settingsshare

Hai Ta Kết Hôn Sao Chương 11: Chương 11

Phòng khách

Triệu Noãn Noãn không nói một lời ngồi ở ghế salon, sắc mặt đỏ hồng, thân hình dường như có chút cứng ngắc. Cao Vũ thì hai chân bắt chéo, miệng cười nhìn ngó bốn phía, lâu lâu lại liếc Tô Xán Xán một cái.

Không khí quỷ dị cực độ, ai cũng không chịu mở lời trước.

Trầm mặc, vẫn là trầm mặc, tiếp tục trầm mặc…

Rốt cục, Tô Xán Xán không nhịn được nữa: “Em đi làm nước trái cây!” Dứt lời đứng lên đi về phía nhà bếp.

“Má ơi! Kia là diễn viên chính sao!!” Tô Xán Xán núp trong nhà bếp, thở dài từ đáy lòng. Tình huống lúc này khiến cô có cảm giác mình giống như nữ chính trong phim truyền hình lúc 8h tối, mở cửa thấy tình nhân của chồng đứng trước cửa, vừa khóc vừa gào “ Tôi đã có con với anh ấy, cầu xin cô hãy đồng ý li hôn…..” Tô Xán Xán vừa nghĩ vừa cong người lên len lén nhìn về phía phòng khách như ăn trộm.

Huh? Người đâu rồi?

Xán Xán thoáng nhìn một cái, đúng lúc nhìn thấy cửa phòng Triệu Noãn Noãn mở he hé.

Sẽ không động dục nhanh như vậy chớ?

Xán Xán hai mắt nhất thời sáng lên, trong óc bắt đầu hiện ra một chút ít những cảnh trẻ em không nên xem. (AA: ta bít nàng nghĩ gì rồi, sắc nữ =)) )

Trong óc có một âm thanh nói với cô rằng: “ Có muốn đi nhìn lén hay không?”

Một âm thanh khác lập tức chặn lại: “Xán Xán! Vậy là không có đạo đức!”

“Ai nói không có đạo đức? Noãn Noãn là ông xã của cô mà! Ông xã ở trong phòng đang abcxyz với tình nhân, cô là vợ thì đi liếc mắt nhìn một cái thì có gì là không có đạo đức a?”

“Đúng ha…” Xán Xán vỗ đầu một cái, chân bất tri bất giác bước tới.

Gần, gần, gần…

Mắt sắp thấy được cái gì đó, “Cộp!” Cửa mở ra.

Triệu Noãn Noãn vẻ mặt kinh ngạc nhìn cô, “Em đang làm gì thế?”

“Đưa…Đưa nước trái cây..”

“Thế nước trái cây đâu?”

Xán Xán cúi đầu, mặt cứng lại, tay nắm chặt cây dao gọt quả, “Nước trái cây hả? Nước trái cây….Em đi làm!” Vừa nói vừa đi về phía nhà bếp như có tật giật mình.

Còn chút xíu nữa a! Xán Xán cảm thấy rất đáng tiếc, tự nhiên chuyển sang có tí ham muốn, nhưng cũng may là không bị Triệu Noãn Noãn phát hiện cô nhìn lén, nếu không cá chắc sẽ sống không nổi. Vừa nghĩ đến đó cô lại cảm thấy không đáng tiếc nữa, vui vẻ cắt một quả táo rồi đi ra phòng khách.

“Đây là cái gì?” Cao Vũ nãy giờ không nói chuyện bỗng nhiên mở miệng.

“Táo a!”

“Sao không gọt vỏ?”

Xán Xán sửng sốt, gọt vỏ rất phiền toái nha, nên đã nói lại

“Không gọt vỏ thì sẽ nhiều dinh dưỡng hơn.”

“Tôi không ăn táo còn vỏ”

A! Tên nhóc làm giá đây mà! Xán Xán mặc kệ

“Uy! Được ăn là tốt rồi, sao lại nói nhảm nhiều thế kia chứ?”

Cao Vũ chau mày

“Noãn Noãn, cậu có thể khấu trừ tiền lương của bảo mẫu không ?”

Bảo mẫu? ? ? Tô Xán Xán kinh hãi!

“Bảo mẫu cái gì a? Tôi là…của anh ấy…”

“Cô ấy là em gái tôi!” Triệu Noãn Noãn tham gia vào câu chuyện, nhân lúc Cao Vũ không chú ý, hung hăng liếc Xán Xán một phát.

“Em gái?” Cao Vũ nhìn Tô Xán Xán từ trên xuống dưới, rồi nhìn sang Triệu Noãn Noãn, “Không giống a..”

“Cô ấy là em họ, con của cậu.” Triệu Noãn Noãn giải thích.

“Oh…” Cao Vũ tỉnh ra liền gật đâu, quay đầu nhìn Tô Xán Xán cười một cái “Em họ, phiền em mang táo đi gọt vỏ giúp anh.”


Tô Xán Xán điên, làm thế nào mà chỉ trong chớp mắt lòi ra hai tên anh họ a?

“Ai là…của anh…”

“Xán Xán!” Triệu Noãn Noãn ngắt lời cô, “Còn không đi?”

Xán Xán còn muốn nói gì đó nhưng liếc thấy Triệu Noãn Noãn chỉ ngón tay về phía thư phòng, trên bàn kia còn đặt bản Hiệp định sống chung, cắn răng một cái, “Được! Gọt thì gọt!”

Năm phút đồng hồ sau.

“Đây là cái gì?” Cao Vũ ngước lên nhìn cái khay táo trước mắt, nhíu mày.

“Táo đã gọt vỏ a.”

“Sao lại nát như thế này?”

Xán Xán quay đi, “ Nát một chút cho dễ tiêu hóa.” Lý do này cô đã sớm nghĩ ra, thế có ăn hay là không!

“Thôi, vậy cô giữ lại để ăn đi.”Cao Vũ bất đắc dĩ khoát khoát tay.

“Anh bị sao vậy a? Lát thì ăn, lát lại không ăn! Sớm biết như thế thì lúc này đừng…”

“Xán Xán!” Lại là địa chủ ác độc Triệu Noãn Noãn cất lời.

Xán Xán trợn mắt nhìn Cao Vũ một cái, “Ăn thì ăn.”

Đang tính quay đầu đi, Triệu Noãn Noãn lại la cô.

Còn muốn gì nữa đây a? Xán Xán xoay người.

“Không còn sớm nữa, ra ngoài ăn cơm đi”

———–

Xán Xán đi theo hai người bọn họ lên xe, bộ não với dung lượng ít ỏi đã sớm bị ảo tưởng về thức ăn ngon lấp đầy, thế nên tạm thời quên mất sự thù địch đối với Cao Vũ.

Thế nhưng —————

“Cảm ơn…” Một câu “Cảm ơn” còn chưa kịp thốt ra đã có một người bước lên trước cô một bước, mở cửa bước vào xe, Xán Xán ngây dại.

“Mau lên xe đi!” Triệu Noãn Noãn không nhịn được thúc giục.

Xán Xán lúc này mới hoàn toàn tỉnh ngộ, tên Cao Vũ trời đánh! Dám cả gan đoạt lấy ghế tay lái phụ! Thực không thể tha thứ!!!!!

Nổi giận đùng đùng mở cửa, “Bang!” Cửa xem Cerrada đóng lại.

Triệu Noãn Noãn mặt đen lại, “Xán Xán, em không thể nhẹ nhàng chút được à?”

“Hừ!” Xán Xán khinh thường liếc anh một cái, ánh mắt oán hận ngó cái người đang chiếm chỗ ngồi của cô.

Triệu Noãn Noãn thở dài, bất đắc dĩ quay đầu lại, khởi động xe.

Bỗng nhiên, “Gì thế này?”

“Nói nhảm nhiều vậy!” Xán Xán ngồi ở phía sau thấp giọng lẩm bẩm, khinh thường liếc mắt nói Cao Vũ, nhất thời cảm thấy món đồ trong tay Cao Vũ hết sức quen thuộc, hình như là….

Cô ngây ngẩn cả người trong giây lát, đó chẳng phải là cái vòng sắt cô gỡ từ Bra hôm đó ư…sao sao sao…Sao nó lại nằm trong tay tên này a?????

Triệu Noãn Noãn nhìn một phát, “ Không biết Xán Xán lấy thanh sắt này ở đâu ấy.”

Vừa dứt câu, ánh mắt Cao Vũ lập tức tia về phía người Xán Xán, khóe miệng chứa tia cười quỷ dị, “Cái này là của cô mà phải không?”

Xán Xán vội vàng lắc đầu.

“Xán Xán, không phải là em đưa cho anh sao?” Triệu Noãn Noãn vạch trần cô.

Cô không thể làm gì khác hơn là tận lực tránh ánh mắt của Cao Vũ.

Không nghĩ tới việc Cao Vũ chuyển ánh mắt về phía Triệu Noãn Noãn nói, “Cậu không muốn biết đây là cái gì sao?”

“Cái gì? Anh biết sao?”

“Đây là…”
Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ