàng hải?”

“Khẩu vị của bọn họ không nhỏ, năm ngoái buông tha cho Tô Hạnh, nay lại muốn ra khơi?” Minh Trạm cười lạnh, “Không biết đến khi nào thì lại hứng thú đòi mọc cánh phi thiên nữa đây!”

An Định Hầu không dám trả lời, chợt nghe Minh Trạm hỏi, “Ngươi ở Dương Châu hai năm, ngoại trừ hiếu kính cho quan trường hằng ngày thì có chen chân vào số ngân lượng muối buôn, quan diêm bán muối tư, cổ phần đen cùng bọn họ hay không?”

Mỗi một lời nói của Minh Trạm dường như làm cho tâm can của An Định Hầu phải run lên bần bật, đương nhiên có chết cũng không dám nhận thức.

“Như vậy thì tốt.” Minh Trạm nghĩ rằng An Định Hầu đã có gan dâng sổ sách lên đây thì trên bề mặt cũng đã giải quyết sạch sẽ, nở nụ cười, ôn hòa nói, “Trẫm sớm nghe nói ngươi là người thanh chính liêm minh, ngay cả Trịnh Khai Tuấn, trẫm cũng thấy hắn rất khá.”

Đây là lần đầu tiên An Định Hầu diện kiến thánh giá kể từ ngày Minh Trạm đăng cơ, nghĩ rằng Hoàng thượng nói chuyện lúc thì lạnh nhạt lúc thì ôn hòa, quả nhiên tính tình rất thất thường. Thấy Minh Trạm nhắc đến nhi tử của mình, An Định Hầu vội vàng khiêm tốn nói, “Tiểu tử chỉ đọc nhiều sách một chút mà thôi, rất ngốc.”

Minh Trạm nói, “Ngốc một chút thì không sao, chỉ sợ là quá lanh lợi mà thôi. Ngươi cứ an tâm làm đương sai, không cần bại lộ ra ngoài. An Duyệt bá và trẫm là thân thích, nhưng có thể diện của Tương Nghi bá tổ mẫu, trẫm vừa đăng cơ, ngươi lại dẫn về hai nha đầu thị thiếp đang mang thai, việc này nói về lý thì không liên quan đến trẫm, chẳng qua hiện tại nhìn ngươi như vậy thì liền biết toàn gia không yên!” Minh Trạm vốn chỉ xem những chuyện linh tinh này như chuyện vui để giải trí mà thôi, chẳng qua hiện tại muốn đàn áp An Định Hầu cho nên không thể không lôi ra để nói.

“Trẫm nói với ngươi cho rõ ràng về chuyện muối chính trị, năm nay chắc chắn sẽ cải cách thuế muối, ngươi đi nói cho bọn diêm thương biết, bảo bọn họ thành thật một chút.” Minh Trạm cất lên giọng nói lạnh lùng, “Trẫm biết nay trẫm vừa mới đăng cơ, có lẽ có người nghĩ rằng trẫm trẻ tuổi, không phục, muốn thử xem thủ đoạn của trẫm. Như vậy cũng tốt, một vạn quân của Mã Duy vẫn còn ở Hải Ninh, chờ điều quân triệu hồi Hải Ninh thì trẫm sẽ để Mã Duy đến Dương Châu phủ một thời gian. Ngươi ở Dương Châu lâu ngày, ngươi hiểu rõ những chiêu trò bên trong muối chính trị hơn trẫm. Cho ngươi trở về, thứ nhất là nhắc nhở ngươi, chỗ nào không sạch thì giải quyết cho sạch sẽ, đừng để lộ ra ngoài. Trẫm nể mặt ngươi là thân thích nên mới nhắc nhở ngươi một câu, nếu để ai tra ra chuyện gì đó rồi thượng tấu ở Chiêu Đức điện thì trẫm cũng mặc kệ ngươi!”

“Thứ hai, Mã Duy đi Dương Châu, nếu xảy ra chuyện gì thì trẫm tính nợ lên đầu của ngươi!”

An Định Hầu cả kinh, vội nói, “Vi thần tuyệt đối không dám, Mã đại nhân cũng là trọng thần, vi thần làm sao dám khinh thường.”

Sắc mặt của Minh Trạm lạnh như băng sương, thản nhiên nói, “Mã Duy là ngoại lai, hắn ở Giang Nam cũng không có căn cơ. Trẫm biết đám diêm thương nhiều thế hệ hào phú, chỉ cần có ngân lượng thì có thể thu mua vài tên thích khách. Thiên cao hoàng đế xa, có khi chỉ cần nghĩ cách bịt mồm, bảo rằng hắn xảy ra chuyện bất trắc, bị bệnh, bị thương gì đó, bất cẩn mà qua đời sớm…”

“Trẫm chỉ nhắc ngươi để ngươi thức tỉnh.” Minh Trạm nói, “Ngươi bảo vệ hắn cũng chính là bảo vệ bản thân ngươi. Bằng không, để trẫm tin tưởng một Diêm vận sứ trong ba năm không kiếm được năm sáu chục vạn lượng vốn riêng thì rất khó, chưa kể đến kho bảo khố đồ cổ châu báu. Chẳng qua lúc trẫm đăng cơ, Tổng đốc Hoài Dương hiến tặng một đôi bình mỹ nhân bằng dương chi ngọc, có lẽ cũng không bằng chiếc bình khảm bảo ngọc thời tiền triều mà Dương gia diêm thương đã tặng cho An Định Hầu phủ nhà ngươi, đúng không?”

Sắc mặt của An Định Hầu trở nên trắng bệch, mồ hôi tuôn như mưa, run rẩy không dám nói lời nào.

Ánh mắt của Minh Trạm lộ ra sự trong trẻo, “Nên biết trẫm cái gì cũng biết, bất quá xưa nay trẫm luôn đối xử rộng rãi đối với tôn thất. Không nắm chắc thì trẫm sẽ không làm Hoàng đế! Được rồi, ngươi lui ra đi.”

An Định Hầu run rẩy rời đi, đi thật xa mà vẫn cảm thấy có ánh nhìn ở sau lưng đang dán sát vào hắn như hình với bóng, một trận gió lạnh thổi đến, An Định Hầu rùng mình một cái.

Một bàn tay như bạch ngọc kéo rèm che, Nguyễn Hồng Phi đứng ngay trước cửa, cười dài nhìn Minh Trạm, “Cũng có dáng lắm.”

Minh Trạm vươn một bàn tay, đợi Nguyễn Hồng Phi tiến đến rồi an tọa, sau đó hắn bèn cười nói “Nếu ngươi sớm vào triều thì sẽ biết gia uy phong như thế nào.”

“Ngươi đã cài người bên cạnh An Định Hầu từ khi nào?”

“Vốn là người của phụ hoàng.” Minh Trạm cũng không giấu diếm, “Nay ta chỉ tiếp nhận thôi.”

“Ôi chao, hắn cũng giao nhân thủ ở Hoài Dương cho ngươi à? Thật sự là hào phóng một cách hiếm thấy.” Đại tiện nhân làm việc thật gọn gàng.

Minh Trạm hơi hiểu được ý tứ của Nguyễn Hồng Phi, “Đó là ta đã yêu cầu.” Bằng không làm sao có thể đàn áp đám lão già này. Đương nhiên Phượng Cảnh Kiền sáng suốt hơn so với Phượng Cảnh Nam, Minh Trạm vừa nhắc đến thì lập tức đem mật thám đưa cho hắn.

Minh Trạm vui vẻ nói với Nguyễn Hồng Phi, “Lần này có thể phát một chút tiểu tài rồi.”

“Người biết chuyện có phần hay không?”

“Đêm nay ngươi cho ta làm ta thì sẽ chia phần với ngươi.” Xưa nay Minh Trạm có chút keo kiệt lại hám tài, một chút ngân lượng cũng luyến tiếc chia ra ngoài, đầu cơ trục lợi khiến Nguyễn Hồng Phi phải bật cười, chỉ vào chóp mũi của Minh Trạm mà nói, “Đừng vô nghĩa với ta nữa, lúc trước ngươi đã đồng ý, chưa chi đã muốn tạo phản! Với lại nói về chuyện ngân lượng, ngươi cầm ngân lượng của ta mà vì sao lại chẳng thấy ngươi chủ động hầu hạ ta bao giờ!”

“Ta, ta chỉ mượn thôi mà.” Minh Trạm phản bác một cách tự ái, còn bồi thêm một câu, “Cũng không phải là không trả.”

“Trêu ngươi thôi, tưởng thật sao?” Nguyễn Hồng Phi sờ mặt hắn rồi lẩm bẩm, “Hình như lại béo lên thì phải.”

“Làm gì béo? Mẫu thân bảo ta dạo này gầy đi mà.” Minh Trạm quay đầu nhìn Nguyễn Hồng Phi, nói một cách ghen tị, “Vì sao có người ăn nhiều bao nhiêu cũng không béo, còn có người chỉ uống có chút nước mà đã nặng hơn hai lạng thịt rồi.”

Nguyễn Hồng Phi cười, “Béo một chút cũng dễ nhìn mà.”

“Đúng vậy.” Minh Trạm nói một cách tự tin, “Cái này gọi là gì nhỉ, là gì nhỉ…” Bỗng nhiên nghĩ không ra cụm từ kia, bèn hỏi Nguyễn Hồng Phi, “Béo cũng dễ nhìn, gầy cũng dễ nhìn, bẩm sinh là đã dễ nhìn rồi, dù thế nào cũng rất đẹp mắt, câu này nói thế nào nhỉ?”

“Thật sự là ngốc mà.” Mắng cho một câu, Nguyễn Hồng Phi cúi đầu khẽ hôn lên đôi môi hồng nhạt của Minh Trạm, dịu dàng nói, “Thiên sinh lệ chất.”

“A! Đúng đúng! Chính là câu này, thiên sinh lệ chất!” Minh Trạm vỗ đùi rồi đứng lên, co một chân đặt trên nhuyễn tháp, nói một cách nghiêm túc, “Tuy rằng bề ngoài của ta không bằng huynh đệ Minh Lễ, bất quá cũng không thua kém những người bình thường. Hôm kia chúng ta đi ăn tảo thiện ở cửa hiệu bên ngoài, lão bản nương nơi đó còn khen ta tuấn tú nữa mà.”

Nguyễn Hồng Phi xen vào nói, “Là quán bánh nướng đó hả?”

“Ừ, bánh nướng hành của bà ta đặc biệt ngon miệng.” Minh Trạm hoàn toàn không phát giác đã đi lạc đề, cứ tiếp tục nói, “Đã vậy còn nhiều loại hành nữa chứ, bảo là một loại hành đồng quê, một loại hành vườn nhà, một loại hành nước, dầu bên trong dùng là dầu dê, lớp bột thì có pha thêm trứng gà và sữa dê, nhưng khi ăn vào chẳng hề cảm thấy mùi tanh.” Chậc chậc lưỡi, “Thật sự là có tay nghề.”

Nguyễn Hồng Phi nghe Minh Trạm phát biểu cặn kẽ về bánh nướng hành, bèn cười nói, “Bề ngoài của lão bản nương kia cũng y chang cái bánh nướng, mỗi ngày bà ta đều nhìn cái bánh nướng nên nhìn ai cũng cảm thấy tuấn tú. Chẳng lẽ người ta nói vài ba câu khách khí mà ngươi liền tưởng thật sao?”

“Đâu có giống.” Minh Trạm phản bác, “Nếu những người trong triều nói những lời này với ta thì ta chẳng thèm tin đâu. Ngươi nói thử xem, ta chỉ đến quán của bà ta mua bánh vài lần, khi ấy Hà Ngọc, Diêu Quang, a Lê đều đi cùng, lão bản nương chẳng khen ai mà chỉ khen một mình ta, có thể thấy được ta xác thực là không tệ lắm.”

Nguyễn Hồng Phi cảm thấy khó hiểu, bèn hỏi, “Ừm, được bà bán bánh nướng khen một câu mà đã cao hứng như vậy hay sao?”

“Có người thật lòng ca ngợi ta thì đương nhiên ta cao hứng rồi.” Minh Trạm dứt lời, cười đến cong cả mắt.

“Coi chừng bà ta nhìn trúng ngân lượng của ngươi đó.”

Minh Trạm khoe khoang lâu như vậy mà chẳng thấy Nguyễn Hồng Phi phụ họa một hai câu, ngược lại cứ liên mồm bàn ra, hại hắn mất hết thể diện, nhất thời giận dữ, “Hứ! Nhiều người đi mua bánh như vậy mà đại thẩm bánh nướng chỉ khen một mình ta!”

Giận đến hai canh giờ cũng không thèm để ý đến Nguyễn Hồng Phi.

An Định Hầu về đến phủ thì chân tay đều bủn rủn, xuống xe ngựa cũng phải có người dìu vào trong.

“Vào phòng của phu nhân.” Mấy ngày nay vì chuyện mỹ thiếp mà An Định Hầu bị An Duyệt công chúa đánh cho thành đầu heo, vừa thẹn vừa giận, bèn dọn ra ngủ ở thư phòng để dưỡng thương, nay xảy ra chuyện, cũng bất chấp thể diện hay không thể diện, cứ đi thẳng vào chủ viện để nói chuyện.

An Duyệt công chúa nhìn thấy An Định Hầu sẽ tức giận, cười lạnh nói, “Phải chăng Hầu gia đã đi nhầm cửa? Đi, đưa Hầu gia đến Liên Hương Tích Ngọc các đi.” Hai tiểu yêu tinh, một người tên là Liên Hương, một người tên là Tích Ngọc. Tiểu mỹ nhân trong veo như nước, mặt mày dáng người uyển chuyển, so với An Duyệt công chúa trừng mắt dựng thẳng hoàn toàn hơn cả một ngọn núi. (Liên hương tích ngọc = thương hương tiếc ngọc)

An Định Hầu cười làm lành, “Phu nhân, đừng nói đến chuyện bọn nha đầu nữa. Ta mang các nàng trở về chính là tùy nàng xử trí mà.” Đuổi xuống đám hạ nhân, An Định Hầu tự ngồi xuống nhuyễn tháp rồi thở dài, “Đại họa sắp rơi xuống đầu rồi, có biết hay không?”

“Tai họa của Hầu gia thì liên quan gì đến ta!” Sánh về mỹ mạo và cách hầu hạ nam nhân thì An Duyệt công chúa đương nhiên không phải đối thủ của Liên Hương Tích Ngọc, bất quá xuất thân của nàng thì lại cứng rắn, lạnh lùng cười, “Tốt xấu gì ta cũng được Thượng hoàng phong là công chúa, chỉ cần không mưu phản thì chẳng có tai họa gì cả!”

An Định Hầu biết bản tính của An Duyệt công chúa, bất đắc dĩ muốn ăn cơm dẻo thì lưng và thắt lưng làm sao có thể đứng thẳng cho được? Bất quá cũng là lão phu lão thê, An Định Hầu đã sớm rèn luyện da mặt, lần này vốn là hắn đuối lý trước, đành thở dài, “Đừng nói như vậy, mau xuất ra sáu mươi vạn bạc đi?”

Lông mày của An Duyệt công chúa lập tức dựng thẳng, hỏi một cách cảnh giác, “Để làm gì?”

“Còn làm gì nữa!” Mồ hôi lạnh dính trên người khiến thân thể có chút khó chịu, An Định Hầu thấp giọng nói, “Hoàng thượng biết rõ chuyện Dương Châu rồi, ngay cả chiếc bình khảm bảo ngọc mà Dương gia mừng thọ cho ta cũng đã biết. Ở trước mặt nàng thì không có gì khó nói cả, nay Hoàng thượng không xử lý ta là vì nể mặt nhạc mẫu, tha cho ta trở về lập công chuộc tội, chẳng qua những thứ đã nhận lúc trước không nên để lại. Buông tha phần thu nhập thêm, đổi lại chúng ta được bình an, Khai Tuấn ở bên cạnh Hoàng thượng, cũng không sợ ngày sau không có tiền đồ.”

An Duyệt công chúa cả kinh, tạm thời dẹp cơn tức sang một bên, ngỡ ngàng hỏi, “Làm sao mà Hoàng thượng biết được? Cái bình kia là cổ vật trong cung của tiền triều mà. Có chút niên đại. Dương gia cũng chỉ lén lút dâng tặng, làm sao Hoàng thượng biết được?”

“Được rồi.” An Định Hầu thở dài, “Hiện tại không nên nói đến chuyện này nữa, Hoàng thượng anh minh sáng suốt, có chuyện gì mà không biết không hiểu cơ chứ? Chỉ cần bình an là được, ta cũng rất biết chừng mực.”

An Duyệt công chúa chỉ cảm thấy giống như bị cắt da cắt thịt, nhịn không được mà nói, “Hai năm này thật sự là uổng công vất vả.”

An Định Hầu than nhẹ một tiếng rồi im lặng không lên tiếng.
Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ