doc truyen hieu gia hoang hau hghh truyen chu ebook prc download full

Hiếu Gia Hoàng Hậu

Hoàn thành 48 Chương 1960 lượt đọc

report comment share

Đọc Truyện

Ngày tạo:
Ngày cập nhật:

Thể loại: Cổ đại, cung đấu, chính trị, SE, lịch sử tưởng tượng – truyền kỳ
Editor: Cẩm Tiên
Độ dài: 48 chương

Thái tổ hoàng đế của triều Thương Quan đã định ra luật tổ rằng: Các đời hoàng hậu nhất định phải xuất thân từ Tư Đồ gia tộc vừa đúng độ tuổi chưa xuất giá.
Ngoài ra Tổ luật còn nói rằng. Nếu như hoàng tử thứ xuất tròn năm tuổi mà hoàng hậu chưa có con nối dòng thì nhất định mẹ đẻ của hoàng tử thứ xuất kia phải tự sát để hoàng hậu nuôi dưỡng hoàng tử.

Vị hoàng đế thứ mười lăm của hoàng triều lẽ ra không được làm hoàng đế, nhưng vì đúng dịp lại trở thành cửu ngũ chí tôn. Hắn cao lớn tuấn mỹ, đa nghi lãnh khốc chính là vì vị trí này.

Tư Đồ Gia nàng là vị hoàng hậu thứ mười lăm của hoàng triều, lẽ ra nàng không nên làm hoàng hậu nhưng vị trí này không thể khác được. Nàng bị đẩy lên đầu sóng ngọn gió nơi hậu cung vô cùng nguy hiểm.

Phương pháp duy nhất để nàng có thể sống sót là trong vòng năm năm, phải sinh ra con nối dòng.

Song không khéo chính là, Thượng Quan Bùi thống hận tất thảy nữ tử Tư Đồ Gia.

Một cuộc chiến không khói súng nơi hậu cung cứ như vậy vô thanh vô thức mở màn.

 

Chương 1: Vốn không mong phú quý Chương 2: Phượng các Long lâu liền trời cao Chương 3: Ai làm chủ cảnh xuân sắc loạn li? Chương 4: Không cầu nắm tay gắn bó, chỉ mong trói buộc lòng người Chương 5: Hoa thơm cỏ lạ một đời đố kị Chương 6: Không thể tránh né nhau Chương 7: Tích thời hoành ba mục, kim tác lưu lệ tuyền [1] Chương 8: Một mưa một gió, tan tác cánh hồng Chương 9: Trần gian bụi hồng loạn lạc, trên trời nữ tử cưỡi chim loan [1] Chương 10: Vô đoan khước bị thu phong ngộ [1] Chương 11: Đau thương xóa tan niềm sợ hãi Chương 12: Thập phân hảo nguyệt, bất chiếu nhân viên [1] Chương 13: Cố nhân kiếp trước, vẫn bước chung đường Chương 14: Chiếm lại thả, tin vẫn còn nghi Chương 15: Hận mới lại thêm trường hận cũ Chương 16: Mưa thu tạnh, lệ vẫn chẳng ngừng rơi Chương 17: Lữ khách chân trời mệt mỏi, tâm sự khi ấy đắng cay Chương 18: Tổng vị phù vân năng tế nhật [1] Chương 19: Sầu khiên tâm thượng lự, hòa lệ tả hồi thư [1] Chương 20: Hỏi rễ sen có bao nhiêu sợi? Tâm sen biết vì ai mà khổ Chương 21: Khách cô độc trên thuyền, kinh mộng cũng gian nan Chương 22: Bức rèm chở che ngọn nến trước gió Chương 23: Trăng chưa lên, cảnh tĩnh lặng, tâm phiền như nước Chương 24: Năm nay mai nở sớm, ánh trăng vẫn như xưa Chương 25: Thành tri thử hận nhân nhân hữu [1] Chương 26: Ánh mắt ngưng đọng, từ nay lại thêm một đoạn sầu đau nữa Chương 27: Nhành non vừa nhú, vẫn theo xuân tàn phai Chương 28: Loạn sơn tàn tuyết dạ, cô chúc dị hương nhân [1] Chương 29: Rút đao chém nước, nước càng chảy Chương 30: Cây nếu có tình, sẽ không xanh tươi như vậy Chương 31: Tây xuất Dương Quan vô cố nhân [1] Chương 32: Giữa tiết hoa rơi gặp lại người Chương 33: Vừa ấm áp lại băng hàn, khó có được khắc yên vui Chương 34: Thiên sơn mộ tuyết, chích ảnh hướng thùy khứ [1] Chương 35: Nhạn về, người không lại Chương 36: Thiên hô vạn hoán thủy xuất lai [1] Chương 37: Hoán thủ hồng cân thúy tụ, uẩn anh hùng lệ [1] Chương 38: Sông chẳng còn chảy về Đông nữa, đã ngược dòng theo hướng Tây phương Chương 39: Chẳng nên hận, hợp li chuyện thường tình Chương 40: Hoa tự phiêu linh thủy tự lưu [1] Chương 41: Một tấc tương tư một tấc sầu Chương 42: Mưu sâu không ngăn nổi nhân gian li biệt Chương 43: Thủy khoát ngư trầm hà xứ vấn [1] Chương 44: Ba chén hai ly rượu nhạt, sao địch nổi người, phong ba tới muộn. Chương 45: Thiên hạ thùy nhân bất thức quân [1] Chương 46: Cố nhân ứng niệm, chim quyên đậu trên nhánh trăng tàn Chương 47: Trở lại, chẳng còn mưa gió, chẳng còn tình Chương 48: Chương kết: Trăng trên thành đơn bóng, ngàn năm chiếu thuyền quyên