settingsshare

Hào Môn Ẩn Hôn: Phúc Hắc Tổng Tài Nuông Chiều Bà Xã Chương 786: Ngươi là của ta tim đập

Mộc Vấn Sinh nghe được ba cô nói đã quên rất nhiều thứ, tất cả không khỏi nao nao.

Mất trí nhớ?

Giọng nói cô đau là bình thường. Hôn mê nhiều ngày như vậy, độc tố vẫn luôn quấy phá. Miệng khô lưỡi khô là điều bình thường.

Nhưng sao kí ức lại sảy ra vấn đề?

Mộc Vấn Sinh sắc mặt có chút ngưng trọng: “Các cô đã quên những cái gì? Mộc Thanh và Trịnh Kinh cucng không nhớ rõ sao?”

Mộc Vấn Sinh là lần đầu tiên Trịnh Luân thấy, đương nhiên chưa nói tới việc nhớ rõ hay không.

“Bọn họ tôi đều nhớ rõ, nhưng ấn tượng của tôi đối với bác sĩ Mộc có chút mơ hồ, tôi nhớ rõ anh trai nhất. Những việc trước khi ngất sỉu, tôi đã không còn nhớ rõ... Tôi cảm thấy thời gian đã trôi qua rất lâu rồi. Anh trai nói tôi mới ngủ năm ngày, nhưng tôi lại cảm thấy như đã trôi qua mấy năm.”

Còn tốt, không phải hoàn toàn mất trí nhớ, chỉ là bị mất đi một phần ký ức mà thôi.

Mộc Vấn Sinh hơi hơi nhẹ nhàng thở ra.

Loại mất trí nhớ này ở giới y học luôn thường xuyên phát sinh, người bệnh đa số sẽ nhớ rõ người mình có ấn tượng khắc sâu, những người không có ấn tượng thì không nhớ rõ.

Việc này có chút giống những người thường trải qua rất nhiều năm về sau, không nhớ rõ việc nhỏ của mấy năm trước là việc bình thường.

“Di chứng này chắc là do độc tố sinh ra, trước tiên các cô nghỉ ngơi thật tốt. Chờ xem có phát hiện bệnh trạng gì nữa không thì nói cho tôi.”

Mộc Vấn Sinh nói xong, liền mang theo Mộc Thanh đi ra ngoài.

[ truyen cua tui @@ Net ]
“Lập tức đi tìm Tiểu Lộc, chúng ta cần cô ấy cấp máu cho Triệu An An và Thượng Quan Ngưng!”

“Được, con lập tức đi tìm cô ấy! Nhưng ông nội, An An có phải sẽ có khả năng mất trí nhớ?”

Mộc Thanh chau mày, trong lòng vô cùng lo lắng.

“Khả năng này rất lớn, cho nên chúng ta phải mau chóng làm, thời gian kéo dài càng lâu, thì kí ức của hai người họ bị mất đi càng nhiều! Hơn nữa độc tố trong cơ thể hai bọn họ nhiều gấp đôi Trịnh Luân, chỉ sợ kí ức bị mất đi cũng gấp đôi Trịnh Luân!”

...

Cảnh Dật Thần đã biết Trịnh Luân tỉnh lại liền có hiện tượng mất trí nhớ.

Anh ngồi ở bên cạnh Thượng Quan Ngưng, đang dùng âm thanh trầm ấm đọc sách cho cô nghe.

Cô vẫn luôn nói, giọng của anh có thể so sách với MC ưu tú nhất, nghe anh nói là một loại hưởng thụ.

Lúc nhàn hạ, anh sẽ đem cô ôm vào trong ngực, thấp giọng đọc báo cho cô nghe.

Khi đó cô đều rất vui vẻ và an tĩnh.

Cô thích tất cả mọi thứ thuộc về anh, đặc biệt là giọng nói của anh.

Chính miệng cô thừa nhận là lần đầu tiên cô thấy anh, không hề bị sự anh tuấn và dung mạo hoàn mỹ dung của anh làm rung động, nhưng lại bị giọng nói của anh làm cho rung động, khi cô nghe thấy giọng nói của anh, tim cũng đập nhanh hơn.

Hiện tại, cô mặc dù là hôn mê bất tỉnh, nhưng nghe được giọng nói của anh, thân thể của cô vẫn sẽ có phản ứng, dụng cụ đo nhịp tim đeo trên cổ tay cô biểu hiện. Mỗi lần nghe giọng nói của anh, tim cô sẽ đập nhanh hơn.

Cảnh Dật Thần cảm thấy, cho dù Thượng Quan Ngưng mất trí nhớ, cô vẫn nhớ rõ anh như cũ, mặc dù không nhớ rõ mặt thì cũng sẽ nhớ giọng nói của anh.

Mất trí nhớ hay không mất trí nhớ, đối với Cảnh Dật Thần mà nói đều không quan trọng.

Tình yêu của bọn họ, khắc cốt ghi tâm, mặc dù quên mất nhau, nhưng vẫn hấp dẫn nhau như cũ, yêu đối phương như cũ.

Huống chi, hiện tại bọn họ còn có Cảnh Duệ, đây là kết tinh tình yêu của bọn họ, là minh chứng hạnh phúc của bọn họ rõ ràng nhất.

Cảnh Dật Thần đọc xong một đoạn văn, liền nhìn dung nhan xinh đẹp của Thượng Quan Ngưng khi ngủ say, nhẹ nhàng cầm tay cô, khẽ hôn cái trán của cô.


“A Ngưng, em sẽ quên anh sao?”

Thượng Quan Ngưng vẫn im lặng nằm im như cũ, không có bất luận hành động đáp lại nào.

Chỉ là, dụng cụ đo tình trạng tim đập và huyết áp của cô đều có sự biến hóa nhỏ.

Cảnh Dật Thần nhìn bảng điện tim đồ đại biểu cho sinh mệnh của người phụ nữ mà mình yêu nhất, khóe môi cười nhẹ nhàng.

Ánh náng sớm chiếu vào khuôn mặt anh, cho anh một tầng sáng nhu hòa. Anh tươi cười làm tan chảy sự đạm mạc lãnh ngạo hằng ngày.

Dung nhan anh tuấn, làm ánh nắng của tự xấu hổ.

“Xem ra em sẽ không quên, bảo bối.”

Ở trong ba người hôn mê, chỉ có sinh mạng của Thượng Quan Ngưng có sảy ra biến hóa nhỏ. Trịnh Luân và Triệu An An vẫn luôn rất vững vàng, bất luận nghe được giọng nói hay nghe được âm thanh gì, huyết áp vào nhịp tim cũng không hề thay đổi.

Mà Thượng Quan Ngưng, chỉ cần nghe được giọng nói của anh thì tim sẽ đập nhanh. Tuy rằng không nhiều lắm, nhưng loại dao động này cũng đủ rõ ràng, ngay cả Mộc Vấn Sinh cũng cảm thấy không thể tưởng tượng nổi.

Mộc Vấn Sinh đem loại này hiện tượng này xem: Thượng Quan Ngưng đối với giọng nói của Cảnh Dật Thần có bản năng phản ứng tự nhiên.

Nói thông tục một chút chính là, Thượng Quan Ngưng trời sinh khi nghe thấy giọng nói của Cảnh Dật Thần thì tim đập thình thịch.

Đối với điểm này, nội tâm của Cảnh Dật Thần rất kiêu ngạo.

Người phụ nữ của hắn, mặc dù lâm vào hôn mê. Nhưng vẫn có cảm xúc tâm động với anh, đây là hạnh phúc lớn nhất của anh!

Anh tẩm khăn lông ướt, mỗi ngày đều phải lau mặt cho Thượng Quan Ngưng.

Anh thậm chí còn cố ý mang mỹ phẩm dưỡng da trong nhà tới cho Thượng Quan Ngưng, mỗi ngày sau khi lau mắt cho cô song thì sẽ giúp cô thoa sữa dưỡng ẩm.

Thượng Quan Ngưng tuy rằng ngày thường đều là để mặt mộc, sẽ không trang điểm, nhưng cô cũng là người phụ nữ, cũng rất để ý đến làn da của bản thân.

Cảnh Dật Thần là một người đáng mặt chồng, rẩ để ý vợ của mình, nguyện ý vì vợ của mình làm đến từng việc nhỏ không đáng kể.

Sữa dưỡng ẩm còn bôi song, Cảnh Dật Thần liền nhận được điện thoại của Mộc Thanh.

“Cảnh thiếu, cái tên hỗn đản Cảnh Dật Nhiên kia không cho tôi lấy máu của Tiểu Lộc! Không có máu của cô, hiệu quả của thuốc giải độc sẽ suy giảm a! Anh mau tới hỗ trợ, có thể chế trụ hắn, cũng cũng chỉ có anh!”

“Được, trong chốc lát tôi liền đi qua.”

Cảnh Dật Thần nhàn nhạt ứng một câu, sau đó treo điện thoại, tiếp tục đem sữa dưỡng ẩm thoa cho Thượng Quan Ngưng.

Anh hôn hôn đôi môi hồng nhuận của cô cho dù cô hôn mê, thấp giọng nói: “A Ngưng, anh đi ra ngoài một chuyến, rất nhanh sẽ trở về, nếu mà thuận lợi, có lẽ em ngày mai là có thể tỉnh. Không được quên anh, được không?”

Anh ngẩng đầu nhìn liếc mắt một cái điện tim đồ của Thượng Quan Ngưng, phát hiện nhịp tim đập của cô lại dao động rất nhỏ.

Anh cười rồi khen thưởng cho vợ một cái hôn: “Thật ngoan!”

...

Ở biệt thự của Cảnh Dật Nhiên, hắn mặt đầy tức giận cùng Mộc Thanh giằng co.

“Làm gì mà muốn lấy máu chỗ người phụ nữ của tôi! Không phải anh là bác sĩ lợi hại nhất sao? Còn có Mộc lão gia đâu, ông ta không phải thần y sao? Ngay cả thuốc giải độc cũng không thể chế ra, còn không biết xấu hổ nói mình là thần y? Phối thuốc còn cần máu người, các ngươi rốt cuộc là trung y hay là Vu sư a!”

Mộc Thanh bị hắn làm cho tức bốc khói, khuôn mặt anh tuấn vì tức giận mà đỏ bừng!

Cảnh Dật Nhiên nói y thuật của hắn không được cũng được, nhưng ngay cả ông nội Mộc Vấn Sinh cũng bị hắn chửi bới! Làm sao có thể nhịn!

Cậu cũng không cho Cảnh Dật Nhiên một kim hạ dược, mà trực tiếp tiến lên hung hăng cho Cảnh Dật Nhiên một quyền.

Cảnh Dật Nhiên không nghĩ tới người luôn luôn không động thủ như Mộc Thanh, cư nhiên sẽ không nói một lời liền đánh người, hắn đột nhiên không kịp phòng bị, bị đánh máu đến máu mũi giàn giụa.
Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ