settingsshare

Hai Phía Chân Trời Chương 8: Điều sẽ đến

Buổi tối ngày hôm ấy, Đan Quỳnh hẹn gặp tôi ở một quán cà phê. Tôi định không đi vì nghĩ trong đầu chẳng có lý do gì để gặp mặt, nhưng Kiều Trang mắng tôi hèn nhát, không thể mãi mãi nhịn nhục người ta như vậy. Nghĩ điều Kiều Trang nói cũng không hẳn là sai, tôi quyết định đến gặp.

Quán cà phê nằm ở trung tâm thành phố, có view khá đẹp. Không giống những quán cà phê bóng đá hay cà phê bệt tôi hay ngồi, nơi đây hầu hết có khách hàng là giới trẻ, tầm tuổi tôi. Tôi không thường xuyên ghé qua đây, thường thì những lần tôi bước chân vào những quán cà phê dạng này đều là đi chung với Kiều Trang.

Đan Quỳnh ngồi ở một bàn ngay sát cầu thang, vẫn mang nét mặt lạnh nhạt như thường ngày. Cô ấy lúc nào cũng vậy, nếu không phải là đi cùng Duy Minh, hiếm ai thấy Đan Quỳnh chịu nở nụ cười tươi. Tôi không để ý nhiều đến Đan Quỳnh, chỉ là giờ nghĩ lại, điều đó cũng không phải là nhận định sai lầm.

Đan Quỳnh hẹn gặp tôi, chỉ một mình tôi, nhưng cô ấy lại đi cùng người khác. Ở một bàn cách đó khá xa, tôi nhanh chóng nhận ra nhóm bạn thân của Đan Quỳnh. Điều đó khiến tôi không chắc rằng đây chỉ là một cuộc nói chuyện thông thường, hay tôi sẽ có “cơ hội” bị hội đồng một lần nữa khi mà cánh tay mới chỉ lành lặn trở lại.

“Quỳnh đến lâu chưa?”

Không muốn tốn nhiều thời gian, tôi liền rảo bước về phía Đan Quỳnh rồi kéo ghế ra ngồi. Tôi không biết lý do gì mình được mời đến đây, nhưng cũng phải chắc đến chín mươi phần trăm là chuyện này có liên quan đến Duy Minh.

“À, tớ cũng vừa đến thôi.”

Đan Quỳnh giật mình, dường như cô ấy không biết tôi đã đến. Đan Quỳnh có vẻ khá căng thẳng, trong khi đó ở hướng ngược lại, tôi đoán mặt mình đang tỉnh bơ đến độ khó chịu.

“Nhi gọi đồ chưa?”

“Tớ ngồi một chút rồi đi thôi.”

“Ừ.”

Đan Quỳnh gật đầu, tay vẫn không ngừng mân mê chiếc ống hút. Tôi không muốn lãng phí thời gian, nhưng người đối diện lại không giúp tôi tiết kiệm thời giờ ít ỏi. Đan Quỳnh hẹn tôi ra nói chuyện, không phải người nên hồi hộp phải là tôi hay sao?

“Quỳnh có chuyện gì muốn nói với tớ thế?”

Tôi quyết định đi thẳng vào vấn đề. Nếu vì chút ái ngại mà vòng vo, chắc hẳn tôi đã không còn là Vũ Yên Nhi, cũng không còn là người Duy Minh cho là vô cùng đặc biệt với cậu. Tôi đã chuẩn bị tâm lý trước khi đến đây, dù Đan Quỳnh có nói gi đi chăng nữa thì tôi cũng sẽ giữ bình tĩnh để giải quyết vấn đề.

“Cậu thích Minh?”

Sau một thoáng lưỡng lự, cuối cùng Đan Quỳnh cũng nêu ra thắc mắc của mình. Đan Quỳnh nói, ánh mắt hơi hướng về chiếc bàn nơi cuối dãy, có lẽ muốn tìm sự động viên của bạn bè mình. Hay thật đấy, ngay lúc này, tôi mới là người cần được động viên!

“Phải.”

“Tại sao?”

“Đừng hỏi tại sao, mọi câu trả lời đều là vô nghĩa cả thôi.”

Thích một người, thậm chí ghét một người đi chăng nữa thì cũng cần bao nhiêu lý do cho đủ? Ngày hôm nay tôi thích Duy Minh vì lý do này, ngày mai tôi lại thích cậu ấy vì lý do khác… Nhưng quanh đi quẩn lại, vẫn là thích, vẫn là ngày hôm nay thích nhiều hơn ngày hôm qua, chẳng hề bớt đi. Liệu rằng Đan Quỳnh hay bất cứ người nào khác trên thế gian này có đủ thời gian để lắng nghe tất cả những điều tôi thích ở Duy Minh chứ?

“Vậy cậu thích một người có người yêu rồi thì có phải là vô nghĩa không?”

“Có chứ, rất vô nghĩa là đằng khác!”

“Biết vậy rồi sao cậu không nghĩ đến chuyện từ bỏ?”

“Tớ có nghĩ, nghĩ rất nhiều, nhưng muốn từ bỏ là chuyện của lí trí, còn trái tim thì nó lại không chịu nghe lời.”

Đan Quỳnh trợn mắt nhìn tôi. Hẳn Đan Quỳnh đang nghĩ tôi là một đứa con gái ngang ngạnh, bất chấp đúng sai mà ôm khư khư lấy quan điểm của bản thân. Tôi không dám nhận những suy nghĩ của mình là hợp tình hợp lí, chỉ là tôi thẳng thắn nói ra hết khúc mắc của mình mà thôi. Thích một người đã có người yêu, vô vọng chứ, còn ai rõ điều đó hơn tôi nữa? Nhưng vô vọng thì sao, nếu cứ muốn là có thể buông, vậy thì trên đời này còn mấy người vướng vào cái gọi là tình yêu đơn phương nữa?

Đan Quỳnh ngồi thẳng người, đôi mắt dần sắc lại. Ngay từ đầu, Đan Quỳnh đã không đủ bình tĩnh để nói chuyện với tôi, và đến giờ có vẻ như cô bạn ngày càng khó chịu hơn.

“Với tư cách là người yêu Minh, tớ đề nghị Nhi đừng đeo bám Minh nữa!”

Lần này, giọng Đan Quỳnh đã dứt khoát hơn, không còn vẻ dè chừng và ái ngại giống như khi mới bắt đầu, thậm chí còn có một chút gay gắt. Ngay từ khi quen biết, Đan Quỳnh đã không ưa tôi, dù không đến mức thù ghét nhau ra mặt nhưng vẫn là không thích, chắc tại tính cách hai đứa khác nhau quá. Và cho đến bây giờ, nếu đẩy mối quan hệ ấy xuống mức tiêu cực hơn một chút, tôi nghĩ cũng là điều dễ xảy ra.

“Được. Nhưng tớ có điều kiện!”

“Nhi nói đi!”

“Quỳnh cũng làm điều tương tự.”

Tôi đáp trả một cách thẳng thắn. Đừng hỏi tôi lấy tư cách gì mà đặt điều kiện với Đan Quỳnh như vậy. Nói đúng ra, Đan Quỳnh cũng chẳng có tư cách gì mà bắt tôi phải tránh xa Duy Minh. Hai người đó là người yêu, nhưng như thế thì sao? Đan Quỳnh còn không thể giữ được nguyên vẹn tình cảm của Duy Minh dành cho mình thì sao có đủ khả năng đi trách cứ người khác làm thay đổi nhịp đập trái tim cậu ấy?

“Cậu có thấy mình trơ trẽn không, Yên Nhi?”

Đan Quỳnh gằn mạnh tên tôi, nhưng sự giận dữ và cả kích động của cô ấy không thể khiến suy nghĩ trong tôi mảy may suy chuyển. Đan Quỳnh muốn giải quyết mọi việc thật đơn giản nên tìm tôi nói chuyện riêng mà không để Duy Minh biết, hẳn là cô ấy sợ mất Duy Minh rất nhiều. Và có lẽ cả sự nhún nhường mà Đan Quỳnh đang dành cho tôi cũng là một trong những lý do mà cô ấy cho là hợp lí.

Tôi toan trả lời Đan Quỳnh, nhưng cô ấy lại cắt lời tôi. Lần này, giọng Đan Quỳnh trong chốc lát bỗng trở nên run rẩy, kìm nén.

“Nhi, coi như tớ cầu xin Nhi! Làm ơn, đừng đến gần Duy Minh nữa, được không?”

“Quỳnh sợ mất Minh đến vậy sao?”

“Phải, tớ rất sợ.”

“Minh… là người như thế nào?”

Đan Quỳnh bị ngạc nhiên bởi câu hỏi của tôi. Tôi đã giữ thái độ cứng rắn trong cả buổi gặp mặt, nhưng khi nói đến Duy Minh, tôi lại không thể làm chủ được cảm xúc của mình.

“Đối với tớ, Minh là người con trai quan trọng nhất.” Đan Quỳnh cúi đầu ngẫm nghĩ. “Minh là người thích sự náo nhiệt, chỉ thích học những môn tự nhiên, thích ngồi những quán cà phê ven đường, thích dắt xe ra đường vào buổi tối… Ngược lại, Minh không thích phải dậy sớm, không thích những đồ ăn quá cay, không thích những người hay nói dối… Với mọi người, cậu ấy rất bình thường, nhưng với tớ, Minh là một người đặc biệt.”

Tôi thấy mắt mình hơi ướt, cũng chẳng rõ vì sao. Qua lời kể của Đan Quỳnh, hình bóng Duy Minh hiện lên trong tâm trí tôi vô cùng đậm nét. Tôi biết những điều đó chứ? Dĩ nhiên là không! Chỉ có Đan Quỳnh, chỉ có người con gái duy nhất có đặc quyền ở bên quan tâm, chăm sóc và được Duy Minh yêu thương là biết được tất cả.

“Đừng cầu xin gì tớ cả, vô ích lắm!” Tôi đứng dậy trước sự ngỡ ngàng của Đan Quỳnh. “Đổi lại là Quỳnh, nếu tớ cầu xin Quỳnh như vậy, liệu Quỳnh có đồng ý hay không?”

Đan Quỳnh không thể trả lời câu hỏi của tôi. Cô ấy đưa mắt ra đằng xa, tìm kiếm sự giúp đỡ của bạn bè nhưng đều vô ích. Tôi biết Đan Quỳnh sẽ không đồng ý, không bao giờ đồng ý, bởi vì chúng tôi cùng có chung tình yêu với một người con trai.

Tôi không nói gì cả, quyết định bỏ về. Tôi chẳng có tư cách gì để tranh giành hay để Đan Quỳnh xuống giọng cầu xin mình như vậy. Nếu như Duy Minh thật lòng thích Đan Quỳnh thì rồi mọi chuyện sẽ ổn cả thôi, nhưng nếu như tình cảm của Duy Minh dành cho Đan Quỳnh không còn như trước thì tất nhiên những điều cô ấy vừa làm cũng chỉ là thừa thãi.

“Yên Nhi!”

Tôi giật mình khi nghe tiếng gọi quen thuộc vang lên bên tai. Đứng ngẩn người ra hồi lâu, tôi vẫn bán tính bán nghi, không dám thừa nhận người đang đứng đối diện với mình lúc này là Duy Minh. Cậu đưa mắt nhìn tôi, nhìn Đan Quỳnh. Ánh nhìn ban đầu là ngỡ ngàng, kế sau đó thì có phần nghi hoặc.

“Tại sao hai người lại ở đây?”

Duy Minh tiến lại gần tôi tra hỏi. Dứt lời, cậu lại phát hiện thêm những người bạn của mình đang ngồi ở một góc xa. Sự xuất hiện của Duy Minh quá bất ngờ khiến tôi không biết nên trả lời cậu ra sao, còn Đan Quỳnh thì lộ rõ vẻ bối rối và cả lo sợ.

“Tình cờ thôi.”

Tôi cười, quyết đưa ra một lời nói dối. Tôi không nghĩ thành thật trong lúc này là một việc hay ho. Tôi phải trả lời Duy Minh là Đan Quỳnh hẹn mình ra nói chuyện sao? Dù từ chối không cho Duy Minh biêt nội dung cuộc nói chuyện, tôi nghĩ cậu ấy cũng đủ thông minh để đoán ra mọi việc.

“Cậu nói dối!” Duy Minh chau mày. Cậu kéo tay tôi về phía Đan Quỳnh. “Hai người đã nói chuyện gì?”

“Anh…”

Đan Quỳnh luống cuống tìm cách giải thích, nhưng còn chưa kịp nói gì thì đã bị Duy Minh cắt lời.

“Quỳnh, em đã nói gì với Nhi?”

Câu hỏi của Duy Minh khiến Đan Quỳnh chết trân, trong khi đó những người bạn của cậu cũng đồng loạt đứng sững cả lại. Tất cả mọi người đều hướng mắt về phía Duy Minh và tôi, cái nhìn như nói lên một sự vỡ òa trong nhận thức.

Giây phút ấy, cả tôi, cả Đan Quỳnh đều hiểu rất rõ ràng vị trí của mình trong lòng Duy Minh.

Nước mắt Đan Quỳnh ướt đẫm gương mặt, cái nhìn của cô ấy xót xa tới độ tôi cũng cảm thấy nghẹn lòng. Chắc hẳn Đan Quỳnh phải cảm thấy rất hụt hẫng. Dù cho Đan Quỳnh là người hẹn ra nói chuyện, nhưng suốt cả buổi, quyền chủ động hoàn toàn thuộc về tôi. Thậm chí, Đan Quỳnh còn phải xuống nước cầu xin tôi không đến gần Duy Minh nữa, chỉ vì cô ấy sợ mất Duy Minh. Đan Quỳnh đã cố gắng làm tất cả, nhưng rồi những gì vừa nghe thấy chẳng khác gì một gáo nước hắt vào mặt cô ấy cả!

“Tớ nói rồi, là bọn tớ tình cờ gặp nhau thôi!”

Tôi rút tay mình ra khỏi tay Duy Minh. Ánh mắt của Đan Quỳnh khiến tôi cảm thấy mình như mang tội. Tôi không cố ý làm tổn thương Đan Quỳnh hay ảnh hưởng gì đến mối quan hệ của hai người họ, nhưng giờ mọi thứ diễn ra không như ý thì tôi cũng chẳng thể thoát được trách nhiệm.

“Nhi…”

Duy Minh gọi tên tôi thật khẽ. Cậu rụt rè buông tay tôi ra, có vẻ như vừa kịp thời nhận ra trong giây lát ngắn ngủi, mình đã vô tình làm tổn thương Đan Quỳnh. Dẫu mang cảm giác áy náy là vậy, nhưng ánh mắt Duy Minh dành cho tôi vẫn muôn phần dịu dàng và ấm ấp.

“Gặp được cậu ở đây thì tốt quá, tớ cũng đang có chuyện muốn nói!”

“Nhi, đừng! Tớ không muốn nghe!”

Duy Minh bước thêm một bước về phía tôi. Giọng cậu dần nhỏ lại, không muốn để Đan Quỳnh hay bất cứ người nào khác nghe thấy. Nhận ra vẻ khẩn cầu trong lời nói của Duy Minh, sống mũi tôi càng thêm cay xè.

“Có nhiều người hiểu lầm về mối quan hệ của chúng ta thì phải, điều này thật không hay một chút nào!”

“__”

“Vậy nên tớ nghĩ tốt nhất chúng ta đừng gặp nhau nữa, như thế sẽ tránh được những hiểu lầm không đáng có. Quả thật, tớ không muốn làm kẻ thứ ba xen vào chuyện tình yêu của người khác một chút nào.”

Tôi nói, nhưng dường như lại thành một lời cầu xin. Là Đan Quỳnh và Duy Minh xuống nước khẩn cầu tôi, nay lại đến lượt tôi làm điều tương tự? Tôi không muốn làm kẻ thứ ba, nhưng cũng không đến mức sợ hãi và khinh thường điều đó cũng như những nhận xét của xã hội về mình. Chỉ cần là Duy Minh, chỉ cần là yêu thương cậu, tôi sẵn sàng gạt bỏ những lí lẽ đấy qua một bên. Tôi cũng không đến nỗi quá cao thượng mà tìm cách bảo vệ, gìn giữ tình yêu cho Đan Quỳnh – tình địch của mình khi điều đó đồng thời sẽ khiến tôi đau đớn. Nói cách khác, tôi muốn được ở bên cạnh Duy Minh, muốn được yêu thương, quan tâm, chăm sóc cậu như những gì Đan Quỳnh có thể làm, nhưng tôi không dám. Tôi sợ, sợ rằng tình cảm của Duy Minh dành cho mình là hời hợt.

Duy Minh và Đan Quỳnh đã thích nhau lâu đến thế, vậy mà chỉ vì sự xuất hiện ngắn ngủi của tôi đã khiến cậu thay đổi tình cảm hay sao? Liệu rằng tôi rồi cũng sẽ giống như Đan Quỳnh, là một người lướt qua cuộc đời của Duy Minh, tuyệt nhiên chỉ có vậy?

“Nhi…”

Duy Minh vẫn gọi tên tôi, nhưng ngoài việc đó ra thì cậu lại không biết phải nói gì. Đan Quỳnh vẫn khóc, tôi thì cố tỏ ra bình thản, vậy mà Duy Minh lại trọn vẹn hướng sự chú ý về phía tôi.

Tôi luôn luôn bị ánh nhìn của Duy Minh làm cho chùn bước. Tôi đã nghĩ mình sẽ nói nhiều hơn nữa, nói những lời cay độc hơn nữa để có thể chấm dứt hoàn toàn mọi chuyện, nhưng giờ thì lại không thể nói thêm bất cứ lời nào. Tôi thích Duy Minh như vậy, tôi chẳng thể nào đủ can đảm để làm tổn thương đến cậu.

“Cậu nhớ không, ngày đó chúng ta cùng cho rằng đối phương là bầu trời?”

“__”

“Nhưng giờ thì dù tớ, dù cậu, ai trong chúng ta là bầu trời đi chăng nữa thì chắc hẳn cũng không phải để dành cho người kia.”

Tôi cười gượng rồi quay lưng bỏ đi. Đến tận khi khuất mặt Duy Minh, tôi mới chấp nhận để mình rơi nước mắt. Với tôi, Phạm Duy Minh luôn là bầu trời. Chỉ có điều, bầu trời này luôn mãi cao, mãi xa, chẳng thể nào với tới…


Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ